“Cái gì?!”
Dù hôm qua đã đụng mặt quản gia, nhưng hôm nay Mộ Dung Tuyệt vẫn liều mình ra ngoài tìm tin tức. Khi đọc được tin nhắn, đồng tử anh ta lập tức co rút, suýt chút nữa thì lộ ra khỏi trạng thái ẩn thân. Anh ta lập tức chạy đến bên cửa sổ, và quả nhiên, trước mắt anh ta là một đàn dơi khổng lồ đang bay tới, che kín cả bầu trời.
Dù anh ta có mạnh mẽ đến đâu, thì chỉ dựa vào sức một người cũng khó mà chống lại một đàn dơi kh*ng b* như vậy. Mà dơi… nếu liên hệ một chút đến biểu tượng của loài này, thì khả năng cao, quái vật của phó bản lần này chính là quỷ hút máu!
“Lên! Mau chạy lên!” Mộ Dung Tuyệt vội vàng gõ cửa các phòng khách gần đó. Nhưng có lẽ do vài người chơi từng gặp phải “sự kiện quỷ gõ cửa” trước đó, nên hầu hết mọi người đều đã khóa chặt cửa phòng từ sớm, không ai dám tùy tiện mở cửa ban đêm.
Không mở cũng không sao, chỉ cần họ tỉnh và giữ cảnh giác là được. Việc cần làm lúc này là tìm hai thành viên còn lại trong hiệp hội. Mộ Dung Tuyệt đã chọn ở riêng một phòng, còn hai người kia ở chung một phòng khác. Anh ta dùng đạo cụ liên lạc do hiệp hội phát để gửi tin cảnh báo, sau đó nhanh chóng mở cửa vào phòng họ.
Những người khác thì chỉ cần nhắc nhở vài câu là đủ, nếu họ không tin, anh ta cũng không làm gì được. Đôi khi phải có vài mạng người hy sinh thì mọi người mới chịu mở mắt nhìn ra tình hình thực sự.
Có vài người vì tò mò không nhịn được, lén mở hé cửa ngó ra xem có chuyện gì đang xảy ra và lập tức bị dơi từ cửa sổ lao vào làm cho kinh hãi.
“Cái gì thế này?!” Họ luống cuống vung tay đuổi những sinh vật đang bay loạn xạ quanh mình, cảm thấy có thứ gì đó đang bám lên cổ và… hút máu.
“Thối quá! Mùi này không ăn nổi đâu!”
Một con dơi nhỏ rơi xuống đất. Nó chỉ hút một chút máu rồi dừng lại, chứ không điên cuồng hút khô như người chơi tưởng tượng.
Ngay sau đó, một đàn dơi dày đặc như mây đen áp sát, bay ào ạt vào sảnh giữa của lâu đài. Hàng ngàn, hàng vạn con dơi tụ lại, ghép thành hình dáng một con người. Quản gia của lâu đài bước ra nghênh đón. Tất cả đèn trong lâu đài đều được thắp sáng, chính xác hơn là những cây đuốc và nến bắt đầu rực cháy, ánh sáng lập lòe mờ tối chiếu xuống cảnh tượng phía trước.
Trong ánh lửa lờ mờ, một gương mặt vô cùng anh tuấn hiện ra trước mắt mọi người, thậm chí… có chút quen thuộc.
“Đây chẳng phải là người trong bức tranh treo ở tầng 3 sao?”
Đúng vậy, khuôn mặt ấy chính là nhân vật chính trong bức tranh ở tầng ba. Trước đây mọi người cứ tưởng bức họa chỉ là một tác phẩm nghệ thuật dùng để tôn vinh chủ nhân lâu đài. Nhưng giờ nhìn thấy người thật, mới phát hiện tranh vẽ còn chưa thể tái hiện được một phần mười vẻ đẹp của ông ta.
Dù là nhị tiểu thư hay tam tiểu thư, hai người con gái của lâu đài đều là những thiếu nữ xinh đẹp khiến người khác không khỏi xiêu lòng. Nhưng ba của họ – chủ nhân thật sự – còn mang trong mình một loại khí chất mê hoặc khó tả. Tựa như một loại rượu quý lâu năm, hương thơm nồng đậm, chỉ cần nhìn thoáng qua đã khiến người ta choáng váng, mê mẩn, tâm thần ngây dại.
Lúc này, cửa phòng tầng ba bật mở. Nhị tiểu thư Leah và tam tiểu thư Lucy lao ra. Hai người đều khoác áo choàng đen lót nhung đỏ, mặt ngoài là lớp lông chồn nước đen bóng, vừa xù vừa mềm mại, nhìn cực kỳ tinh xảo và xa hoa.
Cả hai gấp đến mức không thèm đi bằng cầu thang mà trực tiếp phóng khỏi lan can tầng ba, đáp xuống nhẹ nhàng và duyên dáng. Trước mặt bao người, hai cô gái hạ cánh vững vàng, không phải trên mặt đất mà là trong vòng tay rắn chắc của người đàn ông kia.
“Daddy!”
“Daddy trở về rồi, daddy!”
Hai thiếu nữ tuổi tác không chênh nhau là mấy, mỗi người ngồi lên một bên vai cha mình. Thậm chí Lucy còn không kìm được mà hôn lên má ông ta một cái đầy âu yếm.
“Ôi, bé cưng của daddy.” Gương mặt anh tuấn của người đàn ông nở nụ cười rạng rỡ đến chói mắt, khiến người nhìn váng đầu mắt hoa.
Leah thì vẫn giữ chút dè dặt, chỉ vui vẻ gọi một tiếng rồi lập tức nhảy khỏi vai ông ta. Cô gái dùng giọng điệu hơi ngượng ngùng nói:
“Con đã trưởng thành rồi.”
Người đàn ông anh tuấn kia mỉm cười dịu dàng, nói bằng giọng ôn nhu:
“Cho dù con có 200 tuổi, 300 tuổi, thì trong mắt daddy, con vẫn mãi là bé cưng của daddy.”
Một hình ảnh dịu dàng và đầy yêu thương đến nhường nào. Nếu các người chơi không phải đang bị coi là “đồ ăn được chuẩn bị sẵn”, thì có lẽ họ đã thật sự cảm động trước khoảnh khắc cha con ân ái đầy cảm xúc này.
“Bá tước đại nhân, ngài đã vất vả rồi.” Quản gia cúi đầu kính cẩn với người đàn ông đó, bởi vì ông ta chính là chủ nhân thực sự của tòa lâu đài này. Trên danh nghĩa, quản gia là “huyết phó” của vị bá tước, nói chính xác hơn là “huyết phó cao cấp”, còn những hầu gái khác chỉ là đám huyết nô cấp thấp nhất.
Còn những người chơi mới đến – dù là dưới danh nghĩa “người hầu” hay “khách nhân” – thì trong Lâu Đài Huyết Sắc này, địa vị của họ còn thấp hơn nữa. Thật ra nơi này từng có một cái tên rất đẹp là Lâu đài Hoa Hồng, nhưng từ khi trở thành lãnh địa của huyết tộc, cái tên ấy đã bị lãng quên.
Bọn họ chưa bao giờ gọi mình là “quỷ hút máu”, đó là cách gọi miệt thị do loài người bịa ra. Vị bá tước cao quý, ưu nhã tên là Lance, luôn tự xưng mình là “huyết tộc”.
Lúc này, ánh mắt Lance đột nhiên nhìn về phía tầng hai.
“Ai đang lén nhìn vậy? Là những vị khách tôi mời đến sao?” Ông ta nở một nụ cười dịu dàng với dãy phòng ở lầu hai.
Sau đó, cúi đầu hỏi hai cô con gái của mình:
“Trong các khách nhân lần này có ai khiến các con vừa ý không?”
Hai cô gái đồng thanh lắc đầu:
“Không vừa ý ai cả.”
Chỉ một nụ cười dịu dàng của vị bá tước cũng khiến giá trị lý trí của các người chơi tụt xuống rõ rệt. Có người còn rơi vào tình trạng sát ngưỡng nguy hiểm, thậm chí xuất hiện trạng thái xấu bị mị hoặc.
“Bá tước đại nhân thật là một người tốt…” – Có một người chơi không kiềm được bản thân, bước ra khỏi phòng, đôi mắt đỏ lên như bị viêm kết mạc, ánh nhìn tràn ngập sùng bái. Dường như cậu ta chỉ muốn dâng hiến tất cả cho vị bá tước ấy.
“Cậu tỉnh lại cho tôi!” Trong đội của Mộ Dung Tuyệt có người trúng chiêu, nhưng may mắn là anh ta phản ứng cực nhanh. Không chỉ lập tức đóng sầm cửa lại, anh ta còn vung tay cho đồng đội một cú đập đầu mạnh mẽ.
Người kia ngơ ngác sau cú đánh:
“Đội trưởng… sao lại đánh tôi?”
Mộ Dung Tuyệt trừng mắt tức giận nhìn cậu ta:
“Nếu không đánh cậu, chẳng lẽ để cậu chạy đi làm đồ ăn à? Nghe lại những gì cậu vừa nói đi, dưới kia là quỷ hút máu, mà cậu lại bảo ông ta là người tốt?!”
Người kia ôm mặt, uất ức lẩm bẩm:
“Nhưng là… là do đội trưởng mở cửa. Nếu anh không mở cửa, có khi tôi đã không nhìn thẳng vào mắt ông ta, sẽ không bị mị hoặc…”
Mộ Dung Tuyệt nghiến răng ken két:
“Cậu nghĩ chỉ cần đóng cửa là xong sao? Ông ta đã trở lại rồi, các cậu là ‘khách mời’ thì có thể cả ngày chui tránh trong phòng được à? Mau chóng nâng kháng tinh thần lên đi!”
Anh ta vốn tưởng lũ dơi kia chỉ dùng tấn công vật lý như là lao tới hút máu. Ai ngờ tên bá tước đó còn có thể tung công kích tinh thần, chỉ cần nở một nụ cười thôi đã khiến người khác mất khống chế.
Năng lực mị hoặc này thật sự quá đáng sợ, thử tưởng tượng giữa lúc hai phe đang giao chiến, mà đồng đội mình đột nhiên bị thao túng, quay lại đâm mình một nhát. Vốn dĩ có thể thắng, vậy mà đã thua sạch chỉ trong chớp mắt.
Nói đến đây, người chơi vừa bị Mộ Dung Tuyệt đập đầu một cú chợt nhớ ra điều gì đó, liền lên tiếng:
“Đội trưởng, anh có nghĩ người chơi kia – cái người lúc nào cũng đi theo phía sau đại tiểu thư ấy – có khi nào vì đẹp trai mà …cũng bị mị hoặc không?”
Nếu câu này được nói ra từ ngày đầu tiên vào phó bản, rằng Đàm Quy kỳ thật chẳng có bản lĩnh gì, chỉ là vì đẹp nên bị mị hoặc, là một con rối NPC thì Mộ Dung Tuyệt chắc hẳn đã sung sướng gật đầu. Nhưng sau khi tận mắt chứng kiến Bá tước Quỷ Hút Máu, anh ta lại hy vọng sự thật không phải vậy.
Bởi vì nếu đúng như thế… thì lần này, những người còn sống có khả năng sẽ phải bỏ mạng ở đây. Dù anh ta mạnh đến đâu, chỉ số cao thế nào, thì kháng tinh thần vẫn là điểm yếu chí mạng của anh ta. Mà vừa rồi đối phương thậm chí chưa tung tuyệt chiêu, chỉ mới nở một nụ cười nhẹ nhàng đã khiến vài người mất kiểm soát, bị bắt sống dễ dàng.
Nếu anh ta là mục tiêu thật sự của tuyệt kỹ kia, có khi chỉ một ánh mắt thôi cũng khiến anh ta sụp đổ hoàn toàn.
Bây giờ, hơn phân nửa hy vọng sống sót trong phó bản này đều dồn hết vào Đàm Quy. Và không biết có phải vì nghe được tiếng gọi hy vọng trong lòng mọi người hay không, cửa phòng của đại tiểu thư tầng ba bỗng phát ra tiếng kẹo kẹt mở ra.
Đàm Quy xuất hiện, một tay nâng theo một chiếc đèn lồng xinh đẹp lung linh như ánh đom đóm trong đêm hè, thứ ánh sáng khiến người ta ngỡ như chỉ cần ước nguyện, nó liền thành hiện thực. Tay còn lại của anh cũng không nhàn rỗi, nắm lấy tay bé chồng nhà mình.
Người ta có câu: “Vợ xấu cũng phải gặp cha mẹ chồng”, giờ bố vợ đã về, Đàm Quy thấy cũng nên dắt Mặc Mặc ra gặp mặt ông ba tiện nghi này một lần. Dù gì bản thân anh không phải dạng khó coi, chẳng cần lo lắng vấn đề ngoại hình.
Nhìn thấy Đàm Quy cùng Mặc Trầm xuất hiện, Lucy lập tức chạy lại tố cáo:
“Chị cả không chỉ ở cùng người đàn ông này, hai người này còn có một đứa con nữa cơ! Đứa nhỏ kia bé xíu, ra ngoài chỉ ngồi xe nôi, hơn nữa tính tình siêu khó chịu, gặp ai cũng phun nước miếng!”
Nói đến đây, Lucy -người từng bị phun trúng- có vẻ như còn rất nhiều bức xúc chưa nói hết.
Bá tước Lance nghe xong liền trợn mắt, bật thốt:
“Cái gì?!”
“Là thật đấy. Đứa bé kia nhìn qua còn có chút giống Lilith nữa kìa.” Ngay cả chị hai, người bình thường rất ít nói và luôn giữ vẻ trầm ổn, cũng lên tiếng xác nhận. Điều này như xác minh cho câu chuyện tưởng như vô lý kia.
【Phát hiện bạn gây ra đả kích tâm lý nghiêm trọng cho NPC đặc thù Bá tước Lance. Nhận được danh hiệu đặc biệt: Sát Thủ Bố Vợ】
Đàm Quy: …
“Lại thêm một cái danh hiệu rối loạn lung tung nữa rồi…” Anh cạn lời.