Sáng hôm sau, khi ánh nắng còn chưa thật sự phủ kín Hắc Nham Thành, Long Phàm đã rời khỏi khách điếm.
Hắn không mang theo quá nhiều thứ.
Một bộ y phục màu đen gọn gàng, một chiếc nhẫn trữ vật mới mua, tiểu đỉnh xám đen giấu trong tay áo, khí tức toàn thân vẫn được thu liễm như cũ. Nếu nhìn từ bên ngoài, hắn chỉ giống một tán tu Tụ Hoàn tương đối trẻ tuổi, không phô trương, cũng không quá bắt mắt.
Nhưng chỉ có chính hắn mới biết, trong nhẫn trữ vật lúc này đang đặt mấy bình đan dược do hắn tự tay luyện ra trong những ngày vừa qua.
Phẩm chất chưa cao.
Thậm chí xét thật kỹ, chúng chỉ mới miễn cưỡng chạm tới ngưỡng của nhất phẩm đan dược.
Nhưng như vậy đối với hắn đã đủ.
Đây không phải lúc để cầu toàn.
Mà là lúc cần một thân phận.
Dọc đường đi, Mạc Dược Sinh không nói nhiều. Lão chỉ lặng lẽ quan sát qua thần thức, hiếm khi chen vào suy nghĩ của Long Phàm. Sự im lặng ấy không phải không quan tâm, mà là một loại chờ đợi. Bởi ngay cả lão cũng hiểu rất rõ, hôm nay đối với Long Phàm mà nói là lần đầu tiên hắn bước ra ánh sáng, dùng một thân phận khác để bước vào bàn cờ của Hắc Nham Thành.
Không còn là kẻ đi ra từ sơn mạch.
Mà là người chuẩn bị gõ cửa Đan Tháp.
Khi Long Phàm tới trước phân tháp Hắc Nham Thành, nơi này đã có không ít người ra vào.
Mùi dược hương nhàn nhạt vẫn trôi trong không khí như cũ, nhưng hôm nay hắn đứng ở vị trí gần hơn nên cảm nhận cũng rõ hơn. Mùi ấy không hề hỗn tạp, trái lại mang theo một loại thanh tĩnh rất đặc biệt, như thể chỉ cần hít vài hơi cũng đủ khiến tâm thần lắng xuống đôi chút. Cả tòa lầu ba tầng đứng lặng lẽ dưới ánh sáng buổi sớm, không quá phô trương, nhưng lại có một loại khí độ riêng biệt mà các cửa hàng xung quanh hoàn toàn không thể sánh bằng.
Trên bảng hiệu, hai chữ “Đan Tháp” vẫn hiện ra đơn giản mà sắc gọn.
Phía dưới là hàng chữ nhỏ hơn: Hắc Nham Thành phân tháp.
Long Phàm ngẩng đầu nhìn một lát, rồi chậm rãi bước vào.
Không gian bên trong sáng sủa hơn Vạn Bảo Các, cũng yên tĩnh hơn. Tiếng người nói chuyện có, nhưng đều được hạ rất thấp. Dọc hai bên đại sảnh là các quầy giao dịch linh dược, đan dược, đan đỉnh cùng một số tài liệu liên quan đến đan đạo. Phía sâu bên trong còn có mấy cánh cửa khác nhau dẫn tới khu khảo hạch, khu nghỉ ngơi cho đan sư và phòng luyện đan riêng biệt.
Người trong đại sảnh phần lớn đều mặc trường bào sạch sẽ, khí tức cũng ổn định hơn hẳn tu sĩ ngoài phố. Có kẻ là tán tu đến mua đan, có người là đệ tử gia tộc mang linh dược tới giao dịch, cũng có vài người thần thái ngạo nghễ, hiển nhiên là luyện đan sư chính thức của phân tháp.
Long Phàm vừa bước vào, một thiếu nữ áo xanh đứng gần quầy liền tiến tới.
“Đạo hữu đến mua đan, bán dược, hay khảo hạch?”
Giọng nói của nàng không lạnh không nóng, nhưng rõ ràng cẩn thận hơn hẳn thị nữ ở những nơi khác. Hiển nhiên, ở Đan Tháp, việc phân biệt thân phận người bước vào rất quan trọng.
Long Phàm đáp gọn:
“Khảo hạch.”
Thiếu nữ áo xanh hơi giật mình, ánh mắt vô thức quét qua hắn thêm một lần.
Tuổi của Long Phàm nhìn quá trẻ.
Dù trong giới tu luyện, tuổi thật và vẻ ngoài không phải lúc nào cũng giống nhau, nhưng khí tức của hắn rõ ràng không hề già nua. Một người như vậy đi khảo hạch luyện đan sư, đương nhiên khó tránh khỏi khiến người khác chú ý.
Tuy vậy, nàng không hỏi thừa, chỉ nghiêng người.
“Xin mời đi theo ta.”
Long Phàm đi theo nàng xuyên qua đại sảnh, tới một khu phòng riêng ở bên trái. Vừa đi, hắn vừa lặng lẽ quan sát. Càng vào sâu, mùi dược hương càng đậm hơn, nguyên khí trong không khí cũng ổn định hơn một bậc. Hiển nhiên dưới nền có trận pháp chuyên dùng để nuôi dưỡng linh dược và giúp luyện đan sư giữ tâm thần bình ổn.
Cửa phòng mở ra, bên trong đã có ba người.
Một lão giả mặc trường bào nâu nhạt ngồi ở chính giữa, sắc mặt hồng nhuận, râu tóc chỉnh tề, khí tức ở Tụ Hoàn hậu kỳ. Hai bên lão là một nam một nữ trẻ tuổi hơn, đều mặc trường bào đan sư màu xám, trước ngực thêu một chiếc đan đỉnh nhỏ, hẳn là đệ tử hoặc trợ thủ trong phân tháp.
Thiếu nữ áo xanh cúi đầu.
“Trương chấp sự, vị đạo hữu này muốn khảo hạch.”
Lão giả tên Trương chấp sự ngẩng đầu lên, ánh mắt rơi vào người Long Phàm.
Ánh mắt ấy không sắc bén như người của Vạn Bảo Các, nhưng lại có một loại thâm trầm riêng. Đó là ánh mắt của người đã tiếp xúc quá nhiều với đan đạo, quen nhìn lửa, nhìn dược, nhìn người.
“Ngươi muốn khảo hạch nhất phẩm luyện đan sư?”
“Đúng.”
Trương chấp sự không nói thêm ngay. Lão nhìn Long Phàm vài nhịp, như đang đánh giá xem kẻ trước mặt là kẻ bốc đồng tới thử vận may, hay thật sự có chút bản lĩnh.
Một lúc sau, lão mới mở miệng:
“Phân tháp Hắc Nham khảo hạch luyện đan sư không tính quá khó. Muốn lấy tư cách nhất phẩm, phải tự tay luyện thành ít nhất một lò đan dược nhất phẩm. Phẩm chất không cần quá cao, nhưng đan hình phải ổn, dược tính phải đủ, không thể là phế đan.”
“Linh dược có thể dùng của bản thân, cũng có thể mua của Đan Tháp.”
“Đan đỉnh có thể tự mang.”
“Trong lúc khảo hạch, không được nhờ người bên ngoài hỗ trợ.”
Nói đến đây, ánh mắt lão khẽ sâu thêm.
“Ngươi đã hiểu chưa?”
Long Phàm đáp rất ngắn:
“Hiểu.”
Trương chấp sự gật đầu, rồi đẩy một ngọc giản mỏng về phía hắn.
“Để lại tên.”
Long Phàm nhìn ngọc giản, hơi dừng lại một nhịp rồi mới viết vào hai chữ:
Long Phàm.
Hắn không dùng tên khác.
Cũng không cố che giấu.
Hiện tại hắn chưa đủ nổi để cái tên này gây sóng gió trong Hắc Nham Thành. Mà đã muốn lấy thân phận luyện đan sư, càng giấu giếm quá mức càng dễ khiến người ta sinh nghi.
Sau khi ghi tên xong, Trương chấp sự phất tay, thiếu nữ áo xanh lại dẫn hắn đi tiếp.
Lần này là tới phòng luyện đan chuyên dùng cho khảo hạch.
Căn phòng rất rộng, chính giữa đặt ba đan đỉnh cỡ trung, xung quanh có trận pháp ngăn cách rõ ràng. Trên tường khảm hỏa tinh thạch và mấy đạo trận văn trợ hỏa, đủ để duy trì môi trường luyện đan ổn định. Phía đối diện đan đỉnh là một tấm bình phong mỏng, sau bình phong có thể thấy lờ mờ bóng người ngồi xuống, hiển nhiên là Trương chấp sự và hai đệ tử kia đang quan sát từ phía sau.
Long Phàm đứng trước đan đỉnh, khẽ hít một hơi.
Trong tay áo, giọng Mạc Dược Sinh chợt vang lên trong thức hải, cực thấp:
“Đừng căng.”
“Ngươi không phải đi tranh cao thấp với ai. Chỉ cần luyện ra đúng thứ ngươi đã luyện ở khách điếm là đủ.”
Long Phàm không đáp, chỉ khẽ siết lại đầu ngón tay một chút.
Hắn lật tay, lấy ra chiếc đan đỉnh của mình.
Không dùng đan đỉnh của Đan Tháp.
Một là hắn đã quen tay với chiếc đỉnh này. Hai là như vậy sẽ giúp hắn ổn định hơn trong lúc khảo hạch.
Đan đỉnh hạ xuống mặt đất, phát ra một tiếng trầm khẽ.
Phía sau bình phong, Trương chấp sự hơi nhướng mày, nhưng không nói gì.
Long Phàm bày linh dược ra trước mặt.
Hôm nay hắn không chọn luyện Hồi Khí Đan.
Mà là Thanh Tâm Đan.
Loại đan dược này khó hơn Hồi Khí Đan một bậc, nhưng hắn đã luyện thành công vài lò gần đây, nắm bắt cũng chắc hơn. Quan trọng nhất là dược tính của nó yêu cầu cân bằng khá rõ, vừa đủ để thể hiện năng lực khống hỏa và điều dược của hắn.
Ngay khoảnh khắc hắn bắt đầu xử lý dược liệu, phía sau bình phong, nữ đệ tử áo xám ở bên phải đã hơi nhíu mày.
“Động tác không tệ.”
Nam đệ tử bên trái cười nhạt.
“Chỉ xử lý dược liệu mà thôi. Nhìn hắn trẻ như vậy, chưa chắc đã thật sự bước vào nhập môn.”
Trương chấp sự không lên tiếng.
Lão chỉ lặng lẽ nhìn.
Ở trước đan đỉnh, Long Phàm đã hoàn toàn tập trung.
Hồi những ngày ở khách điếm, Mạc Dược Sinh bắt hắn xử lý đi xử lý lại cùng một loại dược liệu không biết bao nhiêu lần. Đến mức bây giờ, mỗi đường cắt, mỗi chỗ bỏ, mỗi phần giữ lại gần như đã thành bản năng.
Hắn không nhanh.
Nhưng rất gọn.
Từng vị linh dược được xử lý xong đều được đặt sang một bên, thứ tự rõ ràng, không hề lẫn lộn.
Sau đó, Long Phàm nâng tay.
Tử diễm hiện ra nơi đầu ngón tay.
Lần này, ngọn lửa tím ấy vừa xuất hiện, hai đệ tử phía sau bình phong liền đồng thời biến sắc.
“Hỏa diễm loại này…”
“Không phải hỏa diễm bình thường.”
Trương chấp sự vốn vẫn bình thản, tới lúc này ánh mắt mới thật sự động.
Dù Long Phàm đã cố ép tử diễm xuống rất thấp, loại khí tức âm tàng mà bá đạo kia vẫn không dễ che giấu hoàn toàn.
Long Phàm không để ý.
Hắn đưa hỏa vào đỉnh, bắt đầu nung đỉnh.
Tử diễm chạy dọc theo đáy đỉnh như một dòng nước tím mảnh, không bốc cao, không cuộn loạn, ổn định đến mức khác hẳn loại thú hỏa hung bạo trong tưởng tượng của người ngoài.
Phía sau bình phong, nam đệ tử áo xám nãy giờ còn hơi xem thường, lúc này ánh mắt đã dần nghiêm lại.
“Khống hỏa rất vững…”
Nữ đệ tử bên cạnh cũng gật rất khẽ.
Chỉ riêng bước nung đỉnh này, đã đủ nhìn ra hắn không phải tay mơ.
Long Phàm lần lượt cho từng vị dược liệu vào đỉnh.
Tử diễm tách dược.
Thần thức dẫn dược.
Mộc hệ chân tức âm thầm xuất hiện vào đúng lúc mỗi phần dược tính vừa bị luyện ra, nhẹ như tơ, gần như không thể thấy được, nhưng lại bền bỉ quấn lấy lớp dược dịch mỏng, khiến chúng không bị hao tán quá nhanh.
Chính chỗ này mới là thứ khiến Mạc Dược Sinh trong tiểu đỉnh thật sự hài lòng.
Hỏa của Long Phàm rất mạnh.
Thần hồn cũng mạnh.
Nhưng thứ khiến hắn khác với phần lớn luyện đan sư lại là mộc.
Một loại mộc hệ chân tức mang theo sinh cơ cực sâu, đủ để giữ dược tính trong khoảnh khắc mong manh nhất.
Đó là ưu thế mà người khác rất khó có được.
Từng bước một, Long Phàm làm rất chắc.
Toàn bộ quá trình như nước chảy thành dòng, giống hệt những đêm hắn luyện đan một mình trong khách điếm.
Cho đến bước cuối cùng, khi dược dịch trong đỉnh khẽ run lên rồi ngưng tụ lại, phía sau bình phong rốt cuộc cũng im phăng phắc.
“Thành đan…”
Nam đệ tử áo xám lẩm bẩm rất thấp.
Trong đỉnh, ba viên đan dược màu xanh nhạt chậm rãi thành hình. Bề mặt còn chưa thật tròn hoàn mỹ, nhưng đan hình ổn định, dược khí không tán, rõ ràng đã chạm chuẩn nhất phẩm.
Long Phàm chậm rãi thu hỏa.
Một luồng đan hương thanh mát lập tức tỏa ra.
Thanh Tâm Đan.
Ba viên.
Một viên hạ phẩm, hai viên miễn cưỡng chạm mép trung hạ phẩm.
Không tính xuất sắc.
Nhưng với một người tới khảo hạch nhất phẩm đan sư—
đã quá đủ.
Phía sau bình phong, Trương chấp sự im lặng nhìn ba viên đan ấy hồi lâu, rồi mới chậm rãi đứng dậy.
Khi lão bước ra khỏi bình phong, thần sắc đã không còn tùy ý như ban đầu nữa.
“Ngươi học đan bao lâu rồi?”
Câu hỏi này khiến Long Phàm hơi khựng lại trong lòng.
Mạc Dược Sinh lập tức truyền âm:
“Đừng nói thật.”
Long Phàm ngước lên, thần sắc không đổi.
“Không lâu.”
Trương chấp sự nhìn hắn.
“Không lâu là bao lâu?”
Long Phàm đáp:
“Vài tháng.”
Hắn cố ý nói mơ hồ hơn rất nhiều so với thực tế. Dù vậy, sắc mặt hai đệ tử phía sau vẫn thay đổi hẳn.
Vài tháng.
Luyện ra được Thanh Tâm Đan ổn định như vậy.
Loại thiên phú này, cho dù đặt ở Hắc Nham Thành cũng không phải tùy tiện có thể gặp được.
Trương chấp sự không hỏi thêm nữa.
Lão nhìn ba viên đan trên bàn, rồi gật đầu rất nhẹ.
“Đủ tư cách.”
“Bắt đầu từ hôm nay, ngươi là nhất phẩm luyện đan sư của Đan Tháp Hắc Nham phân tháp.”
Nói xong, lão phất tay áo, một lệnh bài màu xám bạc và một bộ trường bào đan sư sơ cấp được đặt lên bàn bên cạnh.
“Đây là đan sư lệnh của ngươi.”
“Trên đó có ấn ký của Đan Tháp. Về sau nếu cần mua linh dược, thuê đan phòng hay giao dịch một số tài nguyên đặc biệt, đều có thể dùng ở tất cả các phân tháp trên Thiên Long Tinh.”
Long Phàm đưa tay nhận lấy.
Lệnh bài vừa chạm vào lòng bàn tay, hắn liền cảm nhận được một luồng dao động rất mỏng lướt qua thần thức, như một loại ghi nhận thân phận.
Từ hôm nay, hắn không còn chỉ là một tán tu Tụ Hoàn.
Mà còn là—
nhất phẩm luyện đan sư.
Trương chấp sự nhìn hắn thêm một lát, đột nhiên nói:
“Ba ngày nữa, phân tháp có một buổi giao lưu đan đạo nhỏ.”
“Phần lớn là đan sư trẻ trong Hắc Nham Thành, cũng có vài người của Ngô gia.”
“Ngươi có thể tới xem.”
Ngô gia.
Hai chữ đó khiến ánh mắt Long Phàm khẽ động.
Hắn không hỏi thêm, chỉ gật đầu.
“Đa tạ chấp sự.”
Trương chấp sự nhìn hắn, lại nói một câu như vô tình:
“Hắc Nham Thành không lớn.”
“Có chút bản lĩnh, rất nhanh sẽ bị người khác biết.”
“Nhất là đan sư trẻ.”
Nói xong, lão không nói thêm nữa.
Nhưng Long Phàm đã hiểu.
Đây không chỉ là lời nhắc.
Mà còn là một loại cảnh báo thiện ý.
Sau khi rời khỏi phòng khảo hạch, Long Phàm đi ra ngoài đại sảnh Đan Tháp, bước chân vẫn rất đều, thần sắc gần như không thay đổi.
Nhưng vừa ra tới bậc thềm trước phân tháp, Mạc Dược Sinh trong tiểu đỉnh đã cười khẽ một tiếng.
“Thấy chưa?”
“Từ hôm nay, ngươi đã có vé bước vào một vòng khác.”
Long Phàm không đáp ngay.
Ánh mắt hắn lướt qua con phố phía trước, nơi người qua lại vẫn như cũ, nhưng trong lòng lại hiểu rất rõ—
từ khoảnh khắc nhận lấy đan sư lệnh kia, có vài thứ đã bắt đầu thay đổi rồi.
Không còn là kẻ vô danh hoàn toàn.
Cũng không còn chỉ có thể trốn trong bóng tối.
Mạc Dược Sinh thấy hắn im lặng, giọng cũng chậm lại.
“Bây giờ, ngươi đã có thân phận.”
“Có thể bước vào Đan Tháp.”
“Có thể tiếp xúc với đan sư trẻ.”
“Cũng có thể bắt đầu dính tới người của Ngô gia.”
Nói đến đây, giọng lão thấp xuống hẳn.
“Cửu U Minh Hỏa…”
“Ngươi đã bắt đầu đến gần nó rồi.”
Long Phàm đứng yên vài nhịp.
Rồi chậm rãi siết nhẹ đan sư lệnh trong tay áo.
Trong mắt hắn, ánh sáng rất sâu.
Rất lạnh.
Nhưng cũng rất ổn.
Hắn biết rất rõ, hôm nay chỉ là bước đầu.
Một danh hiệu nhất phẩm luyện đan sư không đủ khiến Ngô gia coi trọng.
Nhưng ít nhất—
nó cho hắn một con đường để bước vào bàn cờ.
Còn dị hỏa trong tổ địa Ngô gia…
sớm muộn gì hắn cũng sẽ chạm tới.
Gió buổi sáng lướt qua trước bậc thềm Đan Tháp.
Trường bào đen trên người Long Phàm khẽ lay động.
Hắn không quay về khách điếm ngay.
Chỉ chậm rãi bước xuống bậc đá, hòa vào dòng người trên phố.
Nhưng lần này, khi hắn bước đi giữa Hắc Nham Thành—
đã khác hẳn trước kia.