Theo kịp những kiến thức thật ra cũng không khó như tôi đã tưởng tượng.
Sau khi ôn bài xong, tôi đi làm những bài thi toán học do cô Chu đưa cho, đó cũng là những bài kiểm tra hàng tuần của lớp thực nghiệm, khi tôi đang tính nhẩm câu hỏi lớn cuối cùng, tôi đột nhiên trở nên ngốc đi.
Bởi vì tôi bỗng dưng không hiểu nổi hai năm bản thân lãng phí cho Đoạn Cảnh Tắc có ý nghĩa gì.
Nếu cơ thể tôi khỏe mạnh, hoặc là hệ thống giao cho tôi nhiệm vụ khác, chẳng hạn như lúc ở cấp hai, tôi thường xuyên đoạt giải trong các cuộc thi, thì tại sao nhiệm vụ mà tôi nhận được không phải là tiếp tục cố gắng, phát huy thiên phú của mình mà lại đem sinh mệnh của mình đặt lên người một tên hoa hoa công t.ử, lại còn phải phụ thuộc vào thứ tình yêu hư vô mờ mịt này kia chứ?
Chẳng lẽ tình yêu của Đoạn Cảnh Tắc là một thứ gì đó rất quý giá sao? Nếu công lược thành công thì tôi có thể tiếp tục được sống, thật sự là… Thật sự là quá hoang đương.
Có lẽ tôi ngẩn người quá lâu, nên mới khiến 0412 trong đầu cảm thấy tôi bị câu hỏi này làm khó, hắn không nhịn được mà lên tiếng nhắc nhở:
“… Thay đổi biến số, biến đổi bài toán tìm cực trị của hàm số lượng giác thành bài toán tìm cực trị của hàm số bậc hai trên một khoảng… Không phải chứ, Trì Ngưng Vi, ngài hiện tại sa đọa đến mức ngay cả dạng câu hỏi này cũng không biết làm ư?”
Thanh âm của 0412 rõ ràng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, tôi lấy lại tinh thần, nhìn lướt qua câu hỏi rồi tính toán câu trả lời trong đầu.
Tôi cuối cùng cũng cảm thấy yên lòng về trình độ của mình, nhẹ nhõm thở phào một hơi.
Nhưng ngay sau đó lại đột nhiên như kiểu phúc đến thì lòng cũng sáng ra, tôi chắc chắn hỏi 0412: “Ngươi biết ta, đúng không, 0412?”
Hệ thống trong đầu tôi lại im lặng, tôi vẫn kiên nhẫn chờ đợi, lúc tôi nghĩ hắn sẽ không trả lời, hắn lại đột nhiên mở miệng, nói với tôi: “Tôi biết cậu, Trì Ngưng Vi, có lẽ cậu đã quên, chúng ta là bạn cùng bàn hồi lớp một, lúc đó cô giáo đã bảo mọi người dùng 123 để tạo ra con số lớn nhất, chỉ có mình cậu là viết 3 lũy thừa 21.”
Tôi sớm đã quên đi chuyện này, nhưng thiên phú toán học của tôi thực sự đã bộc lộ từ khi tôi còn rất nhỏ, ba tôi cũng từng dẫn tôi đi kiểm tra chỉ số IQ, đại khái cũng rất cao, tất cả thầy cô kiểm tra đều vây quanh tôi như đang xem gấu trúc, chỉ có ba tôi bi thương nhìn tôi, ông nói: “Nếu con không mắc phải căn bệnh c h ế t t i ệ t này, Ngưng Vi, về sau ba sẽ tự hào về con biết bao nhiêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sau đó lúc bắt đầu đến trường, mặc dù thầy cô nào cũng đều yêu thích tôi, nhưng mà khi tôi biết được bản thân chỉ sống được đến tuổi trưởng thành cho nên cũng mất dần đi hứng thú học tập, cùng lắm tham gia mấy cuộc thi là đủ lắm rồi.
Mỗi lần trước ngày diễn ra cuộc thi, tôi đều xem qua sách giáo khoa vài lần, nhưng thành tích lại nửa vời, chỉ có môn toán là tôi giỏi nhất, thỉnh thoảng còn đại diện trường đi thi nữa.
Mãi đến lúc gặp Đoạn Cảnh Tắc, một lòng một dạ đều đặt trên người hắn, hao hết tâm lực để công lược hắn chỉ để duy trì mạng sống, cho nên cũng không có mấy thời gian quan tâm đến chuyện học này kia nữa.
Cho đến khi trở nên bình thường như mọi người --- thiên phú cũng là một thứ không thể phung phí.
Sau khi 0412 nói xong, lại bổ sung thêm một câu, hắn nói: “Trì Ngưng Vi, cậu có biết cái lúc cậu nói 3 lũy thừa 21 đã làm tôi sốc đến nhường nào không, tôi không có được thiên phú như cậu, nhưng cậu đã khơi dậy cho tôi niềm yêu thích về những con số.”
Tôi hỏi hắn: “Vậy tại sao cậu lại biến thành hệ thống?”
Lần này hắn trả lời lại rất nhanh, hắn nói: “Đây là một phần của quy tắc im lặng, cho dù tôi có nói, cậu cũng không nghe được.” Dừng một chút, hắn nói tiếp: “Cậu vẫn nên lo cho vấn đề trước mắt đi, Trì Ngưng Vi, nhiệm vụ của cậu chính là ở mỗi kỳ thi học kỳ -- tức là kỳ giữa kỳ và cuối kỳ phải đạt được hạng nhất, cậu chỉ còn cách kỳ thi cuối kỳ ba tháng thôi, đây là khoảng đệm do hệ thống cấp cho cậu, nhưng đến kỳ thi đại học, cậu phải đạt yêu cầu ở tất cả các môn mới được.”
Tôi gật đầu, ậm ừ một tiếng, 0412 nói xong thì biến mất, tôi đoán việc hắn và kí chủ trao đổi cũng có thể bị hạn chế.
Tôi cũng không có ấn tượng sâu sắc gì về những chuyện hồi tiểu học, thật ra chỉ cần tôi muốn nhớ thì sẽ không bao giờ quên được chuyện đó, chỉ tiếc lúc đó tôi là một kẻ quái gở lãnh đạm, độc lai độc vãng, không có hứng thú với cứ điều gì, cho nên không có ấn tượng gì cả.
Tôi đi tra cứu hồ sơ tốt nghiệp rồi xem ảnh hồi tiểu học rất lâu, rốt cuộc cũng tìm được một tấm hình, lúc đó tôi mới sáu, bảy tuổi, ngồi xổm trên mặt đất và dùng cành cây để chuyển đổi công thức toán học một cách nhàm chán, và bên cạnh tôi có một cậu bé mi thanh mục tú đang chăm chú nhìn.
Tôi nhìn kỹ bức ảnh này, tuy rằng không có ấn tượng gì, nhưng khi nhìn thấy nó, không hiểu sao tôi lại chắc chắn rằng cậu bé đó chính là 0412.
Tôi nhắm mắt, cố gắng lục lọi trong ký ức của mình về những thứ liên quan đến cậu bé đó, trong đầu dường như có rất nhiều bài PPT đang được hồi tưởng lại, tôi như đã tìm được rất nhiều ký ức năm sáu, bảy tuổi.