Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết

Chương 29: Người Trong Thức Hải



Rời khỏi biệt viện của Ngô Chấn Hải, Long Phàm không trở về Thanh Tùng Quán ngay.

Hắn đi chậm dọc hành lang Bắc viện, bước chân vẫn đều như cũ, nhưng trong mắt đã có thêm một tầng trầm lặng rất sâu, mọi thứ lại tiến thêm một bước.

Ngô Viêm hôm qua bị hắn tát ngay giữa sân.

Ngô Vương, thiên tài võ mạch trẻ có tu vi Hiển Ảnh viên mãn, hôm nay bị hắn ép tới mức khóe miệng rỉ máu.

Sau đó là Ngô Chấn Hải, một trưởng lão Dựng Tức hậu kỳ của Bắc viện, tự mình bước ra cắt trận, rồi đơn độc gọi hắn đi nói chuyện.

Nhìn bề ngoài, hắn vẫn chỉ là một ngoại nhân mới được Ngô Tẫn phát lệnh cho phép ra vào Bắc viện.

Nhưng trên thực tế từ hôm nay trở đi, người quan sát hắn là tầng lớp trưởng lão.

Là kẻ có quyền quyết định dùng hắn.

Hoặc giết hắn.

Mạc Dược Sinh chậm rãi lên tiếng trong thức hải:

“Ngươi đang nghĩ gì?”

Long Phàm không đáp ngay.

Mãi tới khi đi hết dãy hành lang đá đen, bước vào một khoảng sân nhỏ không có người qua lại, hắn mới thấp giọng trong lòng:

“Ta đang nghĩ…”

“không thể kéo dài thêm được nữa.”

Mạc Dược Sinh im lặng một nhịp.

Rồi lão khẽ cười.

“Cuối cùng ngươi cũng nói ra câu này.”

Long Phàm đứng yên dưới bóng một gốc cổ mộc trồng giữa sân, ánh mắt nhìn về phương vị sâu nhất của Bắc viện, nơi hỏa tức dưới lòng đất nặng nhất.

“Ngô Tẫn cần ta.”

“Ngô Chấn Hải đang nhìn ta.”

“Còn tầng cao hơn nữa… chưa chắc đã chưa để ý.”

“Nếu ta cứ tiếp tục để bọn chúng dẫn từng bước như thế này, tới lúc thật sự chạm vào lõi của Cửu U Minh Hỏa…”

Hắn hơi dừng lại.

“Ta sẽ không còn đường chủ động.”

Mạc Dược Sinh không phủ nhận.

“Đúng.”

“Lúc trước ngươi còn là ẩn số.”

“Bây giờ, bọn chúng đã bắt đầu hiểu được khả năng của ngươi.”

“Về sau, nếu còn cho ngươi đi tiếp, hoặc là vì quá cần, hoặc là vì đã chuẩn bị sẵn cách bẻ gãy ngươi sau khi dùng xong.”

Gió nóng trong Bắc viện lướt qua góc sân.

Rất nhẹ.

Nhưng không xua nổi tầng lạnh đang dần đọng trong lòng Long Phàm.

Hắn hiểu rất rõ điều đó.

Thất cấp thế gia như Ngô gia, tuyệt đối không phải loại thế lực sẽ thật sự nuôi lớn một biến số không thuộc về mình, rồi vui vẻ nhìn hắn mang bí mật của tổ địa rời đi.

Bây giờ bọn chúng còn chưa động là vì Cửu U Minh Hỏa chưa ổn.

Mà hắn…

vẫn còn hữu dụng.

Nhưng một khi thứ dưới tổ địa thật sự bị chạm tới, cục diện sẽ lập tức đổi khác.

Long Phàm chậm rãi siết ngón tay.

“Cho nên…”

“ta phải đoạt hỏa trước khi bọn chúng hoàn toàn khóa chết đường lui của ta.”

Mạc Dược Sinh trong thức hải bật cười rất khẽ.

“Không sai.”

“Đây mới đúng là Long Phàm.”

Khi trở lại Thanh Tùng Quán, sắc trời đã ngả hẳn về chiều.

Hắn đóng kín cửa tĩnh thất, mở toàn bộ trận pháp, và bố trí thêm hai tầng cấm chế ngăn thần thức, rồi còn lấy thêm bốn cây trận kỳ đặt xuống bốn góc phòng để gia cố trận pháp. Chỉ tới khi nguyên quang mỏng phủ kín cả căn phòng, hắn mới chậm rãi ngồi xuống.

Tĩnh thất rất yên ắng, yên tới mức, ngay cả tiếng máu chảy trong kinh mạch cũng như rõ hơn.

Long Phàm không lập tức vận công, tâm thần hắn chìm xuống đan điền.

Hố đen vẫn chậm rãi xoay tròn.

Căn hạch hỏa hệ đỏ rực vận hành quanh nó như trước.

Bên cạnh, hạt nhân xanh ngọc của Mộc hệ Dị Nguyên Căn cũng đang lan tỏa từng vòng sinh cơ ổn định.

Nhìn bề ngoài, mọi thứ đều rất bình thường.

Nhưng chỉ cần hắn nhớ lại khoảnh khắc đứng trên bậc thứ hai của tế đàn, nhớ lại tia hỏa quang đen tím dưới cổ đỉnh, hố đen sẽ lập tức rung mạnh hơn hẳn, là cảm giác thèm khát, là bản năng muốn cắn nuốt.

Là phản ứng mà đến chính hắn đôi khi cũng khó cưỡng ép hoàn toàn.

Mạc Dược Sinh thấp giọng:

“Ta phải nói với ngươi một chuyện.”

Long Phàm liếc nhìn tiểu đỉnh xám đen đặt trên bàn.

“Chuyện gì?”

Làn khói mỏng từ miệng đỉnh bay ra.

Mạc Dược Sinh hiện thân.

Nhưng lần này, hư ảnh già nua của lão không còn rõ như trước nữa.

Thân hình lão nhạt hơn.

Viền ngoài mờ hơn.

Ngay cả ánh mắt cũng như mất đi một phần ngưng thực.

Long Phàm chỉ nhìn một cái, đồng tử đã hơi co lại.

“Lão…”

Mạc Dược Sinh cười tự giễu.

“Cuối cùng cũng nhìn ra rồi?”

Long Phàm im lặng.

Bởi đúng là gần đây hắn đã cảm thấy có gì đó không đúng, chỉ là đến hôm nay mới rõ ràng.

Mạc Dược Sinh chậm rãi ngồi xuống đối diện hắn, bóng hình già nua dưới ánh đèn trông gần như chỉ cần gió lớn thêm một chút là có thể tản đi.

“Tiểu đỉnh này không giữ được ta bao lâu nữa.”

“Thần hồn của ta vốn là tàn hồn. Những năm trước còn có thể bám vào nó mà kéo dài hơi tàn. Nhưng từ khi ta theo ngươi, nhìn nhiều hơn, nghĩ nhiều hơn, lại còn liên tục hiện thân, tiêu hao cũng lớn hơn nhiều.”

Lão giơ tay lên.

Đầu ngón tay đã mờ tới mức gần như ánh sáng có thể xuyên qua.

“Nếu cứ tiếp tục như vậy…”

“không quá mười ngày, ta sẽ bắt đầu tự tan.”

Trong tĩnh thất, không khí khẽ chùng xuống.

Long Phàm nhìn lão rất lâu.

“Lão có cách?”

Mạc Dược Sinh gật đầu.

“Có.”

“Nhưng là cách nguy hiểm hơn.”

“Ta phải rời tiểu đỉnh…”

Lão dừng một chút, rồi nói từng chữ:

“vào ở hẳn trong thức hải của ngươi.”

Ánh mắt Long Phàm lập tức sâu xuống.

Thức hải.

Đó là nơi quan trọng nhất của hồn tu.

Cũng là chỗ yếu nhất, riêng tư nhất, nguy hiểm nhất của bất kỳ tu sĩ nào.

Để một tàn hồn khác tiến vào đó, dù chỉ là ký sinh, cũng đồng nghĩa với việc hắn phải mở ra một phần cấm địa sâu nhất của chính mình.

Nếu đổi lại là người khác, hắn sẽ không đồng ý.

Thậm chí không cần nghe tiếp.

Giết trước rồi tính.

Mạc Dược Sinh nhìn vẻ mặt hắn, lại khẽ cười.

“Ta biết ngươi đang nghĩ gì.”

“Đổi là ta, ta cũng không tin.”

Long Phàm hỏi rất thẳng:

“Vào thức hải của ta, lão có thể làm gì?”

Mạc Dược Sinh đáp ngay:

“Nhìn. Nói. Cảnh báo. Ghi nhớ.”

“Chỉ thế thôi.”

Long Phàm vẫn nhìn lão.

Mạc Dược Sinh cười nhạt.

“Ngươi lo ta đoạt xá?”

“Ta mà còn đủ sức đoạt xá, năm đó đã chẳng phải ẩn nấp trong cái đỉnh rách này lâu như vậy.”

Lão ngửa đầu thở ra một hơi dài.

“Huống hồ, trong thức hải ngươi còn có thứ kia.”

Nói tới đây, lão không nói rõ.

Nhưng cả hai đều hiểu “thứ kia” là gì.

Chính là hố đen.

Lão cũng cảm nhận được một phần.

Đó là thứ duy nhất mà từ đầu tới giờ, Mạc Dược Sinh có thể cảm nhận, có thể nhìn ra phản ứng, nhưng vẫn không thật sự hiểu nổi nó rốt cuộc là gì.

Long Phàm khẽ nheo mắt.

“Lão chỉ nhìn thấy hố đen?”

“Chỉ thấy hố đen.”

Mạc Dược Sinh đáp rất chắc.

“Ngoài thứ đó ra, sâu hơn trong đan điền ngươi có gì, ta không nhìn được.”

Nói tới đây, lão cười khổ.

“Ta sống từng này năm, chưa từng thấy thứ nào quỷ dị như nó.”

Long Phàm thầm nghĩ:

“Quả nhiên, quả cầu đen bị phong ấn chằng chịt… chỉ hắn mới có thể thấy được. Nó vẫn nằm im lặng sâu trong đan điền. Âm trầm, tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Dường như, ở tinh cầu cấp thấp này, chẳng có thứ gì có thể làm cho nó mảy may lay động, dù chỉ một chút.”

Mạc Dược Sinh nhìn thẳng vào hắn.

“Ta vào thức hải ngươi, ít nhất còn có thể tiếp tục giúp ngươi nhìn đường.”

“Còn nếu không vào…”

“ta chỉ có thể mờ đi trong cái đỉnh này.”

Long Phàm hỏi:

“Vào rồi, lão có thể nghe thấy hết suy nghĩ của ta?”

Mạc Dược Sinh lập tức lắc đầu.

“Không.”

“Ta chỉ ký sinh ở rìa thức hải, giống như ở một góc tĩnh thất trong đầu ngươi thôi.”

“Nếu ngươi cố ý chặn, ta cũng không thể thấy sâu hơn.”

Long Phàm lại hỏi:

“Ta có thể giết lão bất cứ lúc nào?”

Mạc Dược Sinh cười.

“Ngươi hỏi câu này, ta lại yên tâm hơn một chút.”

Rồi lão chậm rãi gật đầu.

“Có.”

“Nếu ta thật sự động tâm tư khác…”

“chỉ cần ngươi chịu trả giá một chút thần hồn phản chấn, đủ để xóa sạch ta.”

Tĩnh thất lại rơi vào im lặng.

Rất lâu sau, Long Phàm mới chậm rãi nói:

“Vậy thì vào đi.”

Mạc Dược Sinh nhìn hắn, ánh mắt già nua khẽ dao động.

“Ngươi tin ta?”

Long Phàm lắc đầu.

“Không.”

Rồi hắn nhìn thẳng vào lão.

“Nhưng hiện tại…”

“ta cần lão.”

Câu nói ấy rất thật.

Cũng rất lạnh.

Nhưng chính vì thế, nó mới là đáp án khiến Mạc Dược Sinh an tâm nhất.

Bởi giữa hai người bọn họ, từ đầu đã không phải kiểu quan hệ sư đồ ấm áp gì.

Mà là đặt cược.

Là lợi dụng lẫn nhau.

Là một tàn hồn nhìn thấy tương lai trên người một tiểu quái vật, còn tiểu quái vật kia thì cần tri thức và kinh nghiệm của lão để đi nhanh hơn.

Mạc Dược Sinh cười rất khẽ.

“Được.”

Chuyển hồn không phải chuyện dễ.

Nhất là với một tàn hồn vốn đã mờ tới mức này.

Long Phàm không dám sơ suất.

Hắn vận chuyển Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết, để hố đen chậm lại tới mức thấp nhất, đồng thời dùng mộc hệ chân tức lan thành một tầng thật mỏng quanh thức hải làm vùng đệm. Hắn phải nén hoả diễm xuống thấp nhất, bởi hỏa ý quá mạnh sẽ đốt luôn cả phần hồn lực yếu ớt của Mạc Dược Sinh.

Mọi thứ chuẩn bị xong, Mạc Dược Sinh mới rời khỏi tiểu đỉnh.

Hư ảnh già nua hóa thành một luồng khói xám nhạt, chậm rãi bay lên.

Không nhanh.

Cũng không ổn định.

Có tới mấy lần, thân hình lão gần như tản ra ngay giữa không trung.

Long Phàm thấy rất rõ Mạc Dược Sinh thật sự đã ở sát ranh giới tan biến rồi.

“Đừng kháng cự.”

Lão thấp giọng.

Long Phàm khẽ “ừ” một tiếng, rồi mở ra một góc thức hải.

Ngay khoảnh khắc luồng khói xám ấy tiến vào, đầu hắn lập tức đau nhói.

Không phải kiểu đau bị công kích.

Mà giống như có thêm một vật lạ cắm vào tận sâu trong ý thức, khiến thức hải vốn đang khép kín nay bị ép mở rộng ra thêm một lớp cực mỏng.

Mộc hệ chân tức lập tức bao lấy phần rìa ấy.

Hố đen trong đan điền cũng khẽ rung lên.

Khoảnh khắc đó, Mạc Dược Sinh đang tiến vào thức hải bỗng cứng lại như bị thứ gì khóa chặt.

Trong cảm nhận của lão, hố đen kia như một con mắt không hình đang đột nhiên mở ra từ vô tận xa xôi, nhìn xuống đúng một nhịp.

Chỉ một nhịp thôi, đã đủ khiến thần hồn lão lạnh thấu.

May mắn thay, nhịp nhìn ấy trôi qua rất nhanh.

Hố đen lại chậm rãi xoay như cũ.

Mạc Dược Sinh gần như đông cứng ngay tại chỗ, đến khi hoàn hồn, lão lui hẳn về một góc rìa thức hải, tự co mình lại thành một đoàn khói xám yên tĩnh.

Mãi tới lúc đó, đau nhức trong đầu Long Phàm mới dần lắng xuống.

Hắn mở mắt.

Trong thức hải hắn, ở rìa ngoài cùng, đã có thêm một vùng mờ nhạt như một góc sương xám.

Không có gì uy hiếp rõ ràng.

Nhưng hắn biết Mạc Dược Sinh hiện đã ở đó.

Lão thở ra một hơi thật dài.

“Cuối cùng cũng vào được.”

Long Phàm nhắm mắt cảm nhận một chút, rồi hỏi:

“Lão ổn chứ?”

“Ổn hơn trong tiểu đỉnh nhiều.”

Mạc Dược Sinh đáp.

“Ít nhất ở đây, ta không còn phải tự giữ hồn lực từng chút một nữa.”

Rồi lão cười khẽ.

“Nhưng cảm giác ở trong đầu ngươi…”

Lão dừng lại một nhịp.

“không dễ chịu chút nào.”

Long Phàm hỏi:

“Vì hố đen?”

“Ừ.”

Mạc Dược Sinh đáp rất thật.

“Thứ đó khiến ta không có lấy nửa phần cảm giác an toàn.”

Long Phàm không nói thêm.

Hắn chỉ khép mắt, điều tức thêm một vòng để ổn định thức hải, rồi mới mở ra.

Lúc này trời ngoài cửa sổ đã tối hẳn.

Một ngày sắp qua.

Mà đêm mai hắn còn phải xuống sâu thêm một tầng nữa.

Mạc Dược Sinh lúc này ở trong thức hải, giọng nói rõ hơn trước rất nhiều, cũng nhanh hơn hẳn kiểu hiện thân từ tiểu đỉnh.

“Bây giờ ngươi nên hiểu rồi.”

“Ngô gia sẽ không dừng lại.”

“Sau đám người trẻ, sau chấp sự, sau Dựng Tức…”

“sớm muộn cũng sẽ tới lượt tầng trưởng lão Sinh Vân thật sự để mắt tới ngươi.”

Long Phàm khẽ gật đầu.

“Ta biết.”

“Cho nên?”

“Cho nên…”

Long Phàm nhìn bóng tối ngoài cửa, giọng rất nhạt:

“ta phải đoạt hỏa trước khi bọn chúng chuẩn bị xong cách trói ta.”

Mạc Dược Sinh khẽ cười.

“Ta thích câu này.”

Rồi lão trầm giọng hơn.

“Nghe cho kỹ.”

“Từ giờ trở đi, ngươi có ba việc phải làm.”

“Thứ nhất, tiếp tục để bọn chúng tin ngươi hữu dụng, nhưng tuyệt đối không được để bọn chúng cho rằng ngươi là thứ có thể thay thế được.”

“Thứ hai, tìm cho ra đường dẫn hỏa nào là đường lui tốt nhất nếu tế đàn đại loạn.”

“Thứ ba…”

Lão dừng lại.

“Là chuẩn bị tâm lý.”

“Cho cái gì?”

“Cho việc ngươi sẽ phải đối mặt trực tiếp với Cửu U Minh Hỏa.”

Không khí trong tĩnh thất chợt yên hẳn.

Mạc Dược Sinh chậm rãi nói tiếp:

“Đến lúc đó, ngươi không còn chỉ là người đứng ngoài nhìn, cũng không còn là người nghe được tiếng gọi.”

“Ngươi sẽ là kẻ muốn nuốt nó.”

“Còn nó…”

“rất có thể cũng sẽ muốn nuốt lại ngươi.”

Long Phàm nhìn đôi tay mình thật lâu.

Một tay từng ngưng tử diễm.

Một tay từng nuốt Bất Diệt Thanh Liên Tâm.

Nhưng hắn hiểu rất rõ Cửu U Minh Hỏa không giống hai thứ kia.

Một bên là thú hỏa bị hắn cưỡng ép dung nạp.

Một bên là dị mộc còn ở ấu sinh, chưa sinh linh tính.

Còn thứ dưới tổ địa Ngô gia là dị hỏa cổ xưa.

Có linh.

Có tính.

Có thể nhìn hắn.

Có thể gọi hắn.

Nghĩ tới đây, đáy mắt Long Phàm chậm rãi hiện lên một tia sáng sắc lạnh.

“Vậy thì để xem…”

“rốt cuộc ai nuốt ai.”

Mạc Dược Sinh không nói nữa.

Bởi lão biết, tới mức này rồi, mọi lời khuyên mềm đều vô ích.

Tên tiểu tử này đã thật sự hạ quyết tâm.

Đêm ấy, Long Phàm không ngủ.

Hắn ngồi yên trong tĩnh thất suốt tới rạng sáng, một bên điều tức, một bên để Mạc Dược Sinh lần lượt nhắc lại cho hắn những chi tiết quan trọng nhất trong ký ức của các loại dị hỏa, các loại phong cấm dẫn hỏa, và cả những trường hợp cưỡng ép dung hỏa từng thất bại mà lão biết.

Càng nghe, Long Phàm càng hiểu rõ hơn mức độ hung hiểm của con đường phía trước.

Nhưng kỳ lạ là hắn lại càng bình tĩnh hơn.

Không còn nóng.

Không còn vội.

Bởi từ thời khắc Mạc Dược Sinh chuyển vào thức hải, hắn đã thật sự nhìn thấy cái đồng hồ đếm ngược đang đặt ngay trước mắt mình.

Không thể kéo dài nữa.

Không thể để trưởng lão Sinh Vân của Ngô gia có thời gian khép chặt toàn bộ bàn cờ.

Cũng không thể chờ tới lúc Cửu U Minh Hỏa hoàn toàn phản ứng mạnh với hắn mà không có chuẩn bị.

Muốn sống phải đoạt trước.

Muốn đoạt phải xuống sâu hơn.

Và muốn xuống sâu hơn, hắn phải tiếp tục đóng vai một kẻ vẫn còn nằm trong kiểm soát của Ngô gia.

Khi tia sáng đầu tiên ngoài cửa sổ chiếu vào, Long Phàm mới chậm rãi mở mắt.

Sâu trong thức hải, một đoàn khói xám lặng lẽ co lại ở rìa.

Mạc Dược Sinh đã không còn ở trong tiểu đỉnh nữa.

Từ hôm nay trở đi, lão thật sự ở cùng hắn trong đầu.

Cũng từ hôm nay, mọi bước đi của Long Phàm trong tổ địa Ngô gia đều không còn chỉ là dò đường nữa.

Mà là bắt đầu đếm ngược tới ngày đoạt hỏa.