Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết

Chương 24: Tế Đàn Dẫn Hỏa



Ngô Tẫn và Ngô Khải Sơn đi trước.

Ngô Thanh Trúc đi sau.

Long Phàm lặng lẽ đi cuối cùng.

Bốn người không ai nói thêm câu nào, chỉ có tiếng bước chân vang lên đều đều trong hành lang ngầm hun hút kéo sâu xuống dưới. Càng đi, nhiệt độ càng tăng, nhưng thứ khiến Long Phàm khó chịu hơn lại không phải nóng.

Mà là cái lạnh giấu bên trong sức nóng ấy.

Nó không hiện ra ngoài da thịt quá rõ, nhưng lại bám rất dai vào thần thức, giống như có một bàn tay vô hình thỉnh thoảng lướt qua thức hải hắn, vừa lạnh vừa âm, không đủ mạnh để làm hắn chao đảo, nhưng đủ để khiến người ta không thể quên được sự tồn tại của nó.

Hố đen trong đan điền vẫn lặng lẽ xoay.

Căn hạch hỏa hệ khẽ rung.

Hạt nhân xanh ngọc của Mộc hệ Dị Nguyên Căn cũng phát ra từng tia sinh cơ cực mảnh, chậm rãi bảo vệ phần thần hồn nhạy cảm nhất của hắn.

Cũng chính lúc ấy, ánh mắt Long Phàm khẽ động.

Hắn nhìn thấy ở thắt lưng Ngô Tẫn và Ngô Khải Sơn, mỗi người đều có treo một khối ngọc bội màu đen xám, bề mặt khắc đầy những đường phù văn cực mảnh. Còn cổ tay Ngô Thanh Trúc lại đeo một vòng ngọc lạnh màu xanh trắng, từng luồng khí tức thanh lương rất nhạt đang không ngừng lan ra, bao lấy thần thức nàng như một lớp màng mỏng.

Không chỉ vậy, trong không khí quanh ba người còn thoang thoảng một mùi dược hương rất nhẹ.

Thanh tâm.

Định thần.

Ánh mắt Long Phàm hơi trầm xuống.

Ngô gia quả nhiên không phải đi thẳng xuống đây mà không có bất kỳ sự chuẩn bị nào.

Bọn họ cũng đang phòng bị.

Mạc Dược Sinh lúc này mới thấp giọng:

“Thấy rồi chứ?”

“Định Thần Bội, Áp Hỏa Hoàn, cộng thêm công pháp ổn định thức hải. Đây là cách bọn chúng cầm cự với khí tức rò rỉ.”

Long Phàm hỏi trong lòng:

“Vậy bọn chúng không miễn nhiễm?”

Mạc Dược Sinh cười nhạt.

“Miễn nhiễm?”

“Ngươi nghĩ dị hỏa cổ xưa là thứ đeo miếng ngọc lên là xong sao?”

Lão hừ một tiếng.

“Những thứ kia chỉ giúp họ đỡ bị nhiễu thần trí ở tầng ngoài thôi. Càng xuống sâu, ảnh hưởng sẽ càng nặng. Nếu thật sự hoàn toàn không sợ, Ngô gia đã chẳng phải đau đầu đến mức này.”

Nghe tới đó, trong lòng Long Phàm mới lặng đi một chút.

Người Ngô gia không phải không bị ảnh hưởng.

Mà là dựa vào chuẩn bị, dựa vào việc đã quen với hỏa mạch nhiều năm, cộng thêm đan dược và pháp khí hộ thần, nên mới có thể tiếp xúc lâu dài với hỏa mạch.

Đi hết hành lang, trước mặt bốn người hiện ra một khoảng không rất rộng.

Không phải hang động tự nhiên.

Mà là một thạch điện khổng lồ hình tròn, trần điện cao đến mấy chục trượng, được chống đỡ bằng mười hai cột đá đen. Mỗi cột đều khắc kín trận văn cổ xưa, những đường nguyên quang đỏ tím chạy dọc theo thân cột như mạch máu đang âm thầm nhấp nháy. Giữa đại điện là một tế đàn đá đỏ sẫm cao ba tầng, rộng tới hơn mười trượng, mặt trên khảm vô số trận văn, đan xen thành một đồ án phức tạp như một vòng xoáy khổng lồ.

Mà từ dưới lòng tế đàn, từng dòng hỏa lưu đỏ đậm đang chậm rãi dâng lên, hoả dịch tinh thuần tới cực hạn, như thể đã bị áp nén suốt vô số năm.

Nhưng thứ khiến ánh mắt Long Phàm khựng lại không phải bản thân tế đàn.

Mà là ở chính giữa tầng cao nhất của tế đàn, có một chiếc cổ đỉnh màu đen tím, lớn hơn tất cả đan đỉnh hắn từng thấy trước đây, thân đỉnh phủ kín phù văn phong ấn. Quanh nó là chín sợi xích đá đen kéo thẳng vào các cột trận bốn phía, như đang khóa chặt thứ gì đó vô hình ở bên trong.

Mà dưới đáy cổ đỉnh ấy…

thỉnh thoảng lại rỉ ra một tia hỏa quang đen tím cực mảnh.

Nó lóe lên trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Nhưng chỉ một tia ấy thôi, đã khiến toàn bộ tế đàn như run khẽ.

Hố đen trong đan điền Long Phàm gần như xoay mạnh hơn hẳn.

Một cảm giác thèm khát lạnh lẽo lập tức trào lên.

Không còn nghi ngờ gì nữa.

Cửu U Minh Hỏa.

Nơi này chính là nơi Ngô gia thật sự đang dùng để dẫn hỏa.

Long Phàm không lên tiếng.

Nhưng ánh mắt hắn đã thay đổi.

Từ khi bước vào Hắc Nham Thành đến giờ, mọi suy đoán, mọi sợi dây, mọi dấu hiệu rời rạc… đến lúc này mới thật sự gom lại thành một điểm.

Ngô gia không sở hữu Cửu U Minh Hỏa.

Ngô gia chỉ đang mượn lực của nó.

Ngô Tẫn dừng lại trước rìa thạch điện, quay đầu nhìn Long Phàm.

“Ngươi thấy gì?”

Long Phàm không đáp ngay.

Ánh mắt hắn lặng lẽ quét qua mười hai cột đá, chín sợi xích, rồi dừng ở cổ đỉnh đen tím giữa tế đàn.

Một lúc lâu sau, hắn mới chậm rãi mở miệng:

“Đây không phải nơi phong ấn hoàn chỉnh.”

“Cũng không phải nơi giam giữ bản thể thật sự của Cửu U Minh Hoả”

“Chỉ là một tầng dẫn.”

Ngô Tẫn nghe đến bốn chữ "Cửu U Minh Hoả", ánh mắt lão hơi đổi, rồi khẽ gật đầu như muốn xác nhận.

Ngô Thanh Trúc đứng phía sau cũng khẽ ngước lên nhìn Long Phàm.

Long Phàm nói tiếp, giọng rất thấp nhưng rõ ràng:

“Mười hai cột trận là để chia áp.”

“Chín xích đá là để khóa nhịp dao động.”

“Cổ đỉnh kia không dùng để luyện đan…”

“mà để ép một phần hỏa tức đi lên, rồi dẫn tản vào các nhánh hỏa mạch khác.”

Cả đại điện bỗng yên hẳn.

Ngay cả tiếng hỏa dịch sôi âm ỉ dường như cũng nhỏ đi.

Mấy nhịp sau, Ngô Tẫn mới chậm rãi hỏi:

“Ngươi nhìn ra từ đâu?”

Long Phàm nhìn thẳng vào tế đàn.

“Nếu thật sự muốn luyện hóa, các ngươi sẽ gom hỏa về một điểm.”

“Nhưng ở đây, hỏa không tụ…”

“mà đang bị kéo thành nhiều nhánh.”

“Điều đó chứng tỏ các ngươi chỉ muốn giữ nó ổn định đủ lâu để tiếp tục dùng.”

Nói đến đó, ánh mắt hắn mới chuyển sang Ngô Tẫn.

“Tiền bối, ta nói đúng chứ?”

Lần này, ngay cả Ngô Tẫn cũng im lặng lâu hơn hẳn.

Ánh mắt già nua của lão rơi trên người Long Phàm, sâu như giếng cổ.

Rồi cuối cùng, lão mới bật ra một tiếng cười rất khẽ.

“Rất tốt.”

“Xem ra dẫn ngươi xuống đây… không uổng.”

Ngô Thanh Trúc lúc này mới lên tiếng:

“Ngô gia từ nhiều đời trước đã dùng hệ dẫn hỏa này.”

“Bắc viện, Hỏa Vân đan thất, vài khu địa thất trọng yếu, thậm chí một phần địa hỏa luyện khí của nội viện…”

“đều được nuôi bằng nhánh hỏa từ đây.”

Nàng nói rất bình thường, nhưng ý trong câu nói lại nặng vô cùng.

Một thế gia thất cấp.

Một gia tộc đã đứng vững ở phương bắc Đông Hoang suốt rất nhiều năm.

Hóa ra—

một phần nền móng của bọn họ lại xây trên lưng một ngọn dị hỏa chưa từng thật sự bị thuần phục.

Mạc Dược Sinh cười lạnh trong thức hải hắn:

“Ta đã nói rồi.”

“Ngồi trên lưng hung thú.”

Ngô Tẫn chậm rãi bước xuống bậc đá thấp đầu tiên của thạch điện, tay áo khẽ lay trong hơi nóng.

“Ngô gia chưa từng thật sự luyện hóa được Cửu U Minh Hỏa.”

“Thứ bọn ta nắm được, chỉ là một phần ‘đường dẫn’ mà tổ tiên lưu lại.”

“Nhờ đường dẫn ấy, Ngô gia mới có thể dựng thành, nuôi đan thất, tích nội tình, từng bước đứng vững ở phương bắc.”

Lão dừng lại một chút.

Giọng nói trở nên trầm hơn.

“Nhưng ba mươi năm gần đây…”

“nó bắt đầu không ổn.”

Long Phàm khẽ nheo mắt.

“Ba mươi năm?”

Ngô Tẫn gật đầu.

“Ban đầu chỉ là vài nhánh hỏa mạch phụ thỉnh thoảng sinh dị biến. Đan sư vào luyện đan hay bị lệch dược tính, hỏa lực lúc mạnh lúc yếu. Về sau, số nơi xảy ra chuyện càng lúc càng nhiều. Đến mười năm gần đây, ngay cả tế đàn dẫn hỏa này cũng bắt đầu rung.”

Ngô Thanh Trúc tiếp lời, giọng thấp hơn:

“Người của Ngô gia không phải ai cũng có thể xuống đây được.”

“Dù có đeo Định Hỏa Bội, uống Thanh Tâm Áp Hỏa Đan, nhiều nhất cũng chỉ có thể đứng ở tầng ngoài.”

“Tu vi yếu hoặc thần hồn kém, vừa xuống đã bị âm hỏa xâm nhập thức hải.”

“Có kẻ thì thất khiếu rỉ máu.”

“Có kẻ tuy không chết, nhưng tâm trí bị nhiễu loạn rất lâu.”

Nói đến đó, nàng hơi dừng.

“Chúng ta có thể xuống đây, không phải vì không bị ảnh hưởng…”

“mà là vì vẫn còn có thể chịu đựng được.”

Long Phàm nhìn ba người thêm một lần.

Quả nhiên.

Sắc mặt Ngô Thanh Trúc tuy vẫn ổn, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy đầu ngón tay nàng hơi tái đi. Còn lớp nguyên quang trên vòng ngọc cổ tay nàng cũng mờ hơn lúc mới vào.

Ngay cả Ngô Tẫn và Ngô Chấn Sơn, khí tức tuy sâu không lộ, nhưng khối ngọc bội bên hông đã âm thầm xuất hiện vài vệt nứt mảnh.

Rõ ràng bọn họ không phải không chịu áp lực.

Chỉ là đang cầm cự.

Ngô Tẫn tiếp tục:

“Ngô gia từng mời người ngoài.”

“Có đan sư cao phẩm.”

“Có trận sư.”

“Có Nguyên tu hỏa hệ mạnh.”

“Nhưng kẻ thì không nhìn ra gốc, người thì vừa chạm đã bị âm hỏa cắn thần hồn, có kẻ lại muốn nhân cơ hội nhúng tay vào tổ địa.”

Lão nhìn Long Phàm.

“Ngươi là người đầu tiên vừa nhìn ra đường dẫn…”

“vừa chịu nổi khí tức của nó…”

“lại còn chạm được vào nhịp dao động mà chưa loạn.”

Không khí trong thạch điện chùng xuống.

Long Phàm không vì câu đó mà tự mãn.

Ngược lại, hắn càng lúc càng thấy rõ hơn chỗ nguy hiểm của ván cờ này.

Ngô gia cần hắn.

Nhưng thứ họ cần không phải bản thân hắn.

Mà là—

khả năng của hắn đối với Cửu U Minh Hỏa.



Chỉ cần một ngày nào đó hắn mất giá trị, hoặc bại lộ quá nhiều, tình thế sẽ lập tức đổi khác.

Mạc Dược Sinh như đọc được suy nghĩ ấy, tiếng nói của lão vang lên trong thức hải:

“Ngươi đang nghĩ đúng.”

“Cho nên từ giờ trở đi, bước nào cũng phải giữ lại đường lui.”

Long Phàm khẽ siết ngón tay trong tay áo.

Đúng lúc ấy, dưới tế đàn, cổ đỉnh đen tím bỗng rung lên một tiếng trầm thấp.

Không mạnh.

Nhưng đủ làm toàn bộ mười hai cột trận đồng thời lóe sáng.

Từng tia hỏa quang đen tím mảnh như tóc thoáng hiện rồi biến mất theo các đường dẫn dưới nền.

Ngay khoảnh khắc đó, hố đen trong đan điền Long Phàm lại xoay mạnh.

Không phải do hắn chủ động.

Mà là bản năng.

Căn hạch hỏa hệ cũng đồng thời rung lên, như đang đáp lại thứ gì đó bên ngoài.

Sắc mặt Long Phàm thoáng thay đổi.

Hắn gần như lập tức vận chuyển Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết, cưỡng ép hố đen chậm lại.

Nhưng—

đã hơi muộn.

Ngô Tẫn và Ngô Thanh Trúc đều đồng thời nhìn về phía hắn.

Ánh mắt Ngô Tẫn sắc hẳn.

“Vừa rồi…”

Lão chưa nói hết.

Nhưng ý tứ đã rõ: lão cảm nhận được có thứ gì đó trong người Long Phàm phản ứng với tế đàn.

Không khí trong thạch điện bỗng nặng hơn hẳn.

Trong tay áo, đầu ngón tay Long Phàm khẽ siết lại.

Chỉ một sơ hở.

Mà gần như đã lộ.

Mạc Dược Sinh lạnh giọng:

“Cẩn thận.”

Rất nhanh.

Chỉ trong một nhịp thở, Long Phàm đã khôi phục được bình tĩnh ngoài mặt.

Hắn ngẩng đầu nhìn tế đàn, giọng vẫn ổn như cũ:

“Vừa rồi lúc nó rung…”

“Mộc hệ Dị Nguyên Căn của ta có phản ứng, nên chân tức trong người hơi loạn.”

Lời này không hoàn toàn là nói dối.

Bởi Bất Diệt Thanh Liên Tâm đúng là có phản ứng thật.

Chỉ là phản ứng mạnh nhất không phải Mộc hệ Dị Nguyên Căn.

Mà là hố đen.

Ngô Tẫn nhìn hắn chằm chằm vài nhịp.

Rất lâu sau, lão mới chậm rãi thu ánh mắt lại.

Không nói tin.

Cũng không nói không tin.

Nhưng áp lực vô hình trong thạch điện cuối cùng cũng nhẹ đi một chút.

Ngô Thanh Trúc lúc này mới cất giọng:

“Phần dưới tế đàn cứ mỗi mấy ngày sẽ rung một lần.”

“Nhịp lúc nhanh lúc chậm.”

“Nhưng nếu rung mạnh hơn mức bình thường, các nhánh hỏa mạch phụ sẽ loạn.”

“Vài đan thất trong thành bị ảnh hưởng, đều bắt đầu từ đó.”

Long Phàm gật đầu.

Hắn ngẩng đầu nhìn cổ đỉnh đen tím giữa tế đàn, rồi chậm rãi hỏi:

“Ta cần làm gì?”

Ngô Tẫn không trả lời ngay.

Lão đi thêm vài bước tới gần tế đàn, đứng dưới tầng bậc thứ nhất rồi quay đầu lại.

“Cửa đầu tiên, ngươi đã qua.”

“Cửa thứ hai…”

“là bước lên đó.”

Ánh mắt Long Phàm khẽ động.

Bậc thang tế đàn đỏ sẫm chạy thẳng lên chiếc cổ đỉnh bị xích đá trói giữa trung tâm.

Chỉ nhìn thôi cũng đủ biết, càng lên cao, khí tức của thứ bên dưới sẽ càng nặng.

Ngô Tẫn nhìn hắn, giọng trầm khàn:

“Không phải bây giờ.”

“Nhưng rất nhanh.”

Lão dừng một chút.

“Trước khi để ngươi bước lên tế đàn, ta phải biết một điều.”

“Ngươi có dám chạm vào thứ không thuộc về mình hay không.”

Một câu rất nhẹ.

Nhưng đủ làm không khí trong thạch điện như bị kéo căng.

Long Phàm không lập tức đáp.

Bởi hắn hiểu rõ hơn ai hết, câu hỏi này không còn là thăm dò đơn giản nữa.

Đây là một câu hỏi đang đứng ngay ranh giới giữa hợp tác và phản bội.

Giữa sử dụng và cắn ngược.

Giữa Ngô gia và Cửu U Minh Hỏa.

Rất lâu sau, hắn mới chậm rãi ngẩng đầu.

Ánh mắt hắn bình tĩnh đến lạnh.

“Nếu thứ đó không thuộc về các ngươi…”

“Vậy thì ai chạm được, chính là của người đó.”

Trong khoảnh khắc ấy, ngay cả Mạc Dược Sinh cũng im lặng hẳn.

Ngô Thanh Trúc nhìn hắn, đồng tử khẽ co lại.

Còn Ngô Tẫn…

lão đứng yên rất lâu.

Rồi bỗng bật cười.

Không lớn.

Không vui vẻ.

Mà giống như đang nghe một câu trả lời mà lão biết lẽ ra không nên thấy thú vị… nhưng lại không nhịn được mà thấy thú vị.

“Rất tốt.”

Lão chỉ nói hai chữ đó.

Rồi quay người bước xuống khỏi rìa tế đàn.

“Đi thôi.”

“Đêm nay đến đây.”

“Ta đã biết đủ thứ cần biết.”

Long Phàm không hỏi thêm.

Ba người rời khỏi thạch điện theo đúng con đường cũ.

Nhưng khi quay trở lên mặt đất, hắn biết rất rõ một chuyện:

Từ lúc này trở đi, hắn không còn đứng ngoài cánh cửa của tổ địa nữa.

Mà đã thật sự đặt một chân vào bên trong.

Ngô gia cần hắn.

Cửu U Minh Hỏa đã cảm nhận được hắn.

Mà hắn…

cũng đã bắt đầu nhìn thấy con đường để có được thứ đó.