Lão Bà Của Ta Là Boss Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 86: Huyết sắc lâu đài ( 12 )



【Danh hiệu Sát Thủ Bố Vợ: Khi đối đầu với NPC có con gái, bạn có thể bỏ qua phòng ngự của đối phương, tạo ra sát thương thực tế trực tiếp.】

Nghe qua thì giống một danh hiệu lông gà vịt vớ vẩn, nhưng trong phó bản này lại hữu dụng vô cùng. Bởi lẽ Bá tước Lance có ba “cô con gái”, chính xác hơn là hai. Còn “bé chồng thân thương” của Đàm Quy thật ra chỉ là một “nam mặc váy xinh” chứ không phải con gái thật sự.

Còn Lilith, đại tiểu thư thì như một “chiếc áo bông có gió lọt” đúng nghĩa: vừa khéo léo hiểm độc, lại rất biết cách đâm lén ba mình.

Sau khi cho cha già một trận “đổi sắc mặt” xong, Mặc Trầm kéo Đàm Quy vào phòng. Vì vội vàng xuất hiện, cậu còn chưa kịp mặc tử tế.

Khổ thân Bá tước – ông cha này suýt nữa nghẹn thở ngay tại chỗ, phải mất nửa ngày mới lấy lại hơi. Dù vậy, ông cũng không tiện làm ầm ĩ giữa nơi đông người, đành nén giận, rẽ sang hướng tầng 3, mặt nặng như chì.

“Tôi đi gặp… Lilith…” — Ông nghiến răng, nuốt xuống mấy chữ sau “và đứa bé kia”.

Còn cái kẻ không biết từ đâu chui ra, “nam nhân lạ” gì đó, bá tước Lance đến cả nhắc tên còn không thèm. Là ba thương con, ai lại dễ dàng chấp nhận cái thể loại chuyện này cơ chứ?

Đáng thương cho ông bá tước, vừa chạm tay vào tay nắm cửa phòng Lilith thì lập tức bị điện giật một cú! Nếu phản ứng không nhanh, e rằng đã lăn quay ngay tại chỗ rồi.

Dù người chưa bị tiêu diệt, nhưng mái tóc đen mượt bóng loáng của ông lập tức bị điện giật dựng ngược lên trời như mới vừa cắm đầu vào ổ điện, nhìn chẳng khác nào vừa làm xong một ly “trà sữa năng lượng miễn phí”.

“Khoan đã, bá tước đại nhân!” Quản gia hấp tấp chạy đến, tiếc là đã muộn một bước.
“Thời điểm này… không thể tùy tiện vào phòng đâu. Đại tiểu thư hiện đang ở cùng người yêu, đêm nay không tiện bị quấy rầy. Nếu thật sự có việc gấp, xin ngài vui lòng… bấm chuông cửa.”

Buổi tối là khoảng thời gian riêng tư của hai vợ chồng, lúc “làm bài tập” mà có người xông vào thì biết làm sao? Đương nhiên phải bố trí một chút phòng hộ tối thiểu trên cửa phòng để tránh tình huống dở khóc dở cười.

Ban đêm có người gõ cửa chưa chắc là quái vật có ý xấu, cũng có thể là người chơi khác đến xin giúp đỡ. Nói đi cũng phải nói lại, dù sao Đàm Quy vẫn là con người, tuy không dư dả lòng tốt, nhưng tuyệt đối không phải kẻ chủ động đi hại người khác. Vì vậy, anh đã viết rõ ràng và minh bạch trên cửa phòng:

“Không có việc đừng làm phiền. Có việc xin kéo chuông cửa.“

Ngay chính giữa cửa phòng của Lilith, treo một tấm biển “Chớ quấy rầy”.
Đàm Quy rất chu đáo, tấm biển không chỉ viết bằng ngôn ngữ thông dụng của Liên Bang mà còn có thêm cả ngôn ngữ của Linh giới.

Nhưng cũng hết cách, bá tước Lance vì lo lắng cho “con gái” mà vội vã xông vào, kết quả bị giật điện nhẹ một chút.

Thật ra với bá tước Lance, dòng điện đó vốn không đáng để bị thương, nhưng ai bảo Đàm Quy lại có thêm danh hiệu 【sát thủ bố vợ】 làm gì. Cái bẫy đó là do chính tay anh sắp đặt, đương nhiên được bỏ qua sức phòng ngự đáng sợ của huyết tộc bá tước, nên đã gây ra thương tổn thực sự cho Lance.

Không chỉ bị tổn thương về thể chất, mà tinh thần của bá tước Lance cũng bị đả kích. Bởi vì đúng vào lúc ông ta bị giật thì hệ thống thông báo vang lên, Đàm Quy mở cửa bước ra.

Thật ra hai người họ chẳng làm gì không đứng đắn bên trong, chỉ là Mặc Trầm vốn dĩ là kiểu người thích dính người, lúc Đàm Quy mở cửa thì cậu gần như treo cả người lên người anh.

Khi thấy bá tước Lance, đại tiểu thư lại dùng ánh mắt giống như thủy tinh trong suốt nhìn ông, trong mắt thậm chí còn ánh lên vẻ chán ghét: “Ba lại muốn làm gì? Trên cửa có ghi rõ ràng, sao ba không biết gõ cửa?”

Bá tước Lance hơi khó chịu trong lòng: “Ba nghe Lucy nói con tự chọn một người đàn ông cho mình, còn có con với gã, ba muốn nhìn xem đứa bé kia!”

Huyết tộc rất xem trọng dòng máu của mình. Ngoài việc trực tiếp sinh con, còn một cách để nhận huyết mạch khác đó là “huyết biến”. Khác với huyết phó, huyết biến là việc cho đối phương uống trực tiếp máu tươi của mình để tạo ra hậu duệ mang huyết mạch chính tông.

Nhưng đứa trẻ tạo ra bằng cách này không thể gọi là con chung của hai người, mà chỉ là con của người truyền máu. Rất rõ ràng, đứa bé mà Lilith nhắc đến không phải thuộc kiểu “huyết biến” đó.

Huyết tộc dùng cách sinh sản nguyên thủy để có con là cực kỳ hiếm. Nhị tiểu thư Leah là một trường hợp như vậy, còn Lucy thì không. Lucy là huyết tộc được chuyển hóa qua huyết biến, đó cũng là lý do vì sao Lucy chẳng giống ai trong gia tộc bá tước Lance, bởi vì cha mẹ sinh học của cô bé hoàn toàn không liên quan gì đến Lance.

Vẻ mặt Lilith bình thản nói: “Đứa nhỏ đang ngủ rồi, nửa đêm đừng đánh thức nó. Dù sao ông cũng thường xuyên không có ở nhà, xem hay không xem thì có gì khác biệt đâu.”

Nghịch tử! Thật sự là nghịch tử!
Bá tước Lance đã không thể bình tĩnh được nữa, mái tóc gần như dựng đứng vì giận dữ, đến mức trông như sắp sủi bọt mép.

Nhưng cuối cùng ông ta vẫn không nỡ trút giận lên người con gái ruột của mình, nên lửa giận liền dồn hết lên người khác: “Cậu, nói rõ cho tôi! Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?!”

Là một NPC đặc thù, uy áp của Lance như bầu trời sập xuống, ập thẳng về phía Đàm Quy. Dù không ở gần đó, những người chơi khác cũng cảm nhận được một áp lực mãnh liệt khiến họ rùng mình, không nhịn được mở cửa phòng hé nhìn. Mộ Dung Tuyệt chỉ vừa nhìn thấy cảnh đó liền cảm giác đầu gối mềm nhũn, gần như muốn quỳ xuống.

Nam nhi có chí, vàng ở trong lòng bàn tay, anh ta tuyệt đối sẽ không dễ dàng quỳ gối trước loại quái vật như vậy, dù không có ai nhìn thấy cũng không được! Mộ Dung Tuyệt lập tức rút đầu về, rồi lao lên giường nằm sấp xuống, lấy tư thế này để chống lại cái cảm giác muốn quỳ, có thể nằm thì tuyệt đối không quỳ!

Những người chơi ở ngoài vùng ảnh hưởng của cơn “bão uy áp” còn thấy thế, thì đối với Đàm Quy ở trong vùng trung tâm mà nói… đương nhiên chẳng ảnh hưởng gì cả!

Không nói đến hàng loạt danh hiệu và thành tựu của anh đủ để tạo ra áp lực ngược lại, riêng mấy món trang sức ngoại hình cỡ lớn trên người thôi cũng đủ để chống đỡ khí thế hung hăng từ một “bố vợ thương tâm”.

Đàm Quy đáp lại bằng một câu vô nghĩa nhưng lạnh nhạt: “Không có gì cần phải giải thích rõ ràng cả, ông nghĩ thế nào cũng được, người hiểu thì tự khắc hiểu.”

Có nhiều người chơi xung quanh như vậy, Đàm Quy tất nhiên không thể nói trắng ra chuyện mình có được Quỷ Anh bằng cách nào. Hơn nữa, dù có nói thì với tư cách là một NPC, e rằng bá tước Lance chỉ nghe được một loạt âm thanh rối rắm như mã hệ thống bị nén từ trò chơi vô hạn. Đã không thể hiểu, nói ra cũng bằng thừa, vậy thì chi bằng im luôn còn hơn.

“Được rồi, khuya như vậy ông đến đây chỉ để nói mấy chuyện này thôi à? Ông già rồi thì đi tìm ai đó mà tâm sự, ông không muốn ngủ chứ con còn muốn ngủ đấy.”

Mặc Trầm suy cho cùng không phải huyết tộc thực sự. Huyết tộc thì hoạt động về đêm là chuyện thường, còn cậu thì không, cậu vẫn muốn buổi tối được cùng nhau nghỉ ngơi ở bên cạnh Đàm Quy.

Tuy rằng với Mặc Trầm, không ngủ cả ngày cũng chẳng sao, nhưng chỉ cần Đàm Quy muốn làm gì, thì cậu cũng sẽ muốn cùng anh làm chuyện đó.

“Con vừa mới gọi ba là gì? Ông già?!” Khuôn mặt tuấn tú của bá tước Lance hơi méo mó khi nghe thấy cách gọi đó, “Có phải cái thằng nhóc ngoại lai thúi kia dạy hư con rồi không?! Dám mở miệng nói chuyện với ba mình kiểu đó sao?!”

Dù là người hay là quỷ, đều giống nhau ở chỗ thiên vị người nhà. Với một người cha lo lắng cho con gái như bá tước Lance, trong mắt ông thì con gái có dở hơi đến đâu cũng không sai, nhất định là bị tên ngoài kia dắt mũi làm hư hỏng.

Hồi đáp cho ông là một tiếng “rầm” cực mạnh, cửa phòng bị đóng sầm lại lạnh lùng, và giọng nói dịu dàng của đại tiểu thư an ủi người yêu trong lòng: “Ông già đó nửa đêm không ngủ được thì muốn kéo người khác cùng thức luôn. Tình yêu, đừng để tâm đến ông ta.”

Không thể nhắc nhở quá rõ ràng hay lộ liễu, nhưng Mặc Trầm vẫn cố gắng dùng thái độ uyển chuyển để truyền đạt: bá tước Lance có vấn đề, nên tránh xa ông ta một chút.

Đàm Quy nhẹ giọng, giọng nói dịu dàng như nước: “Làm sao anh có thể so đo với ba chứ? Ông ấy không chỉ là chủ nhân tòa lâu đài này mà còn là ba của em. Anh nghĩ chắc là tuổi tác ba đã cao, đến kỳ mãn kinh rồi nên mới mất ngủ, nằm hoài không ngủ được, chắc ông ấy không cố ý đâu. Em yên tâm, anh sẽ không để bụng chuyện này.”

Có vài người đúng là như vậy, bản thân mình bị ướt thì cũng phải kéo người khác cùng ướt mới chịu. Nhưng dù sao nơi này cũng là địa bàn của bá tước Lance, tuy trong lòng Đàm Quy rất tán thành cách nói của Mặc Trầm, nhưng ngoài mặt vẫn phải nói vài lời tử tế. Đây gọi là “lời nói dối thiện ý”, dù sao anh là người của tình yêu và sứ giả hòa bình, đương nhiên phải cố gắng đem tình yêu và hòa bình rải khắp nhân gian, phủ đầy Linh giới, thấm đến cả lãnh địa của đám quỷ hút máu.

Không sai, tuy thoạt nhìn Đàm Quy không cùng chia sẻ thông tin gì liên quan đến lâu đài huyết sắc cho các người chơi khác, nhưng bản thân anh đã lặng lẽ quan sát năng lực tìm tòi của mấy chục người chơi từng vào đây và đã chắc chắn: đây là một phụ bản do huyết tộc làm chủ, và bá tước Lance với thân phận NPC đặc thù rất có khả năng là Boss lớn cuối cùng của phụ bản lần này.

“Lilith” nhẹ nhàng lên tiếng, giọng ngọt ngào như mật: “Chồng yêu thật tốt, thật là bao dung rộng lượng.”

Bá tước Lance: …

Quả nhiên, tên con rể này không phải hạng tầm thường, từng câu từng chữ đều như có vị “trà xanh”, ngọt ngào nhưng khiến người ta phát ngấy. Lời khen đó nghe mà ông muốn lật bàn. Cũng may, vừa rồi khi ông mở cửa cảm nhận được khí tức trong phòng, bên trong không có cái gọi là “đứa nhỏ huyết tộc”. Cho dù có thì cũng chỉ có thể là loại đã chết từ đời nào, chỉ còn lại quỷ khí lởn vởn chứ hoàn toàn không có hơi thở của huyết mạch tươi mới.

Người đàn ông huyết tộc tuấn tú và đầy quyền uy kia cuối cùng cũng hạ xuống một hơi, nhưng vẫn vô cùng tức giận, quay sang trừng mắt nhìn người quản gia tận tụy đang đứng bên cạnh. Tất cả là lỗi của quản gia, nếu ông ta chịu nói rõ mọi chuyện từ trước, thì giờ mình đã không phải nuốt cục tức này vào trong như vậy.

Chủ nhân lâu đài nổi giận, khiến những người khác trong lâu đài cũng thấy căng thẳng theo. May mà còn có Leah và Lucy ra sức dỗ dành, làm mọi cách để xoa dịu cơn bực bội của người cha già vừa trải qua cú sốc tinh thần.

“Được rồi, biết là hai đứa các con còn có chút lương tâm, không như chị của các con vì một gã đàn ông bên ngoài mà dám lớn tiếng với chính cha ruột của mình! Thật tức chết ba mà!” Giọng ông vang lên chua chát và bực bội, toàn những lời trách móc đầy tức tối, như thể trái tim con gái cả đã lệch hẳn về phía ngoài, không còn hướng về gia đình nữa.

Khi nghe ông nói vậy, dù là Lucy hay Leah cũng chỉ im lặng không phản bác, ánh mắt xinh đẹp thậm chí còn thoáng hiện lên vẻ giễu cợt.

Tuy nhiên, bá tước Lance chẳng để tâm đến điều đó. Ông ta đã vượt vạn dặm gian nan quay về từ bên ngoài, đương nhiên không phải chỉ để ôn chuyện gia đình đơn thuần: “Tối mai chúng ta sẽ tổ chức một bữa yến tiệc. Những người khác trong nhà nhớ sắp xếp cho ổn thỏa, nhân tiện cũng để các con bé nhìn xem một chút.”

Ngay cả trong nhiệm vụ phó bản, các NPC cũng chẳng tránh được vận mệnh đau đầu khi đến tuổi lập gia đình, bị cha mẹ giục kết hôn.

Người quản gia trung thành và tận tụy lập tức gật đầu, vẻ mặt đầy hào hứng: “Xin ngài yên tâm, tôi nhất định sẽ chuẩn bị mọi thứ thật chu đáo cho ngài.”

Chủ nhân của ông ta đã sống ở tầng lớp cao này bao năm, nhiều lúc có những chuyện không đập tan thì không thể xây mới và buổi yến tiệc lần này chính là một cơ hội như thế.

Những lời họ nói không hề cố ý che giấu ai. Dù sao thì trong mắt họ, người chơi chẳng khác gì đám chuột nhắt yếu ớt, muốn giẫm chết lúc nào thì giẫm, chẳng cần tốn nhiều công sức.