Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết

Chương 26: Một Cái Tát Trong Bắc Viện



Có được lệnh bài tím đen của Ngô Tẫn, Long Phàm xem như đã thật sự bước một chân vào Bắc viện.

Nhưng hắn rất rõ—

bước chân ấy không phải bước vào một nơi an toàn.

Mà là bước vào giữa một đám người đang ngồi quanh một bí mật đủ lớn để giết người diệt khẩu. Chỉ khác ở chỗ, có kẻ muốn giữ hắn lại để dùng, có kẻ lại muốn bóp chết hắn từ sớm trước khi hắn chạm được quá sâu vào lõi của chuyện này.

Sáng hôm sau, khi mặt trời mới lên chưa quá nửa, Long Phàm đã rời khỏi Thanh Tùng Quán.

Hắn không đi nhanh.

Cũng không cố tỏ ra quen đường.

Chỉ men theo đường đá dẫn về khu bắc thành, khí tức toàn thân thu liễm vừa đủ, không phô trương, nhưng cũng không còn cố ép mình thành dáng vẻ của một tán tu yếu thế như những ngày đầu vào thành.

Bắc viện thành chủ phủ vẫn trầm như cũ.

Tường đá đen, mái thấp, hành lang dài, trận văn giấu sâu trong nền và tường. Người đi lại không nhiều, nhưng khí tức hiện diện trong khu này rõ ràng nặng hơn bên ngoài rất nhiều. Chỉ cần lướt thần thức qua một vòng cũng có thể cảm nhận được nơi này không thiếu tu sĩ cao cấp.

Người giữ cổng là hai tu sĩ Ngô gia, đều có tu vi Tụ Hoàn trung kỳ.

Khi nhìn thấy lệnh bài tím đen trong tay áo hắn, sắc mặt hai người đều khẽ đổi. Một người cầm lấy xác minh, rồi rất nhanh trả lại, nghiêng người mở đường.

“Long đan sư, mời.”

Cách xưng hô đã khác.

Không còn là kiểu khách sáo ngoài mặt.

Mà là thái độ của người biết rõ kẻ trước mặt ít nhất đang có tư cách bước vào khu vực mà mình không thể tùy tiện làm càn.

Long Phàm không nói gì thêm, chỉ gật đầu rồi đi thẳng vào.

Hôm nay hắn không định xuống dưới thạch điện.

Việc đầu tiên hắn muốn làm là nhìn rõ hơn Bắc viện tầng ngoài: các dãy đan thất, đường dẫn hỏa, khoảng cách giữa từng khu viện, số lượng canh giữ, hướng hành lang, và quan trọng nhất là những nơi mà hỏa tức dưới lòng đất lệch nhịp rõ nhất.

Muốn đi xa hơn trong tổ địa Ngô gia, trước hết phải nhìn rõ phần vỏ ngoài của Bắc viện.

Hắn đi chậm dọc theo hành lang lát đá đen.

Thần thức chỉ thả ra một tầng mỏng, vừa đủ quét qua phía trước, cảm nhận khí tức người qua lại và nhịp hỏa mạch ngầm dưới nền. Càng đi, hắn càng xác nhận được điều mình đã mơ hồ đoán hôm trước.

Hỏa Vân đan thất không phải trường hợp riêng lẻ.

Cả Bắc viện này, từ khu đan thất phụ đến vài khu luyện khí và địa thất thiên về hỏa hệ, đều ít nhiều dính thứ âm ý mỏng kia.

Nó không bộc phát ra ngoài.

Mà len rất sâu, rất chậm, như độc khí ngấm vào máu.

Mạc Dược Sinh cười rất khẽ trong thức hải:

“Nhìn ra rồi chứ?”

“Ừ.”

Long Phàm đáp trong lòng.

“Không phải một nhánh.”

“Đúng.”

Mạc Dược Sinh nói.

“Một khi đã ăn sâu tới mức này, chứng tỏ phía dưới đã rung không chỉ một lần, hai lần.”

Long Phàm không tiếp lời.

Bởi đúng lúc ấy, bước chân hắn đã khựng lại.



Phía trước, ở khoảng sân giao giữa ba dãy viện, có bốn người đang đứng.

Người ở giữa, trường bào đỏ sẫm, lông mày nhếch nhẹ, thần sắc không giấu nổi vẻ lạnh và ngạo, chính là Ngô Viêm.

Hiển Ảnh sơ kỳ.

Đứng bên trái hắn là hai thanh niên áo đen, đều có tu vi Tụ Hoàn viên mãn, nhìn qua đã biết là loại hộ vệ hoặc tùy tùng được bồi dưỡng từ sớm trong gia tộc.

Còn người đứng bên phải hắn cao hơn nửa cái đầu, vai rộng, mặt lạnh, trường bào đỏ đậm viền hỏa văn, ánh mắt như lưỡi đao chưa rút khỏi vỏ.

Khí tức người này nặng hơn Ngô Viêm hẳn một tầng.

Là Hiển Ảnh hậu kỳ.

Long Phàm chỉ liếc một cái đã hiểu ngay.

Hôm nay Ngô Viêm không tới cãi nhau.

Hắn tới lấy lại mặt mũi.

Mạc Dược Sinh bật cười trong thức hải.

“Hiển Ảnh hậu kỳ.”

“Đúng chuẩn đám thế gia hay dùng để dằn mặt người khác.”

Long Phàm không đáp.

Ngô Viêm nhìn hắn, khóe miệng nhếch lên rất chậm.

“Long Phàm.”

“Ta còn tưởng ngươi sẽ trốn trong khách điếm thêm mấy ngày.”

Long Phàm đứng yên tại chỗ, giọng bình đạm:

“Ngươi chặn đường ta, là để nói mấy câu nhảm này?”

Ngô Viêm nghe xong, mắt lạnh hẳn đi.

Nhưng hắn chưa mở miệng ngay.

Ngược lại, người đứng bên phải hắn đã bước lên nửa bước.

“Khẩu khí không nhỏ.”

Giọng người này trầm và cứng, hoàn toàn khác kiểu châm chọc nóng nảy của Ngô Viêm.

“Ta là Ngô Trì.”

“Bắc viện hộ viện đội phó.”

“Hiển Ảnh hậu kỳ.”

Hắn báo thẳng tu vi.

Rõ ràng là cố ý.

Muốn cho Long Phàm biết, người hôm nay đứng ra không phải hạng Hiển Ảnh sơ kỳ có thể bị đánh úp rồi mất mặt như Ngô Viêm.

Long Phàm chỉ nhìn hắn một nhịp.

“Rồi sao?”

Câu này vừa rơi xuống, sắc mặt Ngô Viêm liền cứng lại.

Ngô Trì thì nheo mắt.

“Nghe nói ngươi rất mạnh.”

“Đan đạo không tệ.”

“Thân pháp cũng rất quỷ dị.”

“Vừa mới cầm lệnh bài Bắc viện đã có thể ra vào như người nhà.”

Hắn hơi ngẩng cằm.

“Ta muốn xem thử…”

“Ngươi rốt cuộc xứng với thứ đó hay không.”

Long Phàm không cười.

Cũng không đổi sắc.

“Ngươi muốn cắn ta."

Sắc mặt Ngô Trì lạnh hẳn.

Không khí giữa khoảng sân lập tức nặng xuống.

Vài luồng thần thức từ những dãy viện quanh đó lướt qua rất nhanh. Hiển nhiên, người trong Bắc viện không phải không biết nơi này đang xảy ra chuyện, chỉ là còn chưa ai vội nhúng tay.

Có những lúc, một thế gia lớn sẽ để đám người trẻ và chấp sự của mình tự thử nhau trước.

Chỉ cần chưa xảy ra hậu quả quá lớn, bọn họ sẽ đứng nhìn.

Long Phàm rất hiểu điều đó.

Cho nên hắn cũng không vòng vo.

“Tất cả phóng lên hết đi."

Ngô Trì không ngờ Long Phàm lại chấp nhận khiêu khích nhanh như vậy.

“Ngươi tự chọn.”

“Ra tay trước, hoặc…”

Hắn còn chưa nói hết—

Ngô Viêm đã cười lạnh chen vào:

“Cho hắn ra tay trước thì sao? Một kẻ ngoại nhân được nể mặt vài lần, thật sự tưởng Bắc viện là đất của mình rồi? Loại như ngươi—”

Lời còn chưa dứt.

Thân ảnh Long Phàm đã biến mất.

Không có tiếng gió.

Không có báo trước.

Không có chân tức bùng nổ ra ngoài.

Chỉ một chớp mắt, vị trí cũ đã trống không.

Thuấn di.

Ngô Viêm chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm.

Ngay sau đó—

“Chát!”

Một tiếng giòn tan vang lên giữa khoảng sân.

Đầu hắn lệch hẳn sang một bên.

Nửa bên mặt lập tức bỏng rát.

Cả người loạng choạng lùi nửa bước, mắt trợn lên vì không dám tin.

Thời gian như ngưng lại trong thoáng chốc.

Hai tên Tụ Hoàn viên mãn phía sau cứng đờ.

Ngô Trì cũng khựng lại đúng một nhịp.

Bởi không ai ngờ Long Phàm thật sự dám ra tay.

Lại còn là ra tay kiểu này.

Long Phàm đã trở lại vị trí cũ như thể chưa từng nhúc nhích.

Giọng hắn vẫn bình như mặt nước.

“Miệng ngươi quá bẩn.”

Ngô Viêm sững người hai nhịp.

Rồi sắc mặt hắn lập tức đỏ bừng, trong mắt như muốn phun lửa.

“Ngươi—!”

Hắn vừa gầm lên, chân tức Hiển Ảnh sơ kỳ vừa muốn bùng phát—

“Lùi lại.”

Tiếng của Ngô Trì vang lên rất nặng.

Ngô Viêm cứng lại, quay đầu nhìn hắn, nửa bên mặt vẫn còn in rõ một dấu tay đỏ hằn.

“Ngô Trì ca, hắn—”

“Ta bảo ngươi lùi lại.”

Lần này, giọng Ngô Trì đã lạnh hẳn.

Ngô Viêm nghiến răng, cuối cùng vẫn phải lùi nửa bước, nhưng ánh mắt nhìn Long Phàm đã oán độc tới cực điểm.

Ngô Trì chậm rãi quay lại.

Lần này hắn không còn mang vẻ dằn mặt đơn giản nữa.

Mà là thật sự coi Long Phàm như một đối thủ đáng giao thủ.

“Ngươi rất nhanh.”

“Nhưng trò đánh úp đó…”

“đến đây là hết.”

Vừa dứt lời, chân tức quanh thân hắn bỗng dâng lên.

Hỏa hệ chân tức đỏ sẫm cuộn qua kinh mạch, mang theo nhiệt áp nặng nề ép xuống cả khoảng sân. Không khí quanh thân hắn lập tức nóng lên, mặt sân đá đen dưới chân bắt đầu hiện ra từng đường đỏ nhạt.

Đây mới là khí thế thật sự của một Hiển Ảnh hậu kỳ.

Ngô Trì giơ tay phải lên, năm ngón khép lại như nắm lấy hư không.

Hỏa hệ chân tức lập tức ngưng tụ thành ba đạo hỏa nhận mỏng như cánh ve, đỏ sẫm tới mức gần như ánh đen. Chúng không lớn, nhưng mỗi đạo đều mang theo cảm giác sắc bén cực mạnh, rõ ràng không phải loại hỏa hệ chân tức phóng bừa của tu sĩ tầm thường.

“Xích Viêm Nhận.”

Hắn nói rất chậm.

“Để ta xem thân pháp của ngươi quỷ dị tới mức nào.”

Ba đạo hỏa nhận đồng loạt bắn ra.

Phân thành ba góc khác nhau, khóa sạch lối né trước mặt Long Phàm.

Cùng lúc đó, thần thức của Ngô Trì cũng lập tức chụp xuống, không mạnh tới mức nghiền ép, nhưng đủ để bắt nhịp vị trí bộc phát của đối phương.

Long Phàm không đỡ.

Cũng không lùi.

Ngay khoảnh khắc ba đạo hỏa nhận sắp chạm tới—

thân ảnh hắn lại mờ đi.

Thuấn di.

Nhưng lần này Ngô Trì đã có phòng bị từ trước.

Hầu như đúng lúc Long Phàm biến mất, thân thể hắn đã quay nghiêng nửa vòng, bàn tay trái ép xuống mặt đất.

“Viêm Địa Bộc!”

Ầm!

Một mảng sân đá nơi góc trái phía sau hắn lập tức nổ tung, hỏa hệ chân tức bốc lên như suối lửa. Đây chính là chỗ mà thần thức hắn vừa khóa được, cũng là vị trí hắn đoán Long Phàm sẽ xuất hiện.

Nhưng—

Long Phàm không ở đó.

Thân ảnh hắn hiện ra chếch phía phải Ngô Trì, đúng góc mù giữa tầm thần thức và đòn phản kích vừa nổ.

Tay trái hắn đã chạm đất từ trước.

Mộc hệ chân tức xanh thẫm chảy xuống mặt sân, âm thầm lan như rễ cây sống.

Sinh Mộc Trấn Sát Thuật.

Không có dây leo ầm ầm trồi lên như trong trận chiến nơi sơn mạch.

Chỉ có vài sợi mộc hệ chân tức cực mảnh, cực gọn, đột ngột bấu vào mặt sân dưới chân Ngô Trì, làm nhịp bộc phát chân tức của hắn lệch đi một khoảnh khắc.

Chỉ một khoảnh khắc.

Nhưng với Long Phàm, như vậy đã đủ.

Tử diễm trong tay phải hắn bùng lên, và bị nén thành một đường mảnh như lưỡi đao.

Liệt Diễm Trảm.

“Xoẹt—!”

Đường tử quang chém xéo qua bên sườn Ngô Trì.

Chân cương hộ thể quanh thân hắn bị rạch mở một mảng. Vạt áo bên hông rách toạc, để lộ một vết cháy sém mảnh nhưng sâu.

Ngô Trì bị ép lùi hai bước.

Mỗi bước đều đạp nứt mặt sân.

Ngô Viêm đứng phía sau nhìn đến ngây người.

Hai tên Tụ Hoàn viên mãn kia càng khỏi phải nói, sắc mặt đều đã trắng đi.

Một Tụ Hoàn viên mãn.

Một đòn đã ép lùi Hiển Ảnh hậu kỳ.

Dù chỉ là hai bước—

cũng đã quá đủ để làm người ta biến sắc.

Ngô Trì ổn định thân hình, ánh mắt càng lạnh hơn.

“Được.”

“Rất được.”

Chân tức quanh thân hắn lại dâng lên thêm một đoạn. Hỏa áp lần này nặng hơn hẳn lần trước, cả khoảng sân như bị nung trong một lò lửa vô hình.

Một thanh đao đỏ sẫm lập tức xuất hiện trong tay.

Thân đao dài bốn thước, mũi đao hơi cong, lưỡi mỏng, dọc sống đao lưu động từng đạo hỏa văn mờ. Đây không phải bản mệnh pháp bảo, nhưng cũng tuyệt đối không phải thứ tầm thường.

“Ngươi ép ta dùng đao…”

“vậy thì đáng tự hào rồi.”

Ngô Trì vừa dứt lời đã lao thẳng lên.

Lần này không còn là thăm dò nữa.

Một đao chém xuống, hỏa mang kéo dài mấy trượng, ép tới mức không khí chung quanh rít lên chói tai.

Long Phàm lại biến mất.

Thuấn di lần thứ hai.

Ngô Trì quay người gần như ngay lập tức, đao thế không thu mà chuyển ngang, hỏa mang quét phăng cả khoảng không sau lưng.

“Ầm!”

Hai luồng lực lượng va mạnh.

Lần này Long Phàm không còn đứng nguyên.

Hắn bị dư chấn ép lùi nửa trượng.

Nhưng sắc mặt vẫn không đổi.

Bởi vừa rồi hắn không hề dùng cứng đối cứng.

Ngay khoảnh khắc xuất hiện, hắn đã lùi nửa nhịp, mượn lực chém chéo của đối phương để thoát khỏi tâm đao.

Đây không còn là đánh úp nữa.

Mà là so chiến đấu ý thức thật sự.

Ngô Trì nhìn ra điểm ấy, đồng tử hơi co lại.

Tên trước mặt mình không chỉ nhanh.

Mà còn cực kỳ biết đánh.

Hắn không hoảng, cũng không nóng.

Ngược lại, mỗi một nhịp dịch chuyển của hắn đều như đã tính trước đúng điểm đổi lực của đối thủ.

Đây mới là thứ đáng sợ nhất.

Ngô Trì không tiếp tục nói nữa.

Hắn dậm mạnh xuống đất, thân ảnh lao vọt lên, đao quang liên tiếp chém xuống ba nhịp, mỗi nhịp một góc khác nhau, ép toàn bộ khoảng sân thành một lồng hỏa nhận dày đặc.

Mặt sân đá nứt tung từng mảng.

Nhiệt độ tăng vọt.

Nếu đổi là Tụ Hoàn viên mãn bình thường đứng ở đây, chỉ riêng việc tránh đao đã đủ mệt tới chết.

Nhưng Long Phàm vẫn bình tĩnh.

Thuấn di.

Biến mất.

Xuất hiện.

Lại biến mất.

Mỗi lần đều chỉ cách lưỡi đao một nhịp rất ngắn, như thể hắn đang bước đi giữa những khe hở cực nhỏ mà người thường không thể nhìn thấy.

Đột nhiên tay trái hắn lại chạm đất.

Sinh Mộc Trấn Sát Thuật lần thứ hai lan ra.

Lần này không ghìm chân thẳng.

Mà quấn thành một tầng mộc hệ chân tức mỏng dưới mặt sân trước bước đạp kế tiếp của Ngô Trì, làm chân tức dưới chân hắn khựng lại nửa nhịp.

Chính nửa nhịp ấy, Long Phàm đã xuất hiện ngay trước mặt hắn.

Tử diễm bùng lên.

Liệt Diễm Trảm chém thẳng.

Ngô Trì quát khẽ, đao dựng ngang trước ngực.

“Ầm!”

Tử hỏa và hỏa hệ chân tức va vào nhau, nổ ra một vầng sóng nhiệt nhỏ. Cánh tay cầm đao của Ngô Trì rung mạnh. Thân thể hắn bị ép lui thêm ba bước, khóe môi rịn ra một tia máu mảnh.

Không nhiều.

Nhưng quá đủ.

Khoảng sân bỗng im phăng phắc.

Một Hiển Ảnh hậu kỳ của Ngô gia.

Lại bị một Tụ Hoàn viên mãn ép đến mức chảy máu ngay giữa Bắc viện.

Sự thật ấy mạnh hơn bất kỳ lời nào.

Ngô Viêm đứng chết lặng.

Cả những thần thức ẩn quanh sân lúc này cũng dao động rõ rệt hơn.

Không ai còn coi trận này là một vụ thử tay đơn giản nữa.

Ngô Trì siết chặt chuôi đao.

Ánh mắt hắn nhìn Long Phàm đã hoàn toàn đổi khác.

Không còn là khinh thường.

Mà là thật sự coi hắn như đối thủ cùng tầng chiến lực.

“Ngươi rất mạnh.”

Hắn chậm rãi nói, giọng lạnh tới mức gần như không có nhiệt.

“Nhưng hôm nay…”

“ta nhất định phải để ngươi nằm xuống.”

Long Phàm đứng cách hắn hơn một trượng, trường bào đen khẽ lay, sắc mặt vẫn bình ổn như cũ.

“Ngươi có thể thử.”

Một câu này vừa dứt, một tiếng ho khan rất nhẹ bỗng vang lên từ sâu trong hành lang.

Không lớn.

Nhưng ngay khoảnh khắc vang lên, sắc mặt đám người Ngô gia trong sân đều đồng thời biến đổi.

Một lão giả mặc áo xanh xám chậm rãi bước ra từ khúc ngoặt cuối hành lang.

Lão gầy, râu ngắn, mắt nhỏ, thần sắc nhìn qua không có gì đặc biệt. Nhưng vừa hiện thân, khí tức quanh khoảng sân đã lập tức trầm xuống một tầng vô hình.



Tu vi của lão—Dựng Tức sơ kỳ.

Long Phàm chỉ nhìn một cái đã nhận ra.

Đây mới là người thật sự có phân lượng.

Ngô Trì lập tức lùi nửa bước, chắp tay.

“Ngô chấp sự.”

Ngô Viêm cũng cúi đầu theo.

Lão giả áo xanh xám không nhìn bọn họ ngay.

Ánh mắt đầu tiên của lão rơi lên vai áo rách và vệt máu nơi khóe môi Ngô Trì. Sau đó, lão mới nhìn Long Phàm.

“Bắc viện hiện giờ…”

“đã rảnh tới mức đứng giữa sân đánh nhau rồi sao?”

Giọng lão không gắt.

Nhưng càng bình, áp lực lại càng nặng.

Không ai dám đáp ngay.

Ngô Chấp Sự bước thêm vài bước, dừng giữa khoảng sân.

“Hai bên nói.”

Ngô Trì im lặng một nhịp rồi đáp:

“Ta thử hắn.”

Ngô Thừa Giản hỏi lại:

“Được ai cho phép?”

Ngô Trì cứng người.

Không trả lời nổi.

Ngô Viêm ở bên cạnh định mở miệng, nhưng vừa chạm phải ánh mắt của lão, cổ họng cũng nghẹn lại.

Ngô Chấp Sự cuối cùng mới quay sang Long Phàm.

“Ngươi là Long Phàm?”

“Phải.”

“Cầm lệnh bài của Ngô trưởng lão?”

“Phải.”

Ngô Chấp Sự nhìn hắn thêm mấy nhịp, ánh mắt sâu hơn hẳn lúc đầu.

Không thăm dò quá lộ liễu.

Nhưng rất rõ ràng, lão đang thật sự đánh giá hắn.

Rất lâu sau, lão mới chậm rãi nói:

"Ta là Ngô Thừa Giãn, Chấp sự của Bắc viện."

“Ngô trưởng lão đã dặn.”

“Người cầm lệnh bài ấy, trước khi phạm cấm lệnh thật sự, không ai được tự tiện chặn đường.”

Lời này là nói cho Ngô Trì và Ngô Viêm nghe.

Nhưng cũng đồng thời là nhắc Long Phàm:

Ngươi được đi, vì hiện tại vẫn còn trong giới hạn mà Bắc viện cho phép.

Ngô Viêm cắn răng.

Ngô Trì thì siết nắm tay, cuối cùng vẫn phải cúi đầu.

“Vâng.”

Ngô Thừa Giản không nói thêm một chữ thừa.

Chỉ phất tay áo.

“Giải tán.”

Một chữ rơi xuống, toàn bộ căng thẳng trong sân gần như bị chém gọn làm đôi.

Không ai dám kéo thêm.

Ngô Trì lùi hẳn sang một bên.

Nhưng trước khi quay đi, hắn vẫn nhìn Long Phàm một cái rất sâu, giống như đã thật sự ghi nhớ hắn vào trong lòng.

Còn Ngô Viêm, mặt hắn lúc này khó coi tới mức gần như không thể che nổi nữa.

Hắn dẫn người tới để ép Long Phàm.

Kết quả, người mất mặt lại vẫn là phía hắn.

Không chỉ mất mặt.

Mà còn để toàn bộ Bắc viện tận mắt nhìn thấy một chuyện—

đám người trẻ tuổi trong Ngô gia, ít nhất từ Hiển Ảnh hậu kỳ trở xuống, đã không còn đủ để tùy tiện chặn đầu tên ngoại nhân này nữa.

Đợi bọn họ đi khỏi, Ngô Thừa Giản vẫn chưa rời ngay.

Lão đứng nguyên tại chỗ, nhìn Long Phàm thêm một lát.

“Ngươi ra tay rất gọn.”

Long Phàm đáp bình thản:

“Hắn muốn cắn ta.”

“Ta chỉ tự vệ thôi.”

Ngô Thừa Giản nghe vậy, ánh mắt không đổi.

“Ngươi có biết, với bản lĩnh vừa rồi…”

“nếu ngươi sinh ở Ngô gia, bây giờ đã không chỉ đứng ở đây cầm một khối lệnh bài tím đen.”

Long Phàm im lặng không nói.

Hắn chỉ hỏi lại rất ngắn:

“Chấp sự còn chuyện gì không?”

Ngô Thừa Giản nhìn hắn chằm chằm vài nhịp.

Rồi cuối cùng, lão gật đầu rất nhẹ.

“Không.”

“Chỉ nhắc ngươi một câu.”

“Bắc viện không phải Đan Tháp.”

“Ở đây, người nhìn ngươi không chỉ có một kiểu.”

Nói xong, lão xoay người rời đi.

Bóng lưng gầy của lão chậm rãi khuất dần vào khúc hành lang sâu phía trong, để lại sau lưng một khoảng sân trống.

Mãi đến khi hắn không còn cảm nhận được khí tức của lão nữa, Mạc Dược Sinh mới cười khẽ trong thức hải:

“Ta bắt đầu thấy thú vị hơn rồi."

Long Phàm không đáp.

Bởi hắn biết rất rõ, trận vừa rồi không chỉ là một lần thử tay đơn giản.

Mà là một cái mốc.

Từ hôm nay trở đi, người trong Bắc viện sẽ không còn coi hắn là một đan sư ngoại nhân may mắn được Ngô Tẫn nhìn trúng nữa.

Mà là một kẻ thật sự có tư cách đứng vào bàn cờ.

Kẻ như vậy, hoặc được dùng.

Hoặc phải bị đề phòng.

Không có lựa chọn thứ ba.

Long Phàm tiếp tục đi về phía trước.

Lần này, suốt dãy hành lang dài không còn ai dám bước ra chặn đường hắn nữa.

Những ánh mắt lướt qua từ hai bên viện cũng đều đã khác.

Không còn là tò mò.

Không còn là coi thường.

Mà là một tầng kiêng dè rất rõ.

Hắn đi tới cuối dãy viện đỏ sẫm thì dừng lại trước một cánh cửa đá đen khép kín. Sau cánh cửa ấy, hỏa tức trong lòng đất dao động rõ hơn chỗ khác một đoạn, tia âm ý mỏng lẫn trong không khí nóng cũng nặng hơn chỗ khác một nhịp.

Long Phàm đứng yên cảm nhận theo từng nhịp.

“Chỗ này.”

Mạc Dược Sinh lập tức lên tiếng.

“Ừ.”

Long Phàm đáp trong lòng.

“Một trong những điểm lệch rõ nhất.”

Hắn không mở cửa.

Cũng không tự tiện chạm vào cấm chế.

Chỉ lặng lẽ nhớ vị trí này, rồi thu mắt lại.

Trận ở khoảng sân ban nãy chỉ là chuyện nhỏ.

Ngô Viêm cũng tốt, Ngô Trì cũng vậy, đều chỉ là đá lót trên đường hắn đi vào sâu hơn.

Điều hắn thật sự để tâm vẫn là thứ nằm dưới tầng tầng hỏa mạch của Bắc viện.

Cửu U Minh Hỏa.

Mà muốn chạm tới nó, hắn phải bước tiếp.

Từng bước một.

Không nhanh.

Không chậm.

Nhưng tuyệt đối không thể lùi.