Sau khi rời khỏi đan thất phát loạn, Long Phàm không ở lại Bắc viện thêm lâu.
Hắn biết rõ, chuyện hôm nay nhìn qua chỉ là cứu một lò đan và một nhánh hỏa mạch phụ, nhưng ảnh hưởng thật sự của nó tuyệt đối không dừng ở đó.
Ngô gia sẽ càng tin hắn.
Mà một khi càng tin, cũng sẽ càng không dám xem nhẹ hắn.
Từ đầu đến cuối, đó vẫn luôn là hai mặt của cùng một chuyện.
Cho nên sau khi chào Ngô Tẫn xong, hắn liền rời khỏi khu đan thất phía đông, men theo hành lang đá đen quay ra ngoài. Gió nóng trong Bắc viện vẫn thổi nhè nhẹ, mang theo mùi khoáng hỏa và dược hương lẫn lộn. Nhưng so với lúc mới bước vào nơi này, tâm cảnh của Long Phàm đã khác hẳn.
Bắc viện không còn là một vùng đất mơ hồ nữa.
Nó đã bắt đầu hiện ra kết cấu thật sự của mình.
Nơi nào có người của Ngô Tẫn.
Nơi nào có đan sư.
Nơi nào nối gần hỏa mạch.
Nơi nào thích hợp che giấu khí tức.
Nơi nào nếu xảy ra chuyện sẽ khiến cả khu vực cùng loạn.
Tất cả những thứ ấy, hắn đều đang lặng lẽ ghi nhớ.
Mạc Dược Sinh khẽ cười trong thức hải.
“Ngươi bây giờ càng lúc càng giống trộm.”
Long Phàm vẫn bước đều, thần sắc không đổi.
“Trộm gì?”
“Trộm đường.”
Mạc Dược Sinh chậm rãi đáp.
“Trộm cơ hội. Trộm cả lối sống lẫn lối chết của người khác.”
Long Phàm không phản bác.
Bởi vì lão nói không sai.
Muốn tranh đoạt Cửu U Minh Hỏa từ trong tay một thất cấp thế gia, hắn không thể chỉ mạnh.
Mà còn phải nhìn được sơ hở trong hệ thống của cả Bắc viện.
Muốn thành công, trước hết phải biết mình sẽ đi đâu, rút thế nào, và khi nào nên ra tay.
Đúng lúc ấy, bước chân hắn chợt khựng lại.
Phía trước, cuối một khoảng sân rộng lát đá xám, đã có một đám người đứng chờ sẵn.
Lần này không phải chặn giữa đường hành lang hẹp như trước.
Mà là chờ ngay tại một khu luyện võ ngoài trời nằm giữa hai dãy viện.
Rõ ràng hơn.
Công khai hơn.
Mà cũng mang ý gây sự hơn hẳn.
Người đứng đầu vẫn là Ngô Viêm.
Nửa bên mặt hắn tuy đã gần tan hết dấu tay đỏ hôm qua, nhưng ánh mắt nhìn Long Phàm lại âm trầm hơn trước rất nhiều. Loại nhục nhã bị tát ngay giữa Bắc viện, hiển nhiên hắn vẫn chưa nuốt trôi.
Đứng sau lưng hắn vẫn là hai tên tùy tùng quen thuộc.
Nhưng hôm nay, người khiến Long Phàm chú ý nhất lại không phải hắn.
Mà là kẻ đứng phía trước một bước.
Một thanh niên mặc võ bào đen bó sát, thân hình cao gầy nhưng rắn chắc, ngũ quan sắc như đao gọt. Trên người hắn không có nhiều vật trang sức, chỉ có một sợi dây đỏ quấn ở cổ tay phải, và một ngọc bài đen có khắc chữ “Ngô” treo nơi thắt lưng.
Khí tức người này không hề thu liễm.
Ngược lại, nó lặng lẽ lan ra như thủy triều, ép cả không khí trong khoảng sân nặng xuống.
Tu vi của hắn—Hiển Ảnh viên mãn.
Không chỉ vậy, quanh chân tức của hắn còn có một tầng hỏa ý rất tinh thuần, sắc và nóng, rõ ràng là đơn Hỏa Nguyên Căn tu luyện tới cực sâu, lại được rèn trong hoàn cảnh của thế gia nhiều năm, nên khí tức mới ngưng thật như vậy.
Long Phàm chỉ nhìn một cái đã biết.
Người này khác Ngô Trì.
Ngô Trì là hộ viện đội phó, chiến lực mạnh, khí tức ổn, nhưng chung quy vẫn là kiểu tu sĩ từng bước trưởng thành trong quy củ Bắc viện.
Còn kẻ trước mắt, mang loại khí chất của thiên tài võ mạch thật sự.
Ngạo.
Sắc.
Ổn.
Mà cũng nguy hiểm hơn hẳn.
Mạc Dược Sinh khẽ “ồ” một tiếng.
“Cuối cùng cũng lôi ra được một kẻ có chút dáng dấp.”
Long Phàm không đáp.
Ánh mắt hắn chỉ lướt qua đối phương, rồi dừng lại trên mặt Ngô Viêm.
“Lần trước chưa đủ đau?”
Ngô Viêm sắc mặt lập tức trầm xuống.
Nhưng lần này, hắn không tự mình nhảy ra trước nữa.
Ngược lại, thanh niên Hiển Ảnh viên mãn kia đã bước lên.
Giọng hắn không lớn, nhưng rất lạnh.
“Ngươi chính là Long Phàm?”
“Phải, ngươi lại muốn cắn ta như tên kia."
Câu nói của Long Phàm làm cho hắn nóng máu.
“Ngươi chỉ là một tên ngoại nhân dựa vào chút thân pháp quỷ dị để làm càn trong Bắc viện.”
“Nếu không phải hôm nay tận mắt thấy, ta còn tưởng đám người trong Bắc viện đã bị một tên Tụ Hoàn viên mãn dọa đến mức không dám ngẩng đầu.”
Hắn tiếp tục báo thẳng tên và cảnh giới:
“Ta là Ngô Vương.”
“Người của võ mạch, tu vi Hiển Ảnh viên mãn.”
Rất rõ ràng.
Cũng rất ngạo.
Ý của hắn rất đơn giản: người hôm nay đứng ra không phải Hiển Ảnh hậu kỳ như Ngô Trì nữa.
Mà là loại người, trong lớp trẻ của Ngô gia, thật sự có tư cách áp trận.
Long Phàm nghe xong chỉ khẽ gật đầu.
“Rồi sao?”
Ngô Vương nheo mắt.
“Rồi sao?”
Hắn cười lạnh một tiếng.
“Rồi là ta muốn xem, ngươi dựa vào cái gì mà cầm lệnh bài của Ngô trưởng lão đi lại trong Bắc viện như người nhà.”
“Dựa vào cái gì mà hết người này tới người khác phải nhường đường cho ngươi.”
“Dựa vào cái gì mà một ngoại nhân như ngươi lại dám giẫm lên mặt người Ngô gia ở đây.”
Không khí trong khoảng sân lặng dần.
Không ít người từ hai bên viện đã dừng lại nhìn.
Hiển nhiên, lần này tin đã truyền rất nhanh.
Một thiên tài võ mạch của Ngô gia tự mình bước ra chặn Long Phàm.
Ai cũng biết, đây không còn là một trận thử tay bình thường nữa.
Mà là một lần lấy lại thể diện cho lớp trẻ của Bắc viện.
Ngô Viêm đứng phía sau, ánh mắt lóe lên vẻ khoái trá.
Rõ ràng, hôm nay hắn tới đây chính là để chờ cảnh này.
Để chờ Long Phàm bị ép quỳ, hoặc ít nhất bị đè tới mức không ngóc đầu lên nổi.
Long Phàm vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Từ đầu tới cuối, thần sắc hắn không hề đổi.
“Chó sủa ồn ào quá."
Một câu rất ngắn.
Nhưng lại khiến sắc mặt Ngô Vương lạnh hẳn đi.
Khoảng sân chết lặng trong thoáng chốc.
Ngô Viêm mở to mắt.
Mấy tên tùy tùng phía sau cũng cứng người.
Không ai ngờ, trước mặt một Hiển Ảnh viên mãn thật sự của võ mạch Ngô gia, Long Phàm vẫn dám đáp trả lại kiểu này.
Ngô Vương chậm rãi cười.
Nhưng nụ cười ấy hoàn toàn không có chút vui vẻ nào.
“Tốt.”
“Rất tốt.”
“Ta còn đang sợ ngươi không đủ cứng.”
Hắn vừa dứt lời, khí tức toàn thân bỗng dâng lên.
Ầm.
Chân tức Hiển Ảnh viên mãn tràn ra như thủy triều đỏ sẫm, nóng đến mức mặt sân đá xám dưới chân hắn cũng phát ra tiếng nứt rất nhỏ. Không khí trong khoảng sân gần như lập tức bị ép chặt lại.
Đây không còn là áp lực kiểu chèn người bình thường nữa.
Mà là khí thế thật sự của một tu sĩ Hiển Ảnh viên mãn có đơn Hỏa Nguyên Căn, đã đi tới cực hạn của cảnh giới hiện tại.
Nếu đổi là Tụ Hoàn viên mãn bình thường đứng đây, chỉ riêng hơi nóng và uy áp ấy thôi, đã đủ khiến chân tức trong cơ thể hỗn loạn.
Nhưng Long Phàm vẫn không nhúc nhích.
Ánh mắt hắn chỉ lặng lẽ nhìn Ngô Vương bước tới.
Một bước.
Hai bước.
Ba bước.
Khoảng cách giữa hai người nhanh chóng bị kéo gần.
Ngô Vương rõ ràng là cố ý.
Hắn không ra tay ngay.
Mà dùng khí thế ép xuống trước, muốn khiến Long Phàm phải lùi, phải rối nhịp, phải lộ ra chút yếu thế trước khi thật sự giao thủ.
Chỉ tiếc, Long Phàm không phải loại người như vậy.
Ngô Vương dừng lại ở khoảng cách chỉ còn hơn một trượng.
Khóe môi hắn nhếch lên, giọng ép rất thấp:
“Bây giờ quỳ xuống xin lỗi Ngô Viêm…”
“Ta chỉ phế ngươi một tay.”
Ngay khoảnh khắc đó—
thân ảnh Long Phàm biến mất.
Không có dao động chân tức.
Chỉ đơn giản là biến mất.
Thuấn di.
Con ngươi Ngô Vương co lại.
Phản ứng của hắn cực nhanh, thần thức gần như đồng thời quét ngang ra sau lưng, hỏa hệ chân tức nơi cổ tay phải lập tức ngưng tụ thành một tầng hỏa cương hộ thể.
Nhưng vẫn chậm nửa nhịp.
“Chát!”
Một tiếng bạt tai giòn tan vang lên giữa khoảng sân.
Đầu Ngô Vương lệch hẳn sang một bên.
Nửa gương mặt hắn lập tức hằn lên một dấu tay đỏ rực.
Cả người hắn đứng sững.
Không phải vì lực một cái tát quá mạnh.
Mà vì chuyện ấy không nên xảy ra.
Một Hiển Ảnh viên mãn.
Một thiên tài võ mạch được Bắc viện công nhận.
Lại bị một Tụ Hoàn viên mãn dùng thân pháp quỷ dị lướt qua rồi tát thẳng ngay giữa mặt.
Không khí trong khoảng sân như đông cứng.
Mấy nhịp sau, ngay cả những thần thức ẩn quanh nơi này cũng rung lên rõ rệt.
Ngô Viêm đứng phía sau, miệng hơi há ra, hoàn toàn không thể tin nổi.
Ngay cả hắn cũng không ngờ, Long Phàm dám làm tới mức này.
Còn Long Phàm, sau một tát ấy, đã trở lại vị trí cũ như thể chưa từng rời đi.
Giọng hắn vẫn bình thản.
“Khoảng cách gần như vậy.”
“Ngươi cũng dám đứng đó mà nói nhảm.”
Ánh mắt Ngô Vương lúc này không còn chút coi thường nào nữa.
Chỉ còn lại một loại lạnh thấu xương.
“Ngươi…”
Giọng hắn rất khẽ.
Nhưng chính vì quá khẽ, đám người đứng quanh mới càng cảm thấy rét hơn.
“Ngươi đáng chết.”
Ầm!
Chân tức quanh thân Ngô Vương đột nhiên bạo tăng.
Hỏa áp như sóng lửa quét ra bốn phía.
Lần này hắn không còn khống chế phạm vi nữa. Võ bào đen trên người hắn không gió mà động, một tầng hỏa hệ chân tức đỏ thẫm ngưng tụ dọc theo cánh tay phải, rồi nhanh chóng kéo dài thành một cây thương lửa.
Là chân tức hóa hình.
Nhưng chính vì có thể hóa hình tới mức ngưng thật như vậy, mới đủ chứng minh mức độ ngưng luyện chân tức của hắn đáng sợ thế nào.
Mạc Dược Sinh khẽ nói trong thức hải.
“Thủ đoạn của võ mạch trẻ nhà này cũng không tệ.”
Long Phàm không đáp.
Ngô Vương đã động.
“Hỏa Linh Chiến Thương.”
Hắn bước một bước chéo sang trái, cổ tay rung lên, hỏa thương lập tức đâm ra ba điểm ảnh liên tiếp, mỗi điểm đều nhắm vào vị trí có thể xuất hiện của Long Phàm nếu hắn dùng thuấn di tránh ngang.
Rõ ràng, sau cái tát vừa rồi, Ngô Vương đã lập tức điều chỉnh cách đánh.
Hắn không còn coi Long Phàm là một tên Tụ Hoàn bình thường nữa.
Mà là một đối thủ đủ tư cách ép hắn dùng chiến ý đấu thức thật sự.
Long Phàm không đỡ cứng.
Thân ảnh hắn lại mờ đi.
Thuấn di.
Nhưng lần này, Ngô Vương đã chuẩn bị từ trước.
Hắn xoay người cực nhanh, hỏa thương quét ngang tạo thành một vòng cung lửa đỏ sẫm, khóa chết góc hiện thân phía phải.
Bốp!
Một tiếng nổ nhẹ vang lên.
Long Phàm vừa xuất hiện đã phải nghiêng người lùi nửa bước, tránh đúng mép vòng cung ấy.
Ngô Vương không cho hắn nhịp thở.
Tay trái hắn đồng thời kết ấn, một đạo hỏa văn lập tức nổ xuống mặt sân dưới chân Long Phàm.
“Viêm Ấn Trấn Địa!”
Ầm!
Mặt sân nơi Long Phàm đứng lập tức nứt toác, hỏa hệ chân tức từ dưới nền bùng lên như suối lửa. Nếu đổi là người chậm hơn một nhịp, đã bị khóa chết chân tại chỗ.
Nhưng Long Phàm lại biến mất lần nữa.
Thuấn di lần thứ ba.
Lần này hắn xuất hiện chếch phía sau Ngô Vương.
Tay trái chạm đất.
Mộc hệ chân tức xanh ngọc lặng lẽ lan xuống.
Sinh Mộc Trấn Sát Thuật.
Không có dây leo lớn bốc lên.
Chỉ có mấy sợi mộc hệ chân tức cực mảnh, cực nhanh, như rễ cây sống đâm ra từ dưới khe đá, quấn lấy phần chân trụ lực của Ngô Vương đúng khoảnh khắc hắn vừa muốn xoay người.
Nhịp chân tức dưới chân hắn khựng lại nửa nhịp.
Chỉ nửa nhịp thôi.
Nhưng như vậy đã đủ.
Tử diễm trong tay phải Long Phàm chợt sáng lên.
Không bùng rộng.
Mà ép thành một đường sắc tím mảnh đến cực hạn.
Liệt Diễm Trảm.
“Xoẹt—!”
Đường tử quang chém thẳng vào vùng hỏa cương hộ thể bên sườn Ngô Vương.
Chân tức va nhau nổ tung.
Ngô Vương lùi mạnh hai bước, hỏa cương bên hông bị rạch ra một mảng dài, tuy chưa cắt vào da thịt, nhưng áo hắn đã rách, khí tức cũng rối đi một đoạn ngắn.
Cả khoảng sân lại chấn động.
Không ít người hít vào một hơi lạnh.
Ngô Vương bị ép lui, hắn đứng vững lại, đáy mắt lần đầu tiên lóe lên một tia dữ dằn thật sự.
Hắn không nói gì nữa.
Bởi hắn hiểu, nói thêm một chữ lúc này cũng chỉ làm mình mất mặt hơn.
Cho nên hắn dùng hành động.
Ầm!
Hỏa hệ chân tức trên người hắn bùng lên lần nữa.
Cây chiến thương trong tay không còn đỏ sẫm như trước, mà dần chuyển sang màu đỏ vàng, nhiệt độ tăng vọt một đoạn, ngay cả khoảng không quanh mũi thương cũng bắt đầu méo nhẹ.
“Xích Diễm Cửu Kích.”
Giọng hắn lạnh như băng.
Vừa dứt lời, cả người hắn đã hóa thành một vệt lửa lao tới.
Một thương.
Hai thương.
Ba thương.
Liên tiếp chín nhịp, mỗi nhịp một góc, một nhanh hơn một, vừa công sát vừa khóa đường lui, rõ ràng là một bộ vũ kỹ hoàn chỉnh được mài giũa rất lâu.
Lần này, Long Phàm không thể chỉ dựa vào một nhịp thuấn di là thoát.
Bởi mỗi khi hắn vừa biến mất, mũi thương kế tiếp đã tự động phủ sang góc có khả năng hiện thân cao nhất.
Đây mới đúng là đối thủ thật sự ở cấp Hiển Ảnh viên mãn.
Không ngu.
Không chậm.
Mà cũng không còn khinh địch nữa.
Khoảnh khắc mũi thương thứ năm đâm tới, Long Phàm vừa hiện thân đã bị ép phải nghiêng người, trường bào đen trước ngực lập tức bị xé rách một đường cực mảnh.
Nếu chậm hơn nửa nhịp, thứ bị xuyên thủng đã là lồng ngực.
Mạc Dược Sinh trầm giọng trong thức hải:
“Đủ rồi.”
Long Phàm không trả lời.
Nhưng ánh mắt hắn đã lạnh xuống.
Tay trái lại chạm đất.
Sinh Mộc Trấn Sát Thuật lần thứ hai âm thầm lan ra, lần này không ghìm chân trực tiếp, mà bám vào mặt sân quanh bước trụ kế tiếp của Ngô Vương, khiến chân tức dưới chân hắn xuất hiện một điểm ma sát cực nhỏ.
Rất nhỏ.
Nhưng với nhịp thương đang bộc phát đến nước cuối—
một điểm ma sát cực nhỏ ấy đủ làm mũi thương thứ bảy chậm đi nửa nhịp.
Long Phàm biến mất.
Thuấn di.
Lần này hắn không né ra ngoài.
Mà áp thẳng vào bên trong khoảng chết giữa thân thương và khuỷu tay phải của Ngô Vương, nơi đối phương vừa đổi nhịp công thành nhịp kéo thương.
Tử diễm bùng lên lần nữa.
Liệt Diễm Trảm chém ngang cực ngắn.
“Ầm!”
Hỏa thương trong tay Ngô Vương bị chém lệch hẳn sang một bên.
Dư chấn tử hỏa xuyên qua hỏa cương, ép thẳng vào ngực hắn.
Ngô Vương bị đánh lui liền ba bước, khóe môi rịn ra một tia máu đỏ tươi.
Không nhiều.
Nhưng quá đủ.
Hiển Ảnh viên mãn.
Bị Long Phàm ép tới mức khóe miệng trào máu.
Lần này, ngay cả đám người đứng xem cũng hoàn toàn hiểu ra.
Long Phàm hiện tại thật sự đã đứng cùng tầng chiến lực với loại người như Ngô Vương.
Hoặc chính xác hơn—
đã có đủ tư cách đánh ngang nhịp với hắn.
Ngô Viêm đứng phía sau, sắc mặt tái hẳn đi.
Trong lòng hắn bỗng dâng lên một cảm giác rất lạnh.
Bởi tới lúc này, hắn mới thật sự hiểu rõ:
Long Phàm hôm đó tát mình không phải vì hắn vận may tốt.
Mà là vì nếu Long Phàm muốn, đừng nói tát.
Ngay cả phế hắn, cũng chưa chắc phải mất bao nhiêu công sức.
Ngô Vương lau đi tia máu nơi khóe miệng.
Ánh mắt hắn lúc này đã không còn nửa phần coi thường.
Chỉ còn lại lạnh lẽo và nặng nề.
“Được.”
“Rất được.”
Hắn chậm rãi dựng lại thế thương, khí tức của hắn tiếp tục được kéo căng, hoả hệ chân tức dưới chân hắn bùng lên, nung đỏ cả một khoảng sân.
Hoả Hệ Nguyên Căn trong đan điền hắn rung lên.
Phía sau lưng hắn, một đạo hư ảnh mỏng lập tức hiện ra.
Mạc Dược Sinh lập tức lên tiếng trong thức hải:
"Bản Mệnh Chi Ảnh."
Nhưng bản mệnh chi ảnh còn chưa thành hình thì một tiếng quát trầm nặng đã đột nhiên nổ ra từ cuối hành lang.
“Đủ rồi!”
Âm thanh không lớn, nhưng khi nó vừa vang lên, chân tức trong khoảng sân đã bị ép xuống như bị một ngọn núi đè thẳng lên.
Mọi người đồng loạt biến sắc.
Một nam tử trung niên mặc trường bào tím sẫm chậm rãi bước ra từ cuối hành lang. Gương mặt ông ta vuông vức, mắt sâu, giữa hai hàng mày mang theo uy nghi tự nhiên của người quen ra lệnh. Khí tức trên người không hề phóng bừa, nhưng chính vì thu liễm quá gọn, áp lực lại càng đáng sợ hơn.
Tu vi của người này—Dựng Tức hậu kỳ.
So với Ngô Thừa Giản hôm trước, còn mạnh hơn hẳn 2 tiểu cảnh giới.
Khoảng sân vừa rồi còn căng như dây cung, giờ phút này đã lặng tới mức nghe được cả tiếng gió lướt qua mái viện.
Ngô Vương lập tức thu thương, chắp tay cúi đầu.
“Tam trưởng lão.”
Ngô Viêm cùng những người khác cũng đồng loạt hành lễ.
Long Phàm không nói gì.
Nhưng ánh mắt hắn cũng chậm rãi trầm xuống.
Tam trưởng lão của Bắc viện.
Dựng Tức hậu kỳ.
Loại người như vậy mới thật sự là lớp tường đầu tiên ngăn giữa hắn và tầng sâu hơn của Ngô gia.
Người trung niên áo tím bước tới giữa sân, ánh mắt đầu tiên lướt qua khóe môi chảy máu của Ngô Vương, rồi mới dừng trên người Long Phàm.
Rất lâu sau, ông ta mới hỏi:
“Ngươi là Long Phàm?”
“Phải.”
“Chính là người Ngô trưởng lão đích thân đưa lệnh?”
“Phải.”
Người trung niên gật đầu rất nhẹ.
Rồi quay sang Ngô Vương.
“Ngươi còn thấy chưa đủ mất mặt?”
Một câu ấy nặng như búa.
Ngô Vương siết chặt hàm, cuối cùng vẫn cúi đầu thấp hơn.
“Là ta nóng nảy.”
Tam trưởng lão không mắng tiếp.
Ông ta chỉ quay lại nhìn Long Phàm.
Ánh mắt ấy không mang sát ý.
Nhưng rất nặng.
Giống như đang đặt hắn lên bàn cân mà cân thật sự.
“Ngươi ra tay không tệ.”
“Nhưng Bắc viện không phải chỗ để ngươi muốn đánh ai thì đánh.”
Long Phàm đáp bình thản:
“Hắn chặn đường ta trước.”
Tam trưởng lão nhìn hắn vài nhịp.
“Ngươi cũng không phải loại biết nhịn.”
Long Phàm đáp.
"Tại sao ta phải nhịn!"
Nghe câu đó, đáy mắt Tam trưởng lão hơi động.
Nhưng ông ta không nổi giận.
Chỉ chậm rãi nói:
“Đúng là có chút tư cách để kiêu.”
Rồi ông ta thu ánh mắt lại, phất tay áo.
“Chuyện hôm nay dừng ở đây.”
“Ngô Vương, Ngô Viêm, tự về lĩnh phạt.”
“Long Phàm…”
Ông ta dừng một nhịp.
“Ngươi đi theo ta.”
Khoảng sân im phăng phắc.
Ngô Viêm mặt trắng bệch.
Ngô Vương cũng hơi siết tay.
Rõ ràng, kết cục này hoàn toàn khác với thứ bọn họ mong muốn.
Không những không ép được Long Phàm.
Ngược lại còn khiến hắn bị trưởng lão tầng cao hơn trực tiếp để mắt.
Nhưng không ai dám trái lời.
Long Phàm nhìn người trung niên áo tím, rồi rất nhanh gật đầu.
“Được.”
Trên đường đi, Tam trưởng lão không nói nhiều.
Ông ta chỉ dẫn Long Phàm rẽ qua một hành lang khác, xuyên vào sâu hơn trong khu đông bắc của Bắc viện. Nơi này yên tĩnh hơn hẳn, khí tức người đi lại cũng ít hơn, nhưng uy áp ẩn trong từng góc tường lại nặng hơn nhiều.
Mãi tới khi hai người dừng trước một thủy tạ đá nhỏ, Tam trưởng lão mới quay lại.
“Ta là Ngô Chấn Hải.”
“Trưởng lão quản sự một phần võ mạch Bắc viện.”
Long Phàm khẽ gật đầu.
Ngô Chấn Hải nhìn hắn, ánh mắt vẫn sâu như cũ.
“Ngươi biết vì sao ta gọi ngươi tới đây không?”
Long Phàm đáp rất ngắn:
“Vì ngươi muốn thăm dò ta.”
Ngô Chấn Hải im lặng hai nhịp.
Rồi khẽ cười.
“Không sai.”
Ông ta chậm rãi ngồi xuống ghế đá trong thủy tạ, ra hiệu cho Long Phàm ngồi xuống.
“Ngô Vương không yếu.”
“Hắn là một trong những hạt giống tốt nhất của võ mạch trẻ.”
“Ngươi có thể ép hắn lùi, còn làm hắn chảy máu…”
“chứng tỏ giá trị của ngươi không chỉ nằm ở đan đạo.”
Long Phàm không lên tiếng.
Bởi hắn biết, câu sau mới là trọng điểm.
Quả nhiên, Ngô Chấn Hải chậm rãi nâng mắt.
“Nhưng chính vì vậy…”
“người muốn dùng ngươi trong Ngô gia sẽ nhiều hơn.”
“Người muốn giết ngươi…”
“cũng sẽ bắt đầu nghiêm túc hơn.”
Gió nhẹ thổi qua thủy tạ.
Nước trong hồ đá phía sau khẽ gợn.
Rất lâu sau, Long Phàm mới bình thản hỏi lại:
“Ngươi thuộc kiểu nào?”
Ngô Chấn Hải nhìn hắn chăm chú.
Câu hỏi này không lễ phép.
Nhưng rất thẳng.
Rất hợp với cục diện hiện tại.
Cuối cùng, ông ta chậm rãi đáp:
“Hiện tại?”
“Ta muốn nhìn thêm.”
Một câu trả lời rất mơ hồ.
Nhưng đủ thật.
Long Phàm hiểu ý.
Người như Ngô Chấn Hải chưa đứng hẳn về phía nào.
Ông ta chỉ đang quan sát.
Quan sát xem hắn là dao tốt để dùng, hay là biến số nên chém.
Ngô Chấn Hải lúc này mới nói tiếp:
“Đêm mai.”
“Nếu ngươi vẫn xuống cùng Ngô Trưởng lão.”
“Thì đừng chết.”
Nói xong, ông ta không giữ hắn lại nữa.
Chỉ phất tay áo.
“Đi đi.”
Long Phàm xoay người rời khỏi thủy tạ.
Suốt quãng đường quay ra, hắn không nói câu nào.
Mãi tới khi đã ra khỏi khu vực yên tĩnh ấy, Mạc Dược Sinh mới cười rất khẽ trong thức hải.
“Ngươi thấy chưa?”
“Bây giờ không còn là đám người trẻ nhìn ngươi nữa.”
“Đã bắt đầu tới tầng trưởng lão rồi.”
Long Phàm khẽ hạ mắt.
“Ừ.”
Bởi hắn biết rất rõ—
Ngày hôm nay không chỉ là một cái tát trong Bắc viện.
Mà là một lần chính thức đạp nát lằn ranh cuối cùng giữa “người ngoài được cho vào” và “biến số phải được nhìn chằm chằm”.
Từ giờ trở đi, hắn càng mạnh thêm một phần, Bắc viện sẽ càng siết thêm một tầng.
Nhưng cùng lúc đó, hắn cũng đang càng lúc càng gần Cửu U Minh Hỏa hơn.