Lão Bà Của Ta Là Boss Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 89: Huyết sắc lâu đài ( 15 )



“Hoan nghênh ngài đến! Hoan nghênh ngài…”

“Hoan nghênh… Hoan nghênh.”

Hai người tiếp khách lần lượt cất lời chào đón, vang lên đều đều từng câu một. Các cô cố gắng giữ bình tĩnh, khống chế cảm xúc thật tốt, giữ nụ cười tiêu chuẩn, mắt nhìn thẳng vào khách nhân, gật đầu mỉm cười một cách máy móc, tuyệt đối không biểu lộ chút tò mò nào với người trước mặt.

Trước đó từng có một người tiếp khách không kiềm chế được cảm xúc, chỉ vì lỡ nhìn một vị khách hơi lâu một chút, kết quả bị hiểu lầm là khiêu khích. Vị khách đó cho rằng mình bị chê cười vì ngoại hình xấu xí, liền nổi giận đánh bay cô ta ra ngoài. Cô tiếp khách ấy bị thương nặng, oán hận chết ngay tại chỗ.

Những hầu gái trong lâu đài này không phải là u linh hay quái vật không chết, nếu thân thể bị thương quá nặng hoặc mất đầu thì cũng sẽ chết thật sự. Dù quản gia trong lâu đài đã đến can thiệp, nhưng bởi vì vị khách kia đã xin lỗi, còn nghiêm túc tỏ ý sẽ không tái phạm, nên sự việc cứ thế bị bỏ qua.

Xin lỗi thì có ích gì? Có quỳ gối tạ lỗi cũng không thể làm người chết sống lại. Từ sau chuyện đó, người chơi được phân thay thế tiếp khách đều dốc toàn bộ tinh thần, cả buổi lễ tiếp đãi căng như dây đàn, ngón chân co rút trong giày, da đầu tê dại, chỉ mong mau chóng hoàn thành nhiệm vụ mà không xảy ra chuyện.

May mắn lần này có quản gia đứng xem, và cũng không còn gặp phải vị khách đặc biệt khó ở nào. Hai người tiếp khách thuận lợi hoàn thành công việc cùng nhau, đến khi người khách cuối cùng ngồi vào bàn, quản gia ra hiệu cho họ có thể lui xuống. Một người bảo vệ cao lớn bước đến, đóng chặt cánh cổng chính của lâu đài.

Cả tòa lâu đài được xây từ những khối đá điêu khắc khổng lồ, cánh cửa cũng bằng đá nguyên khối dày nặng. Dù là người chơi đã được cường hóa thân thể, nếu không có đạo cụ hỗ trợ thì dù có dốc toàn lực cũng chưa chắc đẩy nổi cánh cửa ấy.

Trong lâu đài có NPC chuyên phụ trách việc này, đối với họ, việc đóng hay mở cửa nặng như thế chỉ là chuyện nhỏ như trở bàn tay.

“Đông” Một tiếng vang trầm nặng nề vang lên. Tiếng đóng cửa như một chiếc búa tạ, nện thẳng vào lòng những người chơi có mặt, khiến ai nấy đều căng thẳng cực độ. Ngay khoảnh khắc cánh cửa khép lại, đám người chơi đang ở trong phòng khách lập tức siết chặt tay nắm các đạo cụ có tính công kích, vội vàng mặc trang bị từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài, cố gắng trang bị đến tận răng, không sót một mảnh.

Nghe thấy tiếng đóng cửa kia, Đàm Quy cũng lập tức gọi Quỷ Anh mà hôm qua đã từng lẻn đi thăm dò khắp lâu đài ra. Vì yến hội hôm nay, anh đặc biệt thay một bộ quần áo mới. So với những người chơi khác ăn mặc khoa trương lộ liễu, anh trông có vẻ bình thường hơn, nhưng toàn bộ đồ trên người đều là trang bị thuộc tính cao cấp, riêng giá trị phòng ngự thôi cũng gần như đạt đến giới hạn.

Dù mấy ngày nay anh không trực tiếp hành động, nhưng Quỷ Anh do anh thả ra đã thay anh thăm dò kỹ từng ngóc ngách trong và ngoài lâu đài. Là u linh loại tồn tại, Quỷ Anh có khả năng bỏ qua rào chắn vật lý, xuyên tường mà đi. Trên người nó còn được trang bị các đạo cụ có hiệu ứng ẩn thân, hoàn toàn không cần lo bị NPC hay người chơi khác phát hiện.

Đàm Quy đã mua cho Quỷ Anh một món đạo cụ kính râm, giá khoảng một vạn kim tệ. Tác dụng chính của món trang bị này là cho phép đồng bộ tầm nhìn với sủng vật, nghĩa là Quỷ Anh không cần tốn công miêu tả, chỉ cần đi thăm dò là Đàm Quy có thể nhìn thấy trực tiếp toàn bộ bản đồ qua tầm mắt của nó.

Nói chính xác thì ngoài mấy NPC trong lâu đài ra, hiện tại trong phó bản này không ai hiểu rõ lâu đài bằng Đàm Quy. Thậm chí Quỷ Anh đã tìm ra không ít mật đạo và phòng ngầm ẩn giấu. Cả tòa lâu đài, đến giờ chỉ còn một phòng mà Quỷ Anh chưa từng bước vào là căn phòng chứa đồ riêng của Bá tước ở tầng ba. Ngay từ khi vừa đến cửa, Quỷ Anh đã cảm thấy có gì đó nguy hiểm, lập tức dừng lại.

Đàm Quy là người cẩn trọng, trước đó đã dặn dò kỹ Quỷ Anh rằng nếu cảm thấy có nguy hiểm thì tuyệt đối không được tiến vào, dù thực tế có thể không đến mức đó, cũng không được tự tiện hành động một mình.

Quỷ Anh là một “đứa con ngoan” rất biết nghe lời. Để báo đáp chủ nhân, nó đã lén lấy được nhiều món trang bị xịn mà bá tước Lance cất trong phòng ngầm, còn gom cả những món đồ vứt bừa bị người khác xem thường vì trông cũ kỹ hoặc bụi bặm, mang tất cả về cho Đàm Quy.

Ba lô ô vuông của anh đã chứa đầy, bất đắc dĩ phải lấy bớt những món không cần thiết hoặc có thuộc tính yếu hơn đặt tạm vào phòng của Mặc Trầm.

So với những người chơi khác luôn quyết liệt thúc đẩy tiến độ phó bản, Đàm Quy không làm theo vậy cũng là có lý do. Một mặt vì thời gian phó bản không cố định. Nếu chẳng may hoàn thành nhiệm vụ ẩn trước thời hạn và bị hệ thống xác định là đã hoàn thành phó bản, thì anh sẽ bị cưỡng chế rời đi. Không hiểu có phải hệ thống “chó má” cố tình trêu chọc hay không, nhưng từ sau lần đầu tiên, gần như lần nào cũng vậy, anh đều không thể ở lại đủ một tháng để ở cạnh bé chồng nhà mình.

Dù sao hệ thống cũng không chấm điểm dựa trên thời gian rời đi, mà là đánh giá tổng thể dựa trên biểu hiện trong phó bản. Mà bé chồng nhà anh – Mặc Trầm – vượt ngàn dặm xa xôi tới tìm, chuyện ấy không hề dễ dàng. Trong hoàn cảnh này, Đàm Quy đương nhiên muốn tranh thủ ở lại phó bản cùng Mặc Trầm lâu thêm chút nào hay chút ấy.

Mặt khác, nếu thúc đẩy phó bản quá sớm có thể khiến độ khó gia tăng, từ đó kéo theo thêm nhiều cái chết không cần thiết. Đàm Quy không phải kiểu người thích tự tạo áp lực tinh thần, nhưng cũng có thể nói rằng, trong lòng anh, vẫn luôn hy vọng những người chơi ở cùng một thế giới này có thể sống sót nhiều nhất có thể.

Nhưng hôm nay lại không giống như những lần trước đó, Đàm Quy không thể trông cậy vào việc được bé chồng mình bảo vệ, anh phải tự mình chuẩn bị thật kỹ. Dù sao thì ánh mắt của kẻ muốn giết bản thân là không thể che giấu. Chạng vạng, lúc anh cùng bé chồng mình nắm tay quay về, lại tình cờ chạm mặt với “bố vợ”. May mà quản gia lúc đó đang chuẩn bị báo cáo tình hình khách nhân, nên đối phương không kịp giữ anh lại gây khó dễ.

Hai bên chỉ lướt qua nhau trong khoảnh khắc, nhưng chỉ từ một tiếng “Hừ” ngắn ngủi của bá tước, Đàm Quy đã nghe ra rõ ràng sự khinh thường và oán hận dành cho mình.

Đặt mình vào vị trí người khác mà nghĩ, Đàm Quy có thể hiểu được tâm trạng của bá tước – người thừa kế xinh đẹp, được kỳ vọng rất cao, lại đột nhiên đem lòng yêu một tên tiểu tử nghèo nàn từ ngoài tới, say mê không tỉnh, đã vậy còn sinh cả một đứa con!

Mặc dù điều kiện cá nhân của Đàm Quy quả thực rất ưu tú, nhưng ở trong phó bản nhiệm vụ này, tất cả những người chơi ngoại lai như anh đều chỉ là người thường, không có thân phận cao quý, không nắm trong tay thế lực hay tài sản nào, càng không phải vương tử hay công chúa.

Mà dù có là vương tử đi chăng nữa, trong mắt bá tước Lance cũng chẳng khác gì loài thấp kém. Dù sao thì ông ta là một huyết tộc bá tước cao quý, còn về phần huyết thống, anh – Đàm Quy – chỉ là một nhân loại bình thường mà thôi.

Dĩ nhiên, hiểu thì hiểu, nhưng nếu bá tước đại nhân cứ khăng khăng muốn giết anh thì Đàm Quy cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ đành càng cố gắng hơn để đưa ông ta đi gặp thượng đế vậy.

Sau khi cửa lớn được đóng chặt, ánh sáng trong đại sảnh của lâu đài đồng loạt bật sáng. Quản gia đi lên tầng ba gõ cửa:
“Tiểu thư Leah…”
“Tiểu thư Lucy, yến hội sắp bắt đầu rồi, bá tước đại nhân mời các vị xuống dưới.”

Quản gia chỉ có một người, nên việc gõ cửa các phòng khách nhân ở tầng hai được giao cho hai hộ vệ của lâu đài, chính là hai kẻ bình thường phụ trách đóng mở cửa. Bọn họ có vóc dáng vô cùng cao lớn, trung bình cao hơn 2m8, cơ bắp cuồn cuộn, vai rộng như tường thành, khoác giáp băng và tay cầm đại kiếm, nhìn chẳng khác nào người khổng lồ bước ra từ truyện cổ tích. Đối với các người chơi mà nói, bọn họ mang đến áp lực cực kỳ lớn.

Dù vậy, kiến trúc lâu đài cũng khá cao ráo, chỉ có ba tầng nhưng tổng chiều cao, bao gồm cả các tháp nhọn, ước chừng lên đến mười mét. Mỗi tầng cao khoảng ba mét, nên nhóm “người khổng lồ” này di chuyển vẫn khá thuận tiện.

Khác với quản gia lịch sự, hai hộ vệ chẳng hề khách sáo, trực tiếp gõ cửa rầm rầm rầm:
“Mau ra đây, xuống tầng một ngay! Cho các người ba phút!”

Dưới áp lực đáng sợ từ đám người khổng lồ đó, những người chơi đang định trốn trong phòng vội vã kéo mặt ra cửa. Có vài người vẫn không quá muốn hợp tác, cố tình giả giọng nói nhỏ:

“Tôi không khỏe, không muốn ra ngoài…”
“Tôi đi không nổi…”

“Phanh!” Lần này là âm thanh của cánh cửa bị đá văng. Những người khổng lồ kia thậm chí chẳng buồn dùng chìa khóa, vì sức lực của họ quá lớn, chỉ cần xoay một cái là gãy cả then khóa. Thế nên họ chọn cách đơn giản nhất: đá văng cửa luôn.

Những người chơi định trốn tránh yến hội chẳng khác nào những con gà con yếu ớt, bị hộ vệ trong lâu đài túm lấy cổ áo lôi xềnh xệch ra ngoài.

Chứng kiến cảnh đó, mấy người chơi đã ngoan ngoãn ra ngoài từ sớm thấy lòng nhẹ nhõm hẳn, thầm nghĩ: “May mà mình nghe lời.” Còn mấy kẻ chần chừ thì nhanh chân chạy ra luôn, sợ bị túm lên làm trò cười chung với người vừa bị lôi kia.

Người khổng lồ da dày thịt béo, tay lại to, để tránh b*p ch*t mấy “con gà con” một cách vô ý, họ rất “tâm lý” chỉ nắm vào cổ áo chứ không chạm vào cổ người chơi.

Nhưng ngay cả như vậy, người bị xách vẫn trợn trắng mắt:

“Mau… mau thả tôi xuống…!”

Mấy hộ vệ khổng lồ này tính tình không phải thuộc dạng hiền lành gì, không muốn thả người ra. Nếu thả, ai mà biết mấy con “đồ chơi nhỏ” này có định chạy trốn không?

Thân thể họ to lớn nhưng tốc độ và sự linh hoạt không cao. Bình thường thì không sao, nhưng hôm nay Bá tước mời nhiều khách đến vậy, nếu hộ vệ phải đuổi theo người chơi khắp lâu đài thì chẳng phải khiến khách nhân mất hứng à?

“Anh còn không buông tay, cậu ta sắp không thở được rồi đấy!”
Dù có phạm quy bị xử chết cũng còn đỡ, chứ nếu vì hộ vệ quá thô tay thô chân mà làm người chơi chết ngạt thì đúng là một cái chết không đáng chút nào.

Nghe thấy giọng Đàm Quy vang lên, hộ vệ đang giơ cao người chơi nọ liếc nhìn qua một cái. Đúng lúc đó, đại tiểu thư Lilith cất lời:
“Để bọn họ tự đi đi, tôi thấy bọn họ vẫn còn rất nhiều sức sống.”

Tuy bá tước đại nhân cực kỳ không ưa gã con rể bất thình lình xuất hiện này, nhưng lời đại tiểu thư nói thì bọn họ vẫn phải nghe. Hộ vệ thuận theo buông tay, khiến người chơi đang định trốn chạy kia rầm một tiếng ngã sấp xuống đất.

Ngã thì ngã, ít ra không chết người. Kẻ bị thả đó thở hổn hển, mất gần một phút mới hồi phục lại. Lúc này cậu ta không còn dám trốn tránh nữa, càng không dám dùng thái độ chống đối tiêu cực để đối phó với sự sắp đặt của bá tước Lance. Rõ ràng, vị huyết tộc bá tước này chẳng mảy may quan tâm đến mấy vị khách loài người như bọn họ.

Thế nhưng, đối mặt với sự giúp đỡ của Đàm Quy, người chơi nọ không hề tỏ vẻ cảm kích mà lại có phần oán hận, nghĩ thầm: “Nếu đã có bản lĩnh vậy sao không đến sớm một chút? Nhất định phải chờ tôi gần tắt thở mới chịu mở miệng?”

Mặc Trầm – vốn rất nhạy cảm với ác ý hướng về người mình yêu – đương nhiên lập tức nhận ra được thái độ đó. Cậu nhíu mày, định lên tiếng, nhưng đã bị Đàm Quy nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay ngăn lại:

“Chúng ta cũng đi xuống thôi, để bố vợ sốt ruột chờ không hay lắm.”

Giọng anh dịu dàng:
“Tay emtrắng nõn xinh đẹp thế này, không cần phải vì một kẻ bẩn thỉu mà làm dơ.”

Đàm Quy ra tay giúp đỡ không phải để cầu cảm ơn, chỉ đơn giản vì anh cảm thấy mình nên làm như vậy mà thôi. Vậy nên dù đối phương phản ứng thế nào, anh chẳng bận tâm. Nhưng Mặc Trầm thì khác, cậu không đáng phải khó chịu vì mấy kẻ chẳng ra gì.

Nghe thế, Mặc Trầm mới thu lại ánh mắt, nắm tay Đàm Quy cùng bước xuống tầng. Lâu đài rất rộng, có nhiều cầu thang ở các vị trí khác nhau. Họ chọn một lối đi riêng, như thể là hai đường dây tách biệt với nhóm người chơi tầng hai, không ai quấy rầy ai, mỗi bên đều đi theo hướng riêng của mình.

Dù cánh cửa lớn đã đóng lại, nhưng cửa sổ trong lâu đài vẫn mở. Ánh trăng từ bên ngoài rọi vào , vốn dĩ ánh trăng trong khu rừng đêm chỉ là một thứ ánh sáng thanh lãnh bình thường, thế nhưng hôm nay lại nhuốm lên một tầng đỏ nhàn nhạt, khiến Đàm Quy không khỏi liên tưởng đến ánh trăng trong những phó bản từng trải qua.

“Làm sao vậy?” Hai người dừng lại ở hành lang giữa tầng ba và tầng hai, thấy Đàm Quy có phần lơ đãng, Mặc Trầm liền hỏi thẳng không do dự.

Giữa hai người bọn họ không có cái kiểu “đoán tới đoán lui”, có chuyện gì không thoải mái thì đều nói thẳng ra. Đây là điều mà Đàm Quy đã cùng Mặc Trầm bàn bạc rõ ràng ngay từ lúc mới kết hôn.

Miệng sinh ra là để nói, không nói chuyện rõ ràng thì sớm muộn gì cũng xảy ra hiểu lầm. Có nhiều cặp tình nhân hay vợ chồng rõ ràng yêu nhau, nhưng chỉ vì không chịu mở lời, một người thì suốt ngày suy diễn, người kia thì như câm như điếc không phản hồi, kết quả là hiểu lầm chồng chất rồi chia tay lúc nào không hay.

Bản thân Đàm Quy lại càng dễ hiểu sai ý người khác, vì vậy ngay từ đầu anh đã nói rõ ràng: có gì thì cứ nói thẳng, đỡ phải chọc giận bé chồng mà còn không biết mình sai chỗ nào.

“Chỉ là đột nhiên cảm thấy ánh trăng hôm nay thật đẹp.” Đàm Quy vừa nói, vừa nhẹ nhàng vén một sợi tóc lạc ra phía trước của “đại tiểu thư”, dịu dàng giúp Mặc Trầm gạt ra sau đầu. Ngón tay không cẩn thận chạm vào vành tai trắng nõn, nhỏ nhắn của bé chồng mình, lập tức khiến vành tai kia nhuốm một lớp hồng nhạt.

Hai người đã là “chồng chồng già”, nhưng bé chồng anh vẫn nhạy cảm như vậy. Tuy mặt đã đỡ đỏ hơn trước nhiều, nhưng đôi tai vẫn rất dễ đỏ, thoạt nhìn vừa thẹn thùng, vừa đáng yêu.

Mặc dù sống ở hai thế giới khác nhau, dù đã học đại học, rõ ràng Mặc Trầm vẫn chưa hoàn toàn quen được loại “ám chỉ tình yêu” kiểu dịu dàng đầy ẩn ý như vậy. Nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn nhìn theo ánh mắt Đàm Quy ra ngoài cửa sổ, rồi nhỏ giọng nói:

“Anh cảm thấy… em còn đẹp hơn.”

Hai người bọn họ đứng ở một bên của lâu đài, trong khi những người chơi khác tụ lại ở một khu vực khác, khoảng cách chừng mười mét. Đa phần người chơi đều có thính lực và thị lực rất tốt, mà hai người kia lại trò chuyện với nhau bằng giọng nói bình thường, cũng chẳng hề thì thầm hay ghé sát tai. Cho nên, những lời họ nói – vốn tưởng là riêng tư – thật ra đều bị những người chơi khác nghe rõ mồn một.

Lúc này Mộ Dung Tuyệt đã hoàn toàn bác bỏ ý nghĩ Đàm Quy là “Quy Khứ Lai” cao thủ số một của game. Một người như vậy, ngày ngày đắm chìm trong yêu đương với NPC, sao có thể là cao thủ được chứ? Nếu thể loại người chơi như thế này mà cũng là hạng đầu thật, vậy anh ta- Mộ Dung Tuyệt – xin tình nguyện đứng chổng ngược ăn phân!

Ngay cả Triệu Cường – người từng son sắt thề thốt Đàm Quy chắc chắn là cao thủ hạng đầu– giờ cũng bắt đầu lung lay. Ngoài việc khí chất trầm ổn, nhìn ra có chút “phong phạm” cao thủ , thì anh ta thật sự chẳng thấy ở Đàm Quy có điểm nào giống cao thủ hạng đầu cả.

Ai cũng đã đến đây bốn ngày rồi. Từ lúc vào lâu đài, vị “hạng đầu” này gần như ngày nào cũng quấn quýt bên một NPC xinh đẹp tên Lilith. Trong khi tất cả người chơi khác đều bận rộn căng thẳng tìm đường sống, người nào người nấy cũng là tay lão luyện, đầy mình trang bị. có người còn cảnh giác đến mức run rẩy dè chừng thì Đàm Quy lại cứ như đang đi nghỉ dưỡng.

Anh không hề giống người đang tham gia một nhiệm vụ phó bản sống còn, mà như đang dạo chơi ngoại ô. Mà lúc đứng cạnh đại tiểu thư Lilith thì còn khoa trương hơn nữa, hai người đứng cạnh nhau, ánh sáng quanh người như được phủ một lớp hào quang mềm mại, nhè nhẹ ánh hồng y như phim truyền hình chiếu mạng, lại còn là thể loại tình yêu lãng mạn siêu ngọt mà các cô gái tuổi mới lớn mê mệt.

Nhìn lâu rồi, thậm chí Triệu Cường còn cảm thấy bản thân mình không chịu nổi bị ngọt đến buồn nôn, theo dõi mấy ngày mà cứ thấy răng mình như sắp sâu đến nơi.

Chẳng lẽ… cưa đổ NPC cũng được hệ thống chấm điểm cao và nhận thưởng hậu hĩnh? Vậy ra khỏi phó bản lần này, anh ta có nên đi mua đạo cụ tăng mị lực, gia nhập “phái mị lực công lược” luôn cho rồi?!

Nếu Đàm Quy biết mấy người này đang nghĩ gì trong đầu chắc chắn anh sẽ chỉ nhún vai mà bảo: “Đừng tưởng tượng nhiều quá.” Từ đầu đến cuối, anh chỉ có một bé chồng, đối xử với bé chồng tốt một chút, dịu dàng một chút thì sao chứ? Những người chơi này nếu ôm tâm lý “công lược NPC”, coi tình cảm là trò chơi, thì rất lật xe trong phó bản là chuyện như cơm bữa.

Bọn họ chỉ thấy anh dịu dàng với bé chồng, chứ có ai để ý rằng anh từ đầu tới cuối đều giữ thái độ đúng mực đối với những NPC xinh đẹp khác, không có chút thái độ lả lơi nào, luôn duy trì một khoảng cách nhất định.

Nói cho cùng, cùng một hành động, một giọng nói, nếu người khác làm theo, chưa chắc mang lại cảm giác giống nhau. Đàm Quy chỉ cần wink một cái là đủ để “phóng điện” làm tan chảy cả đám người. Nhưng nếu đổi thành Triệu Cường wink y chang… e rằng chỉ làm cho người ta cảm thấy giả trân hoặc thậm chí phản cảm. Bắt chước bừa chỉ mang đến phản tác dụng, nhẹ thì NPC không ưa, nặng thì còn bị ăn đòn.

Tất cả mọi người đều lần lượt ngồi xuống. Quản gia cùng các hầu gái đứng hầu một bên, sẵn sàng phục vụ khi cần. Hơn hai mươi người chơi được sắp xếp ngồi quanh một bàn dài, còn cách bàn lớn hình tròn ở phía trung tâm chừng hai mét là vị trí của các “khách nhân danh giá”.

Thức ăn tươi mới, ngon lành đều được mang cho nhóm khách nhân ở bàn bên kia. Còn những người chơi? Món ăn trên bàn của họ chỉ đủ để “có lệ”. Toàn rau lá xanh, canh thì loãng như nước lã, trái cây cũng cũ kỹ. Chưa kể đến cách chế biến cũng cẩu thả không chịu nổi, đến cái dĩa đựng đồ ăn còn chưa rửa sạch, trên mặt còn lấm tấm vệt máu loãng.

Không ai trong số những người chơi muốn đụng vào đám thức ăn sơ sài, cẩu thả ấy. Thậm chí bọn họ còn chưa buồn cầm đũa. Đặc biệt là Mộ Dung Tuyệt, ăn là điều không thể, lỡ đâu đồ ăn dính phải buff tiêu cực thì chẳng phải tự rước họa vào thân? Dù là trúng độc hay đau bụng tiêu chảy, đều sẽ ảnh hưởng đến trạng thái chiến đấu.

Anh ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước, ăn no đủ bên ngoài rồi mới vào, đảm bảo giá trị phòng ngự và tinh thần đều được kéo lên tối đa. Chưa hết, anh ta còn lén giấu một chiếc túi trong suốt trong lớp áo. Nhân lúc quản gia và hầu gái đang bận hầu hạ nhóm khách chính, anh ta có thể “diễn” như đang ăn, trong khi thật ra chỉ lặng lẽ gắp thức ăn bỏ vào túi.

Mộ Dung Tuyệt chẳng sợ người chơi nào vạch trần mình, trước hết là vì thực lực anh ta đủ mạnh, người bình thường không ai dám gây chuyện. Còn nếu có kẻ nào mắt mù hoặc lý trí quá thấp nổi điên lên, thì anh ta vẫn kịp thời nhét phần ăn còn lại vào balo ô vuông. Túi được dùng để chứa thức ăn kiểu này sẽ bị hệ thống tính là “túi đựng rác thải nhà bếp”, chỉ chiếm một ô trong kho.

Cách chừng hai mét là một bàn riêng biệt, là bàn của đại tiểu thư cùng người nhà. Là người đàn ông của đại tiểu thư, Đàm Quy được ngồi cùng bàn với hai vị tiểu thư khác trong lâu đài. Bên cạnh còn có một chỗ đặc biệt đặt ghế trẻ em chuyên dụng cho Quỷ Anh – Vương Thanh Viễn.

Vương Thanh Viễn giờ đã là một “bé cưng lớn”, mọc đủ hai hàng răng gạo trắng tinh, không chỉ có thể uống sữa quỷ khí, mà còn biết ăn cơm ăn thịt.

Đàm Quy chuẩn bị cả một chiếc chậu cơm riêng biệt cho nó, bát đũa được mua từ cửa hàng sủng vật trong hệ thống, chỉ cần bỏ thêm chút tiền là có thể sở hữu loại có chức năng tự làm sạch, giải phóng đôi tay “phụ huynh” của anh. Ngoài đồ ăn cay và quá k*ch th*ch ra, bất kỳ món gì Quỷ Anh đều có thể gặm được.

Thực tế, đến cả ớt cay Vương Thanh Viễn cũng ăn được, nhưng do vẻ ngoài của Quỷ Anh quá dễ khiến người khác lầm tưởng là trẻ con, nên để làm một “phụ huynh đủ tiêu chuẩn”, Đàm Quy luôn kiên quyết không chiều hư con, đặc biệt chú trọng đến chế độ ăn uống lành mạnh.

Khi thấy Đàm Quy xuất hiện, Lucy hơi bĩu môi khó chịu. Nhưng vừa nhìn thấy Quỷ Anh đang ngồi trong ghế trẻ em, gương mặt cô bé lập tức rạng rỡ như ánh nắng. Thậm chí cô bé còn lén lút gắp thức ăn ngon đút cho nhóc con thử. Dù cho trong lòng vẫn coi Đàm Quy là “tên đàn ông ché” đã cướp mất “chị cả” của mình, nhưng với cô bé thì trẻ con luôn là vô tội.

Cuối cùng bá tước Lance cũng gặp được đứa trẻ đang được đồn đại kia. Nhưng đối với ông, đứa nhỏ ấy hoàn toàn không khơi dậy bất kỳ tình cảm yêu thương dư thừa nào, bởi vì ngay từ đầu, ông đã xác định được đây là một đứa con nhặt được. Đây rõ ràng là quỷ qnh, tuyệt đối không thể nào là con ruột do con gái rượu của ông sinh ra.

Dù vậy, cha đứa trẻ đúng là một nhân loại, nếu con gái của ông lại vì cảm động hay gì đó mà cứ một mực đòi ở bên người đàn ông này, chẳng phải là vì yêu mà chấp nhận nuôi con người khác, tự nguyện làm mẹ kế sao? Chỉ tưởng tượng thôi đã khiến người ta cảm thấy đúng là yêu đến lú lẫn, không thuốc chữa.

Nghĩ đến đó, gương mặt tuấn tú trông còn khá trẻ của bá tước Lance thoáng vặn vẹo, so với “kết tinh tình yêu”, ông thà tin vào chuyện nhặt con còn dễ chịu hơn.

Nhưng thôi, vẫn là chuyện chính quan trọng hơn. Bá tước Lance giơ cao chiếc ly trong tay, tuyên bố:

“Hoan nghênh chư vị đã vượt ngàn dặm đến tham dự yến hội do tôi tổ chức. Ở đây, tôi xin kính mọi người một ly.”

Khác với những người chơi đang cầm ly nước cà chua chẳng mấy hấp dẫn, trong tay bá tước là chiếc ly dài thanh mảnh chứa loại rượu vang đỏ hảo hạng. Loại rượu này được làm từ những chùm nho thượng phẩm do những thiếu nữ xinh đẹp rửa tay sạch sẽ hái xuống, rồi giẫm nát bằng đôi chân trần, cuối cùng mới cho ra một ly rượu vừa trong vắt vừa thơm nồng như vậy.

Các khách nhân với diện mạo phong phú lần lượt giơ ly vang đỏ lên đáp lễ. Trong số khách nhân, thật ra chỉ có một nửa là người chơi, còn lại phân nửa đều là huyết tộc hoặc các chủng tộc khác.

Dễ thấy nhất là kể cả bá tước Lance, các huyết tộc đều không uống vang đỏ như người chơi, mà là một chất lỏng đặc sánh hơn, màu sắc cũng đậm hơn trông như là máu tươi.

Dân huyết tộc thì đúng là chẳng ai xấu. Cơ bản toàn là mỹ nam mỹ nữ, dù nét mặt có không thật sự xuất chúng thì cũng có ánh mắt, nụ cười mang sức hút khó cưỡng.

Một số người chơi lỡ nhìn thẳng vào mắt huyết tộc, chỉ vài lần thôi đã bắt đầu mặt đỏ tim đập, vội vàng dời mắt đi nơi khác, thậm chí còn phải tự véo đùi mình một cái để nhờ cơn đau giữ tỉnh táo.

Cảnh tượng này với đám huyết tộc ngồi lẫn trong hàng ngũ người chơi quả thực chẳng khác gì bản live-action của truyện cổ tích “Người đẹp và quái vật”.

Dĩ nhiên Đàm Quy cũng quan sát kỹ ánh mắt của những vị khách kia, nhưng anh hoàn toàn không bị mê hoặc chút nào. Dù hệ thống hiện tại không còn đo lường chỉ số mị lực của anhnữa, nhưng những danh hiệu tăng mị lực mà anh từng nhận vẫn còn hiệu lực. Nếu là lần đầu mới vào phó bản, có lẽ anh còn bị ảnh hưởng một chút, nhưng bây giờ thì khác, đối mặt với đám “hoa dại cỏ dại” quyến rũ kia, lòng Đàm Quy cứng rắn như bàn thạch, lạnh lẽo như băng, không hề dao động trước bất kỳ ai ngoại trừ bé chồng mình.

Không chỉ với các khách nhân khác, ngay cả bàn của anh cũng được chuẩn bị đồ uống “đặc thù”. Tuy nhiên, Đàm Quy không đụng vào, và cũng không để Mặc Trầm uống.

Lý do anh đưa ra nghe cực kỳ chính đáng:
“Thanh Viễn còn chưa thành niên, không được uống rượu. Chúng ta là cha mẹ, phải làm gương tốt, không thể nói một đằng làm một nẻo. Hôm nay cả hai đều không uống.”

Bá tước Lance không phải kiểu người thích dài dòng. Sau khi nâng ly chúc mừng xong liền tuyên bố khai tiệc. Để thể hiện sự coi trọng với khách mời, ông còn sắp xếp cho hai cô con gái biểu diễn âm nhạc: cô con gái út kéo đàn violin, còn Leah thì ngồi trước một cây dương cầm tam giác màu trắng, cùng nhau trình diễn bản nhạc dành tặng các khách nhân.

Âm nhạc quả thực rất mỹ lệ, nhưng rơi vào tai những người chơi, lại chẳng khác nào khúc đưa tang u ám rợn người. Tiếc rằng những vị khách được mời đến hôm nay chẳng đủ “ưu nhã”, chẳng ai an tĩnh thưởng thức giai điệu cao quý ấy, tất cả đều chỉ mải vùi đầu vào việc ăn.

Vẻ ngoài của bọn họ đã kỳ quái, cách ăn uống còn chẳng cần dùng đến dao nĩa hay bát đũa, dùng tay trực tiếp bốc lấy đồ ăn.

Nhìn đám quái nhân mở to miệng đầy máu, để lộ hàm răng sắc như dao, các người chơi ai nấy đều dựng tóc gáy, cảm giác hãi hùng khiếp vía tràn ngập toàn thân.

Tên đầu heo kia thậm chí còn ăn cả đồng loại của mình! Còn tên đầu gấu thì chẳng màng xương cốt cứng thế nào, cứ thế mà cắn rắc rắc như gặm bánh quy! Dù đã trải qua không ít phó bản, cảnh tượng trước mắt vẫn quá mức chấn động, hình ảnh ấy đánh sâu vào tâm trí đến mức khiến một vài người chơi bị dao động nhẹ, giá trị lý trí sụt một hai điểm, may mắn vẫn còn trong phạm vi kiểm soát.

Rắc! Rắc!

Âm thanh nhai nuốt vang lên từng hồi khiến không khí càng thêm căng thẳng. Đám khách nhân kia chăm chú ăn uống, cho đến khi một kẻ có đầu cá sấu quay sang cắn phập một cú: Rắc!- cắn đứt đầu của tên đầu heo ngồi bên cạnh!

“Má nó!!!” Một vài người chơi không kìm được bật thốt, lý trí giá trị lập tức rớt thẳng một mạch ít nhất năm điểm. Không ai ngờ, đám quái vật này lại đến mức ăn cả người một nhà!

Mộ Dung Tuyệt thì ngược lại, giá trị lý trí không hề dao động, trái lại còn biểu hiện càng thêm hưng phấn. Anh ta không giỏi đối phó với u linh loại tà dị, nhưng kiểu quái vật có thể chảy máu, có thể bị giết lại chính là loại anh ta thích xử lý nhất!

Sau khi ăn xong đầu heo, tên cá sấu kia chóp chép miệng rồi chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt nhỏ xíu ngơ ngác vô hại, còn gãi đầu gãi tai nói một câu:

“Thật là…ngại quá.”

Yến hội vẫn tiếp tục, nhưng tên đầu heo lúc nãy đã hoàn toàn trở thành món chính trên bàn tiệc. Không còn chút thịt thừa nào, bị các vị “khách nhân” khác phân chia sạch sẽ, ăn đến không còn một mảnh.

Đám người chơi nuốt khan một ngụm nước bọt, adrenaline bùng phát, nhịp tim duy trì ở trạng thái cao liên tục. Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, đám quái vật kia đã ăn sạch toàn bộ đồ ăn mà chủ nhân chuẩn bị.

Một kẻ trong số đó lên tiếng bất mãn:
“Bá tước Lance, hôm nay ngài chuẩn bị ít đồ ăn quá rồi đấy, hoàn toàn không đủ cho chúng tôi ăn mà!”

Một con gấu đen mặt lông xù xì từ từ quay đầu, nhìn về phía bàn của người chơi. Ánh mắt sáng rực như đèn pha, nước miếng thối hoắc chảy ròng ròng. Nó nhìn bàn bên cạnh rồi nói:

“Bên kia không phải vẫn còn tiệc đứng sao?”

Bá tước Lance chỉ mỉm cười, không nói một lời. Nhưng nụ cười đó chẳng khác nào ngầm đồng ý.

Đám quái nhân chưa ăn no lập tức rời khỏi chiếc bàn tròn, từng tên một quay đầu nhìn sang phía bàn của người chơi, ánh mắt tràn đầy thèm khát. Những bộ mặt méo mó, hàm răng sắc nhọn, ánh mắt sáng lên như dã thú săn mồi…

Toàn bộ không khí lập tức căng như dây đàn.

“Động thủ!” Mộ Dung Tuyệt vỗ mạnh bàn đứng bật dậy, ánh mắt sáng rực, giọng lạnh lùng hạ lệnh.