Đêm xuống rất chậm.
Sau khi rời khỏi Bắc viện thành chủ phủ, Long Phàm không quay về khách điếm ngay, mà đi một vòng rất dài quanh nửa khu bắc thành rồi mới trở lại Thanh Tùng Quán. Hắn không nói chuyện nhiều, cũng không để lộ bất kỳ cảm xúc dư thừa nào. Nhưng ngay khi đóng cửa tĩnh thất lại, kích hoạt trận pháp và gia cố thêm một tầng cấm chế mỏng, ánh mắt hắn mới thật sự trầm xuống.
Trong phòng, tiểu đỉnh xám đen được đặt lên mặt bàn.
Một làn khói mỏng bay lên.
Mạc Dược Sinh chậm rãi hiện thân, râu tóc bạc trắng, hư ảnh lay động rất nhẹ dưới ánh đèn.
“Ngươi tin bọn chúng?”
Lão hỏi.
Long Phàm ngồi xuống bồ đoàn, hai tay đan lại trước đầu gối, giọng rất nhạt:
“Không.”
Mạc Dược Sinh gật đầu.
“Vậy mà ngươi vẫn nhận lời.”
“Không nhận lời thì sao?”
Long Phàm nâng mắt nhìn lão.
“Đến nước này, hoặc là tiếp tục đi vào, hoặc là quay đầu rời Hắc Nham Thành. Mà nếu rời, Ngô gia chưa chắc đã để ta đi quá yên ổn.”
Mạc Dược Sinh trầm mặc vài nhịp.
Điều đó, lão cũng hiểu.
Từ lúc Long Phàm bước vào Đan Tháp, thắng Ngô Viêm, rồi biểu hiện ra năng lực ổn định hỏa tính dị thường, hắn đã không còn là một người có thể lặng lẽ lẫn vào đám đông nữa. Ngô gia chưa trói hắn lại, là bởi hắn vẫn còn giá trị để lợi dụng.
Nếu thật sự quay đầu—
vậy giá trị ấy rất dễ biến thành một loại nguy hiểm cần phải kiểm soát.
“Đêm mai.”
Long Phàm chậm rãi nói.
“Bọn chúng sẽ dẫn ta đi xem tầng cửa đầu tiên.”
Mạc Dược Sinh cười khẽ, nhưng không có lấy nửa phần vui vẻ.
“Tầng cửa đầu tiên…”
Lão lặp lại, rồi lắc đầu.
“Đám người của thế gia lớn đúng là rất thích dùng mấy từ như vậy.”
Long Phàm không tiếp câu ấy.
Hắn nhắm mắt lại, tâm thần chậm rãi chìm xuống đan điền.
Hố đen vẫn xoay chậm như cũ.
Bên cạnh nó, căn hạch hỏa hệ đỏ tím cùng hạt nhân xanh ngọc của Mộc hệ Dị Nguyên Căn vẫn vận chuyển theo quỹ đạo riêng, một bạo liệt, một bền bỉ. Từ lúc bước chân vào Hắc Nham Thành đến nay, hắn gần như không có một khắc thật sự buông lỏng. Nhưng càng như vậy, hắn lại càng cảm nhận rõ hơn tính cần thiết của việc chuẩn bị.
Ngô gia không phải Thanh Mộc Tông.
Bọn chúng không săn giết hắn bằng uy áp nghiền nát.
Mà dùng quy củ, dùng lợi ích, dùng từng tầng từng tầng cánh cửa để kéo hắn vào.
Loại thế lực như vậy—
thường còn đáng sợ hơn loại chỉ biết dùng sức mạnh trực tiếp.
Một đêm ấy, Long Phàm gần như không ngủ.
Hắn điều tức đến nửa đêm, rồi lấy ngọc giản ghi chép nhịp vận hành của Hỏa Vân đan thất ra đọc kỹ, đối chiếu từng mốc, từng khoảng thời gian mà luồng hỏa ý âm lạnh chen vào. Mãi đến khi tia sáng đầu tiên của sáng hôm sau rọi lên bậu cửa, hắn mới dừng lại.
Cả ngày hôm đó hắn không đi đâu.
Chỉ ở trong phòng.
Không luyện đan.
Không đọc ngọc giản.
Chỉ để thần hồn và chân tức rơi vào trạng thái ổn định nhất.
Đến đêm.
Khi bóng tối phủ kín Hắc Nham Thành, ngoài cửa tĩnh thất mới vang lên ba tiếng gõ rất nhẹ.
Cốc. Cốc. Cốc.
Không nhanh.
Không chậm.
Long Phàm mở mắt.
“Vào đi.”
Cửa mở ra.
Người tới không phải tên tu sĩ áo giáp đã đưa tin hôm trước, mà là chính Ngô Thanh Trúc.
Nàng vẫn mặc trường bào tím nhạt, tóc buộc gọn, sắc mặt thanh lãnh như cũ. Khác với ban ngày, lúc này trên người nàng không có bất kỳ trang sức dư thừa nào, cả người nhìn qua gọn đến mức giống như chuẩn bị bước vào một nơi cần tuyệt đối yên lặng.
“Đi thôi.”
Nàng nói.
Long Phàm đứng dậy.
Không hỏi thêm.
Chỉ thu tiểu đỉnh vào tay áo, rồi đi theo nàng ra ngoài.
Đêm ở Hắc Nham Thành ít ồn hơn ban ngày, nhưng không hề tĩnh hoàn toàn. Từ xa vẫn có thể nghe thấy tiếng xe yêu thú lăn trên đường đá và tiếng người trò chuyện đứt quãng. Nhưng khu Bắc viện của thành chủ phủ lại khác hẳn. Càng đi sâu, tiếng động nhân gian càng mỏng đi, đến cuối cùng gần như chỉ còn tiếng gió quét qua hành lang đá.
Lần này, người chờ ở cổng là Ngô Tẫn.
Lão giả tóc bạc đứng trong bóng đêm, áo bào xám tro gần như hòa vào màu của bức tường đá phía sau. Nếu không phải cặp mắt quá sâu kia, người ta thậm chí sẽ có cảm giác nơi đó chỉ là một cái bóng.
Ngoài Ngô Tẫn, còn có thêm một nam tử áo đen đứng lệch về phía sau nửa bước, thân hình cao gầy, khuôn mặt lạnh và góc cạnh, hai tay chắp sau lưng, quanh thân khí tức được ép rất kín.
Đó là Ngô Khải Sơn, tu vi Sinh vân sơ kỳ.
Hắn không lên tiếng.
Chỉ đứng đó.
Nhưng loại cảm giác nặng như đá núi trên người hắn lại đủ khiến bất kỳ ai cũng hiểu: nếu đêm nay thật sự có chuyện ngoài ý muốn, người này chính là lớp trấn áp đầu tiên.
“Đi theo ta.”
Ngô Tẫn nói.
Bốn người không đi vào thạch điện hôm qua, mà đi xuyên qua một lối hành lang hẹp phía sau điện, tới tận cuối mới dừng trước một bức tường đá đen sì. Trên tường không có cửa, không có tay nắm, chỉ khắc một vòng trận văn cổ xưa rất nhạt, nhìn qua gần như đã mục.
Ngô Tẫn đưa tay ra.
Năm ngón tay khép lại thành một ấn thức kỳ lạ, điểm thẳng vào vòng trận văn kia.
Trong nháy mắt, bức tường đá rung lên một tiếng trầm thấp. Trận văn tối màu từ từ sáng dậy, như mạch máu ngủ say vừa được đánh thức. Rồi ngay giữa bức tường, một khe hở tối đen chậm rãi mở ra, hơi nóng cùng một luồng khí tức cổ quái lập tức tràn ra ngoài.
Nó không hoàn toàn nóng.
Bên trong cái nóng ấy, có một tầng âm lãnh mỏng tới cực hạn.
Nhưng chính vì mỏng, lại càng khiến người ta rợn sống lưng.
Ánh mắt Long Phàm khẽ trầm xuống.
Hố đen trong đan điền hắn, đúng lúc ấy, rung lên rõ hơn bất cứ lần nào kể từ khi vào Hắc Nham Thành.
Ngô Tẫn quay đầu nhìn hắn.
“Đây là tầng cửa đầu tiên.”
“Nếu vào rồi, đừng tùy tiện phóng thần thức quá xa.”
“Bên dưới có vài thứ… không thích bị quấy rầy.”
Long Phàm gật đầu.
Bốn người lần lượt bước vào.
Ngay khi chân hắn vượt qua khe hở, cảm giác đầu tiên không phải là nóng rực như tưởng tượng, mà là nặng.
Không khí ở đây nặng hơn trên mặt đất.
Nguyên khí cũng nặng hơn.
Giống như cả không gian đều bị một thứ gì đó vô hình ép xuống, khiến mỗi hơi thở đều mang thêm một tầng áp lực.
Lối đi phía trước là một hành lang ngầm bằng đá đỏ sẫm, mái thấp, hai bên tường cắm từng khối tinh thạch nhỏ màu cam mờ, đủ soi ra con đường khúc khuỷu kéo xuống sâu hơn dưới lòng đất. Càng đi xuống, độ khô nóng càng rõ, nhưng tầng âm ý lẫn trong đó cũng càng nặng hơn.
Mạc Dược Sinh lúc này mới thấp giọng trong thức hải:
“Không sai…”
“Đây quả thật là hỏa mạch kéo từ thứ lớn hơn ra.”
Long Phàm hỏi ngược lại:
“Lão cảm nhận được bao nhiêu?”
“Chưa đủ gần.”
Mạc Dược Sinh đáp.
“Nhưng chỉ riêng chút khí tức rò rỉ này đã mang ý vị của dị hỏa rồi. Không phải địa hỏa bình thường có thể sinh ra loại cảm giác này.”
Đi hết hành lang đầu tiên, trước mặt bốn người hiện ra một khoảng không rất rộng.
Không phải hang động tự nhiên.
Mà là một thạch điện ngầm được gia cố cực kỳ chắc chắn.
Bốn phía dựng bằng những cột đá lớn khắc đầy trận văn trấn áp. Giữa nền điện là một hồ hỏa dịch rộng chừng mười trượng, dung nham đỏ sẫm chảy chậm, từng bọt khí nhỏ phập phồng rồi vỡ ra, mang theo hơi nóng bốc lên liên miên. Nhưng thứ khiến Long Phàm chú ý nhất không phải hồ hỏa dịch ấy.
Mà là ở chính giữa hồ, sâu bên dưới lớp dung nham đỏ sẫm kia, thỉnh thoảng lại lóe lên một tia lửa đen tím rất nhạt.
Chỉ một tia.
Rất nhanh.
Như ảo giác.
Nhưng ngay khi nhìn thấy nó, cả căn hạch hỏa hệ lẫn hạt nhân Mộc hệ Dị Nguyên Căn trong cơ thể Long Phàm đều đồng thời rung lên.
Hố đen trong đan điền càng xoay nhanh hơn.
Một cảm giác thèm khát lạnh lẽo lập tức dâng lên từ sâu trong cơ thể.
Cửu U Minh Hỏa.
Dù chưa ai nói ra.
Long Phàm cũng biết, thứ đó chính là dấu vết đầu tiên của nó.
Ngô Thanh Trúc vẫn im lặng từ đầu tới giờ, lúc này mới chậm rãi mở miệng:
“Đây là một trong những phụ điện nối với hỏa mạch ngầm của Bắc viện.”
“Cũng là nơi ba năm gần đây xảy ra vấn đề nhiều nhất.”
Ngô Tẫn tiếp lời:
“Người ngoài chỉ biết Hắc Nham Thành có địa hỏa tốt, có đan thất tốt.”
“Nhưng không ai biết, thứ nuôi phần lớn đan thất của Bắc viện không phải địa hỏa bình thường.”
Lão không nói hết.
Nhưng từng câu đều đang tự vạch thêm một phần màn che.
Long Phàm nhìn hồ hỏa dịch, hỏi rất ngắn:
“Vấn đề nằm ở đâu?”
Ngô Tẫn nhìn hắn.
“Ngươi tự nhìn.”
Long Phàm không chần chừ.
Hắn bước tới mép hồ, khoanh chân ngồi xuống, thần thức không phóng xa như thói quen, mà chỉ lặng lẽ thăm dò quanh vùng dung nham gần nhất. Đúng như lời dặn, bên dưới hồ hỏa dịch này tồn tại một loại dao động rất kỳ dị. Bề ngoài là địa hỏa ngưng tụ, nhưng cứ mỗi khi dòng chảy đổi hướng, bên dưới lại lóe lên một tầng âm hỏa mỏng, lạnh đến mức làm thần thức tê đi một thoáng.
Nó không ở yên.
Cũng không hoàn toàn vô chủ.
Mỗi lần xuất hiện đều mang theo một nhịp rung rất riêng, như một sinh linh đang ngủ say nhưng chưa bao giờ thật sự chết lặng.
Long Phàm mở mắt ra.
“Phía dưới còn có phong ấn.”
Ngô Tẫn khẽ gật đầu.
“Có.”
“Nhưng phong ấn không phải để giam hoàn toàn.”
“Mà để dẫn.”
Long Phàm không hỏi nữa.
Bởi chỉ một chữ “dẫn” ấy, hắn đã hiểu được rất nhiều thứ.
Ngô gia không sở hữu thứ ở phía dưới.
Ngô gia chỉ đang dẫn lực từ nó ra.
Dẫn thành hỏa mạch.
Dẫn thành đan thất.
Dẫn thành cơ nghiệp phương bắc của bọn chúng.
Nhưng bây giờ, thứ phía dưới đã không còn ngoan ngoãn nằm yên như trước.
Nó bắt đầu rò rỉ.
Bắt đầu phản lại.
Bắt đầu khiến từng nhánh hỏa mạch phụ chịu ảnh hưởng.
Mạc Dược Sinh lúc này mới trầm giọng:
“Càng ngày càng hợp rồi.”
Long Phàm hỏi:
“Cái gì hợp?”
“Cục diện.”
Mạc Dược Sinh đáp.
“Nếu Cửu U Minh Hỏa thật sự đã bắt đầu không ổn định, Ngô gia tuyệt đối sẽ không dễ dàng để quá nhiều người biết. Nhưng nếu chỉ nội bộ bọn chúng xử lý không xong, cuối cùng vẫn phải tìm người ngoài.”
Lão dừng lại.
“Ngươi chính là loại người ngoài đó.”
Long Phàm không phản bác.
Bởi hắn cũng đang nghĩ như vậy.
Ngô Tẫn đứng phía sau hắn mấy bước, đợi đúng lúc hắn thu thần thức lại mới hỏi:
“Nhìn ra gì chưa?”
Long Phàm đứng dậy, phủi nhẹ vạt áo.
“Một tầng phong ấn cổ.”
“Một hệ dẫn hỏa kéo ra nhiều nhánh.”
“Hồ hỏa dịch này chỉ là một điểm trung chuyển.”
“Vấn đề thật sự không nằm ở đây.”
Ngô Tẫn hơi nheo mắt.
“Tiếp.”
Long Phàm nhìn thẳng vào hồ hỏa dịch.
“Luồng âm hỏa xuất hiện theo chu kỳ. Nó không muốn phá hoàn toàn đường dẫn hỏa…”
“mà giống như đang thử thoát ra.”
“Hoặc đang thử…”
Hắn hơi dừng lại.
“đánh thức thứ gì đó.”
Nghe đến đây, ngay cả Ngô Thanh Trúc cũng khẽ đổi sắc.
Ngô Tẫn thì im lặng.
Rất lâu sau, lão mới nói:
“Ngươi quả nhiên nhìn được.”
Không phải lời khen.
Mà là xác nhận.
Một xác nhận khiến không khí trong thạch điện ngầm càng thêm nặng.
Long Phàm không hỏi “thứ gì”.
Bởi hắn biết, nếu Ngô Tẫn dẫn hắn xuống tận đây, vậy nghĩa là từ lúc này, có vài chuyện đã đến lúc phải nói ra một phần.
Quả nhiên, lão giả tóc bạc chậm rãi bước tới gần mép hồ, nhìn vào chỗ tia lửa đen tím vừa lóe lên rồi biến mất.
“Phía dưới hồ hỏa dịch này không phải bản thể.”
“Chỉ là một mạch dẫn phụ.”
“Nhưng thứ nó nối tới…”
Lão quay đầu nhìn Long Phàm.
“là nơi sâu hơn, cũng là nơi thật sự cắm rễ của cả hệ hỏa mạch dưới Bắc viện.”
“Càng xuống sâu, luồng âm hỏa kia càng mạnh.”
“Người của Ngô gia đã thử nhiều cách. Có người muốn trấn áp, có người muốn phong chết, có người muốn dùng đan đạo để dẫn nó về ổn định.”
“Không ai thật sự thành công.”
Long Phàm hỏi:
“Vậy tiền bối dẫn ta xuống đây, là để ta làm gì?”
Ngô Tẫn đáp rất thẳng:
“Xem ngươi có chịu nổi khí tức của nó không.”
“Chỉ vậy thôi.”
Một câu rất ngắn.
Nhưng đủ khiến đáy mắt Long Phàm hơi lạnh đi.
Thì ra đây không phải thử tay nghề luyện đan.
Cũng không phải thử khả năng xử lý hỏa mạch.
Mà là—
thử người.
Thử xem hắn có đủ tư cách bước tiếp hay không.
Ngô Tẫn nhìn hắn, giọng khàn đục:
“Người không hợp, đứng ở đây lâu một chút sẽ bị âm hỏa quấn thần hồn.”
“Người kém hơn nữa, ngay khi thần thức chạm vào đã có thể loạn tâm.”
“Ngươi từ lúc xuống tới giờ vẫn ổn.”
“Cho nên…”
Lão không nói hết.
Nhưng ý đã quá rõ.
Long Phàm không cảm thấy bị xúc phạm.
Ngược lại, hắn còn thấy hợp lý.
Nếu dưới tổ địa thật sự có thứ cấp dị hỏa cổ xưa như Cửu U Minh Hỏa, vậy Ngô gia tuyệt đối không thể tùy tiện dẫn bất kỳ ai xuống.
Mạc Dược Sinh cười khẽ.
“Tiểu tử, xem ra ngươi vượt được cửa đầu rồi.”
Long Phàm không đáp.
Ánh mắt hắn vẫn đặt vào hồ hỏa dịch.
Bên dưới lớp dung nham đỏ sẫm, tia đen tím kia lại lóe lên thêm một lần nữa.
Ngắn.
Nhưng lần này, ngay khoảnh khắc nó xuất hiện, hắn lại có một cảm giác rất kỳ lạ.
Không phải chỉ là thèm khát.
Cũng không hẳn là nguy hiểm.
Mà như thể—
thứ phía dưới cũng vừa “nhìn” hắn một cái.
Rất lạnh.
Rất sâu.
Rất ngắn.
Nhưng hoàn toàn có thật.
Hố đen trong đan điền hắn xoay mạnh hơn một nhịp.
Bất Diệt Thanh Liên Tâm cũng đồng thời phát ra một luồng mộc hệ chân tức cực mảnh, như bản năng muốn bảo vệ thức hải.
Long Phàm lập tức thu thần thức lại.
Ngô Tẫn nhìn thấy biến hóa cực nhỏ đó, lập tức hỏi:
“Có chuyện gì?”
Long Phàm trầm mặc một hơi.
Rồi mới đáp:
“Vừa rồi…”
“ta có cảm giác nó đang nhìn ta.”
Trong thạch điện, không khí bỗng lạnh đi.
Ngay cả Ngô Khải Sơn đứng phía sau từ đầu tới giờ không nói gì, ánh mắt cũng chợt co lại.
Nhưng Ngô Tẫn thì không.
Lão chỉ nhắm mắt lại vài nhịp, rồi chậm rãi mở ra.
“Rất tốt.”
Câu trả lời ấy khiến Long Phàm khẽ nhíu mày.
Rất tốt?
Ngô Tẫn nhìn hắn, lần này trong ánh mắt già nua ấy đã thực sự có một tia sáng khác.
Không còn chỉ là đánh giá.
Mà là một loại… hy vọng bị nén quá lâu.
“Người khác xuống đây, nhiều lắm chỉ cảm thấy bị âm hỏa đốt tâm thần.”
“Còn ngươi…”
“lại cảm giác được nó nhìn ngươi.”
Ngô Tẫn dừng lại, giọng thấp hẳn:
“Vậy chứng tỏ…”
“nó đã cảm nhận được ngươi.”
Câu nói ấy vừa rơi xuống, Mạc Dược Sinh cũng thoáng im bặt.
Một lúc rất lâu sau, lão mới chậm rãi thở ra, giọng đều đều truyền vào thức hải:
“Phiền rồi.”
Long Phàm hỏi trong lòng:
“Phiền ở đâu?”
“Nếu nó thật sự đã cảm nhận được ngươi…”
Mạc Dược Sinh nói rất chậm.
“Vậy từ bây giờ, ngươi không còn chỉ là người đi nhìn một ngọn dị hỏa nữa.”
“Ngươi đã bước vào tầm của nó.”
Trong lòng Long Phàm hơi lạnh đi một chút.
Nhưng ngoài mặt, hắn vẫn bình tĩnh như cũ.
Ngô Tẫn lúc này mới quay người đi về phía hành lang dẫn xuống sâu hơn. Bóng lưng gầy gò của lão đổ dài dưới ánh sáng đỏ sẫm phản lên từ hồ hỏa dịch.
“Đi thôi.”
“Cửa thứ nhất,… ngươi đã qua.”
Long Phàm ngẩng đầu nhìn theo.
Hành lang phía trước tối hơn, sâu hơn, nóng hơn.
Mà tầng âm ý lẫn trong cái nóng ấy—
cũng nặng hơn.
Ngay khoảnh khắc đó, hắn biết rất rõ: từ lúc này trở đi, hắn đã thật sự bắt đầu đi xuống con đường dẫn về nơi sâu nhất dưới tổ địa Ngô gia.
Nơi đó—
rất có thể chính là chỗ bản thể của Cửu U Minh Hỏa...