Lúc đó tôi hoàn toàn lạc lõng, chỉ nhớ đến lớp toán tiểu học của mình, cô giáo cẩn thận tỉ mỉ viết bảng đen ba con số 1, 2, 3, sau đó bảo chúng tôi tạo ra một số lớn nhất dựa trên sự hiểu biết của mình.
Tôi nhìn thấy bản thân lúc nhỏ đã viết lên quyển vở con số 3 lũy thừa 21, sau đó là giọng nói sốt ruột của cậu bé bên cạnh tôi, hắn nhìn thấy đáp án của tôi, nhỏ giọng nói:
“Cậu viết cái gì vậy?” Hắn đẩy quyển vở của mình về phía tôi, sau đó bảo tôi viết đáp án 321 giống hắn.
Cuối cùng tầm mắt của tôi dừng lại trên khuôn mặt non nớt của hắn, tôi nhớ lại giọng điệu lúc ấy của bản thân, vừa non nớt vừa kiêu ngạo, tôi nói: “Tần Chấp Mân, cậu thì biết cái gì chứ.”
Tôi mở mắt, viết nhanh tên Tần Chấp Mân xuống bài thi, sau đó mở máy tính lên, bắt đầu tra Baidu.
Ban đầu tôi nghĩ bản thân phải sử dụng phương pháp loại trừ trong dữ liệu thông tin khổng lồ này, nhưng thật ra không cần, bởi vì ngay khi nhập cái tên này và thông tin đầu tiên hiện lên, tôi liền biết, đó chính là Tần Chấp Mân.
Hình ảnh kèm theo là một thiếu niên vô cùng tuấn tú, ánh mắt anh tuấn tiêu sái, có khí chất của một thiếu niên hăng hái, tuy nhiên tiêu đề của tin tức lại rất nặng nề và buồn bã.
[Thiên tài lập trình Tần Chấp Mân hành động dũng cảm, sau khi cứu được ba đứa trẻ khỏi c h ế t đuối thì không may đã qua đời, chính phủ vì việc này đã trao cho hắn giải thưởng “Nghĩa dũng vì dân” và “Công dân ba tốt”---]
Tôi nhìn vào thời gian đăng tin, chỉ cách một tuần tôi gặp chuyện không may và đổi hệ thống khác.
Tôi tựa lưng vào ghế, nhìn hình ảnh chàng thiếu niên anh dũng trên màn hình máy tính, tôi nghĩ rằng hai năm sau khi hệ thống xuất hiện trên người tôi, có lẽ tôi đã chạm phải bí mật của một thế giới khác.
Nếu tôi sắp c h ế t, trên người tôi sẽ xuất hiện một hệ thống và giao nhiệm vụ cho tôi, chỉ cần tôi hoàn thành nhiệm vụ là có thể kéo dài mạng sống --- việc một số người đã c h ế t có thể biến thành hệ thống phát nhiệm vụ và buộc c.h.ặ.t với con người, cái này cũng không phải là điều gì quá khó tin.
Tôi nhìn ảnh của Tần Chấp Mân trên máy tính, rồi dùng b.út khoan tròn lên cái tên trên bài, ngòi b.út dừng lại ở chữ “Mân”, tôi cau mày, thất thần suy nghĩ:
“Chuyện này rốt cuộc là sao? Tần Chấp Mân, thế giới mà cậu đang sống, rốt cuộc là thế giới gì vậy?”
Một tuần sau, tôi đến trường để tham gia kỳ thi, không thể tránh khỏi việc gặp lại Đoạn Cảnh Tắc ở trong phòng thi.
Tôi thi chung phòng với hắn --- tôi biết rõ trình độ của Đoạn Cảnh Tắc, cho nên mỗi lần thi tôi sẽ tự giác khống chế điểm số, ví dụ như câu nào nên sai, câu nào nên đúng, tôi có thể kiểm soát được tổng điểm giữa tôi và Đoạn Cảnh Tắc trong vòng 0 điểm, như vậy có thể đảm bảo mỗi lần thi đều được xếp chung phòng với hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thật lòng mà nói, một tuần qua, bởi vì có quá nhiều thứ phải suy nghĩ, tôi sớm đã ném hắn lên chín tầng mây, cho nên tôi cảm thấy hơi bất ngờ khi thấy hắn đang đợi tôi ở cửa.
Hắn giả vờ lạnh lùng tựa lưng lên vách tường trước cửa lớp, dáng người cao lớn, khuôn mặt vô cùng anh tuấn, chỉ là tôi vừa nhìn thấy hắn, chỉ cảm thấy phiền toái, bởi vì không ai hiểu rõ hắn hơn tôi, hắn bên ngoài tô vàng nạm ngọc nhưng phẩm chất bên trong lại thối rữa muôn phần.
Đối với một cái bình rỗng như vậy, tôi chưa bao giờ có đủ kiên nhẫn, huống chi nhân phẩm cũng không ổn, trước kia đối với tôi mà nói, hắn là một ông chủ hay bới móc và vô lương tâm, hiện giờ tôi đã “từ chức”, hơn nữa còn khẳng định không “làm công” cho hắn nữa, đương nhiên cũng không có hứng thú muốn cùng hắn hàn huyên.
Cho nên tôi vờ như không phát hiện hắn, lạnh lùng bước vào lớp mà không thèm ngoái đầu lại.
Nhưng hắn lại cho rằng tôi đây là đang lạt mềm buộc c.h.ặ.t.
“Trì Ngưng Vi.” Hắn gọi tên tôi, tôi dừng lại nhìn hắn.
Hắn nhìn tôi với ánh mắt trịch thượng, giống như đang bố thí, hắn nói: “Một tuần qua em không đi học, bọn họ đều nói em đau lòng quá độ, anh không ngờ em lại yêu anh như vậy, lần trước chia tay coi như là anh nợ em, bây giờ để bồi thường, anh có thể đáp ứng một yêu cầu cho em.”
Dừng một chút, hắn nhìn tôi, còn bổ sung thêm một câu: “Chuyện gì cũng được.”
Hắn nói lời này một cách cao cao tại thượng, trong tưởng tượng của hắn, nếu người mình yêu bày tỏ thái độ áy náy như vậy, cho dù tôi có không cảm động đến rơi nước mắt, cũng là nước mắt đầy mặt.
Hắn đại khái không ngờ, tôi đã nhìn hắn như một tên ngốc hơn mười giây rồi.
Hắn cau mày lại trước ánh mắt của tôi, nhưng giây tiếp theo lại lộ ra biểu cảm quả là như vậy, bởi vì tôi thật sự nghĩ đến một việc cần hắn phải làm cho mình, tôi nói: “Tôi còn một chuyện nữa, muốn nhờ cậu giúp tôi.”
Tổ chức sinh nhật cho tôi lần nữa? Đừng nói lời chia tay với tôi? Cùng tôi ăn một bữa cơm? Đi công viên giải trí với tôi?
Tôi nghĩ Đoạn Cảnh Tắc thật sự đã nghĩ như thế, người yêu cũ tuyệt vọng hèn mọn cầu xin hắn đi chung với mình một lần cuối, tôi dừng lại, mặt không biến sắc nói: “Đoạn Cảnh Tắc, tôi chỉ muốn cậu làm cho tôi một việc, chính là cách xa tôi ra một chút, càng xa càng tốt.”