Đêm ấy, khi tá túc trong ngôi chùa hoang, ta phát hiện trên cánh cửa có treo một dải sa mỏng tỏa hương thoang thoảng.
Trắng như tuyết, mềm mại vô cùng.
Mỏng nhẹ mà tinh xảo.
Ta cũng chẳng để tâm, tiện tay gỡ xuống lau tay lau chân, lại dùng lau cả ván giường lẫn bậu cửa sổ. Sau đó trải chăn đệm mang theo ra, rồi mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Đúng lúc cơn buồn ngủ dần kéo đến, cánh cửa bỗng vang lên tiếng gõ.