Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết

Chương 20: Thắng Bằng Nữa Bậc



Ngô Viêm là người khai đỉnh đầu tiên.

Hỏa hệ chân tức của hắn màu đỏ sẫm, lực bộc phát rất mạnh, thao tác lại cực kỳ gọn. Chỉ nhìn bước mở đỉnh thôi đã đủ biết tên này không phải hạng chỉ biết dựa vào cái tên Ngô gia.

Tạ Vân Trạch đi theo lối ổn định, chắc tay, không nhanh không chậm.

Còn Long Phàm—

vẫn là người cuối cùng khai đỉnh.

Tử diễm hiện ra nơi đầu ngón tay hắn, bị ép thành một sợi lửa tím cực mảnh, chậm rãi chui vào lòng đỉnh.

Trong khoảnh khắc nhìn thấy tử diễm, không ít người trong điện đã hơi biến sắc.

Thú hỏa…

Nhưng nếu chỉ xét tốc độ và bề ngoài, Long Phàm vẫn là người chậm nhất.

Ba người lần lượt xử lý dược liệu, luyện hóa chủ dược, rồi bắt đầu bước vào phần khó nhất—

luyện Hỏa Tâm Thảo.

Cũng từ đây, sự khác biệt thật sự mới hiện ra.

Ngô Viêm không hổ là người của Ngô gia. Hắn rõ ràng đã luyện qua loại đan này không chỉ một lần. Từ bước tách dược, kéo dược, điều hỏa cho đến phối phụ dược, mọi thứ đều nhanh, gọn, chính xác, gần như không phạm chút sai sót nào.

Hỏa lực của hắn mạnh nhưng không loạn.

Thần thức cũng đủ ổn để ép dược tính theo ý mình.

Từng bước từng bước, hắn đều đi rất chắc.

Chỉ qua nửa khắc, đan đỉnh của Ngô Viêm đã bắt đầu xuất hiện đan dịch ngưng tụ rõ rệt. Dược khí bốc lên ổn định, hỏa lực trong đỉnh đi đúng nhịp, không hề có dấu hiệu xung đột.

Trong đại điện, không ít người âm thầm gật đầu.

Ngay cả Trương chấp sự cũng hơi nhíu mày rồi thả lỏng.

Hiển nhiên, nếu cứ giữ nhịp này—

Ngô Viêm sẽ ra đan rất đẹp.

Tạ Vân Trạch bên kia chậm hơn một chút, nhưng cũng đang đi rất ổn.

Còn Long Phàm…

hắn vẫn như cũ.

Chậm hơn.

Lặng hơn.

Không hề có vẻ gì muốn bùng lên để đuổi theo thế trận.

Nhưng điều kỳ lạ là đan đỉnh của hắn dù chậm, lại cực ổn.

Tử diễm dùng để tách.

Thần thức dùng để dẫn.

Mộc hệ chân tức cực mảnh âm thầm quấn quanh lớp đan dịch vừa được luyện ra, giữ cho từng phần dược tính không bị hao tán, cũng không bị hỏa táo trong Hỏa Tâm Thảo đốt lệch đi.

Một công.

Một dưỡng.

Một phá.

Một giữ.

Toàn bộ quá trình đều rất kín.

Người ngoài nhìn vào chỉ thấy hắn chậm.

Nhưng người thật sự hiểu đan đạo, càng nhìn càng thấy không đúng.

Ngô Chấn Đình hơi nghiêng người về phía trước.

“Không chỉ là khống hỏa…”

Ông ta nói rất khẽ.

Ngô Thanh Trúc không đáp, nhưng ánh mắt đã hoàn toàn dừng lại trên đài của Long Phàm.

Rất lâu sau—

người đầu tiên mở đỉnh là Ngô Viêm.

Một làn đan hương nóng mà không gắt lập tức lan ra.

Trên miệng đỉnh, ba viên Hỏa Tâm Ngưng Mạch Đan nằm yên.

Một viên trung phẩm.

Hai viên hạ phẩm đỉnh.

Đan hình tròn đầy.

Màu đan ổn.

Dược khí không tán.

Ngay khoảnh khắc đó, trong đại điện liền có tiếng hít khí rất nhẹ.

Đẹp.

Quá đẹp.

Đối với một ván tỷ đan cấp độ này, thành quả của Ngô Viêm gần như đã là cực tốt.

Khóe môi hắn chậm rãi nhếch lên.

Hắn quay đầu nhìn sang Long Phàm, giọng nói không lớn, nhưng rất rõ:

“Ta còn tưởng ngươi dám cược lớn như vậy…”

“Ít nhất cũng phải có chút gì khác.”

“Không ngờ cuối cùng vẫn chỉ là chậm chạp kéo dài thời gian.”

Vài người trong đại điện nhìn sang đài của Long Phàm.

Quả thật, hắn vẫn chưa xong.

Nếu bây giờ chỉ ra được đan giống hoặc thấp hơn một chút so với Ngô Viêm, vậy thì vẫn là thua.

Mạc Dược Sinh khẽ cười trong thức hải:

“Ngươi nghe chưa?”

“Người ta đang đứng trên thế thắng mà nói đấy.”

Long Phàm không đáp.

Ánh mắt hắn vẫn chỉ đặt trong đỉnh.

Đúng lúc ấy, Tạ Vân Trạch bên kia cũng thành đan.

Hai viên trung hạ phẩm.

Một viên hạ phẩm.

Không tệ.

Nhưng rõ ràng vẫn kém Ngô Viêm nửa bậc.

Như vậy, cả đại điện lúc này gần như đều mặc định một chuyện:

Ngô Viêm thắng chắc.

Chỉ còn chờ Long Phàm mở đỉnh để xác nhận mà thôi.

Nhưng Long Phàm…

vẫn không vội.

Hắn thu hỏa chậm hơn một nhịp.

Thần thức không rút ngay.

Mà tiếp tục khóa lấy đan dịch trong đỉnh.

Và rồi, ngay đúng lúc ấy, mộc hệ chân tức của Bất Diệt Thanh Liên Tâm bỗng âm thầm lan ra thêm một tầng, để dưỡng đan.

Từng sợi mộc hệ chân tức mỏng tới cực hạn thấm vào lớp dược tính đã thành hình, như một luồng sinh cơ cực nhẹ đẩy phần linh tính cuối cùng trong Hỏa Tâm Thảo lên thêm nửa bước.

Rất nhẹ.

Rất kín.

Gần như không thể thấy bằng mắt.

Nhưng với người ngồi gần và đủ nhạy, chỉ trong khoảnh khắc đó, đan khí trong đỉnh của Long Phàm đã xuất hiện một biến hóa cực mảnh.

Không phải mạnh lên ồ ạt.

Mà là tinh hơn.

Thuần hơn.

Giống như phần tạp cuối cùng vừa được gạt đi.

Ngô Chấn Đình chấn kinh:

“Đó là… kỳ mộc?”

Ngay giây sau, Long Phàm ngưng đan.

Một làn đan hương thanh hơn hẳn tỏa ra.

Trên miệng đỉnh, ba viên Hỏa Tâm Ngưng Mạch Đan nằm yên.

Hai viên trung phẩm.

Một viên trung hạ phẩm.

Đan hình không đẹp hơn Ngô Viêm quá nhiều.

Nhưng phẩm cấp—

cao hơn nửa bậc.

Cả đại điện như bị ai bóp nghẹt trong một chớp mắt.

Không có tiếng động.

Không ai nói.

Bởi kết quả trước mặt quá rõ.

Ngô Viêm không thua ngu.

hắn luyện ra đan dược rất đẹp, rất chắc.

Nhưng Long Phàm vẫn thắng.

Thắng đúng ở bước cuối cùng.

Thắng bằng nửa bậc.

Mà loại thắng này—

mới là thứ đau nhất.

Bởi nó chứng minh không phải mình làm sai.

Mà là người kia…

cao hơn mình thật sự.

Sắc mặt Ngô Viêm trong thoáng chốc đã từ đỏ chuyển sang trắng, rồi từ trắng chuyển sang tím tái.

Hắn nhìn chằm chằm vào ba viên đan trong đỉnh Long Phàm, gần như không tin nổi.

“Không thể nào…”

“Ngươi rõ ràng chậm hơn ta…”

Long Phàm lúc này mới chậm rãi ngước mắt nhìn hắn.

Khóe môi hắn khẽ cong lên.

Rất nhạt.

Nhưng đủ khiến người ta tức tới nghẹn.

“Chậm…”

“không có nghĩa là kém.”

“Có người luyện đan chỉ biết ép ra cho nhanh.”

“Cũng có người biết giữ lại thứ đáng giữ.”

Câu nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào ngực Ngô Viêm.

Hắn hoàn toàn biết Long Phàm đang nói gì.

Hắn không thua ở khống hỏa.

Không thua ở thần thức.

Mà thua ở chỗ…

hắn không hiểu được bước cuối cùng đó.

Thắng thua đã định.

Nhưng chính vì thua trên thế bản thân vốn tưởng đã thắng chắc, hắn lại càng đau hơn gấp bội.

Trương chấp sự chậm rãi đứng dậy.

Ánh mắt lão lần lượt quét qua đan đỉnh của ba người, rồi dừng lại trên đan đỉnh của Long Phàm.

“Ván này…”

“Long Phàm thắng.”

Không ai phản đối.

Ngay cả Tạ Vân Trạch nghe xong cũng chỉ cười khổ lắc đầu.

Hắn thua thì tâm phục.

Bởi hắn nhìn ra rất rõ, bước dưỡng đan cuối cùng ấy của Long Phàm, bản thân mình hoàn toàn không làm được.

Còn Ngô Viêm…

hắn siết tay đến mức các khớp xương kêu răng rắc.

Khuôn mặt căng cứng.

Mắt đỏ lên.

Nhưng cuối cùng một câu cũng không bật ra được.

Ván cược do hắn nhận.

Đan cũng do hắn tự tay luyện.

Bây giờ trước mặt bao người, hắn không có đường cãi.

Đúng lúc ấy, Long Phàm đã bước xuống đài.

Hắn không nhìn Ngô Viêm ngay.

Mà đi tới chỗ đặt túi trữ vật ban đầu, hắn cầm lên, sau đó mới dừng trước mặt đối phương.

Ánh mắt hắn bình tĩnh.

Giọng nói càng bình tĩnh hơn.

“Ba ngày dùng Hoả Vân đan thất.”

“Ta lấy.”

Hắn không nói thêm nửa câu thừa.

Nhưng chính kiểu đòi nợ bình thản đó lại khiến mặt Ngô Viêm nóng ran như bị tát thêm lần nữa.

Rất lâu sau, hắn mới nghiến răng ném ra một lệnh bài đỏ sẫm.

“Cầm đi!”

Long Phàm đưa tay nhận lấy.

Lệnh bài đỏ sẫm vừa vào tay, hắn lập tức cảm nhận được một luồng hỏa khí ổn định mà ngưng tụ bên trong, hắn thu vào nhẫn trữ vật.

Khoé môi lần này mới thật sự cong lên một đường rất nhạt.

“Đa tạ.”

Hai chữ đơn giản.

Nhưng đủ khiến Ngô Viêm suýt nữa cắn nát răng.

Mà đúng lúc không khí trong điện còn đang căng tới cực điểm, Ngô Chấn Đình rốt cuộc cũng đứng dậy.

Ông ta đi thẳng tới chỗ Long Phàm.

“Đan đạo của ngươi…”

“Ai dạy?”

Câu hỏi vừa rơi xuống, toàn bộ đại điện lập tức yên hẳn.

Không còn là đan đấu giữa đám trẻ nữa.

Mà là người thật sự có phân lượng đã mở miệng.

Long Phàm ngước mắt nhìn ông ta, giọng vẫn bình thản:

“Tán tu học tạp.”

“Không có sư thừa rõ ràng.”

Người trung niên nhìn hắn vài nhịp, hiển nhiên không tin hoàn toàn.

Nhưng ông ta cũng không ép.

Chỉ chậm rãi gật đầu.

“Ta là Ngô Chấn Đình.”

“Phụ trách một phần đan vụ ở Hắc Nham Thành.”

Tên vừa xưng ra, ánh mắt không ít người trong điện đồng loạt biến đổi.

Hiển nhiên, thân phận người này trong Ngô gia không thấp.

Ngô Chấn Đình tiếp tục:

“Ngươi thắng Ngô Viêm, không phải vì hỏa mạnh hơn.”

“Cũng không phải vì thần thức mạnh hơn quá nhiều.”

Ông ta dừng lại một chút.

Ánh mắt sắc như kim chậm rãi khóa lấy Long Phàm.

“Mà là vì ngươi có thể giữ dược tính đến bước cuối.”

“Rồi nâng nó lên.”

Trong lòng Long Phàm khẽ động.

Người này quả nhiên đã nhìn ra.

Không nhìn thấu Bất Diệt Thanh Liên Tâm.

Nhưng ít nhất, đã nhìn ra hắn có một loại kỳ mộc đặc biệt có thể dùng để “dưỡng đan”.

Đây không còn là lời tán thưởng đơn thuần nữa.

Mà là một sự thăm dò đã chạm đúng chỗ.

Ngô Chấn Đình nhìn hắn, giọng chậm hơn:

“Ngô gia gần đây có một đan thất đặc biệt.”

“Hỏa mạch ở đó xảy ra chút vấn đề. Đan sư bình thường vào, chỉ biết dùng hỏa ép xuống, càng ép càng loạn.”

“Ta muốn ngươi thử xem.”

Cả đại điện như lạnh đi một chút.

Ngô Viêm đang đứng bên cạnh, nghe tới đây thì sắc mặt càng thêm khó coi.

Hắn vừa mới thua Long Phàm trước mặt bao người.

Vậy mà ngay sau đó, người của Ngô gia lại chủ động mở lời mời tên này.

Không khác gì giẫm thêm một chân vào mặt hắn.

Long Phàm không vội đáp.

Chỉ hỏi:

“Vì sao là ta?”

Ngô Chấn Đình trả lời rất gọn:

“Bởi vì vừa rồi, ta nhìn thấy ngươi dùng thứ có thể khắc chế hỏa diễm cao cấp.”

Câu nói ấy vừa dứt, hố đen trong đan điền Long Phàm đã khẽ rung lên.

Mạc Dược Sinh cũng cười lạnh trong thức hải:

“Lòi ra rồi.”

Long Phàm ngoài mặt vẫn bình tĩnh như cũ.

“Ta có thể thử.”

“Nhưng không hứa trước.”

Ngô Chấn Đình gật đầu.

“Đủ rồi.”

Ông ta lấy ra một lệnh bài đen mỏng, đặt lên bàn đá.

“Ba ngày sau, cầm lệnh bài này tới Bắc viện thành chủ phủ.”

“Nếu ngươi thật sự có bản lĩnh…”

Ông ta hơi dừng.

Ánh mắt nhìn thẳng vào Long Phàm.

“Vậy có lẽ, ngươi là người đầu tiên trong nhiều năm qua có tư cách bước vào nơi ấy.”

Long Phàm hỏi rất khẽ:

“Nơi nào?”

Ngô Chấn Đình im lặng một nhịp.

Rồi mới chậm rãi nói ra bốn chữ:

“Tổ địa Ngô gia.”

Trong khoảnh khắc ấy, đại điện hoàn toàn lặng ngắt.

Ngay cả người không hiểu sâu cũng cảm nhận được trọng lượng của hai chữ “tổ địa”.

Đó không còn là chuyện của Hắc Nham Thành nữa.

Mà là căn cơ thật sự của một thất cấp thế gia.

Long Phàm nhìn lệnh bài đen trên bàn.

Rồi chậm rãi đưa tay cầm lấy.

Kim loại lạnh như băng.

Nhưng nặng hơn hắn tưởng.

Mạc Dược Sinh lúc này lên tiếng trong thức hải.

“Một ván cược nhỏ…”

“Đổi ra một cánh cửa lớn.”

Đúng lúc ấy, Ngô Thanh Trúc cũng đứng dậy.

Khi đi ngang qua chỗ Long Phàm, bước chân nàng chỉ dừng đúng một nhịp.

“Ngô gia không dễ vào.”

“Nhưng đã bước vào rồi…”

Nàng không nói hết.

Chỉ để lại một ánh mắt rất sâu, rồi lặng lẽ đi tiếp.

Long Phàm đứng yên tại chỗ.

Trong tay hắn lúc này đã có một lệnh bài Hỏa Vân đan thất, và một lệnh bài đen dẫn tới Bắc viện thành chủ phủ.

Một cái là chiến lợi phẩm.

Một cái là bước đệm.

Ngô Viêm vừa mất mặt, lại vừa mất của.

Mà điều đau nhất là—

hắn thua ngay trong lúc bản thân đã tưởng mình thắng chắc.

Bên ngoài Đan Tháp, sắc trời dần ngả về chiều.

Ánh nắng phủ lên bậc thềm đá một lớp vàng nhạt.

Long Phàm bước ra ngoài, trường bào đen khẽ lay trong gió.

Lần này, trong mắt hắn không còn chỉ có bình tĩnh và lạnh lẽo.

Mà còn có thêm một tia tinh ranh, sâu và sắc như đầu dao vừa ló khỏi vỏ.