Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết

Chương 22: Bắc Viện Thành Chủ Phủ



Ba ngày ở Hỏa Vân đan thất trôi qua rất nhanh.

Nhưng đối với Long Phàm, ba ngày ấy không hề đơn giản là mượn một gian đan thất tốt hơn để luyện đan.

Ngay từ lò đầu tiên, hắn đã xác nhận được một điều: luồng hỏa ý âm lạnh ẩn dưới hỏa mạch phụ này không phải ngẫu nhiên rò rỉ, mà là thứ có quy luật, có nhịp điệu, thậm chí còn mang theo một loại “ý chí” mơ hồ rất khó gọi tên.

Nó không đủ mạnh để trực tiếp phá hủy cả đan thất.

Nhưng lại đủ âm độc để khiến bất kỳ luyện đan sư nào không nhìn ra bản chất đều đi sai đường.

Người bình thường gặp tình huống ấy sẽ làm gì?

Tăng hỏa lực.

Ép địa hỏa ổn định.

Dùng thần thức cưỡng ép kéo dược tính trở lại.

Thoạt nhìn rất hợp lý.

Nhưng càng làm vậy, luồng hỏa ý âm lạnh kia lại càng dễ len sâu hơn, như nước ngấm vào khe đá, cuối cùng biến thành một cây gai cắm sâu vào cả lò đan lẫn hỏa mạch bên dưới.

Ba ngày ấy, Long Phàm đã thử không dưới mười lò.

Có lò cố ý dùng hỏa mạnh.

Có lò cố ý chỉ dùng hỏa mạch phụ.

Có lò lấy tử diễm làm chủ, lấy địa hỏa làm phụ.

Cũng có lò hoàn toàn đảo ngược lại.

Mỗi một lần thử, hắn đều ghi rất kỹ phản ứng của hỏa mạch, nhịp biến hóa của luồng âm hỏa kia, cùng giới hạn mà mộc hệ chân tức của mình có thể chạm tới.

Đến ngày thứ hai, hắn đã có thể khiến luồng hỏa ý kia nổi lên rõ ràng.

Đến ngày thứ ba, hắn không chỉ nhìn ra nó, mà còn thử được cách “đỡ” nó.

Không phải áp.

Không phải diệt.

Mà là đỡ.

Dùng mộc hệ chân tức cực mảnh dẫn dược tính đi vòng quanh luồng âm hỏa kia, khiến nó không cắn vào phần dược dịch vừa luyện ra. Nói cách khác, hắn không giải quyết tận gốc được vấn đề của hỏa mạch phụ, nhưng lại có thể khiến ảnh hưởng của nó với đan đỉnh và linh dược giảm xuống thấy rõ.

Đó là bước tiến cực lớn.

Mà cũng là thứ khiến Mạc Dược Sinh nhìn hắn càng lúc càng trầm mặc.

Buổi chiều ngày thứ ba, Long Phàm vừa thu lò đan cuối cùng thì ngoài đan thất đã vang lên tiếng gõ cửa rất khẽ.

Cốc. Cốc.

Long Phàm liếc mắt nhìn cửa đá, rồi chậm rãi đứng dậy.

Cấm chế trên cửa được hắn mở ra một tầng mỏng.

Ngoài cửa là một nam tử trung niên mặc giáp nhẹ màu xám đen, khí tức Tụ Hoàn sơ kỳ, bên hông đeo ngọc bài của thành chủ phủ Hắc Nham.

Ánh mắt người này rất ổn.

Không kiêu.

Không gắt.

Nhưng rõ ràng là người quen làm việc cho thế lực lớn.

Thấy Long Phàm mở cửa, hắn liền chắp tay.

“Long đan sư.”

Cách xưng hô đã khác.

Không còn là “đạo hữu”.

Mà là “Long đan sư”.

Hiển nhiên, chỉ trong ba ngày, chuyện Long Phàm thắng tỷ đan và mượn dùng Hỏa Vân đan thất đã đủ để cách nhìn của người trong Hắc Nham Thành thay đổi.

“Có chuyện gì?”

Long Phàm hỏi.

Nam tử trung niên hơi cúi đầu.

“Ngô quản sự mời Long đan sư tới Bắc viện thành chủ phủ một chuyến.”

Ánh mắt Long Phàm không đổi.

Hắn chỉ hỏi rất bình thản:

“Bây giờ?”

“Đúng vậy.”

Long Phàm im lặng vài nhịp.

Rồi khẽ gật đầu.

“Đợi ta một lát.”

Nam tử trung niên lùi nửa bước, đứng chờ ngoài hành lang.

Long Phàm khép cửa lại, quay vào trong đan thất.

Mạc Dược Sinh từ trong tiểu đỉnh hiện ra, chắp tay sau lưng, thần sắc hiếm thấy mà nghiêm hơn bình thường vài phần.

“Ngươi định đi?”

Long Phàm liếc lão.

“Không đi, chẳng lẽ đi thẳng ra khỏi Hắc Nham Thành?”

Mạc Dược Sinh cười nhạt.

“Ta chỉ nhắc ngươi một câu.”

“Bắc viện thành chủ phủ lần này, tuyệt đối không đơn giản chỉ là mời ngươi đi xem một cái đan thất.”

Long Phàm cúi xuống, thu lại mấy bình đan dược, vài phần ghi chép về nhịp hỏa mạch và một ít linh dược chưa dùng hết vào nhẫn trữ vật.

“Ta biết.”

“Cho nên mới phải đi.”

Mạc Dược Sinh nhìn hắn.

“Biết mà vẫn đi?”

Long Phàm dừng tay đúng một nhịp, rồi mới cười rất nhẹ.

Nụ cười ấy không rõ là lạnh nhạt hay giễu cợt.

“Không đi, làm sao biết trong tổ địa Ngô gia rốt cuộc giấu thứ gì.”

Mạc Dược Sinh nghe vậy, ánh mắt già nua thoáng lóe lên một tia dị sắc.

Rồi lão im lặng.

Bởi lão biết, tới bước này, dù bản thân có khuyên cũng vô dụng.

Tên tiểu tử trước mặt mình từ đầu đã không phải loại càng gần nguy hiểm càng lùi.

Ngược lại, càng nhìn thấy thứ đáng giá, hắn lại càng lặng hơn.

Mà càng lặng—

lại càng đáng sợ.

Một lát sau, Long Phàm mở cửa bước ra.

Nam tử trung niên bên ngoài lập tức xoay người dẫn đường.

Hai người đi dọc hành lang của khu đan thất, ra khỏi cổng Hỏa Vân đan thất rồi xuyên qua nửa khu bắc thành. Trên đường đi, nam tử trung niên kia gần như không nói gì. Long Phàm cũng không hỏi. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát đường đi, cách bố trí quân hộ thành, vị trí các lầu canh và khoảng cách giữa từng khu viện.



Bắc viện thành chủ phủ nằm ở phía bắc trung tâm Hắc Nham Thành, không trực diện đối mặt với phố xá đông đúc, mà lùi sâu hơn vào một vùng kiến trúc tường đen mái thấp. So với cổng chính thành chủ phủ, nơi này kín đáo hơn hẳn. Tường viện dày, trận văn ẩn rất sâu, người lui tới cũng ít, nhưng khí tức ngầm lại nặng hơn nhiều.

Ngay từ lúc còn cách ngoài trăm trượng, Long Phàm đã cảm nhận được ít nhất ba luồng thần thức lướt qua người mình.

Rất nhanh.

Rất mỏng.

Nhưng đều mang theo khí tức của Hiển Ảnh.

Một nơi như vậy…

không thể chỉ là chỗ nghị sự bình thường.

Nam tử trung niên dẫn hắn tới trước một cổng viện màu đen nhạt, lấy lệnh bài ra xác nhận, rồi mới quay sang chắp tay.

“Long đan sư, từ đây sẽ có người khác dẫn ngài vào.”

Long Phàm gật đầu.

Người tới thay là một lão giả gầy, áo bào xanh xám, khuôn mặt già nua nhưng ánh mắt rất sáng. Khí tức trên người lão tuy thu liễm, nhưng vẫn đủ để Long Phàm nhận ra—

Hiển Ảnh hậu kỳ.

Lão giả nhìn hắn, không tỏ vẻ cao ngạo, chỉ hơi gật đầu.

“Mời.”

Long Phàm đi theo lão vào trong.

Bắc viện bên trong rộng hơn hắn nghĩ, từng dãy viện tường đen nối nhau, nền lát đá lạnh, nguyên khí trong không khí lại mang theo chút khô nóng rất mơ hồ. Càng đi sâu, cảm giác khô nóng ấy càng rõ, nhưng lạ ở chỗ trong cái nóng lại có một tầng âm ý khó nói đang trộn lẫn bên dưới.

Giống hệt cảm giác ở Hỏa Vân đan thất.

Chỉ là đậm hơn rất nhiều.

Đáy mắt Long Phàm hơi động.

Mạc Dược Sinh cũng thấp giọng truyền âm:

“Đúng đường rồi.”

Đi qua ba lớp viện, lão giả dừng lại trước một gian thạch điện không lớn. Cửa điện đang mở, bên trong không bày biện cầu kỳ, chỉ có một bàn đá dài và ba người đang ngồi.

Ngô Chấn Đình.

Ngô Thanh Trúc.

Ngoài ra còn có thêm một lão giả tóc bạc, sắc mặt vàng nhạt, thân hình gầy đến mức như chỉ còn xương bọc da, nhưng đôi mắt lại sâu đến đáng sợ. Ông ta ngồi yên ở vị trí chính giữa, khí tức thu liễm gần như không còn, nhưng chính vì thế lại khiến người ta có cảm giác áp lực hơn cả Ngô Chấn Đình.

Đó là Ngô Tẫn, tu vi Sinh Vân sơ kỳ.

Long Phàm vừa bước vào, ánh mắt Ngô Tẫn đã rơi lên người hắn.

Chỉ một thoáng.

Nhưng như kim châm.

Thần hồn bình thường nếu gặp ánh mắt ấy, e rằng đã khó giữ vững tâm thần.

Long Phàm không lùi.

Hố đen trong đan điền khẽ xoay, tâm thần lập tức ổn lại.

Ngô Tẫn nhìn cảnh đó, đáy mắt mới thoáng qua một tia dị sắc rất mờ.

“Ngồi đi.”

Giọng ông ta khàn, không lớn, nhưng lại có loại lực nặng nề khiến người khác khó làm trái.

Long Phàm chắp tay.

“Vãn bối Long Phàm, gặp qua tiền bối.”

Lần này, hắn không khách sáo thêm nữa, chậm rãi ngồi xuống ghế đá phía dưới.

Ngô Chấn Đình là người mở lời trước.

“Ba ngày ở Hỏa Vân đan thất, thế nào?”

Long Phàm không trả lời ngay.

Hắn đưa mắt nhìn ba người trong phòng một lượt, rồi mới bình tĩnh nói:

“Nếu tiền bối đã hỏi như vậy, hẳn cũng biết nơi đó có vấn đề.”

Ngô Chấn Đình không phủ nhận.

“Ngươi cứ nói suy nghĩ của mình.”

Long Phàm gật đầu.

“Hỏa Vân đan thất dùng một nhánh hỏa mạch phụ.”

“Bề ngoài ổn.”

“Nhưng cứ vận chuyển tới một nhịp nhất định, bên dưới sẽ chen ra một luồng hỏa ý khác.”

“Mỏng. Âm. Lạnh. Nhưng vẫn là hỏa.”

“Thứ đó không đủ mạnh để phá cả hỏa mạch, nhưng lại đủ để làm lệch đan tính. Luyện đan sư càng cố áp, nó càng ăn sâu.”

Trong phòng yên hẳn.

Ngô Thanh Trúc nhìn hắn, ánh mắt rõ ràng sâu hơn trước vài phần.

Ngô Chấn Đình thì khẽ gật đầu, nhưng vẫn chưa lộ cảm xúc thật.

Chỉ có Ngô Tẫn là hơi nhắm mắt lại, như đang xác nhận điều gì đó.

Một lát sau, ông ta mới cất tiếng:

“Ngươi xử lý thế nào?”

Long Phàm đáp rất ngắn gọn:

“Không áp.”

“Chỉ dẫn.”

“Hỏa dùng để tách.”

“Mộc dùng để giữ.”

“Để nó trôi qua, không cắn vào đan.”

Ngô Thanh Trúc nghe đến đây, ngón tay đặt trên mặt bàn đá khẽ động.

Mà lần này, ngay cả Ngô Chấn Đình cũng không che giấu được biến hóa trong mắt.

Mộc dùng để giữ.

Chỉ một câu ấy thôi, đã đủ nói rõ rất nhiều thứ.

Ngô Tẫn mở mắt ra lần nữa.

Ánh mắt ông ta nhìn Long Phàm, không còn như nhìn một đan sư trẻ vừa nổi nữa.

Mà là đang thật sự đánh giá.

“Ngươi có biết…”

“vì sao gọi ngươi tới đây không?”

Long Phàm trầm mặc một nhịp.

Rồi đáp:

“Vì chuyện ở Hỏa Vân đan thất không phải riêng nó có.”

Lần này, khóe môi khô gầy của Ngô Tẫn khẽ nhếch lên một chút rất mờ.

“Không tệ.”

Ngô Chấn Đình liền tiếp lời:

“Hỏa Vân đan thất chỉ là một nhánh phụ.”

“Vấn đề thật sự nằm sâu hơn.”

“Những năm gần đây, trong nội viện của Ngô gia, không chỉ một nơi xuất hiện tình trạng tương tự. Ban đầu còn ít, sau dần càng lúc càng rõ. Đan sư bình thường chỉ nhìn thấy hỏa mạch bất ổn. Người mạnh về hỏa thì cố áp. Người mạnh về thần hồn thì cố dẫn. Nhưng kết quả đều không tốt.”

Ngô Thanh Trúc lúc này mới lên tiếng.

Giọng nàng vẫn thanh lãnh như cũ.

“Có người phế lò.”

“Có người tổn thương tâm mạch.”

“Có người bị âm hỏa nhập thể, ba năm không thể luyện đan.”

Nói đến đó, nàng nhìn thẳng Long Phàm.

“Ngươi là người đầu tiên có mộc hệ chân tức cao cấp.”

Không khí trong phòng khẽ trầm xuống.

Long Phàm cũng không vội mở miệng.

Bởi hắn biết, tới đây, lớp vỏ ngoài đã gần như bị bóc hết.

Tiếp theo—

mới là thứ hắn muốn nghe.

Quả nhiên, Ngô Tẫn chậm rãi ngồi thẳng lại, giọng khàn hơn trước một chút.

“Ta muốn ngươi đi cùng chúng ta tới một nơi.”

Long Phàm hỏi ngay:

“Hỏa mạch chính?”

Ngô Tẫn lắc đầu.

“Chưa tới đó.”

“Chỉ là một tầng ngoài cùng.”

Ông ta dừng lại, ánh mắt sâu như giếng cạn.

“Nếu ngươi đi, ngươi sẽ nhìn thấy nhiều hơn.”

“Cũng sẽ biết nhiều hơn.”

“Nhưng một khi nhìn thấy rồi…”

“Ngươi sẽ không còn dễ dàng rút lui như bây giờ.”

Đây là cảnh báo.

Không phải uy hiếp.

Cũng không phải thử lòng đơn giản.

Mà là nói rất rõ cho hắn biết: phía sau lớp hỏa mạch phụ này, là chuyện đủ lớn để người ngoài bình thường không nên chạm vào.

Trong căn phòng nhỏ, im lặng kéo dài mấy nhịp.

Mạc Dược Sinh trong thức hải cũng không xen lời.

Bởi lão biết, câu trả lời này chỉ có thể do chính Long Phàm nói.

Rất lâu sau, Long Phàm mới chậm rãi ngẩng đầu.

Ánh mắt hắn vẫn bình tĩnh.

“Vãn bối chỉ có một câu hỏi.”

Ngô Tẫn nhìn hắn.

“Nói.”

“Nếu ta giúp được các ngươi…”

Long Phàm dừng một chút.

“Ta lấy được gì?”

Nghe câu đó, không chỉ Ngô Chấn Đình mà ngay cả Ngô Thanh Trúc cũng hơi khựng lại.

Không phải vì câu hỏi này không nên hỏi.

Mà vì rất ít người trẻ tuổi có thể hỏi thẳng như vậy trước mặt Ngô Tẫn.

Nhưng lão giả tóc bạc kia lại không giận.

Ngược lại, trong mắt ông ta còn hiện lên một tia tán thưởng rất mờ.

“Ngươi muốn gì?”

Long Phàm không vòng vo.

“Hỏa.”

Một chữ rơi xuống.

Rõ ràng.

Dứt khoát.

Không khí trong phòng gần như đông lại trong chớp mắt.

Ngô Chấn Đình nhìn hắn chằm chằm.

Ngô Thanh Trúc khẽ siết ngón tay.

Chỉ riêng Ngô Tẫn là vẫn ngồi yên.

Rất lâu sau, ông ta mới cất giọng:

“Ngươi thật đúng là dám mở miệng.”

Long Phàm bình tĩnh đáp:

“Nếu đã bị lôi vào chuyện hỏa mạch, vậy vãn bối không tin thứ ở cuối con đường này chỉ là một mạch địa hỏa bình thường.”

Ngô Tẫn nhìn hắn vài nhịp.

Rồi đột nhiên bật cười rất khẽ.

Tiếng cười đó khô và nhẹ, nhưng lại khiến không khí trong phòng bớt căng hơn một chút.

“Ngươi đoán không sai.”

“Nhưng ngươi cũng đoán sai một nửa.”

Long Phàm nheo mắt.

Ngô Tẫn chậm rãi nói:

“Thứ ở cuối con đường này…”

“không phải ai muốn chạm là chạm.”

“Ngay cả Ngô gia chúng ta, nhiều đời như vậy, cũng chỉ là đang giữ nó, mượn nó, chứ chưa từng thật sự làm chủ được nó.”

Trong đan điền Long Phàm, hố đen khẽ rung lên.

Mạc Dược Sinh trong thức hải lạnh giọng:

“Quả nhiên…”

Ngô Tẫn tiếp tục:

“Ngươi muốn hỏa, có thể.”

“Nhưng điều kiện tiên quyết là…”

Ông ta hơi nghiêng người về phía trước.

“Ngươi phải chứng minh mình có tư cách đứng trước nó mà chưa chết.”

Câu nói ấy vừa dứt, sắc trời bên ngoài cũng dần trầm xuống.



Ánh nắng cuối ngày xuyên qua khung cửa đá, rơi lên nửa gương mặt già nua của Ngô Tẫn, khiến bóng tối và ánh sáng chia đôi khuôn mặt ông ta thành hai mảng rõ rệt.

Trong khoảnh khắc ấy, Long Phàm đột nhiên hiểu ra một điều.

Hắn không phải đang từng bước mò tới tổ địa.

Mà là—

ngay từ đầu, tổ địa Ngô gia cũng đang âm thầm chọn người.

Chỉ là trước kia, không ai đi tới được bước này.

Rất lâu sau, Long Phàm mới chậm rãi đáp:

“Vậy vãn bối… muốn thử.”

Ngô Tẫn không nói gì thêm.

Ông ta chỉ nhìn hắn, rồi khẽ gật đầu.

“Đêm mai.”

“Ta dẫn ngươi đi nhìn tầng cửa đầu tiên.”

“Qua được…”

“mới nói tiếp chuyện sau.”