Rời khỏi Đan Tháp, Long Phàm không lập tức quay về khách điếm.
Hắn đi chậm dọc theo con phố đá trước cửa, bước chân không nhanh không chậm, thần sắc vẫn bình tĩnh như cũ. Nhưng dưới vẻ bình tĩnh ấy, trong lòng hắn đã xoay qua không biết bao nhiêu ý niệm.
Một ván cược.
Một trận tỷ đan.
Ba ngày dùng Hỏa Vân đan thất.
Một lệnh bài đen dẫn tới Bắc viện thành chủ phủ.
Mọi thứ nối với nhau quá gọn.
Quá thuận.
Mà càng thuận—
lại càng không thể không cẩn thận.
Mạc Dược Sinh trong tiểu đỉnh khẽ cười:
“Ngươi đang nghĩ cái gì?”
Long Phàm nhìn dòng người trước mặt, giọng rất nhạt:
“Ta đang nghĩ…”
“Ngô gia rốt cuộc là muốn dùng ta, hay là muốn dò ta.”
Mạc Dược Sinh cười khẽ một tiếng.
“Có khác gì nhau?”
Long Phàm không đáp ngay.
Rất lâu sau, hắn mới nói:
“Có.”
“Nếu chỉ là dùng, còn có thể lợi dụng ngược lại.”
“Nếu là dò…”
“Vậy mỗi bước đi đều phải tính lại.”
Mạc Dược Sinh im lặng một lát, rồi mới chậm rãi nói:
“Không tệ.”
“Ngươi càng lúc càng giống một con sói biết nhịn đói.”
Long Phàm không để tâm tới câu ví von ấy.
Hắn chỉ chậm rãi siết lệnh bài đỏ sẫm trong tay áo.
Hỏa Vân đan thất.
Đó là thứ hắn thắng được từ tay Ngô Viêm, cũng là phần tài nguyên thật sự đầu tiên mà hắn cắn xuống khỏi người Ngô gia tại Hắc Nham Thành. Nghe qua chỉ là một đan thất phụ thuộc hỏa mạch, nhưng thứ khiến hắn để ý là hỏa mạch phía sau nó.
Nếu Ngô Chấn Đình đã nhìn ra hắn có khả năng “giữ hỏa, dưỡng đan”, vậy rất có thể bọn họ đang thiếu đúng loại người như vậy.
Cửu U Minh Hỏa ở tổ địa.
Hỏa mạch bất ổn ở một đan thất phụ.
Hai chuyện này liệu có liên hệ?
Ý niệm ấy vừa hiện lên, hố đen trong đan điền hắn cũng khẽ rung lên một nhịp rất nhẹ.
Long Phàm thu lại ánh mắt.
“Trước hết, đi nhìn Hỏa Vân đan thất.”
Mạc Dược Sinh không phản đối.
“Đúng.”
“Có những chuyện, tận mắt nhìn còn đáng tin hơn nghe mười câu.”
Rất nhanh sau đó, Long Phàm đổi hướng.
Hỏa Vân đan thất không nằm ngay khu trung tâm của Hắc Nham Thành, mà lệch về phía bắc hơn một chút. Trên đường đi, người qua lại dần ít đi, thay vào đó là những viện lầu thấp hơn, tường dày hơn, khí tức cũng kín hơn. Chỉ riêng điều đó đã đủ nói lên nơi này không phải khu buôn bán bình thường.
Đi thêm một đoạn, trước mặt hắn hiện ra một cụm kiến trúc xây bằng nham thạch đỏ sẫm.
Không cao.
Không quá rộng.
Nhưng toàn bộ khu vực ấy lại mang theo một loại nhiệt ý mơ hồ. Mặt đất dưới chân hơi nóng, ngay cả không khí quanh đó cũng khô hơn chỗ khác một chút.
Trước cổng có hai tu sĩ đứng canh, đều là Khởi Nguyên đỉnh phong, bên hông mang ngọc bài màu đen có khắc chữ “Ngô”.
Người của Ngô gia.
Long Phàm vừa tới gần, hai người kia đã đồng thời nhìn sang.
Ánh mắt không quá hung.
Nhưng cũng tuyệt đối không thân thiện.
“Người tới là ai?”
Long Phàm không nhiều lời, trực tiếp lấy lệnh bài đỏ sẫm ra.
Người bên trái vừa nhìn thấy lệnh bài, thần sắc lập tức hơi đổi.
Hắn đưa tay nhận lấy, kiểm tra một lượt rồi mới trả lại.
“Lệnh bài của Ngô Viêm?”
“Thắng được.”
Long Phàm đáp rất gọn.
Hai người kia liếc nhau.
Hiển nhiên, chuyện ở Đan Tháp không phải chưa truyền tới đây.
Người bên phải lúc này mới lùi nửa bước, mở cổng.
“Hỏa Vân đan thất mở cho ngươi ba ngày.”
“Quy củ bên trong đã khắc sẵn trên vách đá, tự xem lấy.”
“Không được tự ý đi sâu vào hỏa mạch phụ thất.”
“Hết ba ngày phải rời đi.”
Long Phàm gật đầu, không hỏi thêm.
Vừa bước qua cổng, hắn đã cảm nhận rõ nhiệt độ trong khu đan thất cao hơn bên ngoài hẳn một bậc.
Bên trong chia thành nhiều gian thạch thất nối tiếp nhau, phần lớn cửa đều đóng kín. Thỉnh thoảng có thể thấy nguyên quang lấp lóe từ khe cửa, hiển nhiên là có người đang luyện đan bên trong. Không khí nơi này ngoài mùi dược hương còn lẫn một mùi rất đặc biệt của địa hỏa và khoáng nhiệt, khiến tinh thần người ta bất giác căng hơn một chút.
Long Phàm đi dọc hành lang, rất nhanh tìm được gian đan thất của mình.
Ngay khi đẩy cửa bước vào, hơi nóng lập tức phả lên mặt.
Căn phòng không lớn hơn tĩnh thất ở khách điếm bao nhiêu, nhưng chính giữa lại đặt một đan đỉnh hỏa thạch cao gần bằng ngực người, thành đỉnh dày, mặt ngoài khắc trận văn dẫn nhiệt. Dưới nền là một vòng trận văn nhạt màu nối thẳng xuống mặt đất, hiển nhiên phía dưới chính là nơi câu nối với hỏa mạch phụ.
Chỉ riêng đan đỉnh này, đã hơn hẳn loại hắn đang dùng trong khách điếm không chỉ một bậc.
Long Phàm khép cửa lại, kích hoạt cấm chế đơn giản trong phòng rồi mới bước tới gần.
Mặt đỉnh còn ấm.
Nham thạch quanh đó cũng âm ấm.
Rõ ràng hỏa mạch dưới nền vẫn đang vận chuyển.
Mạc Dược Sinh từ trong tiểu đỉnh bay ra, vừa nhìn một vòng, đôi mày già nua đã hơi nhíu lại.
“Không đúng.”
Long Phàm đưa tay chạm nhẹ lên thành đỉnh.
“Lão cũng cảm thấy?”
Mạc Dược Sinh gật đầu, thần sắc dần trầm xuống.
“Địa hỏa ở đây không thuần.”
“Bề ngoài thì ổn, nhưng sâu bên trong có một luồng hỏa ý âm lệ rất nhẹ.”
Long Phàm không nói gì.
Hắn khoanh chân ngồi xuống, thần thức chậm rãi thăm dò xuống trận văn dưới nền. Một lúc lâu sau, trong mắt hắn mới thoáng qua một tia lạnh.
Quả nhiên.
Phía dưới lớp hỏa khí bề ngoài ổn định, thật sự có một luồng hỏa ý khác đang âm thầm len lỏi. Nó rất yếu. Nếu chỉ dùng để luyện đan bình thường, chưa chắc đã nhận ra ngay. Nhưng đối với hắn, người có tử diễm, có mộc hệ chân tức, lại thêm hố đen cảm ứng dị vật, luồng khí tức ấy căn bản không giấu nổi.
Nó không giống địa hỏa.
Cũng không giống hỏa hệ chân tức nhân tạo.
Mà giống như một tia hỏa tức rò rỉ ra từ thứ gì đó cổ xưa và nguy hiểm hơn nhiều.
Mạc Dược Sinh nhìn hắn, giọng thấp hẳn xuống:
“Ngươi có thấy gì không?”
Long Phàm rút tay về.
“Một tia rất mỏng.”
“Âm. Lạnh. Nhưng vẫn là hỏa.”
Mạc Dược Sinh trầm mặc vài nhịp.
Rồi lão cười, nhưng nụ cười ấy hoàn toàn không vui vẻ.
“Vậy thì đúng rồi.”
“Hỏa Vân đan thất này…”
“không chỉ là đan thất phụ.”
Long Phàm ngẩng đầu nhìn lão.
Mạc Dược Sinh chậm rãi nói:
“Phần hỏa mạch dưới đây rất có thể là một nhánh nhỏ kéo ra từ hệ hỏa mạch lớn hơn.”
“Nói cách khác, nó không tự sinh.”
“Mà đang ăn hỏa từ một nơi khác.”
Nói đến đây, ánh mắt lão trở nên sâu hơn rất nhiều.
“Mà nơi có thể làm được chuyện đó trong địa giới Ngô gia…”
“ngoài tổ địa ra, ta không nghĩ ra chỗ thứ hai.”
Không khí trong phòng đột nhiên yên hẳn.
Long Phàm nhìn xuống trận văn dưới nền.
Trong đan điền hắn, hố đen vẫn lặng lẽ xoay, nhưng dao động lại rõ hơn bình thường một chút.
Cửu U Minh Hỏa.
Hắn chưa nhìn thấy nó.
Nhưng chỉ một tia khí tức rò rỉ xuống nhánh hỏa mạch phụ này đã đủ khiến đan thất của Ngô gia xảy ra vấn đề.
Nếu thật sự là vậy—
thì lời mời của Ngô Chấn Đình không còn đơn giản là “mời thử xem” nữa.
Mà là một lần kiểm tra.
Kiểm tra xem hắn có thật sự kiểm soát được loại hỏa tức này hay không.
Nghĩ đến đây, Long Phàm khẽ nheo mắt.
“Ta không phải là người đầu tiên được mời.”
Mạc Dược Sinh đáp:
“Không sai.”
“Có lẽ trước đó bọn họ đã thử nhiều cách, tìm nhiều người, nhưng đều không thành.”
“Ngươi xuất hiện đúng lúc.”
Long Phàm cười rất nhạt.
“Ta ghét nhất hai chữ ‘đúng lúc’.”
Bởi thứ gì “đúng lúc” quá mức, thường không phải cơ duyên hoàn toàn sạch sẽ.
Nhưng hắn không lùi.
Cũng không định bỏ đi.
Ngược lại, hắn càng lúc càng muốn nhìn sâu hơn vào trò chơi này.
Long Phàm đứng dậy, đi tới trước đan đỉnh hỏa thạch.
“Đã tới rồi…”
“vậy thử xem.”
Mạc Dược Sinh khẽ động mắt.
“Ngươi định dùng đan thất này luyện đan?”
“Ừ.”
“Nếu hỏa mạch có vấn đề, vậy dùng nó luyện một lò đan là cách nhanh nhất để biết vấn đề nằm ở đâu.”
Mạc Dược Sinh nghe xong, trong mắt thoáng qua một tia tán thưởng.
Tên tiểu tử này…
quả thật không phải loại chỉ biết đợi người khác giải thích.
Long Phàm rất nhanh lấy linh dược ra.
Hắn không chọn loại đan quá phức tạp, mà chỉ lấy một phần linh dược của Hồi Khí Đan và một phần của Dưỡng Mạch Đan sơ cấp. Mục đích của hắn hôm nay không phải luyện ra đan tốt, mà là thử phản ứng của hỏa mạch.
Ngay khi hắn kích hoạt trận văn dưới đan đỉnh, một luồng địa hỏa lập tức dâng lên từ đáy đỉnh.
Ban đầu, mọi thứ rất bình thường.
Hỏa lực ổn.
Nhiệt độ đều.
Trận văn trên thân đỉnh sáng lên nhịp nhàng.
Long Phàm tách dược, luyện dịch, từng bước từng bước đều rất chắc.
Nhưng đến khi dược dịch trong đỉnh bắt đầu dung hợp—
một tia hỏa ý âm lạnh bỗng lẫn vào.
Rất nhỏ.
Rất sâu.
Nếu là người khác, rất có thể sẽ tưởng chỉ là hỏa lực dao động nhẹ.
Nhưng Long Phàm gần như lập tức nhận ra.
Tử diễm trong tay hắn khẽ rung.
Bất Diệt Thanh Liên Tâm cũng đồng thời phát ra một tia mộc hệ chân tức cực mảnh, như bản năng muốn ép luồng hỏa ý kia ra ngoài.
“Đó chính là nó!”
Mạc Dược Sinh lập tức quát nhỏ.
Long Phàm không cần lão nói cũng đã hành động.
Một mặt hắn dùng thần thức khóa chặt luồng hỏa ý âm lạnh ấy.
Một mặt dẫn mộc hệ chân tức quấn quanh phần dược dịch đang bị nó xâm nhập.
Ngay sau đó, biến hóa lập tức hiện ra rõ ràng.
Luồng hỏa ý kia không hủy đan ngay.
Nó chỉ âm thầm làm lệch dược tính, khiến dược dịch vốn ổn định dần trở nên khó kiểm soát hơn. Nếu là luyện đan sư bình thường, rất dễ chọn cách tăng hỏa lực để ép trở lại quỹ đạo.
Nhưng càng ép—
luồng hỏa ý kia càng như được kích thích, chui sâu hơn.
Đúng là kiểu “càng áp càng loạn”.
Ánh mắt Long Phàm lập tức lạnh xuống.
Hắn không tăng hỏa.
Ngược lại, thu bớt tử diễm, chỉ giữ hỏa lực ở mức vừa đủ, rồi dùng mộc hệ chân tức âm thầm đỡ lấy dược tính sắp lệch. Từng sợi mộc hệ chân tức mảnh như tơ lặng lẽ quấn quanh dược dịch, vừa giữ cho nó không tan, vừa ép luồng hỏa ý âm lạnh kia nổi lên rõ hơn.
Mạc Dược Sinh nhìn cảnh đó, trong lòng chấn động không nhỏ.
Bởi lão hiểu rất rõ—
thứ Long Phàm vừa làm, bản chất không còn là luyện đan bình thường nữa.
Mà là dùng đan đạo để thăm dò hỏa mạch.
Qua hơn nửa canh giờ, lò đan cuối cùng cũng khép lại.
Long Phàm mở đỉnh
Bên trong chỉ có hai viên đan miễn cưỡng thành hình, phẩm chất rất kém.
Nhưng hắn hoàn toàn không để ý.
Ánh mắt hắn chỉ chăm chăm vào phần đáy đỉnh và dao động còn sót lại của hỏa mạch.
“Quả nhiên.”
Giọng hắn rất thấp.
Mạc Dược Sinh hỏi:
“Nhìn ra rồi?”
Long Phàm gật đầu.
“Luồng hỏa ý kia không phải ngẫu nhiên rò rỉ.”
“Nó đang chu kỳ hóa.”
“Cứ mỗi lần hỏa mạch vận hành đến một mức nào đó, nó sẽ chen vào.”
Mạc Dược Sinh nghe xong, ánh mắt hoàn toàn trầm hẳn.
Lão chậm rãi nói:
“Vậy thì không sai nữa rồi.”
“Hỏa Vân đan thất này…”
“chính là một nhánh thử.”
“Nếu ngươi xử lý được hỏa ý rò rỉ ở đây, bọn họ mới dám đưa ngươi tiến sâu hơn.”
Long Phàm im lặng.
Mọi mảnh ghép tới lúc này đã bắt đầu tự nối lại.
Đan đấu sáng nay.
Lời mời của Ngô Chấn Đình.
Hỏa Vân đan thất.
Hỏa mạch phụ thất.
Tất cả không phải từng chuyện rời rạc.
Mà là một sợi dây đang dần kéo hắn tới gần tổ địa Ngô gia.
Càng nghĩ, ánh mắt hắn càng tĩnh.
Không phải sợ.
Mà là tỉnh táo.
Bởi hắn biết rất rõ, một khi thật sự bước qua cánh cửa kia, thứ chờ hắn phía sau sẽ không chỉ là cơ duyên.
Mà còn là nguy hiểm đủ nuốt mạng.
Mạc Dược Sinh nhìn hắn, giọng cũng chậm lại:
“Ngươi còn muốn đi tiếp không?”
Long Phàm hỏi ngược:
“Lão nghĩ ta sẽ lùi?”
Mạc Dược Sinh nhìn hắn vài nhịp, rồi bật cười.
Lần cười này không mang châm chọc.
Mà là một loại cảm khái rất sâu.
“Không.”
“Ta chỉ muốn nghe chính miệng ngươi nói ra thôi.”
Long Phàm thu hai viên phế đan vào một góc, rồi chậm rãi ngồi xuống trước đan đỉnh.
“Ba ngày ở đây…”
“ta phải nhìn cho đủ.”
“Ít nhất, trước khi tới Bắc viện thành chủ phủ, ta cần biết mình đang bước về phía cái gì.”
Mạc Dược Sinh gật đầu.
Lão không nói thêm nữa.
Bởi lão biết, từ khoảnh khắc Long Phàm ngồi xuống lần này, hắn đã không còn chỉ là tới dùng một gian đan thất thắng cược được.
Mà đang chính thức chạm tay vào lớp vỏ ngoài cùng của bí mật lớn nhất trong tổ địa Ngô gia.
Bên ngoài cửa sổ đá của đan thất, sắc trời dần ngả về chiều.
Hơi nóng từ hỏa mạch phụ vẫn âm thầm dâng lên.
Trong căn phòng kín, Long Phàm ngồi yên trước đan đỉnh, ánh mắt phản chiếu chút tử quang rất nhạt, sâu và lạnh như thể muốn xuyên thẳng xuống dưới lòng đất.
Hỏa Vân đan thất chỉ là một nhánh nhỏ.
Một cái bóng.
Một bản sao thu nhỏ.
Mà nếu chỉ một nhánh nhỏ thôi đã mang hỏa ý âm lạnh như vậy…
thì thứ thật sự bị phong ấn sâu trong tổ địa Ngô gia—
rốt cuộc sẽ đáng sợ đến mức nào?