Lão Bà Của Ta Là Boss Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 83: Lâu đài huyết sắc ( 9 )



Quỷ anh là một “đứa trẻ” có thể làm được việc. Nó sở hữu một lĩnh vực gần như vô địch, lại có vẻ ngoài vô hại với khuôn mặt trẻ con ngây thơ, kết hợp với thân phận “bé con”, đã thành công bắt sống hai cô bé Lucy và Leah. Dưới sự dẫn dắt nhiệt tình của hai “người bạn mới”, quỷ anh nhanh chóng thăm dò được nhiều góc khuất trong lâu đài.

Thật ra, hai ngày trước Đàm Quy đã đi thăm hầu hết các khu vực trong lâu đài rồi. Những nơi bên trong là do đi thăm dò cùng Mặc Trầm, còn phần bên ngoài thì được khám phá khi họ tản bộ sáng nay.

Tuy nhiên, có hai nơi anh không tiện bước vào, đó chính là phòng của Lucy và Leah. Bởi vì anh là người đàn ông của đại tiểu thư, nên càng không thể tùy tiện ra vào phòng riêng của hai cô gái khác.

Đợi đến khi hai cô gái kia chơi đùa mệt đến mức ngủ say mê man, quỷ anh mới lặng lẽ rời phòng, lượn qua dãy hành lang có chút âm u quỷ dị, rồi khẽ gõ cửa phòng đại tiểu thư Lilith.

Cánh cửa phòng tất nhiên là do Đàm Quy mở ra.

Trong căn phòng này, dường như đại tiểu thư Lilith luôn trong trạng thái thể chất yếu ớt, đa phần thời gian đều không đủ tinh lực. Chỉ vừa mới kiểm tra tình trạng lớp vẽ cơ thể một chút, cậu đã lười biếng nằm dài trên ghế nằm, ngủ thiếp đi.

Không hiểu vì sao cách thiết kế phòng lại kỳ quái như thế, phòng khách thì tràn đầy ánh nắng, trong khi phòng của chủ nhân lại gần như chẳng có chút ánh sáng nào.

Tất cả ánh sáng mặt trời đều bị các ô cửa kính màu rực rỡ ngăn lại. Ánh nắng rực rỡ xuyên qua ô cửa kính pha lê hình hoa hồng khổng lồ, bị chia nhỏ thành từng mảng sáng đa sắc lung linh, phủ khắp căn phòng vốn đã hoa lệ, khiến cho nơi này càng thêm kỳ dị và siêu thực.

Đại tiểu thư mặc chiếc váy lụa lộng lẫy nằm nghiêng trong làn sáng ấy, lười biếng mà mê hoặc đến lạ. Quần áo trên người cậu buông lơi, để lộ làn da trắng ngần mịn màng còn tinh tế hơn cả bạch ngọc.

Một bông hồng rực rỡ đang nở rộ ngay xương quai xanh của cậu, đó chính là hình xăm hoa mà ai đó đã dùng môi “vẽ lại” không lâu trước. Vì mới bị hôn qua, sắc màu của nó hôm nay càng thêm rõ ràng.

Dưới làn váy của Mặc Trầm, đôi vớ dài màu trắng vốn lỏng lẻo đã bị tụt xuống, nằm vắt vẻo trên mặt đất. Cặp chân thon dài trắng muốt lộ ra, thẳng tắp như được tạc từ bạch ngọc hay đậu hũ phỉ thúy mềm mại, mềm đến mức chỉ nhìn thôi cũng có cảm giác như có thể véo ra nước.

Dù quỷ anh có bề ngoài là trẻ con, Đàm Quy vẫn rất có ý thức, anh nhặt lấy một tấm thảm lông xù che lên phần ngực Mặc Trầm. Trẻ con thì vẫn là con nít, nhìn thấy cảnh này… vẫn biết xấu hổ. Có chút chuyện, đúng là nên giữ cho “lỗ kim” không mở lung tung.

Đóng cửa lại, việc đầu tiên anh làm là kiểm tra thuộc tính của sủng vật nhà mình. Cũng may, sau thời gian dài chạy đi chạy lại bên ngoài, chỉ có chút tinh lực tiêu hao, các chỉ số còn lại đều ổn định.

Nhưng mà, anh rất nhanh đã phát hiện một điều khác thường: Trên người quỷ anh xuất hiện thêm một đống đồ chơi nhỏ lấp lánh, thoạt nhìn như châu báu và trang sức đắt tiền.

“Cái này cậu lấy ở đâu ra vậy?” – Đàm Quy cau mày. “Chúng ta không thể tùy tiện lấy đồ của người khác. Một lát nữa phải đem trả lại đấy.”

Trước giờ anh chưa từng lấy của ai thứ gì không phải của mình. Dù gì quỷ anh cũng là sủng vật mà anh ký khế ước, ở một mức độ nào đó đại diện cho hình tượng của chính anh. Đàm Quy không có ý định nuôi dạy một đứa “trộm vặt”, nên ít nhiều vẫn phải răn dạy và quản lý hành vi của quỷ anh.

Người ta thường nói: “Giờ trộm kim, lớn trộm châm” nghĩa là nhỏ thì lấy kim chỉ, lớn lên thì cướp cả nhà. Nhìn mấy món đồ kia: sáng loáng lấp lánh, nào là chuỗi ngọc trai to bóng loáng, vòng cổ bảo thạch đỏ to như trứng chim bồ câu, cổ tay đeo đến bốn cái vòng lấp lánh, còn có nhẫn ngọc bích…

Vàng, bạch kim, ngọc phỉ thúy – cái gì cũng có, chỉ duy nhất không thấy thứ làm từ bạc!

“Cậu nói mấy thứ trang sức này là do hai tiểu thư tặng cậu? Mà cậu còn để mặc cho bọn họ đùa giỡn với cậu, đổi lấy những món này làm thù lao?”

Quỷ anh gật đầu rất nghiêm túc, đúng vậy, chính là như thế.

Đàm Quy lúc nào cũng dạy rằng mình là người chính trực, chỉ nhận những gì xứng đáng, không tham lam, không lấy đồ không phải của mình. Quỷ anh cũng học theo y chang, lần này dùng đến “sắc đẹp” của chính mình để đổi lấy đám đồ chơi nhỏ lấp lánh kia.

Trên người quỷ anh hiện tại có đến mười mấy món trang sức, gần như mỗi món đều là đạo cụ, cấp thấp nhất là màu lam, còn có hai ba món đạt đến cấp tím. Đáng nói là trong số đó còn có không ít là đạo cụ phòng ngự rất thực dụng, với tình hình hiện tại của Đàm Quy thì đúng là cực kỳ hữu ích.

Nếu những thứ này là do quỷ anh dựa vào thực lực của mình mà kiếm được, rõ ràng và hợp lý, dĩ nhiên Đàm Quy không khách sáo:
“Tôi tin cậu. Làm rất tốt, cố gắng lên nữa nhé.”

Anh tiện tay némmột lọ quỷ khí sữa bò mới cho quỷ anh :
“Đây là phần thưởng của cậu.”
Với anh thì một bộ trang phục chuyên dụng là đủ, không cần để quỷ anh phải mang quá nhiều đồ trang trí vướng víu lên người.

Đàm Quy còn lấy thêm vài bình nữa, giơ trước mặt quỷ anh lắc lắc:
“Mấy cái này cũng là phần thưởng, nhưng không được uống hết một lúc đâu đấy.”

“Uống xong rồi nếu thấy mệt thì về nghỉ ngơi.”
Loại quỷ khí sữa bò này có thể được hấp thu trực tiếp, không cần lo chuyện bài tiết. À đúng rồi, hiện giờ quỷ anh cũng có răng rồi, Đàm Quy còn tốn tiền mua cho quỷ anh một bộ bàn chải đánh răng hình tiểu ếch xanh siêu đáng yêu, kem đánh răng thì vị dâu ngọt ngào thơm mát trong cửa hàng.

So với những món đồ trang sức hoa hòe loè loẹt mà các bé gái thích mê, Vương Thanh Viễn không hề do dự mà chọn ngay sữa bò quỷ khí. Là sữa bò vị dâu tây đó! Làm gì có bé cưng nào cưỡng lại được?!

Tất nhiên, mấy món trang sức mà quỷ anh mang về phải được đại tiểu thư kiểm tra qua một lượt trước. Hơn nữa, sau đó còn phải ra ngoài xác nhận lại với hai cô gái kia. Dù sao thì làm “anh rể” mà mang đồ của “em vợ” lên người, nói ra nghe như truyện cẩu huyết ngược tâm, đúng chuẩn… “ văn học cô em vợ”.

Phần lớn những món trang sức quỷ anh mang về đều là đồ dành cho nữ giới. Đàm Quy chỉ giữ lại hai món là đạo cụ phòng ngự, còn lại đều treo hết lên người Mặc Trầm.

Hồi trước đi dạo phố, Đàm Quy từng đóng vai một “búp bê Barbie” cho Mặc Trầm tùy ý phối đồ, chỉnh sửa, chăm chút từng tí một như đang trang điểm cho một mô hình sống. Lần này thì ngược lại, đã đến phiên Mặc Trầm bị “lên đồ” từ đầu đến chân.

Khi hai vị tiểu thư kia tỉnh dậy, vừa phát hiện quỷ anh không thấy đâu, lại nhìn thấy những món trang sức quý giá mà mẹ để lại cũng biến mất… lập tức hoảng loạn. Chẳng lẽ là mấy con chuột đáng chết đó trộm mất rồi?!

Các cô tức giận đến phì phò, vội vàng chia nhau đi tìm. Nhưng vừa ra đến nơi, liền thấy một cảnh tượng khiến toàn bộ cảm xúc xấu hổ, giận dữ, lo lắng trong phút chốc đều bị nghiền nát, hơn phân nửa trang sức quen thuộc của họ đang treo trên người chị cả.

Những món từng như đồ chơi trên người quỷ anh, giờ được phối lên người đại tiểu thư Lilith thì hoàn toàn biến thành mỹ lệ, quý phái đến động lòng người, mỗi một món đều như phát sáng, nhấn chìm thị giác.

Tức giận muốn hộc máu? Trong tích tắc liền tan biến sạch.

Hai cô đứng đơ tại chỗ như bị đóng băng, mắt không chớp nhìn chằm chằm một hồi lâu. Cuối cùng vẫn là Đàm Quy phải hỏi:
“Các em đến đây có việc gì sao?”

Câu nói đó mới phá vỡ bầu không khí như tranh vẽ đang bao trùm.

Lần này, hiếm thấy Leah là người mở lời trước:
“Nếu chị gái thích, mấy thứ này cứ để chị ấy dùng đi.”
Ngay sau đó, Lucy nhỏ bé cũng gật đầu như gà mổ thóc, biến thành một máy đồng ý sống:
“Không sai, không sai!”

Chuyện trang sức cứ thế được giải quyết nhẹ nhàng. Đàm Quy cảm thấy hai vị tiểu thư này chắc đã rút ra được bài học, không nên tùy tiện treo đồ quý lên người quỷ anh như treo đồ chơi nữa.

Cả hai rời đi trong vẻ mặt tràn ngập phấn khích và chấn động, trong lòng trào dâng một khát vọng mới, các cô cũng muốn thử “trang điểm kiểu đại tiểu thư” đẹp đến rực rỡ như thế, vừa quyến rũ lại vừa bí ẩn. Đây chẳng phải chính là hình mẫu “nữ nhân thành thục trong truyền thuyết” sao? Hấp dẫn, nguy hiểm – các cô cũng muốn có được sức hút ấy.

Sau khi hai tiểu thư rời đi, cửa phòng đại tiểu thư lại khép chặt. Người bình thường không thể thấy được cảnh tượng bên trong.

Ngoài mấy món trang sức có thuộc tính tốt, lần này quỷ anh còn mang về thêm không ít… “bí mật nhỏ”. Ví dụ như trong phòng của hai chị em kia treo không ít bức tranh. Nhưng tranh trong phòng các cô lại rất khác với tranh treo ở hành lang.

Hành lang toàn là tranh vẽ nam nhân. Còn trong phòng hai tiểu thư ấy lại là tranh nữ nhân, mà những nữ nhân trong tranh kia dường như cử động được.

Vương Thanh Viễn vung tay múa chân một hồi mà vẫn không truyền đạt được ý mình rõ ràng, cuối cùng dứt khoát cầm lấy bút, tự tay vẽ lại bố trí căn phòng để truyền đạt thông tin cho chủ nhân của mình – Đàm Quy.

Thật ra, về mặt vẽ đường nét và kỹ thuật thì Vương Thanh Viễn tất nhiên không thể so với Đàm Quy, dù sao Đàm Quy đã học tập nghiêm túc suốt một thời gian dài, còn nó thì chỉ trải qua vài buổi huấn luyện ngắn ngủi. Nhưng phải nói là, thiên phú của nó rất đáng nể.

Đàm Quy nhìn qua một lượt là đã hiểu ý trong bức tranh:
“Ý cậu là… hai người kia mới chính là chuột?”

Vương Thanh Viễn gật đầu… rồi lại lắc đầu, sau đó trầm ngâm một chút, như đang suy nghĩ xem “chuột” trông như thế nào, rồi so với bộ dáng của hai cô gái kia ra sao. Cuối cùng, nó nghiêm túc vẽ thêm cánh vào hình để nhấn mạnh rằng:
Chuột không có cánh, nhưng hai kẻ đó là chuột có thể bay!

Nói cách khác: Lucy và Leah không chỉ là “chuột”, mà còn là loại chuột có thể bay.

Lúc này Đàm Quy đã hiểu đại khái:
“Ý cậu là hai vị tiểu thư đó là dơi à?”

Vương Thanh Viễn lại lắc đầu dứt khoát. Nó như vừa bị rung rơi hết mọi thứ trong đầu, những gì thu hoạch được bên ngoài lúc nãy đều “chấn động” tới mức rớt sạch, không còn lời nào để nói nữa.

Uống một hơi cạn sạch một bình sữa bò quỷ khí vị dâu tây, nó vỗ vỗ cái bụng tròn vo của mình, sau đó lăn về nằm trong chiếc nôi của sủng vật gia viên mà ngủ.
Mặc Trầm rõ ràng không chào đón nó, nó chẳng muốn làm bóng đèn. Dù vẻ ngoài còn nhỏ, nhưng trên thực tế tuổi quỷ anh rất lớn, nó rất biết điều, không định cản trở hai người kia sinh cho một “em gái” cho nó.

Đàm Quy không biết đọc tâm, nếu biết được Vương Thanh Viễn đang suy nghĩ mấy thứ ấy, có khi chỉ biết cầm quyển sách sinh vật ra ném cho nó, lạnh lùng phán một câu:
“Bạn nhỏ nên đi học lại sinh học.”



Trên bàn cơm hôm đó, có người chơi nhân lúc ăn uống tranh thủ lên tiếng:
“Đã là ngày thứ ba rồi. Nếu ai còn gì muốn nói, cứ nói thẳng, chúng ta sẽ cố hết sức hoàn thành…”

Một người khác lầm bầm, mang theo vài phần bi quan:
“Chỉ cần sống sót là được rồi. Tụi mình mệnh chó thôi, không dám tranh đồ với ai đâu.”

Không biết từ bao giờ, mọi người đã cùng nhau trải qua đêm thứ ba trong phó bản. Nhân số giờ đã vơi đi đáng kể. Mà càng ít người, những người còn lại càng bất an. Bọn họ tụ lại một chỗ vì muốn “ôm nhóm sưởi ấm”, nhưng do sự tồn tại của trận doanh chuột, bề ngoài có vẻ đoàn kết, thực chất lại là một nhóm tán loạn, rất dễ bị nội bộ chia rẽ từng phần một.

Không ai để ý rằng, hôm nay, dường như trong lâu đài xuất hiện nhiều bóng ma hơn bình thường.

Đó là những thực thể có hình dạng cực kỳ giống chuột, âm thầm cư ngụ trong các vùng tối của lâu đài. Trong bóng tối mơ hồ, có thể nhìn thấy đôi mắt đỏ rực và hàm răng sắc nhọn.