Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết

Chương 25: Người Được Nó Nhìn Thấy



Sau khi rời khỏi thạch điện ngầm, Long Phàm đi theo Ngô Thanh Trúc, Ngô Tẫn và Ngô Khải Sơn ra khỏi cửa bắc viện, men theo hành lang. Suốt cả quãng đường, không ai nói thêm câu nào. Nhưng chính sự im lặng ấy lại khiến không khí giữa bốn người càng thêm nặng.

Khi bước ra khỏi bức tường đá khép kín ở cuối hành lang, hơi lạnh của đêm Hắc Nham Thành phả lên mặt, Long Phàm mới cảm thấy thần thức thoáng nhẹ đi một chút. Nhưng cảm giác ấy chỉ kéo dài trong chốc lát. Bên trong đan điền, hố đen vẫn đang xoay chậm hơn bình thường, như vừa nuốt phải một thứ gì đó quá mức cổ quái, đến giờ vẫn chưa hoàn toàn lắng xuống.

Ngô Tẫn đứng trước bức tường đá, quay đầu nhìn hắn.

“Ba ngày.”

“Sau ba ngày, ta sẽ cho người tới gọi ngươi.”

Long Phàm ngẩng mắt nhìn lão.

“Ba ngày để làm gì?”

Ngô Tẫn đáp rất thẳng:

“Để ngươi ổn định thần hồn.”

“Cũng để chúng ta chuẩn bị.”

Lão dừng một chút, rồi nói tiếp:

“Lần sau, ngươi không chỉ đứng nhìn nữa.”

“Nếu bước lên, ngươi sẽ thật sự chạm vào tế đàn.”

Ánh mắt Long Phàm khẽ động.

Ngô Tẫn không nói thêm, chỉ gật đầu với Ngô Thanh Trúc một cái rồi xoay người rời đi cùng Ngô Khải Sơn.

Ngô Thanh Trúc vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Gió đêm thổi qua, vạt áo tím nhạt của nàng khẽ lay động.

Một lúc lâu sau, nàng mới lên tiếng:

“Ngươi không nên đáp câu đó trước mặt Ngô trưởng lão.”

“Câu nào?”

“Câu ‘ai chạm được, chính là của người đó.’”

Giọng nàng vẫn bình như cũ, nhưng trong đó đã có thêm một tầng nặng rất mỏng.

Long Phàm hơi nhếch môi.

“Ta nói sai?”

Ngô Thanh Trúc im lặng vài nhịp.

“Không sai.”

“Nhưng không phải ai cũng thích nghe.”

Long Phàm không cười nữa. Ánh mắt hắn lướt qua màn đêm trước mặt, giọng rất nhạt:

“Đã dẫn ta xuống tận đó, lại còn hỏi kiểu ấy… vậy thì câu trả lời thật hay giả có khác gì nhau?”

Ngô Thanh Trúc nhìn hắn hồi lâu.

Rồi cuối cùng, nàng cũng không phản bác.

Bởi nàng biết, Long Phàm nói đúng.

Ngô Tẫn sẽ không vì một câu mà nổi giận thật. Lão chỉ muốn nhìn xem, người trước mặt là loại người nào.

Một kẻ chỉ biết cúi đầu.

Hay một kẻ thật sự dám động tâm với Cửu U Minh Hỏa.

Hiển nhiên, Long Phàm đã đưa ra câu trả lời mà lão muốn nghe.

Cũng là câu trả lời nguy hiểm nhất.

Ngô Thanh Trúc nói.

Ba ngày tới, đừng tự ý xuống tầng dưới.”

Long Phàm hỏi lại.

“Ta vẫn muốn xuống thì sao?”

Ngô Thanh Trúc liếc hắn một cái.

“Ngươi có thể thử.”

“Nhưng nếu bị chặn ở Bắc viện, ta sẽ không đứng ra giải thích thay ngươi.”

Long Phàm gật đầu.

“Hiểu.”

Nàng không nói thêm gì nữa.

Chỉ khẽ xoay người, rời khỏi hành lang, bước chân nhẹ tới mức gần như không phát ra tiếng động.

Trở lại Thanh Tùng Quán, Long Phàm lập tức đóng kín cửa phòng, mở hết trận pháp, hắn còn gia cố thêm một lớp cách âm lẫn ngăn thần thức. Chỉ đến khi toàn bộ tĩnh thất bị bao phủ trong một tầng nguyên quang mỏng, hắn mới ngồi xuống bồ đoàn, đặt tiểu đỉnh lên mặt bàn.

Làn khói nhạt bốc lên.

Mạc Dược Sinh hiện thân.

Lần này, lão không châm chọc trước như thường ngày.

“Thần hồn ngươi loạn rồi.”

Lão nói.

Long Phàm không phủ nhận.

Từ lúc rời khỏi bắc viện đến giờ, hắn luôn cảm thấy sâu trong thức hải có một loại dư âm rất mỏng đang lởn vởn. Nó không đâm thẳng vào ý thức như công kích thần hồn, mà giống như một sợi khói vô hình còn sót lại sau khi nhìn vào tế đàn.

Chỉ cần hắn nhắm mắt lại, tia đen tím dưới đáy cổ đỉnh sẽ hiện lên.

Mơ hồ.

Ngắn ngủi.

Nhưng rất thật.

“Đó là dấu của âm hỏa?”

Long Phàm hỏi.

Mạc Dược Sinh lắc đầu.

“Chưa tới mức đó.”

“Nếu thật sự bị âm hỏa cắn vào thức hải, bây giờ ngươi đã không còn ngồi đây nói chuyện bình tĩnh như vậy.”

Lão đưa tay vuốt râu, ánh mắt càng thêm trầm.

“Thứ ngươi đang dính phải giống ‘dư vị’ hơn.”

“Ngươi nhìn nó.”

“Nó cũng nhìn ngươi.”

“Sau đó để lại một chút ấn tượng.”

Nghe vậy, Long Phàm không khỏi nheo mắt.

Một ngọn dị hỏa chưa hoàn toàn thức tỉnh mà đã có thể để lại “ấn tượng” lên thần thức người khác?

Điều đó chỉ khiến hắn càng hiểu rõ hơn, Cửu U Minh Hỏa đáng sợ tới mức nào.

“Lão nghĩ Ngô gia muốn ta làm gì trên tế đàn?”

Hắn hỏi.

Mạc Dược Sinh suy nghĩ một lát.

“Bọn chúng muốn thử xem ngươi có bị nó nhìn trúng hay không.”

Long Phàm im lặng.

Câu này chạm đúng chỗ hung hiểm nhất.

Nếu hắn chỉ hữu dụng, Ngô gia sẽ giữ hắn ở mức hợp tác.

Nhưng nếu hắn thật sự là kẻ bị Cửu U Minh Hỏa chú ý, vậy trong mắt Ngô gia, hắn sẽ không còn là người nữa.

Mà là chìa khóa.

Mạc Dược Sinh như nhìn ra ý nghĩ đó, liền nói ngay:

“Cho nên phải giấu.”

“Giấu được bao nhiêu thì giấu.”

“Ngươi có thể để bọn chúng thấy ngươi hữu dụng. Nhưng không thể để bọn chúng tin rằng ngươi là kẻ duy nhất có thể chạm vào thứ dưới tổ địa.”

Long Phàm gật đầu rất khẽ.

Ba ngày sau đó, hắn gần như không bước chân ra khỏi khách điếm.

Ban ngày hắn luyện đan, nhưng chỉ luyện những loại đan căn bản để quen tay. Ban đêm hắn điều tức, đồng thời để mộc hệ chân tức của Bất Diệt Thanh Liên Tâm chảy quanh thức hải từng vòng một, chậm rãi gột đi dư âm âm lạnh của luồng hỏa tức hôm trước.

Mỗi một đêm trôi qua, hắn đều cảm thấy rõ hơn sự khác biệt giữa tử diễm và Cửu U Minh Hỏa.

Tử diễm mạnh ở bộc phát.

Ở thiêu rụi.

Ở sát lực.

Còn thứ dưới tổ địa Ngô gia, mạnh ở thâm nhập.

Ở âm lực.

Ở khả năng cắn thẳng vào thần hồn.

Đêm thứ ba, đúng lúc hắn vừa kết thúc một vòng điều tức, ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ nhè nhẹ.

Vẫn là ba tiếng.

Cốc. Cốc. Cốc.

Long Phàm mở mắt.

Quả nhiên, khi mở cửa, người đứng ngoài là Ngô Thanh Trúc.

Nhưng lần này, bên cạnh nàng còn có thêm một thiếu niên áo lam, khí tức Khởi Nguyên đỉnh phong, trong tay bưng một khay gỗ nhỏ. Trên khay đặt một viên đan dược màu bạc nhạt, một miếng ngọc phù và một sợi dây mảnh đen tuyền.

“Ngô trưởng lão bảo đưa cho ngươi.”

Ngô Thanh Trúc nói.

Long Phàm nhìn lướt qua ba món trên khay, đáy mắt khẽ động.

Mùi của viên đan kia rất thanh, nhưng sâu bên dưới lại có một tầng hỏa khí cực mỏng.

Ngọc phù thì phát ra từng đợt dao động ổn định thần hồn.

Còn sợi dây đen lại khiến hắn cảm thấy quen thuộc với tế đàn dưới lòng đất.

Như thể, nó được làm ra từ chính hệ hỏa mạch dưới đó.

Ngô Thanh Trúc dường như nhìn ra hắn đang suy nghĩ gì, liền nói:

“Đan là Thanh Tâm Áp Hỏa Đan.”

“Ngọc phù là Định Thần Phù của Bắc viện.”

“Còn sợi dây kia… là Huyền Hỏa Tỏa Mạch Tuyến.”

“Lát nữa xuống tế đàn, ngươi phải mang đủ cả ba.”

Long Phàm nhận lấy khay gỗ.

“Người Ngô gia xuống dưới cũng dùng thứ này?”

Ngô Thanh Trúc gật đầu.

“Không có chúng, ngươi không đứng được lâu trên bậc thứ hai.”

Nàng dừng lại một chút, rồi nói tiếp:

“Cho dù là người Ngô gia.”

Câu đó khiến ánh mắt Long Phàm khẽ sâu thêm.

Rất tốt.

Ít nhất ở điểm này, bọn họ vẫn chưa giả vờ mình hoàn toàn nắm được thế cục.

Hắn không hỏi thêm, chỉ trực tiếp nuốt viên Thanh Tâm Áp Hỏa Đan trước mặt nàng. Đan dược vừa tan, một luồng thanh ý lập tức lan khắp thần hồn, đồng thời dưới lớp thanh ý ấy còn có một tầng lực rất lạ, như một lớp màng mỏng bao lấy thức hải.

Ngô Thanh Trúc nhìn hắn nuốt đan, ánh mắt hơi thay đổi.



“Ngươi không sợ có vấn đề?”

Long Phàm rất nhạt đáp:

“Muốn hại ta, các ngươi không cần vòng xa như vậy.”

Nàng nghe xong, không nói gì thêm.

Lần này, đường xuống Bắc viện nhanh hơn trước.

Không còn dừng ở tầng cửa đầu tiên.

Sau khi đi qua hành lang ngầm và thạch điện có hồ hỏa dịch lần trước, Ngô Tẫn và Ngô Khải Sơn đã chờ sẵn bên cạnh tế đàn dẫn hỏa, bên hông bọn họ còn treo thêm một khối ngọc bội đen và trong tay cầm một mảnh ngọc phù nhỏ. Hiển nhiên, ngay cả hai người bọn họ cũng không dám xem nhẹ lần xuống này.

Thấy Long Phàm tới, Ngô Tẫn chỉ gật đầu một cái.

“Đeo phù.”

“Buộc tuyến.”

Long Phàm làm theo.

Định Thần Phù được dán ở cổ tay trái.

Huyền Hỏa Tỏa Mạch Tuyến được quấn ba vòng quanh cổ tay phải.

Ngay khoảnh khắc sợi dây đen kia chạm vào da thịt, hắn lập tức cảm nhận được một loại hỏa ý rất lạ chui vào kinh mạch, không mạnh, nhưng đủ để tạo thành một sợi liên kết mơ hồ giữa hắn và tế đàn.

“Thứ này để làm gì?”

Hắn hỏi.

Ngô Tẫn đáp:

“Nếu ngươi bị âm hỏa cắn sâu, ta sẽ kéo ngươi xuống.”

Câu trả lời rất thẳng.

Nhưng cũng đủ cho Long Phàm hiểu, hôm nay không còn là đứng nhìn nữa.

Ngô Tẫn đi trước một bước, dừng ở chân tế đàn.

“Hôm nay ngươi bước lên bậc thứ nhất, cảm thấy còn chịu được thì bước tiếp bậc thứ hai."

“Chỉ đứng.”

“Không chạm đỉnh.”

“Không động vào xích.”

“Cũng không được tự ý phóng thần thức vào dưới đáy đỉnh.”

“Hiểu chưa?”

Long Phàm khẽ gật đầu.

Ngô Tẫn nghiêng người nhường lối.

Long Phàm chậm rãi ngẩng đầu nhìn tế đàn.

Bậc đá đỏ sẫm dưới ánh hỏa quang phản lên như máu đông, từng tầng từng tầng nối lên chỗ cao nhất. Càng nhìn lâu, hắn càng cảm thấy nơi đó không giống một tế đàn dùng để dẫn hỏa.

Mà giống như—

một cái cổ mộ dùng để trấn thứ gì đó vô cùng hung hiểm.

Mạc Dược Sinh khẽ thấp giọng trong thức hải:

“Lên đi.”

“Nhưng nhớ…”

“Đừng để bản thân lộ quá nhiều.”

Long Phàm khẽ siết đầu ngón tay.

Rồi bước lên.

Bậc thứ nhất.

Không có gì bất thường ngoài nhiệt độ tăng lên rõ rệt, hắn tiếp tục bước lên.

Bậc thứ hai.

Vừa đặt chân lên, cả thân thể hắn lập tức cứng lại trong khoảnh khắc.

Một luồng hỏa ý đen tím vô hình như từ bốn phương tám hướng đồng thời ép tới. Nó không đốt da thịt. Không làm kinh mạch nóng lên. Mà xuyên thẳng vào thần thức, như thể muốn chui qua mắt, tai, mũi, miệng để trực tiếp khoan sâu vào thức hải.

Định Thần Phù ở cổ tay trái lập tức sáng lên.

Thanh Tâm Áp Hỏa Đan trong cơ thể cũng cùng lúc phát huy tác dụng.

Sợi Huyền Hỏa Tỏa Mạch Tuyến trên cổ tay phải rung nhẹ.

Ba tầng bảo hộ đồng thời phủ xuống, khiến luồng hỏa ý kia bị chặn lại hơn phân nửa.

Nhưng nửa còn lại—

vẫn đủ khiến Long Phàm hiểu rõ nơi này đáng sợ thế nào.

Hắn không nhúc nhích thêm.

Chỉ đứng yên tại chỗ.

Tử diễm trong đan điền bị ép xuống.

Hạt nhân Mộc hệ Dị Nguyên Căn thì chậm rãi lan ra từng sợi sinh cơ, nhẹ như tơ, âm thầm ổn định thần hồn.

Phía dưới, Ngô Tẫn và Ngô Thanh Trúc đều đang quan sát hắn.

Một nhịp.

Hai nhịp.

Mười nhịp.

Long Phàm vẫn đứng.

Không ngã.

Không lùi.

Nhưng chỉ có chính hắn mới biết, giờ phút này trong thức hải mình đang căng tới mức nào.

Bên dưới lớp hỏa quang đỏ sẫm của tế đàn, hắn mơ hồ nghe thấy—

một âm thanh.

Không rõ là tiếng gì.

Rất thấp.

Rất sâu.

Giống như có thứ gì đó đang ngủ dưới tầng đá, nhưng vừa cảm thấy phía trên có kẻ bước tới, nên khẽ động mình trong bóng tối.

Hố đen trong đan điền lại xoay nhanh hơn.

Lần này, Long Phàm cưỡng ép ghìm nó lại khó hơn hẳn trước.

Mà đúng lúc ấy—

từ dưới cổ đỉnh, một tia hỏa quang đen tím bỗng lóe lên.

So với lần trước, lần này nó rõ hơn.

Và ngay khoảnh khắc nhìn thấy nó, Long Phàm mới thật sự hiểu vì sao thứ này được gọi là Cửu U Minh Hỏa.

Bởi trong tia lửa ấy—

không chỉ có hỏa.

Mà còn có một loại tử tịch lạnh đến tận xương tuỷ.

Giống như lửa cháy ở nơi âm minh.

Không sáng.

Không rực.

Nhưng chỉ cần nhìn một lần, sẽ không thể quên.

Ngay lúc ấy, trong lòng Long Phàm bỗng hiện lên một ý niệm rất kỳ lạ.

Không phải hắn nghĩ ra.

Mà như một tiếng thì thầm trực tiếp vọng lên từ dưới đáy tế đàn.

"Lại đây."

Chỉ hai chữ.

Rất mờ.

Rất lạnh.

Nhưng hoàn toàn có thật.

Sắc mặt Long Phàm lập tức biến đổi.

Hạt nhân Mộc hệ Dị Nguyên Căn trong đan điền chấn động, sinh cơ dâng lên bảo vệ thức hải.

Tử diễm cũng cùng lúc rung mạnh, như đang bị thứ phía dưới kích thích.

Hắn gần như theo bản năng lùi nửa bước.

Ngay khoảnh khắc ấy, sợi Huyền Hỏa Tỏa Mạch Tuyến trên cổ tay phải bỗng siết chặt.

Bên dưới, Ngô Tẫn quát khẽ:

“Xuống!”

Long Phàm không chần chừ nữa.

Hắn lập tức rút chân khỏi bậc thứ hai, thân hình thoáng chao một nhịp rồi đáp xuống nền thạch điện.

Cả người hắn vừa chạm đất, Định Thần Phù trên cổ tay trái liền phụt một tiếng, cháy thành tro.

Thanh Tâm Áp Hỏa Đan trong cơ thể cũng tán hết lực.

Chỉ có mộc hệ chân tức vẫn đang âm thầm giữ cho thần hồn hắn không bị chấn loạn.

Không khí trong thạch điện ngột ngạt đến đáng sợ.

Ngô Thanh Trúc bước nhanh tới một bước, nhưng rồi lại dừng.

Nàng không hỏi ngay.

Chỉ nhìn Long Phàm chằm chằm.

Ngô Tẫn thì đứng yên, ánh mắt già nua sâu như vực.

“Ngươi nghe thấy gì?”

Câu hỏi đó khiến trong lòng Long Phàm chấn động.

Lão già này…

đã đoán ra.

Hắn hít sâu một hơi.

Rồi ngẩng đầu lên, giọng rất thấp:

“Nó gọi ta.”

Ba chữ rất ngắn.

Nhưng ngay khoảnh khắc rơi xuống, không khí trong thạch điện ngầm như bị một bàn tay vô hình bóp chặt.

Ngô Thanh Trúc đứng yên tại chỗ, đồng tử khẽ co lại.

Còn Ngô Tẫn—

lão không lập tức nói gì.

Lão chỉ nhìn Long Phàm chằm chằm, đôi mắt già nua sâu tới mức như muốn xuyên thẳng vào thức hải hắn, xác nhận xem câu vừa rồi rốt cuộc là thật, hay chỉ là ảo giác do âm hỏa quấn thần.

Rất lâu sau, Ngô Tẫn mới chậm rãi mở miệng:

“Ngươi chắc chứ?”

Long Phàm không trả lời ngay.

Hắn nhắm mắt một nhịp, để mộc hệ chân tức chảy thêm một vòng quanh thức hải. Cảm giác âm lạnh kia vẫn còn lưu lại, như một sợi khói mỏng quấn nơi sâu nhất trong ý thức. Không còn rõ như lúc đứng trên bậc thứ hai, nhưng tuyệt đối chưa biến mất hoàn toàn.

Hắn mở mắt.

“Không phải nghe bằng tai.”

“Là trực tiếp hiện lên trong đầu.”

“Rất mờ.”

“Nhưng ta không nhầm.”

Ngô Tẫn vẫn nhìn hắn, giọng khàn đi hẳn:

“Nói gọi ngươi như thế nào?"

Long Phàm khẽ đáp:

"Chỉ hai chữ."

“Là,... lại đây!"

Ngô Thanh Trúc khẽ siết tay.

Ngay cả nàng cũng không giấu được chấn động nữa.

Mạc Dược Sinh lúc này mới thấp giọng trong thức hải:

“Phiền rồi.”

Long Phàm hỏi trong lòng:

“Vì sao?”

“Bởi vì chuyện này vượt khỏi mức ‘chịu được khí tức’ rồi.”

Mạc Dược Sinh đáp rất chậm.

“Nếu chỉ đứng vững trên bậc thứ hai, Ngô gia sẽ xem ngươi là người hữu dụng. Nếu ngươi nhìn ra nhịp của hỏa mạch, bọn chúng sẽ xem ngươi là người đặc biệt.”

“Nhưng nếu Cửu U Minh Hỏa thật sự chủ động truyền ý niệm cho ngươi…”

Lão dừng lại.

“Vậy trong mắt bọn chúng, ngươi không còn chỉ là người hữu dụng nữa.”

“Mà là chìa khóa.”

Trong lòng Long Phàm hơi lạnh đi một chút.

Đúng.

Hắn hiểu.

Nếu Ngô gia coi hắn là chìa khóa, họ sẽ sử dụng hắn như một công cụ để giữ hỏa.

Ngô Tẫn lúc này cuối cùng cũng thu ánh mắt lại.

Lão quay đầu nhìn lên tế đàn, giọng nói già nua càng lúc càng khàn.

“Nhiều năm như vậy…”

“cuối cùng cũng có một người nghe thấy nó.”

Lão im lặng vài nhịp, rồi quay lại nhìn Long Phàm.

“Ta cho ngươi hai con đường.”

Long Phàm ngẩng mắt.

“Con đường thứ nhất.”

“Ngươi lập tức rời khỏi Hắc Nham Thành. Ta sẽ cho người mở đường, không ai cản ngươi.”

“Ngươi coi như chưa từng xuống đây, chưa từng nghe thấy gì, chưa từng dính vào chuyện của Ngô gia.”

“Con đường thứ hai.”

“Ngươi tiếp tục đi xuống.”

“Ngô gia sẽ cho ngươi tài nguyên, cho ngươi thân phận, cho ngươi bước vào sâu hơn.”

“Nhưng từ lúc đó, ngươi không còn có thể đứng ngoài nữa.”

Không khí trong thạch điện yên hẳn.

Mạc Dược Sinh lập tức cười lạnh trong thức hải:

“Nghe thì hay.”

“Nhưng ít nhất bây giờ, bọn chúng còn muốn giữ ngươi ở thế hợp tác.”

Long Phàm hiểu.

Đây không phải thiện ý.

Mà là một kiểu ràng buộc khác tinh vi hơn.

Hắn nhìn tế đàn thêm vài nhịp.

Rồi hỏi:

“Nếu ta chọn đi tiếp…”

“ta được quyền biết tới đâu?”

Ngô Tẫn đáp:

“Đến mức ngươi có thể chịu nổi.”

Long Phàm lại hỏi:

“Còn nếu ta chọn đi ngay?”

“Ta sẽ cho ngươi đi.”

Long Phàm không hỏi thêm nữa.

Bởi hắn biết, lựa chọn này nhìn như có hai đường, nhưng thật ra chỉ có một.

Tới nước này rồi—

hắn căn bản không thể quay đầu nữa.

Rất lâu sau, hắn mới nói:

“Ta chọn đi tiếp.”

Ngô Tẫn không hề bất ngờ.

Chỉ gật đầu rất nhẹ, như thể đã biết trước đáp án này từ đầu.

“Được.”

Lão nâng tay lên.

Từ trong tay áo, một khối lệnh bài màu tím đen bay ra, dừng trước mặt Long Phàm.

Khác với khối lệnh bài trước của Ngô Chấn Đình đưa cho hắn, khối này nặng hơn, trận văn trên bề mặt cũng sâu hơn nhiều. Chỉ nhìn thôi đã biết cấp bậc cao hơn nhiều.

“Cầm lấy.”

“Từ hôm nay, ngươi có quyền ra vào Bắc viện tầng ngoài.”

“Trừ vài nơi cấm địa, những chỗ khác sẽ không ai ngăn ngươi.”

Long Phàm đưa tay nhận lấy.

Lệnh bài vừa chạm vào lòng bàn tay, hắn lập tức cảm nhận được một luồng hỏa ý lạnh chảy dọc theo đường văn trong đó. Nó không mạnh, nhưng rất giống khí tức dưới tế đàn.

Nói cách khác—

đây không chỉ là lệnh bài thân phận.

Mà còn là một loại đánh dấu.

Ngô Tẫn thấy hắn nhìn ra, cũng không che giấu.

“Cầm nó trên người, người của Bắc viện sẽ biết ngươi là người của ta.”

Một câu rất đơn giản.

Nhưng ý nghĩa lại rất sâu.

Long Phàm cất lệnh bài vào tay áo.

Ngô Tẫn nhìn hắn, lão tiếp tục:

“Trở về.”

“Điều tức ba ngày.”

“Ba ngày sau, ngươi bước lên bậc thứ ba.”

Ánh mắt Long Phàm thoáng sâu thêm.

Ngô Tẫn dường như nhìn thấu suy nghĩ ấy.

“Lần tới…”

“nếu nó còn gọi ngươi.”

“Ngươi phải nghe cho rõ.”

Câu nói ấy vừa dứt, Long Phàm đã hiểu ra mục đích thật sự của toàn bộ chuyện này.

Ngô gia không chỉ muốn hắn ổn định hỏa mạch.

Ngô gia muốn thông qua hắn—

nghe được ý của Cửu U Minh Hỏa.

Rời khỏi thạch điện ngầm lần nữa, khi quay về mặt đất, gió đêm Hắc Nham Thành phả lên mặt, Long Phàm mới thật sự cảm nhận được lòng bàn tay mình đã lạnh đi từ lúc nào.

Mạc Dược Sinh tới lúc này mới lên tiếng:

“Ngươi chọn đúng.”

Long Phàm nheo mắt.

“Lão chắc chứ?”

“Ít nhất bây giờ là đúng.”

Mạc Dược Sinh đáp.

“Bọn chúng đã đưa ngươi vào gần lõi hơn. Từ góc độ tranh đoạt dị hỏa mà nói, đây là con đường nhanh nhất.”

Lão dừng một chút, rồi cười rất khẽ.

“Đương nhiên…”

“cũng là con đường chết nhanh nhất nếu đi sai.”

Long Phàm không trả lời.

Hắn nhìn lệnh bài tím đen trong tay áo, cảm nhận luồng hỏa ý lạnh mỏng ẩn trong nó, ánh mắt chậm rãi lắng xuống.

Không còn nóng.

Không còn nôn.

Chỉ còn lại một loại tỉnh táo lạnh tới tận xương.

Từ hôm nay trở đi, hắn không còn là người đứng ngoài nhìn vào tổ địa Ngô gia nữa.

Mà đã là một phần của bàn cờ.

Ít nhất, trong mắt Ngô Tẫn và Cửu U Minh Hỏa—

đều là như vậy.