Việc trở thành người hầu khiến các người chơi lập tức rơi vào trạng thái bận rộn cực độ. Từ lúc sáng sớm tinh mơ, họ đã bị quản gia gọi dậy, ngay lập tức bắt tay vào chuẩn bị cho buổi yến tiệc tối nay.
Thân thể thật sự của bá tước Lance được cấu thành từ hàng vạn con dơi hút máu, sức mạnh của ông ta quá mức khủng khiếp. Dù trong lòng không cam tâm tình nguyện, các người chơi vẫn buộc phải thành thật tuân thủ mọi quy tắc.
Nghĩ một cách tích cực thì họ chỉ là người hầu, không phải món ăn trong yến tiệc. Hơn nữa, hôm nay mới chỉ là ngày thứ tư, theo lẽ thường, phó bản sẽ không đưa ra nhiệm vụ dẫn đến diệt sạch cả đội khi chưa đi được nửa chặng đường.
Hai mươi, à không, giờ chỉ còn mười bảy người chơi trong vai người hầu, không ai muốn cùng những người chơi đang làm “khách” mạo hiểm chiến đấu. Vì vậy sức mạnh tổng thể của nhóm người chơi đã bị suy yếu đáng kể, đặc biệt là những ai vốn đã không mạnh từ đầu.
Cô gái nhỏ buộc tóc hai bên, tính tình bốc đồng, lúc này đang tức giận đến mức mặt đỏ bừng. Vũ khí của cô ta là một cây đại chùy màu hồng nhạt. Nếu không vì còn phải giữ sức cho trận chiến tối nay, có lẽ cô ta đã xách đại chùy đi đập cho mấy cái đầu ngu ngốc kia tỉnh ra rồi:
“Nếu lỡ chúng ta gặp chuyện không may, mấy người đó tưởng mình có thể an toàn đứng ngoài sao?”
Một người chơi khác là cô gái buộc tóc đuôi ngựa cao nhẹ nhàng vỗ vai cô ta để an ủi:
“Nếu cậu ở vào vị trí của họ, có lẽ cũng sẽ do dự thôi.”
Đó là bản năng con người. Khi đối mặt với nguy hiểm, ai cũng muốn có người khác xông lên trước. Không ai muốn chết. Người chơi mới bước vào thường sẽ có vài người mang tinh thần thánh mẫu, thánh phụ luôn sẵn sàng hi sinh vì người khác. Nhưng kiểu người đó luôn là những kẻ chết sớm nhất. Dù có may mắn sống sót qua cửa đầu tiên, cũng chẳng trụ lại được lâu.
Những người sống sót sau vài phó bản đều là những kẻ đặt tính mạng bản thân lên hàng đầu. Cảnh tượng hôm nay chỉ là điều quá đỗi bình thường trong thế giới này.
“Thôi được rồi, chúng ta đâu có kỹ năng thuyết phục hay mị hoặc gì, trông chờ vào họ thì chẳng đi tới đâu cả.”
Nhắc đến kỹ năng mị hoặc, đám người lại nhớ đến một kẻ hành xử chẳng giống ai, cùng tham gia phó bản lần này với họ:
“Có ai liên lạc được với người chơi có vẻ là top 1 kia không? Dù sao anh ta cũng thuộ phe khách mời, chẳng lẽ không có chút ý kiến hay hành động gì đặc biệt sao? Chúng ta có thể trao đổi thông tin với anh ta.”
Họ chỉ biết đối phương là người chơi tình nghi xếp hạng đầu, nhưng chẳng ai dám khẳng định chắc chắn cả. Sắc mặt Mộ Dung Tuyệt u ám:
“Tôi thấy tâm tư anh ta lớn lắm, căn bản chẳng có chút cảm giác nguy hiểm nào. Suốt ngày chỉ đi theo NPC kia, đoán chừng trông chờ đại tiểu thư ấy che chở anh ta vượt qua phó bản này.”
Trong mắt Mộ Dung Tuyệt, loại người chơi chỉ biết dựa dẫm vào sức mạnh của NPC hoàn toàn là đồ vô dụng. Dù đại tiểu thư NPC đó có mạnh đến đâu, cũng không thể lúc nào cũng kè kè bên cạnh bảo vệ anh ta được. Mà người chơi nếu chỉ biết dựa vào NPC, thì tương lai có thể trông đợi vào cái gì?
“Hắt xì!”Đàm Quy hắt xì một cái rõ to.
Gió đêm lạnh lẽo cuốn phăng một góc vạt áo của anh, hất tung cả tóc mái:
“Gió lớn quá, chúng ta về thôi.”
Ban ngày hôm nay đặc biệt ngắn, trời còn chưa kịp sáng hẳn đã sầm lại. So với hôm qua, trời tối sớm hơn đến hai tiếng. Giờ mới chỉ hơn năm giờ chiều, mà đã chẳng còn thấy bóng dáng mặt trời đâu nữa.
Gió càng lúc càng mạnh, không chỉ áo của Đàm Quy bị thổi phồng lên như cánh buồm, mà mái tóc dài xoăn của đại tiểu thư Lilith cũng bị cuốn bay tán loạn, từng lọn tóc rối bời bay táp cả vào mặt.
“Chờ một chút.” Đàm Quy không biết lấy một dải lụa mềm từ đâu ra, cẩn thận buộc lại mái tóc rối tung của bé chồng mình. Anh đứng chắn gió, dùng thân hình cao lớn che chở phía trước, chăm chú tỉ mỉ giúp đối phương tạomột kiểu tóc đẹp mắt.
Khi đang tết tóc cho Mặc Trầm, Đàm Quy mới nhận ra một điều, mái tóc trong phó bản của cậu là thật sự, không phải loại ảo ảnh hoặc hiệu ứng. Đôi mắt cũng không đeo kính áp tròng, nhưng những chỗ khác trên cơ thể thì vẫn y nguyên, đặc biệt là… ngực vẫn cứ bằng phẳng như cũ.
Ừm… có điều, kiểu tóc này trông dịu dàng quá mức, khiến Đàm Quy cảm thấy hơi “quen mắt”, kiểu tóc thường thấy trong các tác phẩm văn học, kiểu dịu dàng mong manh, thường là dấu hiệu của nhân vật chết sớm. Anh không thích lắm.
Anh nhìn hơi lâu một chút, trong ánh mắt còn mang theo chút bất mãn. Tuy cực kỳ mơ hồ, nhưng với người như Mặc Trầm, người luôn chú ý tới mọi cảm xúc của Đàm Quy, thì chút cảm xúc tiêu cực ấy rõ ràng đến không thể lẫn.
Mặc Trầm không vạch trần ngay, chỉ làm bộ không hiểu, ngẩng đầu lên dùng ánh mắt trong trẻo vô tội nhìn người chồng trẻ trung, tuấn mỹ và ôn nhu của mình: “Sao vậy?”
Lúc này “Đại tiểu thư” mang biểu cảm hồn nhiên như động vật nhỏ không hiểu chuyện, lại càng giống hình mẫu “người vợ đoản mệnh” trong mấy truyện tình bi thương. Đàm Quy vì thế bèn vươn tay, làm rối tung mái tóc đã được buộc gọn gàng: “Vừa rồi anh bện không đẹp, để anh làm lại.”
Từ sau khi bước vào phó bản, phát hiện thế giới này có quỷ quái và các hiện tượng thần bí, Đàm Quy đã sinh ra một loại kiêng kị với những chi tiết mang điềm chẳng lành. Thế nên lần này anh bện lại một kiểu khác phức tạp hơn, chắc chắn hơn, không còn đơn giản như kiểu tóc bím nhẹ trước đó, vì cảm thấy nó không xứng với gương mặt xinh đẹp, sáng sủa và đầy khí chất của bé chồng mình.
Chỉ bện tóc thôi thì vẫn hơi đơn điệu.
Nghĩ ngợi một lát, ngón tay thon dài của Đàm Quy nhẹ nhàng lướt qua những bụi hoa hồng bên cạnh. Ngay sau đó liền cài thêm một đóa hoa hồng rực rỡ lên mái tóc được buộc gọn của “đại tiểu thư”, trông vô cùng nổi bật.
Mà nơi này, hoa hồng không phải loại bình thường, chúng không chỉ mang gai mà thậm chí còn có thể cắn người. Thế nhưng khi Đàm Quy vươn tay chạm vào, đám hoa hồng ấy lại cực kỳ an phận, làm bộ như mình chỉ là loài hoa bình thường, ngoan ngoãn mặc anh hái.
“Em thật sự đẹp như vậy sao?” Mặc Trầm nhẹ nhàng chạm tay vào cánh hoa hồng mềm mại trên tóc mình, nghiêng đầu nhìn Đàm Quy, trong mắt mang theo một tia chờ mong.
“Đẹp. Em còn đẹp hơn cả hoa.” Đàm Quy mỉm cười, thu dọn các dụng cụ vẽ tranh, cẩn thận cất vào ba lô có ô vuông ngăn nắp rồi nắm lấy tay Mặc Trầm, “Gió càng lúc càng lớn rồi, chúng ta nên về thôi.”
Đúng 6 giờ tối, phòng khách của lâu đài đã được sắp đặt lại với nhiều bàn hình chữ nhật. Từng đĩa thức ăn phong phú lần lượt được dọn lên, nhìn qua có thể thấy món mặn chiếm phần lớn.
Những người chơi mang thân phận “khách mời” đang đứng ở tầng hai, dễ dàng quan sát rõ ràng các món ăn được bày biện bên dưới. Những ai có một chút khả năng phân tích đều lập tức biến sắc mặt, trở nên nặng nề.
“Nơi này có quá nhiều thịt tươi…”
Không ít miếng bít tết bò còn chưa được chế biến kỹ, dù được cắt gọn gàng thành từng phần, nhưng với sắc đỏ tươi và phần nước máu đang rỉ ra, ai cũng có thể đoán được đó là thịt bò sống mới mổ. Ngoài thịt bò còn có thịt heo, thịt dê, thịt gà, nhiều miếng thịt chỉ mới được lột da, còn xương cốt thì hầu như chưa qua chế biến gì…
Ngoài ra, trên bàn thậm chí còn có cả một đĩa… nhãn cầu!
Dĩ nhiên, không phải tất cả đều là món sống. Cũng có một số món đã được nấu chín, ví dụ như gà quay nguyên con, hoặc một cái đầu heo to tròn hoàn chỉnh. Cái đầu heo đó nhìn qua thì rõ là đã được kho, nhưng sắc thịt trông nhợt nhạt một cách kỳ quái.
Muốn chiêu đãi khách thì chắc chắn không thể nào bê nguyên liệu sống ra, nên đám thức ăn trên bàn kia chắc chắn đã được bày biện kỹ lưỡng, nhưng toàn là thịt tươi, điều này cho thấy hôm nay Bá tước Lance mời toàn những vị khách thích ăn thịt tươi.
Khi bọn họ nhìn chăm chú, Đàm Quy nắm tay “đại tiểu thư” Lilith quay lại. Hiển nhiên anh cũng để ý đến bàn tiệc phong phú kia, nhất là tỷ lệ món mặn làm từ thịt tươi quá nhiều.
Mộ Dung Tuyệt nhìn vẻ mặt rất anh tuấn của Đàm Quy, thấy anh không có biểu cảm thay đổi gì. Là vì năng lực anh quá kém nên không nhìn ra gì, hay là do anh quá tự tin vào bản thân nên mới chẳng thèm để vào mắt?
Nếu có thuật đọc tâm, chắc Đàm Quy sẽ đáp lại: “Đừng nghĩ nhiều quá.” Chỉ cần trên bàn không có thịt của đồng loại, anh sẽ không thấy gì khó chịu cả, dù sao thì bàn tiệc đó cũng chẳng phải anh ăn.
Những ngày gần đây, gần như ba bữa cơm anh đều cùng bé chồng nhà mình lén lút nấu nướng trong phòng nhỏ, nếu có hứng hoặc rảnh thời gian thì tự tay xuống bếp làm chút món ăn.
Hôm nay phòng bếp đã bận rộn từ sớm tới tối, không còn chỗ trống cho Đàm Quy mượn dùng, anh không muốn làm khó các NPC trong bếp, chỉ rửa sạch một đống trái cây ăn lót dạ.
Trên cây bên ngoài lâu đài có một loại quả đặc biệt tên là quả huyết hồng, to bằng ba đốt ngón tay, ăn vào sẽ tăng ngẫu nhiên 0.1 điểm thuộc tính, là điểm vĩnh viễn, đồng thời còn tăng giá trị no bụng.
Bất kể là món ăn gì, chỉ cần có thể tăng điểm thuộc tính vĩnh viễn thì đều có giới hạn, với quả huyết hồng thì giới hạn là 20 quả. Sau khi ăn đủ 20 quả, điểm thuộc tính của Đàm Quy không còn thay đổi nữa.
May là anh gặp may, dù điểm tăng là ngẫu nhiên, nhưng mỗi lần tăng đều rất đều đặn, không khiến bảng thuộc tính của anh bị lệch số lẻ ở phía sau, điều này làm Đàm Quy thấy thoải mái cả người.
Dược tề chữa trị của hệ thống dù mạnh đến đâu cũng không thể chữa được tâm bệnh anh. Dù có dùng dược tề phục hồi tinh thần, thì thứ được hồi phục chỉ là giá trị lý trí, nó hoàn toàn không ảnh hưởng tới những vấn đề tâm lý đã tồn tại từ trước, những “căn bệnh lặt vặt” mà ai cũng có đôi chút.
Những cây quả huyết hồng cao lớn hiện giờ sớm đã bị Đàm Quy hái sạch trụi. Đợi sau khi thoát khỏi phó bản này, anh định sẽ đấu giá những quả đó lên diễn đàn kiếm chút tiền sữa bột. Giờ anh đâu còn sống một mình, ở nhà còn có một đứa nhỏ gào khóc đòi ăn nữa kia.
Chỉ là mấy chuyện đó đều là việc sau này, bây giờ nói còn quá sớm. Trước mắt, toàn bộ người chơi đều đang đối mặt với cửa sinh tử đầu tiên trong phó bản này là yến hội và các vị khách mời cũng lần lượt đến đông đủ.
Bá tước Lance không chỉ giàu có xa hoa, sở hữu một tòa lâu đài tráng lệ và nhiều người hầu, mà còn giao du rộng rãi với khách từ đủ mọi ngành nghề. Rất nhiều người chơi từng thấy Lance biến thân từ một con dơi thành người, trong lòng đều đoán rằng buổi yến tiệc lần này hẳn là buổi tụ hội lớn của đám quỷ hút máu.
Vì thế, không ít người đã chuẩn bị kỹ lưỡng các đạo cụ chuyên dùng để đối phó với quỷ hút máu, ví dụ như đồ làm từ bạc, thánh giá có công năng đặc biệt, nước thánh… Có người còn tranh thủ ăn sẵn tỏi trước khi chiến đấu, mong mùi khó ngửi từ chính bản thân mình có thể khiến kẻ địch – khách mời phải tránh xa.
Vị khách đầu tiên đến lâu đài huyết sắc đúng là một huyết tộc, dung mạo vô cùng xinh đẹp. Nhưng những vị khách đến sau thì không phải vậy, ngoài vài NPC mặc áo bành tô tai thỏ tai dài, còn xuất hiện những kẻ đầu bò đầu heo, nhìn thế nào cũng không giống đang đeo mặt nạ.
Những người chơi từng trải qua các phó bản hình quỷ quái thì không lạ lắm, nhưng những người chưa gặp dạng quái thú nửa người nửa thú này đều ngơ ngác, hoang mang thấy rõ. Không ít người mặt đen như đáy nồi ám khói, giọng ảo não: “Hỏng rồi, đám khách này không phải quỷ hút máu, vậy chẳng phải mấy đạo cụ tôi mua chuyên để trị quỷ hút máu vô dụng rồi sao?!”
Bệnh nghèo! Một căn bệnh thảm thiết thật sự, cả hội vốn dĩ đã không giàu có gì cho cam. Dù là những người có vẻ ngoài trông như đại hiệp hay hội tinh anh như nam tóc trắng, nhưng ở giai đoạn đầu game này thì ai giàu được ngay. Rõ ràng ở ngoài đời là phú nhị đại không nghề nghiệp không học vấn, thế mà vào nhiệm vụ trong trò chơi lại lập tức biến thành chuyên gia tài chính keo kiệt tính toán từng đồng.
Bá tước Lance giao thiệp rộng, lần yến hội hôm nay mời chừng 30 vị khách. Con số này khiến đám người chơi rùng mình một trận. Ba mươi người vừa đúng bằng số lượng người chơi đang tham gia dưới thân phận khách mời. Con số này tuyệt đối không phải ngẫu nhiên!