Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết

Chương 27: Một Nhánh Hỏa Mạch Phát Loạn



Sau trận ở khoảng sân Bắc viện, Long Phàm không tiếp tục đi sâu nữa, hắn ghi nhớ vị trí mấy điểm lệch nhịp rõ nhất trong Bắc viện, rồi quay về Thanh Tùng Quán.

Sau khi kích hoạt trận pháp, hắn ngồi xuống bồ đoàn, nhắm mắt điều tức.

Chân tức trong cơ thể hắn chậm rãi vận chuyển, hỏa hệ chân tức đỏ rực cùng mộc hệ chân tức xanh ngọc luân phiên chảy qua kinh mạch. Trận vừa rồi nhìn qua ngắn, nhưng thật ra tiêu hao không nhỏ. Nhất là hai lần bạo phát liên tiếp giữa khoảng cách cực ngắn, vừa dùng thuấn di phá nhịp, vừa cưỡng ép kết nối Sinh Mộc Trấn Sát Thuật với Liệt Diễm Trảm, nếu đổi là tu sĩ Tụ Hoàn viên mãn bình thường, chỉ riêng áp lực thân thể thôi cũng đã đủ khiến kinh mạch đau buốt.

Nhưng Long Phàm hiện giờ đã khác.

Nhục thân của hắn đã sớm không còn ở cấp độ của Tụ Hoàn bình thường nữa.

Thần hồn cũng vững hơn trước rất nhiều.

Cho nên chỉ sau nửa canh giờ, khí tức hắn đã dần ổn định lại.

Mạc Dược Sinh lúc này mới chậm rãi nói:

“Ngô Trì là đơn Hỏa Nguyên Căn.”

“Khí thế mạnh, bộc phát gọn, chiến pháp cũng không tệ.”

“Đặt trong lớp người trẻ của thất cấp thế gia, hắn đã coi như hàng đầu.”

Long Phàm mở mắt.

“Nhưng vẫn chưa đủ.”

“Đương nhiên chưa đủ.”

Mạc Dược Sinh cười nhạt.

“Ngươi là loại quái vật không thể lấy lẽ thường mà đo. Nếu hôm nay là sinh tử chiến ở ngoài thành, mặc dù hắn chưa hiện 'Bản Mệnh chi ảnh', Nhưng Hiển Ảnh hậu kỳ như hắn cũng không khác chó gà là bao.”

Long Phàm im lặng.

Hắn không phủ nhận.

Nhưng cũng không tự mãn.

Bởi hắn rất rõ, hiện tại thứ thật sự nguy hiểm trong tổ địa Ngô gia chưa từng là đám người trẻ như Ngô Viêm hay Ngô Trì.

Mà là những kẻ ngồi phía sau bọn chúng.

Dựng Tức.

Sinh Vân.

Thậm chí…

là những lão quái vật ẩn sâu hơn trong tổ địa, Long Phàm không tiếp tục suy nghĩ.

Hắn chậm rãi khép mắt, tiếp tục vận chuyển chân tức, để khí tức trong cơ thể hoàn toàn ổn định trở lại.

Một đêm lặng lẽ trôi qua.



Sáng sớm ngày hôm sau.

Khi ánh sáng bên ngoài vừa xuyên qua lớp cửa sổ mỏng, trận pháp bao phủ tĩnh thất bỗng rung lên rất nhẹ.

Long Phàm lập tức mở mắt.

Dao động này ổn định, có quy luật, giống như tín hiệu gọi cửa thường dùng trong các thế lực lớn.

Ba nhịp sau, giọng một nam tử từ bên ngoài truyền vào.

“Long đan sư.”

“Ngô chấp sự mời ngài tới Bắc viện.”

Long Phàm không lập tức đứng dậy.

Mạc Dược Sinh cũng im lặng trong chốc lát rồi mới chậm rãi lên tiếng:

“Trời vừa sáng đã cho người tới gọi.”

“Xem ra phía Ngô gia đã xảy ra chuyện."

Ánh mắt Long Phàm khẽ động, hắn đứng dậy, mở ra một tầng cấm chế mỏng.

Ngoài cửa là một nam tử trung niên mặc giáp nhẹ màu xám đen, tu vi Tụ Hoàn sơ kỳ, bên hông đeo ngọc bài thành chủ phủ. Người này chính là kẻ từng đưa tin cho hắn lần trước.

Thấy Long Phàm mở cửa, nam tử kia chắp tay.

“Long đan sư.”

Long Phàm gật đầu, hắn hỏi.

“Không rõ Ngô Chấp Sự mời ta có việc gì."

Nam tử trung niên đáp rất cẩn thận.

“Chỉ biết trong Bắc viện có một đan thất phát loạn. Ngô chấp sự ra lệnh, mời ngài lập tức qua đó.”

Phát loạn.

Hai chữ ấy vừa lọt vào tai, ánh mắt Long Phàm đã khẽ trầm xuống.

Mạc Dược Sinh nói rất khẽ trong thức hải:

“Quả nhiên.”

Long Phàm không hỏi thêm.

Chỉ gật đầu.

“Đi.”

Đường vào Bắc viện lần này nhanh hơn lần trước rất nhiều.

Người dẫn đường đưa hắn đi xuyên qua hai dãy viện đen thấp, rồi tiến vào một khu vực rõ ràng nóng hơn hẳn, hơi nóng dưới chân hừng hực bốc lên.

Không khí cũng khô đến mức như vừa đi ngang qua một lò nung khổng lồ.

Từ xa, Long Phàm đã nghe thấy vài tiếng quát ngắn, tiếng bước chân hỗn loạn, cùng dao động chân tức lúc mạnh lúc yếu như sóng.

Đây không còn là kiểu yên tĩnh nặng nề của Bắc viện thường ngày.

Mà là nhịp hỗn loạn khi có chuyện thật sự xảy ra.

Đi hết khúc ngoặt cuối cùng, cảnh tượng trước mắt hắn lập tức hiện ra.

Một gian đan thất lớn màu đỏ sẫm, quy mô rõ ràng cao hơn Hỏa Vân đan thất mấy bậc, lúc này toàn bộ trận văn ngoài cửa đều đang sáng rực. Từng luồng hỏa khí hỗn loạn từ trong khe cửa không ngừng phun ra, nhiệt độ cao đến mức nền đá quanh đó đã bắt đầu nứt.

Ngoài cửa có hơn mười người đứng thành hai tầng.

Đa số đều là đan sư và hộ viện của Ngô gia.

Trong đó, người có tu vi thấp nhất cũng là Tụ Hoàn.

Ánh mắt Long Phàm lướt qua một vòng.

Đứng ngoài cùng bên trái là hai lão giả áo xám, đều có tu vi Hiển Ảnh sơ kỳ, trước ngực đeo nhất phẩm đan sư lệnh.

Bên phải là một nam tử gầy, tu vi Hiển Ảnh trung kỳ, khí tức sắc như kim châm, hiển nhiên thiên về hộ viện hoặc chấp pháp.

Còn đứng gần cửa nhất, thần sắc lạnh nhưng ổn định, chính là Ngô Thanh Trúc.

Nàng quay đầu nhìn Long Phàm.

Ánh mắt không lộ vui mừng, nhưng rõ ràng đã nhẹ đi một nhịp.

Ngay bên cạnh nàng là Ngô Tẫn.

Lão giả tóc bạc hôm nay không còn vẻ bình tĩnh nhàn nhạt như mọi lần. Trên mặt lão tuy chưa tới mức khó coi, nhưng ánh mắt đã chìm hẳn, rõ ràng chuyện lần này không nhỏ.

Thấy Long Phàm tới, Ngô Tẫn không vòng vo.

“Vào xem.”

Long Phàm bước tới gần.

“Bên trong có ai?”

“Có hai người.”

Ngô Thanh Trúc lên tiếng thay.

“Một người là Ngô Kỳ, nhất phẩm đan sư, Tụ Hoàn viên mãn. Một người là Ngô Lâm, nhị phẩm đan sư, Hiển Ảnh sơ kỳ.”

Nàng dừng một chút.

“Lúc đầu chỉ là luyện một lò Hỏa Tủy Đan.”

“Nhưng giữa đường hỏa mạch đổi nhịp, âm hỏa chen vào. Hai người họ cố ép hỏa trở lại, kết quả càng ép càng loạn.”

Long Phàm nheo mắt.

Đúng kiểu hắn đã đoán.

Họ không nhìn thấy bản chất.

Nên chỉ biết lấy hỏa áp hỏa.

Mà một khi làm như vậy, thứ bên dưới sẽ ăn ngược trở lại nhanh hơn.

Ngô Tẫn trầm giọng:

“Ta đã dùng cấm chế khóa ngoài đan thất, không cho loạn nhịp lan sang nhánh bên cạnh.”

“Nhưng nếu kéo thêm, bên trong hoặc nổ lò, hoặc hai người đó phế luôn.”

Long Phàm không đáp ngay.

Hắn chỉ bước tới gần cửa hơn một chút, thần thức thả ra một lớp cực mỏng.

Ngay khoảnh khắc chạm vào khí tức trong đan thất, đáy mắt hắn liền lạnh đi.

Loạn.

Quá loạn.

Bề mặt là hỏa hệ chân tức nóng bạo của đan sư đang cưỡng ép ổn định.

Nhưng sâu hơn một tầng, dưới đáy nhịp hỏa ấy, là một luồng âm hỏa cực mảnh đang len đi như rắn độc. Nó không đập mạnh ra ngoài. Nó chỉ âm thầm bám vào từng vòng vận chuyển của đan đỉnh, rồi chờ đúng lúc đối phương tăng hỏa mà cắn sâu hơn.

Bản chất vẫn giống Hỏa Vân đan thất.

Nhưng mạnh hơn ít nhất gấp ba lần.

Mạc Dược Sinh nói ngay trong thức hải:

“Đan thất này nối gần tầng giữa của đường dẫn.”

“Không phải nhánh ngoài nữa.”

Long Phàm hỏi trong lòng:

“Giải được không?”

Mạc Dược Sinh im lặng hai nhịp.

“Giải ngoài thì được.”

“Giải tận gốc thì chưa.”

Long Phàm nghe xong liền hiểu.

Hắn quay đầu nhìn Ngô Tẫn.

“Muốn cứu người, ta vào.”

“Muốn cứu cả hỏa mạch, hiện tại chưa đủ.”

Ngô Tẫn nhìn hắn, không hề đổi sắc.

“Cứu người trước.”

Long Phàm gật đầu.

“Ta cần một điều kiện.”

“Ngươi nói.”

“Không ai được cưỡng ép thả thần thức vào trong lúc ta xử lý.”

Ngô Tẫn không hỏi vì sao.

Lão chỉ quay sang đám người phía sau, giọng trầm xuống:

“Tất cả lùi ba trượng.”

“Không được nhúng thần thức vào đan thất.”

Không ai dám phản đối.

Rất nhanh, khoảng không trước cửa đã trống.

Long Phàm lúc này mới bước tới, áp tay lên cửa đá.

Trận văn trên cửa khẽ sáng lên.

Cấm chế vừa mở một khe, một luồng nhiệt áp hỗn loạn lập tức cuốn thẳng ra ngoài như sóng lửa.

Ngay trong khe hở đó, Long Phàm đã thấy rõ cảnh trong phòng.

Chính giữa đan thất là một đan đỉnh đỏ sẫm cao ngang ngực người, lúc này toàn bộ thân đỉnh đã đỏ rực lên như sắp nứt. Dưới đáy đỉnh, hỏa mạch đang bốc lên từng đợt hỏa lưu méo mó. Phía trên thân đỉnh, từng đường trận văn sáng tối thất thường, rõ ràng đang ở rìa mất khống chế.

Bên trái đan đỉnh là một lão giả áo đỏ, tu vi Hiển Ảnh sơ kỳ, sắc mặt trắng nhợt, hai tay không ngừng kết ấn ép hỏa.

Bên phải là một thanh niên tầm ba mươi, Tụ Hoàn viên mãn, mặt đã đỏ bừng vì phản phệ, khóe miệng tràn máu nhưng vẫn nghiến răng kéo chân tức vào đan đỉnh.

Hai người họ đang cố cứu lò.

Nhưng phương pháp sai hoàn toàn.

Long Phàm chỉ nhìn một cái đã rõ.

Hắn không giải thích.

Chỉ đẩy cửa bước vào.

“Lùi ra.”

Giọng hắn không lớn, nhưng dứt khoát.

Hai người trong phòng đồng thời chấn động.

Lão giả áo đỏ quay đầu, ánh mắt vừa giận vừa gấp:

“Ngươi là ai? Đây không phải chỗ—”

“Muốn sống thì lùi ra.”

Long Phàm cắt ngang.

Ngữ khí vẫn bình tĩnh.

Nhưng chính sự bình tĩnh ấy lại khiến người ta không tự chủ được mà nghẹn lại.

Thanh niên Tụ Hoàn bên phải vừa định mắng, nhưng đúng lúc ấy—

“Rắc!”

Một vết nứt mảnh chợt xuất hiện trên thành đan đỉnh.

Sắc mặt hai người lập tức trắng bệch.

Đây không còn là chuyện mất đan nữa.

Mà là sắp nổ đỉnh thật.

Long Phàm không chờ họ quyết định.

Hắn bước thẳng tới trước đan đỉnh, tay trái chạm đất.

Mộc hệ chân tức xanh ngọc không bùng ra rực rỡ, mà chỉ như một làn sương mỏng lặng lẽ tản xuống nền, theo các trận văn mà lan thẳng về dưới đáy đỉnh.

Ngay lúc ấy, tay phải hắn đã dựng lên trước ngực.

Một tia tử diễm cực mảnh xuất hiện, khi nó vừa hiện ra, nhiệt độ trong đan thất lại như bị ép xuống một nhịp vi diệu.

Lão giả Hiển Ảnh kia vừa nhìn thấy đã biến sắc.

“Thú hỏa…”

Long Phàm không để ý tới hắn.

Thần thức của hắn lúc này đã khóa chặt từng luồng nhịp hỏa trong đỉnh.

Hỏa ở bề mặt đang loạn.

Âm hỏa dưới đáy đang cắn ngược.

Hai người này lại vẫn đang không ngừng ép hỏa xuống, chẳng khác nào đổ dầu vào lửa.

Ánh mắt Long Phàm lạnh hẳn.

“Các ngươi lui ba bước.”

Lần này, lão giả áo đỏ không phản bác nữa.

Bởi lão cũng nhìn ra, nếu còn giữ kiểu này thêm ba nhịp, cái đỉnh chắc chắn sẽ nổ.

Hai người lập tức lùi ra.

Ngay khoảnh khắc đó, Long Phàm đưa tay phải ra trước.

Tử diễm mảnh như lưỡi dao trực tiếp đâm vào khe hở giữa hai tầng hỏa lực trong đỉnh.

Không phải để thiêu.

Mà để cắt.

Cắt rời nhịp hỏa đang bị cưỡng ép khỏi luồng âm hỏa đang len ngược lên.

Cùng lúc, mộc hệ chân tức dưới nền bắt đầu bám theo đáy đỉnh, nhẹ như tơ, chậm rãi đỡ lấy phần dược tính sắp lệch hẳn trong đan dịch.

Một công.

Một giữ.

Một cắt.

Một nâng.

Toàn bộ động tác liền nhau như nước chảy.

Đứng ngoài cửa, Ngô Tẫn nhìn thấy cảnh đó, đáy mắt lập tức sâu hơn.

Ngô Thanh Trúc cũng nín thở.

Bọn họ đã thấy Long Phàm xử lý Hỏa Vân đan thất.

Nhưng lần đó chỉ là nhánh phụ.

Còn lần này, đan thất phát loạn ngay trước mắt, hai người trong lò đều đã bị phản phệ, độ khó hoàn toàn không cùng cấp.

Trong đan thất, nhiệt độ vẫn cao khủng khiếp.

Nhưng kỳ dị là, sau khi Long Phàm ra tay, dao động điên cuồng nhất lại bắt đầu bị ép xuống.

Không nhanh.

Nhưng rõ ràng.

Lão giả áo đỏ đứng phía sau nhìn đến ngơ hẳn.

Bởi lão phát hiện Long Phàm hoàn toàn không chọn cách đấu cứng với luồng âm hỏa kia.

Ngược lại, hắn như đang… nhường đường cho nó.

Cho nó trôi qua đúng nhịp.

Không để nó cắn vào phần đan dịch chính.

Loại thủ pháp này, nếu không thật sự nhìn ra bản chất của hỏa mạch, tuyệt đối không thể nghĩ tới.

Long Phàm lúc này đã vào hẳn trạng thái tĩnh.

Trong mắt hắn không còn lão giả, không còn người ngoài cửa, không còn Bắc viện.

Chỉ còn đan đỉnh.

Chỉ còn từng vòng hỏa nhịp.

Chỉ còn tầng âm ý kia như một sợi chỉ đen đang cố luồn qua giữa ngàn lớp tơ lửa.

Mộc hệ chân tức của hắn ngày càng mảnh.

Càng lúc càng ổn.

Tử diễm cũng bị ép mỏng hơn, gần như không còn là lửa, mà giống một lưỡi dao tím nóng bỏng dùng để cắt từng nút thắt trong dòng hỏa.

Mấy chục nhịp thở trôi qua.

“Ông…”

Một tiếng rung nhẹ phát ra từ thân đỉnh.

Vết nứt trên thân đỉnh bắt đầu chậm rãi khép lại.

Hai mắt lão giả áo đỏ lập tức sáng lên.

Cứu được rồi?

Nhưng Long Phàm biết là vẫn chưa được.

Bề mặt cứu được.

Dưới đáy mới là chỗ hung hiểm.

Quả nhiên, ngay khoảnh khắc nhịp đỉnh vừa ổn hơn một chút, tầng âm hỏa bên dưới lập tức đổi hướng, không tiếp tục cắn vào đan dịch nữa, mà quét mạnh xuống đáy trận văn, định làm cả đường dẫn hỏa lệch hẳn sang một bên.

Nếu mặc kệ, cái đỉnh này tuy không nổ ngay, nhưng cả nhánh hỏa mạch dưới đan thất sẽ bị tổn hại.

Ánh mắt Long Phàm chợt lạnh.

Tay trái hắn ép mạnh xuống nền đá.

Sinh Mộc Trấn Sát Thuật.

Lần này không phải dùng để ghìm người.

Mà để ghìm hỏa.

Mộc hệ chân tức xanh ngọc bỗng chốc lan rộng thành một vòng trận pháp tạm thời dưới đáy đan đỉnh, bấu lấy nhịp dao động đang lệch kia, cưỡng ép giữ nó lại đúng nửa nhịp.

Ngay cùng lúc, tay phải hắn kéo ngang.

Liệt Diễm Trảm—

Hắn chém thẳng vào điểm giao sai giữa hai nhịp hỏa lực.

“Xoẹt!”

Một tiếng cực nhỏ vang lên.

Như dây đàn bị cắt.

Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ đan thất bỗng yên xuống.

Hỏa mạch dưới nền không còn gào thét nữa.

Đan đỉnh trên mặt đất cũng dần ổn lại.

Ngay cả luồng âm ý mỏng kia cũng bị ép chìm xuống thêm một tầng.

Không mất.

Nhưng tạm lui.

Long Phàm lúc này mới rút tay lại.

Hắn không thở dốc.

Chỉ hơi nhíu mày.

Dù gì, xử lý kiểu này tiêu hao thần thức không nhỏ.

Nhất là phải cùng lúc giữ đan dịch, giữ hỏa mạch, lại không được làm quá lộ.

Lúc này, hai đan sư của Ngô gia vẫn chưa hoàn hồn.

Cho đến khi Ngô Tẫn bước vào, lão giả áo đỏ mới như sực tỉnh, lập tức cúi đầu.

“Ngô trưởng lão…”

Ngô Tẫn không nhìn lão.

Ánh mắt lão chỉ đặt lên đan đỉnh đã ổn lại, rồi nhìn xuống nền trận văn dưới đáy.

Một lúc sau, lão mới chậm rãi hỏi:

“Cứu được đan thất?”

Long Phàm đáp rất gọn:

“Phần ngoài, cứu được.”

“Phần trong?”

“Vẫn có vấn đề.”

Long Phàm nói.

“Chỉ là ổn định tạm thời.”

Lão giả áo đỏ nghe vậy, sắc mặt thoáng lúng túng.

Lần này lão không dám tự cao nữa.

Bởi nếu không có Long Phàm, không chỉ lò đan này nổ, mà e rằng đan thất của lão cũng phải niêm phong ít nhất mấy tháng.

Ngô Thanh Trúc cũng bước vào.

Nàng liếc qua mặt đất, rồi nhìn phần đáy đỉnh đã ổn định trở lại, ánh mắt không che giấu được vẻ chấn động.

“Ngươi làm thế nào?”

Long Phàm quay đầu nhìn nàng.

“Không ép.”

“Chỉ đổi đường.”

Ba chữ rất ngắn.

Nhưng càng ngắn, càng khiến người hiểu nghề phải trầm xuống.

Ngô Tẫn lúc này mới quay sang hai đan sư trong phòng.

“Các ngươi ra ngoài.”

Hai người kia không dám chậm trễ, lập tức lui đi.

Đợi cửa đan thất khép lại, trong phòng chỉ còn ba người, Ngô Tẫn mới chậm rãi nói:

“Lần này, ngươi cứu không chỉ một lò.”

Long Phàm không đáp.

Ngô Tẫn tiếp tục:

“Nhánh hỏa dưới đây vừa rồi đã lệch khỏi quỹ đạo. Nếu ngươi chỉ cứu đan mà không giữ nhánh, nửa dãy đan thất phía đông sẽ bị liên lụy.”

Lão nhìn hắn.

“Ngươi nhìn ra từ lúc nào?”

Long Phàm bình thản:

“Khi ta vừa đứng ở cửa.”

Ngô Thanh Trúc nghe vậy, ngón tay khẽ động.

Ngay từ lúc vừa đứng ở cửa…

nghĩa là hắn không chỉ xử lý tốt.

Mà là vừa nhìn đã thấy gốc.

Loại năng lực này, càng dùng càng khiến người ta không rét mà run.

Ngô Tẫn trầm mặc một lát, rồi nói rất chậm:

“Ngươi càng hữu dụng…”

“thì trong Bắc viện, người muốn giữ ngươi lại càng nhiều.”

Lời này nghe như nhắc nhở.

Nhưng cũng giống cảnh báo.

Long Phàm nhìn thẳng lão.

“Cũng có nghĩa là…”

“người muốn giết ta sẽ càng sớm ra tay.”

Khóe mắt Ngô Tẫn khẽ động.

Rồi lão gật đầu.

“Không sai.”

Trong đan thất im lặng vài nhịp.

Chỉ còn tiếng hỏa mạch dưới nền chảy đều trở lại, thấp và nặng như hơi thở.

Rất lâu sau, Ngô Tẫn mới mở miệng:

“Đêm mai.”

“Ngươi bước tiếp lên bậc thứ ba.”

Long Phàm nheo mắt.

“Tại sao không xuống sâu hơn?”

“Chưa tới.”

Ngô Tẫn đáp, ánh mắt lão sâu thêm.

“Trước khi xuống sâu hơn, ta cần biết, sau khi bước lên bậc thứ ba, ngươi còn chịu được tới đâu.”

Mạc Dược Sinh cười rất khẽ trong thức hải.

“Thấy chưa?”

“Bọn chúng tin ngươi hơn.”

“Cũng sợ ngươi hơn.”

Long Phàm không nói gì.

Hắn chỉ nhìn đan đỉnh trước mặt, cảm nhận tầng âm hỏa dưới lòng đất đã tạm lùi đi, rồi chậm rãi thu tay áo lại.

Một nhánh hỏa mạch phát loạn.

Hắn cứu được.

Nhưng cũng chính từ đó, hắn biết rõ hơn một chuyện, con đường tiến xuống dưới đang mở ra nhanh hơn dự tính.

Mà một khi cánh cửa ấy mở quá nhanh…

người chết trước chưa chắc là hắn.

Cũng có thể là cả Bắc viện này.