Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết

Chương 32: Hỏa Gọi Lần Thứ Hai



Ba ngày sau.

Đêm xuống rất sâu.

Bắc viện thành chủ phủ vẫn im lặng như thường lệ, nhưng ngay từ lúc bước qua cổng ngoài, Long Phàm đã cảm nhận được bầu không khí hôm nay khác hẳn.

Không có người đi lại.

Không có đan sư ra vào.

Không có hộ viện tuần tra dọc hành lang như những lần trước.

Ngay cả mấy dãy đan thất phía đông vốn thường sáng tới nửa đêm, hôm nay cũng đã tắt gần hết hỏa quang.

Giống như một phần Bắc viện đã bị âm thầm phong tỏa.

Người tới gọi hắn vẫn là Ngô Thanh Trúc.

Nàng đi phía trước.

Không nói nhiều.

Long Phàm cũng không hỏi.

Từ lúc rời Thanh Tùng Quán tới giờ, cả hai chỉ trao đổi đúng một câu.

Hắn hỏi:

“Ngô trưởng lão đã chuẩn bị xong?”

Ngô Thanh Trúc chỉ khẽ "Ừ" nhẹ.

Nhưng Long Phàm hiểu—

“chuẩn bị xong” lần này không còn là chuẩn bị cho một lần đứng thử trên tế đàn.

Mà là chuẩn bị mở Tầng Cửa Thứ Ba.

Mở con đường thật sự đi xuống dưới hệ dẫn hỏa.

Mạc Dược Sinh ở trong thức hải chậm rãi nói:

“Bắc viện đang dọn người.”

“Ta thấy.”

“Chứng tỏ bọn chúng cũng không chắc tối nay sẽ xảy ra chuyện gì.”

Long Phàm bước đều.

“Càng tốt.”

“Ngươi còn thấy tốt?”

Mạc Dược Sinh cười nhạt.

“Ít người hơn.”

Long Phàm đáp.

“Ít mắt nhìn hơn.”

Lão im lặng một nhịp.

Sau đó bật cười rất khẽ.

“Được.”

“Ít nhất đầu óc ngươi vẫn tỉnh.”

Khi hai người tới bức tường đá dẫn xuống tầng ngầm, đã có ba người chờ sẵn.

Ngô Tẫn.

Ngô Khải Sơn.

Và một lão phụ nhân mặc trường bào lam đậm.

Tóc bà đã bạc gần hết.

Dáng người không cao.

Khuôn mặt đầy nếp nhăn.

Nhưng đôi mắt lại sáng tới mức kỳ lạ, khiến người khác nhìn vào có cảm giác tinh thần cực kỳ ngưng thực.

Chỉ một cái nhìn cũng khiến Long Phàm lập tức sinh ra cảm giác bị soi qua một tầng rất mỏng.

Không sâu.

Nhưng rất tinh tế.

Tu vi của bà — Sinh Vân Sơ kỳ

Ngô Thanh Trúc dừng lại.

“Ngô Tố Tâm trưởng lão.”

“Người của đan mạch Bắc viện.”

Long Phàm chắp tay.

“Gặp qua Tố Tâm trưởng lão.”

Ngô Tố Tâm gật đầu.

Không khách sáo.

Ánh mắt vẫn đặt trên hắn.

“Ngươi chính là Long Phàm?”

“Phải.”

“Người nghe thấy nó gọi?”

Long Phàm nhìn bà.

“Ngô trưởng lão đã nói?”

Ngô Tố Tâm không đáp câu ấy.

Chỉ chậm rãi nói:

“Ta xuống đây hôm nay vì chuyện đó.”

“Ta muốn tận mắt xem…”

“thứ dưới kia rốt cuộc phản ứng với ngươi tới đâu.”

Long Phàm không nói thêm.

Ngô Tẫn lúc này mới lên tiếng:

“Đủ rồi.”

Lão nhìn Long Phàm.

“Đi xuống.”

Bức tường đá mở ra.

Hỏa tức lập tức tràn lên.

Nhưng vừa bước vào hành lang ngầm, Long Phàm đã nhận ra hôm nay âm ý trong hỏa tức nặng hơn ba ngày trước.

Không quá nhiều.

Nhưng đủ rõ.

Nó bám vào thần thức nhanh hơn.

Dai hơn.

Và đặc biệt có một cảm giác kéo rất mơ hồ, như đang kéo ý niệm của hắn xuống sâu.

Hố đen trong đan điền lập tức rung.

Một nhịp.

Rồi hai nhịp.

Mạc Dược Sinh thấp giọng:

“Nó biết ngươi xuống.”

Long Phàm không đáp.

Hắn vận chuyển Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết rất chậm.

Không áp hố đen xuống hoàn toàn.

Chỉ giữ nó trong giới hạn có thể kiểm soát.

Căn hạch hỏa hệ đỏ tím khẽ rung.

Hạt nhân xanh ngọc của Mộc hệ Dị Nguyên Căn cũng lan ra sinh cơ mỏng, bao quanh rìa thức hải.

Từ sau lần Mạc Dược Sinh chuyển vào trong, hắn càng không thể để thức hải bị âm hỏa xâm nhập tùy tiện.

Bởi bây giờ bên trong đó không chỉ có mình hắn.

Ngô Tố Tâm đi phía sau Ngô Tẫn, thần thức của bà không ngừng quét rất mỏng qua hỏa tức quanh hành lang.

Đến một đoạn, bà bỗng nói:

“Hôm nay nhịp rò mạnh hơn.”

Ngô Khải Sơn đáp:

“Sau lần mở cửa trước, hai nhánh phía đông hụt nhịp ba lần.”

Ngô Tố Tâm hơi nheo mắt.

“Có lan chưa?”

“Chưa.”

“Vậy là dưới kia đang kéo.”

Long Phàm nghe tới đây, ánh mắt hơi động.

Quả nhiên.

Phát hiện trước đó không sai.

Phong cấm phía dưới đang hút ngược lực của hệ dẫn hỏa phía trên.

Không phải hoàn toàn.

Nhưng đã bắt đầu có hiện tượng.

Mạc Dược Sinh nói:

“Bọn chúng cũng nhìn ra rồi.”

“Ừ.”

“Vậy tối nay càng nguy hiểm.”

Long Phàm không phản bác.

Bởi điều đó quá rõ.

Ngô gia mở Tầng Cửa Thứ Ba không chỉ để đưa hắn xuống.

Mà còn muốn kiểm tra xem hệ phong cấm bên dưới đã biến đổi tới mức nào.

Hắn là người thử.

Cũng là người dò.

Một chiếc chìa khóa sống.

Thạch điện hiện ra.

Mười hai cột trận vẫn đứng đó.

Tế đàn ba tầng vẫn ở trung tâm.

Cổ đỉnh đen tím vẫn bị chín xích đá kéo căng.

Nhưng hôm nay, tất cả trận văn trong đại điện đều sáng hơn bình thường.

Không phải đỏ tím rực rỡ.

Mà sáng theo một kiểu căng cứng.

Giống như toàn bộ hệ dẫn hỏa đang bị ép giữ một nhịp không còn tự nhiên.

Ngô Tẫn đi tới chân tế đàn, lúc này lão lấy trong nhẫn trữ vật ra một chiếc bàn đá.

Trên bàn đã đặt sẵn nhiều thứ.

Không chỉ Thanh Tâm Áp Hỏa Đan.

Không chỉ Định Thần Phù.

Không chỉ Huyền Hỏa Tỏa Mạch Tuyến.

Còn có một vòng ngọc màu xám bạc và một miếng ngọc mỏng như chiếc lá.

Ngô Tố Tâm cầm vòng ngọc lên.

“Đeo cái này.”

Long Phàm nhìn bà.

“Là gì?”

“Khóa thần.”

“Không khóa ý thức của ngươi.”

“Chỉ khóa ngoại lực xâm nhập quá sâu.”

Bà lại cầm miếng ngọc mỏng.

“Còn cái này là Tán Hồn Ngọc.”

“Nếu thần thức của ngươi bắt đầu bị kéo rời khỏi thức hải, nó sẽ vỡ.”

Long Phàm nhận lấy.

“Vỡ rồi thì sao?”

Ngô Tố Tâm nhìn hắn.

“Thì lập tức kéo ngươi lên.”

Ngô Tẫn bổ sung:

“Nếu còn kéo được.”

Không khí lặng đi.

Long Phàm khẽ nhếch môi.

“Chuẩn bị đủ thật.”

Hắn lần lượt đeo vòng ngọc, gắn Tán Hồn Ngọc vào ngực áo, nuốt Thanh Tâm Áp Hỏa Đan, dán Định Thần Phù lên cổ tay trái và quấn Huyền Hỏa Tỏa Mạch Tuyến lên cổ tay phải.

Từng tầng bảo hộ lần lượt hình thành.

Thức hải lập tức xuất hiện cảm giác nặng hơn.

Nhưng ổn định.

Ngô Tẫn lúc này bước lên bậc thứ hai.

Ngọc bội đen bên hông lão sáng lên.

Ba đạo ấn thức lần lượt kết thành.

Long Phàm nhìn rất kỹ.

Đạo thứ nhất.

Đạo thứ hai.

Đạo thứ ba.

Mạc Dược Sinh ở trong thức hải cũng đồng thời ghi nhớ.

“Lần này rõ hơn.”

“Ngọc bội vẫn là vấn đề.”

“Ta biết.”

Ngay lúc đó, Ngô Tẫn ép tay xuống.

Ầm.

Trận văn trên bậc thứ hai bắt đầu tách.

Mặt tường đá sau tế đàn khẽ rung.

Một khe đen dần mở ra.

Hỏa ý âm lạnh lập tức tràn lên.

So với lần trước chỉ đứng ngoài nhìn, lần này Long Phàm đã chuẩn bị sẵn.

Nhưng ngay khi luồng khí đầu tiên chạm vào người, hắn vẫn cảm thấy toàn bộ thức hải lạnh đi, cảm giác như sinh cơ bị ép lùi.

Hạt nhân Mộc hệ Dị Nguyên Căn lập tức rung mạnh.

Sinh cơ xanh ngọc lan ra.

Ngô Tố Tâm biến sắc rất nhẹ.

“Âm lực tăng.”

Ngô Tẫn gật đầu.

“Ta biết.”

Khe mở rộng hơn.

Bậc đá đen phía dưới dần hiện ra.

Không sâu hun hút.

Nhưng ánh sáng trong thạch điện chỉ chiếu được vài trượng rồi bị bóng tối nuốt sạch.

Ngô Tẫn quay sang Long Phàm.

“Lần trước ngươi chỉ nhìn.”

“Hôm nay xuống.”

Long Phàm nhìn lão.

“Bao sâu?”

“Không quá bảy bậc.”

“Vì sao là bảy?”

Ngô Tẫn im lặng một nhịp.

“Bởi bậc thứ tám…”

“đã từng có người không trở lại.”

Long Phàm khẽ nheo mắt.

“Vậy họ đã chết?”

“Không biết.”

Câu trả lời này nặng hơn chữ chết.

Mạc Dược Sinh thấp giọng:

“Cẩn thận.”

Long Phàm không nói gì.

Hắn bước vào Tầng Cửa Thứ Ba.

Bậc đầu tiên bên dưới có cảm giác cực lạnh.

Không phải lạnh ngoài da.

Mà lạnh tận thần hồn.

Bậc thứ hai.

Hỏa tức quanh người gần như biến mất.

Kỳ lạ, càng xuống gần Cửu U Minh Hỏa, lại càng không cảm thấy nóng.

Chỉ còn âm lực.

Bậc thứ ba.

Định Thần Phù sáng lên.

Bậc thứ tư.

Vòng ngọc khóa thần bắt đầu lạnh buốt.

Bậc thứ năm.

Tán Hồn Ngọc trước ngực phát ra một tia sáng trắng rất mỏng.

Long Phàm dừng lại.

Phía trên, Ngô Tẫn, Ngô Khải Sơn, Ngô Tố Tâm và Ngô Thanh Trúc vẫn còn nhìn thấy hắn.

Nhưng khoảng cách giữa hai bên đã như bị kéo xa hơn thực tế.

Không phải do bóng tối.

Mà do một lớp khí tức vô hình đang ngăn giữa.

Ngô Tẫn trầm giọng:

“Ổn không?”

Long Phàm ngẩng đầu.

“Còn ổn.”

“Đi tiếp.”

Bậc thứ sáu.

Ầm.

Hố đen trong đan điền bỗng xoay nhanh.

Không còn là rung nhẹ.

Mà là thật sự bị kích thích.

Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết lập tức vận chuyển.

Nhưng lần này, Long Phàm không ép xuống hoàn toàn.

Hắn để lại một phần.

Muốn biết thứ dưới kia đang gọi hố đen, hay hố đen đang muốn nuốt thứ dưới kia.

Bậc thứ bảy.

Ngay khi chân hắn đặt xuống, xung quanh bỗng xuất hiện trận văn.

Không giống những đường trận văn đỏ tím phía trên.

Mà là những đường xám đen cổ xưa.

Cực sâu.

Cực thô.

Một phần đã mòn.

Một phần đã nứt.

Chúng chạy dọc tường đá.

Xuyên xuống dưới.

Không hề nối với hệ dẫn hỏa phía trên.

Long Phàm nhìn thấy, đây mới là tầng cổ trận thật sự.

Không phải thứ Ngô gia dựng thêm.

Mạc Dược Sinh trầm giọng:

“Dừng.”

Long Phàm không bước tiếp.

“Thấy gì?”

“Trận cổ.”

“Không chỉ một lớp.”

“Bao nhiêu?”

Long Phàm nhìn thêm.

Không dùng thần thức.

Chỉ nhìn bằng mắt và cảm nhận qua khí tức.

“Ít nhất ba lớp chồng.”

“Có chỗ bị phá.”

Mạc Dược Sinh im lặng.

Rồi lão nói:

“Đó có thể là nguyên nhân phong cấm hút ngược hỏa lực phía trên.”

Long Phàm cũng nghĩ vậy.

Nhưng chưa kịp nhìn kỹ, một nhịp rung chợt truyền tới.

Ầm.

Rất sâu.

Bóng tối cuối bậc thang bỗng lóe lên một tia đen tím.

Chỉ một tia.

Nhưng toàn thân Long Phàm lập tức cứng lại.

Hạt nhân Mộc hệ Dị Nguyên Căn rung mạnh.

Căn hạch hỏa hệ phát nhiệt.

Tử diễm chấn động.

Hố đen xoay điên cuồng.

Trong thức hải, Mạc Dược Sinh quát:

“Giữ mình!”

Long Phàm lập tức vận chuyển Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết.

Nhưng lần này, ý niệm kia đã tới trước.

Không phải âm thanh.

Không phải hình ảnh.

Chỉ một ý.

Rõ hơn lần đầu rất nhiều.

Lạnh và sâu.

"Mở ra."

Hai chữ.

Chỉ hai chữ.

Nhưng vừa xuất hiện, thức hải Long Phàm như bị ai đó đập mạnh.

Ầm!

Tán Hồn Ngọc trước ngực lập tức sáng rực.

Định Thần Phù cháy mất một góc.

Vòng ngọc khóa thần siết mạnh.

Long Phàm lảo đảo nửa bước.

Phía trên, Ngô Thanh Trúc lập tức biến sắc.

“Long Phàm!”

Ngô Khải Sơn đã bước xuống một bậc.

Nhưng Ngô Tẫn giơ tay chặn lại.

“Chờ!”

Ngô Tố Tâm nhìn chằm chằm Tán Hồn Ngọc trên ngực Long Phàm.

“Thức hải chưa tán.”

“Nhưng bị kéo rất mạnh.”

Ngô Tẫn quát:

“Long Phàm!”

“Nghe thấy thì đáp!”

Long Phàm không đáp.

Bởi lúc này, hắn không còn nhìn thấy cầu thang.

Không còn thấy thạch điện.

Không còn nghe tiếng người phía trên.

Một hình ảnh đã ép thẳng vào thần thức.

Đất đen.

Nứt.

Không có cây.

Không có núi.

Không có sông.

Bầu trời đỏ tối như máu khô.

Giữa một vùng đất hoang vô tận, một tế đàn khổng lồ đứng sừng sững.

Không phải tế đàn ba tầng của Ngô gia.

Lớn hơn.

Cổ hơn.

Cao tới mức gần như chạm vào màn trời đỏ.

Quanh tế đàn là vô số trụ đá.

Trên mỗi trụ đều có xiềng xích.

Không phải chín.

Mà nhiều tới mức Long Phàm không thể đếm.

Tất cả xiềng xích kéo về giữa.

Ở đó — một biển lửa đen tím đang cuộn.

Không bùng lên trời.

Mà bị ép thấp.

Bị kéo xuống.

Bị vô số cổ văn đè chặt.

Nhưng dù bị trấn áp — biển lửa ấy vẫn khiến toàn bộ không gian rung lên.

Bảy bóng người đứng quanh tế đàn.

Rất xa, rất mờ.

Không thấy mặt.

Không rõ nam nữ.

Chỉ thấy hai tay họ liên tục kết ấn.

Từng tầng cổ văn từ dưới chân họ bay lên.

Hóa thành những vòng khóa.

Một vòng.

Hai vòng.

...

Mười vòng.

...

Trăm vòng.

Chồng lên biển hỏa.

Long Phàm nhìn.

Không hiểu họ đang làm gì.

Phong ấn?

Luyện hóa?

Hay cướp đoạt?

Không biết.

Chỉ thấy một trong bảy bóng người bỗng khựng lại.

Sau đó ngã xuống.

Ầm!

Một nhánh xiềng đứt.

Cả tế đàn rung mạnh.

Biển lửa đen tím lập tức dâng lên.

Không còn bị ép thấp.

Mà bùng cao như muốn nuốt cả bầu trời.

Sáu bóng người còn lại đồng thời kết ấn.

Nhưng đã chậm.

Một góc phong cấm nứt toác.

Trong khe nứt ấy — Long Phàm nhìn thấy một thứ.

Không phải lửa.

Mà là một điểm tối.

Rất sâu.

Rất lạnh.

Giống như một con mắt mở ra trong biển hỏa.

Nhìn thẳng về phía hắn.

Ầm!

Hình ảnh vỡ vụn.

Long Phàm thở bật ra một hơi.

Ý thức trở lại.

Đầu đau như bị kim xuyên.

Tán Hồn Ngọc trước ngực đã xuất hiện một vết nứt.

Định Thần Phù cháy mất gần nửa.

Vòng ngọc khóa thần vẫn lạnh buốt.

Mồ hôi chảy dọc thái dương.

Nhưng hắn vẫn đứng.

Không ngã.

Ngô Tẫn phía trên lập tức quát:

“Lùi!”

Long Phàm không do dự.

Hắn bước lên.

Bậc thứ sáu.

Rồi thứ năm.

Mỗi bước lên, cảm giác bị nhìn chằm chằm đều nhẹ hơn.

Bậc thứ tư.

Định Thần Phù tắt hẳn.

Bậc thứ ba.

Tán Hồn Ngọc ngừng rung.

Bậc thứ hai.

Mộc hệ chân tức bắt đầu thật sự kéo thần hồn hắn ổn định lại.

Bậc thứ nhất.

Cuối cùng, hắn bước ra khỏi Tầng Cửa Thứ Ba.

Ngô Khải Sơn lập tức đỡ một tầng chân tức phía sau lưng hắn, để ổn định thân hình.

Ngô Tố Tâm bước tới.

Hai ngón tay khép lại.

Một luồng thần thức cực mảnh chạm vào rìa thức hải Long Phàm.

Long Phàm lập tức lạnh mắt.

"Bà dừng ngay."

"Không đi sâu."

“Chỉ kiểm tra xem thần hồn có nứt không.”

Ngô Tố Tâm nói.

Long Phàm không đáp.

Mấy nhịp sau, bà thu thần thức.

“Không nứt.”

“Nhưng chấn động rất mạnh.”

Ngô Tẫn nhìn Long Phàm.

“Ngươi nghe thấy gì?”

Câu hỏi rơi xuống.

Không khí trong thạch điện lập tức lặng đi.

Ngô Thanh Trúc nhìn hắn.

Ngô Khải Sơn nhìn hắn.

Ngô Tố Tâm cũng nhìn hắn.

Sâu trong thức hải, Mạc Dược Sinh chỉ nói hai chữ:

“Đừng nói.”

Long Phàm không đáp ngay.

Hắn nhắm mắt một nhịp.

Hai chữ kia vẫn còn.

Rất rõ.

"Mở ra."

Không phải ảo giác.

Không phải suy đoán.

Là truyền ý.

Lần thứ hai.

Cửu U Minh Hỏa đang bảo hắn mở phong cấm.

Long Phàm mở mắt.

“Ta không nghe rõ.”

Ánh mắt Ngô Tẫn lập tức sâu xuống.

“Không rõ?”

“Có ý niệm.”

Long Phàm đáp.

“Nhưng không thành câu.”

Ngô Tẫn nhìn hắn chằm chằm.

“Ý gì?”

Long Phàm im lặng một nhịp.

Sau đó mới nói:

“Muốn thoát.”

Không hoàn toàn nói dối.

Nhưng cũng không phải toàn bộ sự thật.

Mạc Dược Sinh trong thức hải cười rất khẽ.

Ngô Tẫn vẫn nhìn hắn.

Rất lâu.

Không nói tin.

Cũng không nói không tin.

Sau cùng, lão hỏi tiếp:

“Còn hình ảnh?”

Lần này, Long Phàm không giấu hết.

Bởi có những thứ cần nói ra mới khiến Ngô gia tiếp tục dẫn hắn xuống.

“Ta thấy một tế đàn.”

“Lớn hơn nơi này rất nhiều.”

“Có biển lửa đen tím.”

“Có rất nhiều xiềng xích.”

Ánh mắt Ngô Tố Tâm lập tức đổi.

Ngô Tẫn hỏi:

“Bao nhiêu người?”

Long Phàm nhìn lão.

Câu hỏi quá nhanh.

Quá chính xác.

Trong lòng hắn lập tức lạnh đi một chút.

Lão biết.

Hoặc ít nhất, Ngô gia có ghi chép.

Long Phàm chậm rãi đáp:

“Bảy.”

Ngay khoảnh khắc ấy, Ngô Tố Tâm khẽ hít vào.

Ngô Khải Sơn quay sang nhìn Ngô Tẫn.

Còn Ngô Thanh Trúc, hoàn toàn không hiểu vì sao con số ấy lại khiến ba người phía trước phản ứng như vậy.

Long Phàm thu hết vào mắt.

“Các ngươi biết?”

Ngô Tẫn không trả lời ngay.

Lão chậm rãi nhìn lên cổ đỉnh.

Rất lâu sau mới nói:

“Có một quyển tàn lục.”

“Không đầy đủ.”

“Chỉ còn vài dòng.”

Long Phàm hỏi:

“Viết gì?”

Ngô Tẫn trầm mặc.

Ngô Tố Tâm lúc này mới lên tiếng:

“Bảy người.”

“Một hỏa.”

“Một trận.”

“Sau đó…”

Bà dừng.

“Không còn.”

Long Phàm nheo mắt.

“Không còn nghĩa là?”

“Phần sau bị mất.”

Ngô Tố Tâm đáp.

“Không biết là thất truyền.”

“Hay bị người xé đi.”

Không khí chùng xuống.

Mạc Dược Sinh thấp giọng:

“Có người từng cố tình giấu lịch sử của nó.”

Long Phàm cũng nghĩ vậy.

Bởi nếu chỉ thất lạc bình thường, sẽ không trùng hợp tới mức đúng đoạn quan trọng nhất lại biến mất.

Ngô Tẫn lúc này hỏi:

“Trong hình ảnh ngươi thấy…”

“bảy người đang làm gì?”

Long Phàm nhớ lại.

Bảy bóng người.

Kết ấn.

Cổ văn.

Xiềng xích.

Một người ngã.

Một góc phong cấm nứt.

Hắn lắc đầu.

“Không xác định được.”

“Có thể đang trấn.”

“Cũng có thể…”

“đang luyện.”

Ngô Tẫn im lặng.

Ngô Tố Tâm cũng không phản bác.

Điều đó khiến Long Phàm càng chắc Ngô gia không biết toàn bộ.

“Đêm nay dừng.”

Ngô Tẫn cuối cùng nói.

Lão giơ tay.

Ba đạo ấn thức kết lại.

Tầng Cửa Thứ Ba chậm rãi khép.

Trận văn nối liền.

Bóng tối biến mất.

Nhưng trước khi khe cửa hoàn toàn đóng, Long Phàm lại cảm nhận được.

Một nhịp.

Rất nhẹ.

Từ dưới sâu.

Hố đen khẽ rung.

Hai chữ kia như lại lướt qua trong đầu.

Mở ra.

Lần này không mạnh. Chỉ như nhắc. Long Phàm không phản ứng. Đôi mắt vẫn bình tĩnh. Không ai phát hiện. Ngoại trừ Mạc Dược Sinh.

Lão ở trong thức hải im lặng rất lâu.

Sau đó mới nói:

“Phiền lớn rồi.”

Long Phàm đáp:

“Ta biết.”

“Nó không chỉ nhận ra ngươi.”

“Ừ.”

“Nó đang dùng ngươi.”

Long Phàm hơi hạ mắt.

“Ta cũng đang muốn dùng nó.”

Mạc Dược Sinh bật cười lạnh.

“Hai con sói đang nhìn nhau.”

“Chỉ khác…”

“một con bị xích.”

“Còn một con tự đi vào hang.”

Long Phàm không đáp.

Trên đường trở lên mặt đất, bầu không khí nặng hơn lúc xuống rất nhiều.

Ngô Tố Tâm đi trước.

Ngô Khải Sơn phía sau bà.

Ngô Thanh Trúc ở gần Long Phàm.

Ngô Tẫn đi cuối.

Không ai nói.

Chỉ tới khi đã vượt qua hồ hỏa dịch, Ngô Tẫn mới gọi:

“Long Phàm.”

Hắn dừng lại.

“Tiền bối.”

“Chuyện bảy người…”

“không nói ra.”

Long Phàm nhìn lão.

“Ngay cả người Ngô gia?”

“Đúng.”

“Vì sao?”

Ngô Tẫn khẽ nheo mắt.

“Bởi thứ ngươi vừa thấy…”

“có thể liên quan tới bí mật trước cả khi Ngô gia tới Hắc Nham Thành.”

Long Phàm hỏi:

“Ngô gia tới đây bao lâu?”

“Không đủ lâu để biết hết chuyện dưới này.”

Một câu rất khéo.

Không cho con số.

Nhưng xác nhận điều quan trọng.

Cửu U Minh Hỏa có lịch sử xa hơn Ngô gia rất nhiều.

Long Phàm gật đầu.

“Hiểu.”

Ngô Tẫn nhìn hắn thêm vài nhịp.

“Ba ngày tới không xuống nữa."

Long Phàm hơi nhướng mày.

“Vì sao?”

Ngô Tẫn quay đầu nhìn về phía sâu dưới lòng đất.

“Bởi từ hôm nay…”

“chúng ta phải thay đổi cách xuống.”

Long Phàm hỏi:

“Vì ta thấy ký ức?”

“Không chỉ vậy.”

Ngô Tẫn đáp.

“Tầng Cửa Thứ Ba vừa rồi…”

“đã phản ứng với ngươi.”

Lời này khiến ánh mắt Long Phàm khẽ trầm.

“Phản ứng thế nào?”

Ngô Tẫn không đáp ngay.

Ngô Tố Tâm thay lão nói:

“Lúc ngươi ở bậc thứ bảy…”

“ba lớp cổ trận đồng thời sáng.”

“Bình thường chúng không sáng.”

“Ngay cả khi Ngô gia đưa người xuống.”

Long Phàm im lặng.

Mạc Dược Sinh trong thức hải cũng lặng đi.

Vậy là không chỉ Cửu U Minh Hỏa truyền ý.

Phong cấm cũng có phản ứng.

Hoặc hai thứ vốn liên quan với nhau sâu hơn bọn họ tưởng.

Ngô Tẫn nhìn hắn.

“Lần sau…”

“không thể chỉ cho ngươi đi xuống rồi nhìn nữa.”

“Vậy làm gì?”

Lão dừng.

“Chạm.”

Chỉ một chữ.

Đáy mắt Long Phàm lập tức sâu xuống.

“Chạm vào cổ trận?”

Ngô Tẫn gật đầu.

“Phải.”

Ngô Thanh Trúc hơi đổi sắc.

“Ngô trưởng lão…”

Lão giơ tay.

Nàng im.

Ngô Tẫn tiếp tục:

“Nếu muốn biết Cửu U Minh Hỏa vì sao phản ứng với hắn…”

“phải thử.”

Ngô Tố Tâm không phản đối.

Ngô Khải Sơn cũng chỉ im lặng.

Long Phàm nhìn ba người.

Rồi hỏi:

“Nếu ta không muốn?”

Ngô Tẫn nhìn hắn.

“Ta sẽ không ép.”

Câu trả lời giống lần trước.

Nhưng bây giờ, Long Phàm đã không còn tin câu đó theo nghĩa đơn giản nữa.

Không ép hôm nay.

Không có nghĩa không ép sau này.

Hắn khẽ cười.

“Ta sẽ đi.”

Ngô Tẫn gật đầu.

Như đã đoán trước.

Ra khỏi Bắc viện, Long Phàm không lập tức trở về khách điếm. Hắn đi chậm qua mấy con đường ngoài thành chủ phủ.

Gió đêm lạnh.

Nhưng đầu hắn lại rất tỉnh.

Mạc Dược Sinh lên tiếng:

“Bây giờ ngươi có hai vấn đề.”

“Ba.”

Long Phàm đáp.

“Ồ?”

“Thứ nhất, Ngô gia muốn dùng ta chạm cổ trận.”

“Ừ.”

“Thứ hai, Cửu U Minh Hỏa muốn ta mở phong cấm.”

“Ừ.”

“Thứ ba…”

Long Phàm khẽ hạ mắt.

“Ngô Chấn Hạc đã bắt đầu nhìn ta.”

Mạc Dược Sinh im lặng.

Ba phía.

Ba áp lực.

Một bên cần hắn.

Một bên gọi hắn.

Một bên muốn khóa hắn.

Và chính Long Phàm lại muốn cướp thứ cả ba phía đang xoay quanh.

Mạc Dược Sinh chậm rãi hỏi:

“Vậy ngươi tính sao?”

Long Phàm đi thêm vài bước.

Không trả lời ngay.

Mãi tới khi Bắc viện đã khuất sau lưng, hắn mới nói:

“Ngô gia muốn ta chạm…”

“thì ta sẽ chạm.”

“Cửu U Minh Hỏa muốn ta mở…”

“ta cũng sẽ mở.”

Mạc Dược Sinh hơi khựng.

“Ngươi điên à?”

Long Phàm khẽ nhếch môi.

“Ta chưa nói mở cho ai.”

Lão im lặng.

Rồi bật cười.

“Hiểu rồi.”

Long Phàm nhìn về phía trước.

“Ngô gia muốn mở phong cấm theo cách của Ngô gia.”

“Cửu U Minh Hỏa muốn thoát theo cách của nó.”

“Còn ta…”

Hắn siết nhẹ bàn tay.

“sẽ mở theo cách của ta.”

Đêm ấy Long Phàm không ngủ.

Hắn ngồi trong tĩnh thất.

Trận pháp khóa kín.

Mạc Dược Sinh ở trong thức hải.

Hai người lần lượt dựng lại toàn bộ những gì đã nhìn thấy dưới Tầng Cửa Thứ Ba.

Bảy bậc hắn đã đi.

Ba lớp cổ trận.

Vị trí những đường nứt.

Nhịp hút ngược hỏa lực.

Phản ứng của phong cấm.

Và hai chữ.

Mở ra.

Mạc Dược Sinh chậm rãi nói:

“Có một chuyện ngươi phải nhớ.”

“Đừng bao giờ cho rằng Cửu U Minh Hỏa đang giúp ngươi.”

Long Phàm không phản bác.

“Ta chưa từng nghĩ vậy."

Mạc Dược Sinh tiếp tục:

“Nó muốn thoát.”

“Ngươi muốn nó.”

“Trong lúc hai mục tiêu còn cùng hướng…”

“hai bên có thể lợi dụng nhau.”

Lão dừng.

“Nhưng tới khoảnh khắc phong cấm mở…”

“ngươi và nó sẽ lập tức thành kẻ địch.”

Long Phàm mở mắt.

Trong đáy mắt là một tầng lạnh rất sâu.

“Ta biết.”

“Vậy vẫn làm?”

“Ừ.”

“Vì sao?”

Long Phàm nhìn tiểu đỉnh xám đen đã trống rỗng trên mặt bàn.

Rất lâu sau hắn mới nói:

“Bởi nếu không dám mở…”

“ta sẽ không bao giờ lấy được nó.”

Mạc Dược Sinh không nói nữa.

Ngoài cửa sổ, đêm Hắc Nham Thành yên tĩnh.

Nhưng sâu dưới Bắc viện, một ngọn lửa cổ xưa đã gọi Long Phàm lần thứ hai.

Lần đầu — Lại đây.

Lần này — Mở ra.

Và lần đầu tiên Long Phàm không nói cho Ngô gia biết nó đã thật sự nói gì.