Lão Bà Của Ta Là Boss Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 82: Huyết sắc lâu đài ( 8 )



“Cậu… Hai người có… một đứa… một đứa con?”

Quản gia hoàn toàn hóa thành một kẻ nói lắp, không tin nổi vào tai mình. Mới đó mà đã xuất hiện một đứa bé? Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, quá bất ngờ, khiến ông ta không kịp phản ứng.

Ông ta trừng mắt nhìn đại tiểu thư, giọng nói run rẩy không thể tin được: “Đại tiểu thư?”

Người được gọi khẽ gật đầu, ý tỏ rằng những gì Đàm Quy nói hoàn toàn là sự thật. Quỷ anh kia là sủng vật của Đàm Quy, mà đã là đồ vật của anh, thì nói là “con của hai người” cũng chẳng có gì sai cả.

“Làm sao? Ông còn chuyện gì không rõ à?” – Đàm Quy nhẹ giọng hỏi lại.

Quản gia nhìn chằm chằm vào xe nôi, nhất thời không biết nói gì cho phải. Trong xe đúng thật là có một đứa trẻ đang nằm, ôm bình sữa bò hồng nhạt bú tì tì. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, mái tóc đen nhánh, thoạt nhìn là một đứa bé khá đáng yêu.

Nhìn kỹ thêm vài lần, ông ta cảm thấy hình như đứa trẻ này… có nét giống đại tiểu thư, mà cũng có chút giống cái người đàn ông ngoại lai trước mặt.

Quỷ anh vốn toàn thân đen tuyền, sau khi uống không ít sữa bò chứa quỷ khí, khuôn mặt nhăn nheo cũng trở nên đầy đặn hơn. Tuy không thể gọi là mũm mĩm, nhưng trắng trẻo sạch sẽ, thoạt nhìn chẳng khác gì một đứa bé bình thường. Thêm vào đó dáng vẻ gầy yếu của nó khiến người khác dễ nghĩ nó chỉ mới vài tháng tuổi.

“Không có gì, ha ha… Hai vị cứ đi dạo, tôi không quấy rầy.” – Quản gia lùi lại, gượng cười.

Sau khi được đại tiểu thư xác nhận, đôi mắt của quản gia trong suốt một đoạn thời gian cứ ngơ ngác như người mất hồn. Dáng đi của ông ta như bay, không còn chút vững vàng thường ngày. May là ông ta còn khỏe, nếu không e là đã ôm tim ngã lăn ra đất rồi.

Sự xuất hiện bất ngờ của đứa trẻ này gây ra chấn động không nhỏ, không chỉ riêng quản gia, mà ngay cả hai tiểu thư khác cũng đều vô cùng khiếp sợ.

Các cô cứ thế cứng rắn chen tới. Lúc trước Lucy còn nói không cần nói chuyện với “anh rể tiện nghi”, vậy mà giờ lại không nhịn được cúi đầu ngó vào xe nôi xem đứa bé:
“Đứa nhỏ này thật nhỏ quá đi, chị xem tay chân nó kìa, nhỏ xíu thế này.”

Nhị tiểu thư Leah khẽ cụp hàng mi dài xuống, khuôn mặt nhỏ của quỷ anh phản chiếu trong đôi mắt bảo thạch xanh lục. Biểu cảm của cô ta có chút mang vẻ hoài niệm:
“Lúc em còn nhỏ cũng bé như vậy, cũng gầy gò, chỉ lớn hơn một chút xíu thôi.”
Cô ta giơ tay ước lượng chiều cao:
“Hồi đó em chỉ cao đến đầu gối chị, lớn lên còn xấu xấu.”

“Em mới không xấu đâu nha!” Lucy bĩu môi phản bác, nhưng lại bị ánh mắt quỷ anh hấp dẫn lần nữa.

Lucy tò mò hỏi:
“Đứa nhỏ này có tên chưa? Gọi là gì? Nếu chưa có thì để em đặt tên cho! Gọi là David nhé!”

Dù gì cô nàng cũng mới 16 tuổi, tính tình vẫn còn như trẻ con. Đàm Quy cũng không định để người khác tùy tiện đặt tên cho con mình:
“Đương nhiên là có tên rồi. Tên thường gọi và tên chính thức đều có. Nhũ danh là Viễn Viễn, còn đại danh là Vương Thanh Viễn.”

“Uông Thanh Viên? Thật là cái tên kỳ lạ.” Lucy phát âm khác với Đàm Quy, nói chuyện lại hay kéo âm lưỡi. Nghe ra, cô ta hoàn toàn không ưa cái tên đó.

“Này là tên chó con à? ‘Viễn Viễn’ nghe chẳng dễ thương gì hết. Gọi nó là Viên Viên đi! Anh xem cái đầu nó tròn tròn, đôi mắt cũng tròn, khuôn mặt, bàn tay bàn chân, cái gì cũng tròn vo cả.”

Cô bé cứ như một đứa trẻ chưa hiểu sự đời, xoay quanh đứa bé mà suốt không ngừng trầm trồ kinh ngạc.
Còn Vương Thanh Viễn đang ôm bình sữa thì hơi nghiêng đầu, ánh mắt đầy bất lực nhìn cô bé như muốn nói: Cô bé này thật sự không có văn hóa, gọi một chữ cũng không đúng.

Nó – Vương Thanh Viễn – chính là Thanh Viễn trong cái tên vang dội của Đại học Thanh Viễn, là một cái tên tràn đầy kỳ vọng và tình cảm của người mẹ khi đặt ra. Để bày tỏ sự kháng nghị đối với cách gọi thiếu tôn trọng của Lucy, quỷ anh “ba” một tiếng rút bình sữa ra, phun đầy một mặt nước miếng lên Lucy.

Lucy ngẩn người, vẻ mặt như bị đánh cho choáng váng. Cô bé lau nước miếng trên mặt, vốn đang rất tức giận, nhưng ngửi thấy mùi sữa bò thơm nồng, liền bất ngờ thốt lên:
“Cái này… nước miếng nó có mùi sữa à?!”

Quỷ anh tỏ rõ sự thiếu kiên nhẫn, tự tay kéo tấm che của xe nôi xuống, dứt khoát từ chối tiếp xúc với người ngoài.

Đàm Quy cười tủm tỉm nói:
“Đi rửa mặt nhanh đi. Nếu em thật sự thích nó, sau này sẽ có rất nhiều thời gian để chơi cùng.”

Dù gì chăm trẻ nhỏ cũng không phải chuyện dễ dàng, nhưng lại là cách rất tốt để tận dụng năng lượng của một cô bé rảnh rỗi như Lucy, đồng thời giúp Đàm Quy và Mặc Trầm có thêm không gian riêng tư.

Khi Đàm Quy và Mặc Trầm cùng đẩy xe nôi trở lại, cảnh tượng ấy khiến không ít người chơi đứng xem phải trợn tròn mắt, ánh nhìn như động đất trong lòng.

“Tôi nghe được rồi! Vị cao thủ kia nói đây là con của hai người bọn họ!” Tin tức lan truyền rất nhanh. Dù ban đêm không tiện dò thám, không có nghĩa là người chơi phải chịu bó tay. Một vài người đã sớm thả ra những đạo cụ nhỏ như chuồn chuồn, bướm máy để bay quanh khu hoa viên nghe trộm NPC nói chuyện.

Yêu NPC thì thôi đi, dù sao NPC đó cũng vừa đẹp vừa có địa vị cao, làm một “cơm mềm” trong phó bản không hẳn là chuyện mất mặt. Ai mà chẳng muốn ôm chân một vị mỹ nhân quyền quý chứ? Nhưng mà sinh con với NPC trong phó bản?! Cái này thì đúng là quá sức tưởng tượng!

Người chơi phản ứng nhanh lập tức phân tích:
“Cậu ngốc à? Làm sao có thể biến ra đứa bé lớn thế kia chỉ trong một ngày? Rõ ràng chúng ta mới vào phó bản được vài ngày thôi. Khẳng định đó là tiểu quỷ khế ước, rồi dùng đạo cụ mị hoặc để giả làm con nít.”

Nghe anh ta nói vậy, đột nhiên có một người chơi như sực nhớ ra:
“Các anh còn nhớ bảng xếp hạng không? Tôi nhớ không lầm thì vị trí số một trong bảng ‘Sủng vật khế ước’ hình như chính là một con quỷ anh! Có khi nào anh ta chính là cao thủ đứng đầu bảng- Quy Lai Khứ?!”

Một người chơi khác lập tức trừng mắt đốp lại:
“Cái gì mà Quy Lai Khứ, người ta tên là Quy Khứ Lai! Quy Khứ Lai Hề! Cậu có đọc sách không đấy, ngay cả cái tên này cũng nhớ sai?”

Người nói không tin mình tùy tiện mà lại gặp được cao thủ hạng đầu, bởi lẽ ấn tượng mà Đàm Quy để lại cho mọi người hoàn toàn không giống với hình mẫu “cao thủ thần bí” mà họ tưởng tượng.
“Cho dù có quỷ anh cũng chưa chắc là thật đâu. Có khi chỉ là học đòi bắt chước cao thủ mà thôi, cửa hàng cũng có bán quỷ anh đấy. À phải rồi, các cậu có tra được phẩm cấp của con quỷ anh đó không?”

“Không được,” một người khác lắc đầu, “khoảng cách quá xa, tôi chỉ thả con bướm ra thám thính thôi, làm gì dám đến gần. Huống chi anh ta còn đi cạnh đại tiểu thư, tra xét kiểu gì cũng bị quấy nhiễu.”

Tùy tiện tra xét tư liệu người khác vốn dĩ đã là một hành vi mạo phạm. Nếu đối phương không phải cao thủ thì còn đỡ, nhưng nếu thật sự đúng là người đứng đầu bảng, vậy chẳng phải đã vô tình đắc tội sao? Huống chi bên cạnh Đàm Quy còn là đại tiểu thư- người ngay cả quản gia kh*ng b* kia cũng phải thu liễm vì sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của cậu. Có thể tưởng tượng được địa vị của đại tiểu thư đáng sợ đến cỡ nào.

“Anh Mộ Dung, anh thấy sao?” – Có người chuyển hướng câu hỏi về phía Mộ Dung, cũng chính là nam tóc trắng.

Anh ta không hề giấu giếm, thẳng thắn nói ra tên thật của mình là Mộ Dung Tuyệt.

“Các cậu nếu tò mò như vậy thì cứ việc đi hỏi thẳng. Tốt nhất đừng có lén lút dò xét, nếu bị phát hiện, khả năng bị g**t ch*t ngay tại chỗ sẽ rất cao.”

Hội trưởng và phó hội trưởng của công hội Thần Danh mà anh ta quen biết, người thì đứng trong top 10, người khác nằm trong top 50,nam tóc trắng Mộ Dung Tuyệt cũng là một trong trăm người chơi vào phó bản đầu tiên nhưng thực lực anh ta so với họ vẫn kém rất xa. Mà người đứng đầu bảng xếp hạng – Hạng một thực lực – lại càng là sâu không lường được. Anh ta không phải kẻ ngu, làm sao có thể liều lĩnh đi đắc tội loại người như vậy? Muốn biết thông tin thì chi bằng hỏi trực tiếp còn đỡ nguy hiểm hơn nhiều.

“Không thể nào… Dù gì thì cũng đều là người chơi mà.” Một cô gái mặc trang phục hầu gái yếu ớt lên tiếng, “Người chơi với nhau không phải nên hỗ trợ lẫn nhau sao?”

“Cô nghĩ ‘người chơi’ là quan trọng lắm sao?” Mộ Dung Tuyệt nghe thấy câu này thì mặt đầy trào phúng, “Từ đầu anh ta đã đứng về phía NPC, chưa từng có bất kỳ giao tiếp nào với người chơi khác. Nói thật, đã lăn lộn qua mấy cái phó bản rồi, đừng bảo với tôi là đến lúc tranh giành, các người sẽ sẵn sàng hy sinh mạng mình để nhường đường sống cho người khác.”

Trong thế giới nguy hiểm như thế này, tôn nghiêm của kẻ mạnh là thứ tuyệt đối không thể mạo phạm. Có cao thủ sẽ thoải mái không chấp, nhưng cũng có những kẻ tâm lý vặn vẹo, hẹp hòi, sẵn sàng giết người chỉ vì bị làm phiền hoặc cảm thấy bị xúc phạm.

Anh ta không rõ tính cách của người tên Quy Khứ Lai là thế nào, nhưng dựa vào kinh nghiệm, người có thể lọt vào top 10 bảng xếp hạng đều ít nhiều mang theo “bệnh”, mà kiểu bệnh này còn thường đi kèm với tính cách cực đoan. Ví dụ như người đứng thứ hai kia có biệt danh là “Kẻ Đồ Tể Chuyên Giết Người”, còn mấy cái tên kế tiếp cũng chẳng tử tế gì hơn.

Lúc này, một người chơi nam đeo kính râm đẩy đẩy gọng kính dày cộp trên mũi, trầm giọng nói:
“Anh ta có phải là Quy Khứ Lai hay không cũng chẳng quan trọng. Dù có là người đứng đầu bảng thật đi nữa, cũng không có nghĩa là sẽ giúp chúng ta. Nói thẳng ra, nếu vạn nhất anh ta thuộc phe chuột thì sao?”

Những người chơi lúc đầu còn hào hứng suy đoán thân phận của Đàm Quy, nghe đến khả năng anh có thể là người đứng đầu bảng xếp hạng nhưng lại thuộc phe đối lập, thì lập tức run cầm cập:
“Không thể nào…”

Nếu cao thủ hạng đầu thực sự là kẻ đứng ở bên chiến tuyến phe chuột, thì chẳng phải toàn bộ người sống sót đến giờ đều đang nguy hiểm?

Mộ Dung Tuyệt nhàn nhạt nói:
“Đừng nghĩ nhiều quá. Nếu thật sự là như vậy thì các người đã sớm bị diệt sạch từ đầu rồi.”
Người chơi kỳ cựu tỉnh táo hơn người mới rất nhiều, hiểu sâu sắc quy luật cá lớn nuốt cá bé trong thế giới tàn khốc này.

Nếu một cao thủ đứng đầu như thế đã có ý định giết họ từ trước, thì bọn họ nằm im không động đậy còn nhanh và êm hơn là phản kháng.Ít nhất cái chết cũng sẽ “dễ chịu” hơn một chút.

Lúc này, có người yếu ớt hỏi:
“Nhưng… vì sao lại là chúng tôi bị giết sạch? Tại sao không phải mọi người cùng bị giết sạch?”

Mộ Dung Tuyệt thản nhiên buông tay, mái tóc trắng khẽ dựng lên một sợi:
“Bởi vì tôi mạnh hơn các người, hơn nữa tôi không ngu đến mức đi chọc giận anh ta.”

Ở một nơi khác, Đàm Quy đột nhiên hắt xì mấy cái liền.

“Anh bị cảm sao?” Mặc Trầm lập tức đưa tay sờ lên trán anh, ánh mắt lo lắng.
“Em cảm thấy hình như trán anh hơi nóng.”

Cậu hơi kiễng chân lên, lấy trán mình chạm nhẹ vào trán Đàm Quy, nói nghiêm túc:
“Thật đấy, so với em thì ấm hơn nhiều lắm.”

Là một con người, thân nhiệt của Đàm Quy vốn dĩ đã cao hơn Mặc Trầm không ít. Nhưng nói suông không bằng có bằng chứng, anh liền lấy một cái hòm thuốc gia đình cao khoảng nửa thước ra từ ba lô hình vuông, sau đó lôi một khẩu súng đo nhiệt độ ra.

“36.8 độ. Nhiệt độ bình thường, anh không sao cả.”
Cũng chẳng biết là ai đang nhắc tới anh sau lưng, dường như đã quá quen bị người khác chú ý đến mức có hơi phiền. Bị để mắt quá nhiều thì cũng chẳng phải điều gì tốt lành, nhưng Đàm Quy đã quen loại tình huống này từ lâu.

Nhìn chiếc xe nôi xuất hiện trong phòng, Mặc Trầm dùng ngón tay chọc chọc Đàm Quy:
“Vậy còn tên này thì sao? Giải quyết kiểu gì?”

Cậu chỉ muốn có một buổi sinh hoạt vợ chồng thật bình thường, chứ không thể chịu được cảnh Vương Thanh Viễn cứ sáng loáng xuất hiện ở đó như bóng đèn siêu cấp.

Đàm Quy nhún vai đáp:
“Không sao. Nó có nơi ở riêng của mình. Anh thu hồi nó về là được.”

Gia viên sủng vật là một khu vực có không gian rất rộng, hiện tại còn được trang bị thêm đủ loại nội thất. Một mình Vương Thanh Viễn ở hoàn toàn thoải mái.

Trước khi bị thu hồi, quỷ anh vung vẩy tay chân, làm động tác ra hiệu rằng mình có điều muốn nói.

Là người ký khế ước với quỷ anh, Đàm Quy và nó có một kiểu tâm linh tương thông nhất định. Anh nhìn biểu cảm rồi nói:
“Nó nói muốn ra ngoài chơi một chút, có thể thuận tiện giúp chúng ta quan sát tình hình trong lâu đài.”

Đại tiểu thư Lilith lập tức đưa tay bịt chặt hai tai:
“Anh nói cái gì? Em không nghe thấy gì hết! Vừa rồi em chẳng nghe thấy gì đâu!”

Dù sao đi nữa trên danh nghĩa cậu vẫn là chủ nhân của tòa lâu đài, nếu có ai đó làm ra hành vi tổn hại đến nơi này thì cậu không thể làm ngơ. Thế nhưng nếu không nghe thấy, không biết gì, thì… cậu không có trách nhiệm gì cả.

Không nghe thấy chính là ngầm thừa nhận. Có một số chuyện không cần nói rõ, Đàm Quy đương nhiên hiểu được “ý ngoài lời” của cậu. Anh và Mặc Trầm vốn rất ăn ý, không cần nhiều lời đã hiểu nhau. Vậy là anh thả quỷ anh ra ngoài để tiếp tục điều tra bí mật trong lâu đài giúp anh.

Sau đó, Đàm Quy kéo người mẫu duy nhất của mình lại:
“Lại đây để anh kiểm tra một chút, xem hình vẽ hôm qua có bị phai màu không.”