Lão Bà Của Ta Là Boss Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 87: Lâu Đài Huyết Sắc ( 13 )



Bá tước Lance trở về khiến đám người chơi bất an đến mức mất ngủ, chỉ có mỗi Đàm Quy là vẫn ung dung thoải mái. Dù mới vừa đắc tội “nhạc phụ”bố vợ”, anh vẫn cứ theo đúng nhịp sinh hoạt thường ngày: dậy sớm, ngủ sớm, ăn ngon, uống tốt, ngủ cũng yên giấc.

Cũng không thể trách Đàm Quy vô tâm vô phổi, anh là người nghe lời vợ, mà bá tước Lance lại chính là bố vợ. Để duy trì một gia đình hài hòa, tất nhiên nên để người ràng buộc chủ động hòa giải.

Đàm Quy thấy mình chẳng làm gì sai. Nếu bố vợ đã mang thành kiến, nhìn mình không thuận mắt, vậy thì chắc chắn là lỗi của bố vợ! Thành kiến vốn là thứ như núi lớn, một khi hình thành thì rất khó thay đổi, Đàm Quy chẳng định làm “ngu công dời núi” để cải thiện gì.

Nói cho cùng, người sống cùng anh là vợ, đâu phải bố vợ. Nếu thật sự ông ta không vui, thì cùng lắm anh dắt vợ đi nơi khác sống cũng được.

Anh không cho rằng Lâu Đài Huyết Sắc là nơi gì đáng để lưu luyến. Dù thiết kế hoa mỹ thật đấy, nhưng xét về mặt giải trí hiện đại thì kém xa. Đừng nói là so với biệt thự của Tập đoàn Linh Giới sắp xếp, ngay cả ký túc xá giáo viên ở Tây Thành – nơi Đàm Quy từng làm việc cũng còn tiện nghi hơn cái lâu đài này nhiều.

Phần lớn thời gian, anh cùng Mặc Trầm ở yên trong phòng, rảnh rỗi thì nắm tay nhau ra vườn hoa hồng dạo chơi, thong thả hưởng thụ khoảnh khắc yên bình.

Sau khi bá tước Lance trở về, những bức họa quái dị trong phòng tranh cũng trông bình thường hơn, không còn tình trạng mắt chuyển loạn như trước. Nhưng giác quan thứ sáu nhạy bén của Đàm Quy lại mách bảo rằng luôn có một ánh mắt đang rình rập sau lưng anh.

Rình thì cứ rình đi. Theo Đàm Quy đoán, người đang âm thầm theo dõi tám chín phần mười chính là ông bố vợ mới trở về kia. Anh siết chặt bàn tay ấm áp mềm mại như ngọc của Mặc Trầm, càng cố tình thể hiện thân mật hơn.

Dù ông bố vợ có khó chịu đến đâu thì cũng không sao, họ đã đăng ký kết hôn, thậm chí còn có con rồi. Có đối mặt với ông bố vợ độc miệng đến mấy, Đàm Quy chẳng định lùi bước.

“Có chuyện gì thế?” Cảm nhận được hành động nhỏ của Đàm Quy, Mặc Trầm ngẩng lên, đôi mắt xinh đẹp ánh lên vẻ nghi hoặc.

“Anh chỉ thấy nơi này đẹp quá, nên muốn ngồi đây vẽ chân dung cho em.”

Khuôn mặt trắng nõn của Mặc Trầm lập tức đỏ bừng, còn rực hơn cả ánh hoàng hôn ngoài trời. Cậu ngượng ngùng, e thẹn nói: “Đây là đang ở ngoài… Có lẽ không tiện lắm thì phải?”

Đàm Quy sững lại một chút. Chẳng qua chỉ là vẽ tranh thôi mà, có gì không thích hợp?

Mặc Trầm lại nhỏ giọng bổ sung: “Ngoài này nhiều người như vậy, sẽ có người nhìn thấy.”

Lúc này Đàm Quy mới hiểu ra, chắc chắn bé chồng xinh đẹp của anh lại bị mấy mẩu ký ức thẩm mỹ sai lệch nào đó làm ảnh hưởng, nghĩ rằng anh muốn vẽ… loại tranh đặc biệt ngoài trời.

“Ý anh là vẽ tranh chân dung nghiêm túc, kiểu mặc đầy đủ quần áo ấy.”

Mặc Trầm lập tức liếc anh một cái, ánh mắt như dao: “Em có nói gì đâu, là tự anh hiểu sai thôi.”

Tuy ngoài miệng là nói vậy, nhưng Mặc Trầm vẫn ngoan ngoãn làm người mẫu cho Đàm Quy. Mặc dù điện thoại không bắt được mạng nhưng chụp hình ở đây không thành vấn đề. Dù vậy, chụp ảnh và vẽ tranh là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Mỗi khi Đàm Quy vẽ, anh đều cực kỳ tập trung, còn thả cả cảm xúc của mình vào từng nét vẽ. Mặc Trầm rất thích làm người mẫu cho anh.

DDại tiểu thư xinh đẹp nằm trên bãi cỏ mềm, phía sau là những khóm tùng xen lẫn hoa hồng, nhẹ giọng nói: “Đàm Quy, sau này ngoài em ra, anh đừng vẽ ai khác nữa, được không?”

Cậu biết Đàm Quy yêu thích hội họa, không định cấm cản, nhưng vẫn mong mình là người mẫu duy nhất trong mắt Đàm Quy. Đây không phải là mệnh lệnh, mà là một lời thỉnh cầu dịu dàng, bởi vì cậu hiểu, thái độ cưỡng ép chỉ khiến người ta phản cảm, còn sự mềm mại như nước mới có thể khiến thép cứng hóa thành tơ mềm.

Trước yêu cầu của bé chồng thân yêu, Đàm Quy vừa pha màu trên bảng vừa hỏi: “Ý em là người theo nghĩa hẹp hay nghĩa rộng?”

Mặc Trầm ngơ ngác: “Cái này mà cũng chia nghĩa hẹp với nghĩa rộng sao?”

Đàm Quy nói: “Tất nhiên là có chứ. Đôi khi vì công việc yêu cầu, anh có thể phải vẽ một vài nhân vật trong phim hoạt hình hay thế giới giả tưởng. Những nhân vật đó là nhân vật tưởng tượng, nhưng dù sao cũng vẫn là nhân vật mà.”

Khác với nhiều người chơi khác, sau khi kết thúc nhiệm vụ phó bản, Đàm Quy không cần dùng đến các biện pháp đặc biệt để điều chỉnh lại tâm trạng. Hơn nữa, anh cũng không tùy tiện quy đổi phần thưởng trong nhiệm vụ thành tiền mặt.

Điều này có nghĩa là anh vẫn lựa chọn sống theo cách như trước kia, từng bước ổn định và đều đặn. Vẽ tranh có thể nói là con đường duy nhất giúp anh kết nối với thế giới bên ngoài, đồng thời cũng là phần không thể thiếu trong cuộc sống của anh. Nếu không thể vẽ những nhân vật hoạt hình ấy, thì nguồn bản thảo anh có thể nhận được sẽ rất ít ỏi, bởi vì anh không định đi theo con đường vẽ tranh chính thống.

“Những nhân vật đó thì tất nhiên không tính rồi.” Mặc Trầm trong bộ váy phong cách “thiếu nữ”, đột ngột đứng dậy ôm lấy cổ Đàm Quy, giọng giận dỗi pha chút làm nũng: “Em chỉ muốn làm người mẫu duy nhất của anh thôi, không muốn anh vẽ ai khác cả. Kể cả là Vương Thanh Viễn cũng không được. Nam hay nữ, già hay trẻ, chỉ cần là người thì đều không được. Quỷ cũng không được.”

Miễn là không ảnh hưởng đến công việc của mình, chuyện đó chẳng phải vấn đề gì to tát với Đàm Quy. Anh lập tức gật đầu đồng ý: “Được.”

Câu trả lời quá mức dứt khoát khiến Mặc Trầm thoáng ngẩn ra, gần như không tin nổi: “Thật không đó? Anh không được lừa em đâu đấy?”

“Đương nhiên là thật rồi, anh là người thích nói thật nhất mà.” Đàm Quy cười đáp, “Mà thật ra anh cũng đâu có vẽ nhiều người, gần đây toàn vẽ em thôi.”

Mặc Trầm lập tức vặn vẹo: “Thế còn lần ở thôn Trần gia thì sao? Anh đã vẽ chân dung cho bao nhiêu cô bác bà rồi, còn khen các bà ấy đẹp nữa!”

Việc khen mấy bà lão đẹp chẳng qua là lịch sự cho vui thôi, nhưng người đang ghen thì chẳng quan tâm mấy chuyện ấy. Không cần suy nghĩ, Đàm Quy lập tức trả lời: “Các bà ấy sao sánh được với em. Mắt em đẹp, mũi em đẹp, môi em đẹp, từ sợi tóc đến đầu ngón chân, toàn thân không có chỗ nào là không đẹp. Trong lòng anh, em là người đẹp nhất.”

Mặc Trầm lại tiếp tục truy hỏi: “Vậy nếu sau này em già rồi thì sao? Hoa tàn ít bướm, tuổi tác lớn, sắc đẹp tàn phai. Anh còn thấy em đẹp không?”

Rõ ràng là lúc đầu người nào đó mới là kẻ bị “sắc đẹp mê hoặc”, nhưng đến khi thật sự ở bên nhau rồi, mấy chuyện kiểu này lại hay thành chủ đề mà các cặp đôi nhỏ thích đem ra so đo.

Đàm Quy trả lời rất tự nhiên: “Em sẽ không hoa tàn ít bướm, không tuổi già sắc suy, bởi vì trong lòng anh, em mãi mãi là người đẹp nhất.”

“Toàn là mấy lời ngon ngọt nịnh nọt thôi, trước kia anh đâu có như vậy, sao giờ miệng mồm lại dẻo thế hả?” Ngoài miệng thì trách móc là vậy, nhưng khóe môi của vị “đại tiểu thư” nào đó lại không nhịn được mà cong lên, rõ ràng là đang rất hưởng thụ. Ai mà không thích nghe lời hay chứ, huống hồ đây còn là lời ngọt ngào đến từ người trong lòng mình.

Đàm Quy dành trọn cả ngày hôm nay để vẽ, không giống những lần trước chỉ phác thảo đơn giản. Lần này anh vẽ theo phong cách sơn dầu đậm chất cổ điển, giống hệt như những bức tranh rực rỡ và có chiều sâu treo trên tường trong lâu đài.

Dạng tranh này vẽ rất chậm, tốn nhiều thời gian, vì thế Đàm Quy không bắt Mặc Trầm phải ngồi yên suốt làm mẫu. Anh chỉ cần nắm bắt khí chất, thần thái, cảm xúc và ấn tượng về người yêu là đủ. Dù sao thì, Đàm Quy đều quá quen thuộc với tư thế, ánh mắt, dáng cười của Mặc Trầm rồi, chẳng cần người mẫu phải ngồi một chỗ quá lâu làm gì.

Trong khi đó, Mặc Trầm cũng không ngồi yên vô sự. Khi nằm mỏi thì đứng lên đi lại, thỉnh thoảng lấy khăn tay giúp Đàm Quy lau mồ hôi, đưa nước, thậm chí còn cắt trái cây, mang đồ ăn vặt cho anh ăn.

Thấy cặp vợ chồng trẻ cứ ngọt ngào bên nhau như vậy, ánh mắt một vị lão ba nào đó càng lúc càng cay: “Nhìn cái gì mà nhìn hoài vậy chứ, có gì đâu mà đẹp.”

Một cô bé không phục, liếc ông một cái: “Daddy, không phải daddy cũng nhìn suốt từ nãy đến giờ sao?” Cô bé mới nhìn được mấy phút, mà daddy thì dòm cả buổi. Đây chẳng phải là kiểu “chỉ cho phép daddy phóng hỏa, không cho con gái thắp đèn” sao? Thật quá đáng!

“Daddy khác con, daddy là người lớn, từng trải nhiều rồi. Còn con còn nhỏ, chưa hiểu chuyện.” Bá tước Lance nói đầy vẻ nghiêm túc.

Ông lại quay sang nhắc nhở: “Leah, Lucy, hai đứa tuyệt đối không được bắt chước chị tụi con, nghe rõ chưa?”

Cô bé chu môi: “Chính daddy lúc trước còn bảo mấy vị khách này là đến để cho con và chị Leah chọn vị hôn phu cơ mà…”

Ngay từ đầu, cô bé cũng không thực sự thích Đàm Quy. Nhưng khi nhìn thấy cặp đôi ấy hoà hợp, gắn bó bên nhau như thế, cô bé không khỏi cảm thấy có chút hâm mộ. Rõ ràng chị cả vừa hung dữ vừa xấu tính, thích nói bậy bạ, lại còn hay tranh giành đồ với những đứa nhỏ như cô bé, vậy mà anh rể lại luôn đứng về phía chị cả vô điều kiện.

Cô bé nhìn rất rõ, đây không phải vì bị điều khiển hay khống chế mà nghe lời, mà là tự nguyện, từ tận đáy lòng. Dù là cha cô bé – bá tước Lance – hay chị hai Leah, ai cũng có người mình thích và những thứ mình ưu ái. Lucy cũng vậy, cô bé cũng mong muốn có một người chẳng quan tâm lý lẽ mà thiên vị cô bé thôi.

Bá tước Lance khẽ cau mày, biểu cảm hơi vặn vẹo: “Con còn nhỏ như vậy, tìm vị hôn phu cái gì chứ.” Cái gọi là “vị hôn phu” chẳng qua là danh nghĩa, trên thực tế chỉ là mồi nhử mà thôi.

Trong khi đó, Đàm Quy hoàn toàn không biết rằng Lâu Đài Huyết Sắc vì sự xuất hiện của anh mà như được thêm chút giai điệu gia đình êm dịu. Anh chỉ lặng lẽ tiếp tục vẽ tranh, dùng một loại màu đặc biệt để thể hiện những cành hoa hồng và cây tùng trong lâu đài vào tác phẩm của mình.

Đã bước sang đêm thứ ba kể từ khi bá tước Lance trở về. Nhiệm vụ phó bản chỉ còn lại bảy ngày. Dù ông ta mang lại cảm giác áp lực cực độ cho các người chơi, nhưng ban đêm vẫn chưa hề xuất hiện tình trạng giảm quân số rõ ràng.

Ngày thứ tư trôi qua trong yên ổn, ít nhất là trên bề mặt. Vị chủ nhân đã trở về, khiến không khí trong lâu đài như được “ổn định” hơn. Thức ăn ngon hơn hẳn những ngày trước, người hầu trong lâu đài cũng phục vụ rất tận tình, chu đáo.

Nhưng cũng chính trong ngày hôm đó, đã có ba người chơi bị loại khỏi phó bản. Nguyên nhân không phải vì vi phạm quy tắc mà bị NPC giết, mà là do tinh thần suy sụp đến mức sụp đổ lý trí, trở thành những quái vật điên loạn và xấu xí. Cuối cùng bị người chơi khác tiêu diệt.

Khi đêm buông xuống, tinh thần các người chơi ngày càng trở nên căng thẳng hơn. Theo lời quản gia thì tối nay sẽ diễn ra một buổi yến tiệc long trọng, bá tước Lance sẽ mời một lượng lớn khách nhân đến tham dự.

“Các cậu đều biết rồi đó, độ khó của mỗi vòng sẽ càng ngày càng tăng theo thời gian trôi qua. Hôm nay chắc chắn là một ngày cực kỳ quan trọng. Tên bá tước Lance kia vốn đã đủ đáng sợ rồi, lại còn có thêm những NPC khác. Nếu chúng ta không kịp thời chủ động ra tay, chắc chắn sẽ bị nuốt chửng tới chỉ còn vụn xương cốt mà thôi.” Nam tóc trắng Mộ Dung Tuyệt, cô gái buộc tóc đuôi ngựa cao, cô bé loli đang ôm một con búp bê, cùng với gã đàn ông mặc quần da, nhóm người này có thể nói là nhóm người chơi mạnh nhất trong lần tham gia phó bản này.

Với những người chơi khác, họ đã chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ tới các nhiệm vụ nhánh hay cái gọi là “chuột”nữa. Có lẽ vốn dĩ không có cái gì gọi là chuột cả, bởi vì trong mắt lũ quái vật kia, tất cả người chơi bước vào phó bản đều là “chuột” hết.

“Lúc nào cũng mắng chúng ta là chuột, tôi thấy bọn họ mới là lũ chuột trộm muối ấy chứ.” Ai đó cằn nhằn. Ở một vài nơi, quả thực có truyền thuyết về “chuột trộm muối” – ngụ ý những kẻ lén lút, đáng khinh.

Bốn người này đều là kiểu người ngạo khí cao ngất, không ai cam tâm để bị xem như lũ chuột chui rúc trong cống thoát nước, bị dày vò và thử nghiệm.

Mộ Dung Tuyệt lấy ra một ống dược tề. Đây là loại thuốc có thể tạm thời tăng cường khả năng chiến đấu trong thời gian ngắn, nhưng đi kèm là tác dụng phụ suy yếu nghiêm trọng sau đó. Anh ta đưa ống thuốc cho một người chơi khác trong cùng hiệp hội, còn bản thân thì im lặng lau chùi lưỡi dao sắc bén của mình.