Lão Bà Của Ta Là Boss Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 90: Lâu đài huyết sắc ( 16 )



Đám “khách nhân” hình thù kỳ quái ấy vừa ra tay là đã lộ rõ sự hung mãnh, tốc độ và lực sát thương cao đến mức khiến cả những người chơi lâu năm từng trải qua nhiều phó bản cũng phải cảnh giác cao độ.

Nhưng Mộ Dung Tuyệt thì không hề hoảng loạn, anh ta đã rèn luyện chuẩn bị trong mấy ngày qua, thanh ma đao lập tức rời vỏ trong nháy mắt, xoẹt một tiếng chém bay đầu kẻ gần mình nhất.

Tên đó là một người đầu chó, đầu bị chém rơi mà thân thể vẫn còn lao tới, hoàn toàn dựa vào quỹ đạo đã định sẵn, mù quáng xông về phía trước. Với Mộ Dung Tuyệt thì loại địch thủ này chẳng khác nào bài thực hành sơ cấp. Anh ta nhẹ nhàng nhảy dựng lên, bước lên vai người đầu chó như giẫm lên bậc thang, xoay người tung đòn kép về phía hai tên quái vật khác ở gần.

Thanh đao thấm máu địch, trở nên ngày càng đáng sợ, liên tục hấp thu máu của đám quái nhân thân đao toát ra khí tức sát phạt cực mạnh. Hệ thống liên tục vang lên âm báo trong tai anh ta:

【 Đã g**t ch*t một khách nhân quỷ quái, kinh nghiệm +100, đồng vàng +500 】
【Giá trị lý trí giảm -5 】

【 Đã g**t ch*t hai khách nhân quỷ quái, kinh nghiệm +200, đồng vàng +1000 】
【 Lý trí giá trị giảm -5 】



Mỗi lần g**t ch*t một kẻ địch, lý trí của anh ta lại tụt giảm, không phải vì bị sốc tinh thần bởi hình ảnh khủng khiếp, mà là bởi chính thanh đao trong tay anh ta. Đó là một món vũ khí cấp tím, chứa quỷ khí đã trưởng thành. Loại vũ khí này càng dùng trong tay người có lý trí thấp, sức sát thương càng khủng khiếp.

Ngoài Mộ Dung Tuyệt, các người chơi khác cũng không ngồi yên. Ai nấy đều thi triển đủ mười tám ban võ nghệ, tung ra các đạo cụ công kích mà mình tích góp được. Trong khoảnh khắc, bàn tiệc biến thành chiến trường, không còn “yến hội” gì nữa, chỉ còn một trận tàn sát đẫm máu giữa người chơi và đám quái vật b**n th** kia.

Đám “khách nhân” của bá tước Lance trong bữa tiệc sang trọng giờ đây đã chính thức trở thành tiệc đứng cho người chơi săn giết.

Lần trước Đàm Quy chứng kiến cảnh hỗn chiến kịch liệt như thế này là trong phó bản Giấy Trấn, nhưng dù so với tình hình hiện tại ở Lâu Đài Huyết Sắc, nhà xưởng của giấy trấn vẫn rộng hơn rất nhiều, bởi vì khi ấy số người tham gia đông hơn, còn người giấy thì có khả năng thao tác linh hoạt, trận chiến lúc đó thậm chí còn khốc liệt hơn cả lần này một chút.

Nhưng khác biệt lớn là khi đó là một bên đánh một bên chạy. Còn bây giờ thì toàn bộ đều bị nhốt trong một tòa lâu đài chật hẹp, sức phá hoại của người chơi lại quá lớn, máu thịt văng tung tóe khắp nơi. Thức ăn trên bàn không một món nào còn nguyên vẹn, toàn bộ đều bị phá hủy trong cơn hỗn loạn.

Trong lúc mọi thứ hỗn loạn, Đàm Quy chỉ âm thầm kéo Mặc Trầm lùi ra khỏi chiến trường. Anh không muốn bị cuốn vào trận chiến giữa hai phe này.

Lần trước anh hủy diệt phó bản Giấy Trấn là vì bản thân phó bản đó đã có vấn đề lớn, nó lừa lọc, hãm hại người chơi. Nhưng Lâu Đài Huyết Sắc thì khác. Theo logic của chuỗi thực phẩm nơi đây, con người là “đồ ăn” của đám sinh vật kỳ quái này. Người chơi có phản kháng thành công thì cũng không có nghĩa là hoàn thành phó bản, nhiệm vụ chính của hệ thống vẫn đang chờ một “tế phẩm”.

Đừng quên, người tổ chức bữa tiệc này là bá tước Lance hiện vẫn ngồi yên xem diễn. Nếu giờ Đàm Quy mà bung tất cả át chủ bài ra, chưa chắc đã đánh trúng mục tiêu, lỡ đâu anh lại thành “bọ ngựa bắt ve”, còn bá tước Lance chính là con “chim sẻ” rình sau.

Còn một lý do khác khiến anh cẩn trọng là Đàm Quy lo ngại nếu mình sử dụng Bình Hứa Nguyện hoặc mời thần minh nhập thế thì sức phá hoại sẽ quá lớn, dễ ảnh hưởng tới người chơi khác. Lần trước hanh phải đuổi hết mọi người chơi ra xa mới dám hành động. Dù vậy, thần minh giáng thế vẫn vô tình xóa sổ cả một khu giấy trấn, thậm chí khiến mấy du khách quỷ quái đứng quá gần bị “ngỏm theo”.

Nếu lần này không cẩn thận mà “gửi” luôn vài người chơi khác đi theo, thì tội nghiệt không nhỏ, không chỉ ảnh hưởng điểm số mà còn ảnh hưởng cả danh tiếng.

Không phải vị khách nào cũng yếu đuối như đám người đầu chó, cũng không phải người chơi nào cũng mạnh như Mộ Dung Tuyệt. Những người chơi có thực lực yếu nhanh chóng rơi vào tình thế bất lợi, có kẻ chật vật bỏ chạy, có người dứt khoát từ bỏ tấn công, chỉ biết co mình phòng thủ bị động, trông mong vào mấy người chơi lợi hại đánh thắng rồi tới cứu.

Một số người chơi có năng lực phòng ngự không cao, khi đối đầu với đám quỷ quái này, vũ khí và dụng cụ phòng hộ trong tay họ yếu ớt như giấy, nhanh chóng bị phá hỏng. Khi mạng sống của họ bị đe dọa, thỉnh thoảng lại có ai đó ném ra hạt tùng, hạt dưa, hạt đào… chính xác đánh trúng móng vuốt của quỷ quái, kịp thời cứu họ khỏi hiểm cảnh.

Tuy nói Linh giới có chuỗi thức ăn, nhưng dù sao Đàm Quy cũng là người chơi loài người, giúp được thì sẽ giúp một tay. Có điều, trong lúc chiến đấu, nếu gặp phải loại người vì bảo toàn mạng sống mà đẩy đồng đội vào miệng cọp, thì dù bọn họ có chết ngay trước mặt Đàm Quy, anh cũng tuyệt đối sẽ không ra tay cứu giúp. Để loại người chủ động hãm hại đồng loại này sống thì chỉ càng gây họa cho người khác, nói là người, chứ thực ra chẳng khác gì đám quỷ quái trong phó bản.

Tình cảnh đó lặp đi lặp lại nhiều lần, khiến đám quả hạch cứu viện xuất hiện liên tục, đến cả lũ quỷ quái trì độn cũng bắt đầu nhận ra có “kẻ thứ ba” đang ra tay từ trong bóng tối. Nhưng khi chúng tiếp cận gần Đàm Quy thì lại e ngại vì anh đang kéo theo tiểu thư Lilith.

“Chết tiệt Lance!” Chúng tức tối đổ hết trách nhiệm lên đầu Bá tước Lance, bởi theo lời giới thiệu của ông ta, người phụ nữ mặc váy hoa lệ kia là đại tiểu thư nhà ông ta, người thừa kế tương lai của Lâu Đài Huyết Sắc, còn tên loài người đi bên cạnh “cô” thì chỉ là một kẻ “cô” nhất thời dại dột chọn làm chồng.

Ở một mức nào đó “con rể lớn” ra tay cũng có thể xem là Lance ra tay. Nhưng thứ thật sự khiến bọn quái vật không dám hành động không phải là thể diện của Lance, mà là vì bọn chúng cảm nhận được bên người tên loài người này có khí tức quỷ quái còn cao cấp hơn cả bọn chúng, mà lại còn có đến hai luồng.

Một luồng khí tức là từ Lilith, còn luồng kia đến từ đứa bé trắng trẻo mũm mĩm ngồi trên ghế trẻ em trông như ăn rất ngon kia. Quỷ anh không phải kiểu “ngốc đáng yêu” lúc nào cũng cắm bình sữa trong miệng, hàm răng trắng nhỏ đều tăm tắp cứ mở ra khép vào, tham ăn rõ ràng, cố tình hít lấy những cảm xúc như sợ hãi, căm ghét, và lòng tham tràn ngập trong không khí.

Với quỷ anh mà nói, những cảm xúc đó chính là chất dinh dưỡng có thể làm nó cảm thấy no bụng thật sự. Chỉ cần đám quỷ quái đến gần, bọn chúng lập tức có cảm giác da đầu tê dại, rợn người. Chúng đành phải đổi hướng, cố gắng tránh xa nó, quay sang công kích những con người yếu đuối hơn.

Sau khi Mộ Dung Tuyệt thành công g**t ch*t bốn, năm vị khách nhân, một bộ phận quỷ quái và người chơi bắt đầu chuyển mục tiêu, chọn tấn công những người yếu hơn. Trong khi đó, mười mấy vị khách nhân khác thì lại chăm chăm nhìn vào những người chơi có thực lực rõ ràng mạnh hơn, quyết định phải làm cho bọn họ “nằm xuống” trước. Với họ, những người chơi càng mạnh thì thịt càng ngon, máu càng bổ, đúng là đồ đại bổ.

Đám quỷ quái này đều có năng lực suy nghĩ nhất định, lại rất giỏi trong việc lựa chọn điều có lợi, tránh điều bất lợi. Bọn chúng tính toán rất rõ ràng: vây công những kẻ mạnh, chia nhau phần thịt ngon, còn đám yếu ớt và phế vật thì sau đó chẳng phải dễ xử lý như trở bàn tay sao?

Ngay sau đó, các hướng đồng loạt tấn công, dù là người mạnh như Mộ Dung Tuyệt cũng bắt đầu rơi vào tình thế khó khăn hơn trước, trên người lập tức xuất hiện thêm vài vết thương.

Trong số đó, toàn thân tên khách nhân người cá sấu từng ăn thịt tên đầu heo trước đó phủ một lớp vảy cứng rắn như áo giáp hoàn mỹ, che chở kín kẽ mọi chỗ yếu hại trên cơ thể.

Phần cổ được bảo vệ bởi lớp vảy cứng như kim loại. Khi Mộ Dung Tuyệt vung dao sắc chém xuống đầu gã, cứ như đang chém vào một khối đá cứng hơn cả lưỡi dao, lập tức tóe ra tia lửa, vang lên âm thanh chói tai như kim loại va chạm.

Đàm Quy nghe thấy âm thanh liền nhìn qua, thấy người tóc trắng bị phản lực ép lùi lại mấy bước. Tên cá sấu thì nở nụ cười dữ tợn, há to cái miệng máu tanh, định dùng lực cắn kinh người của mình để cắn bay đầu đối thủ.

Thế nhưng Đàm Quy không vội cho quỷ anh ra tay, bởi vì người tóc trắng này có thể được xem là top đầu chiến lực trong đám người chơi lần này. Theo như lời đối phương, anh ta nằm trong top mấy chục người mạnh nhất hiện tại. Đàm Quy chưa từng hợp tác với anh ta, nên cũng muốn nhân cơ hội này xem thử thực lực thật sự của top đầu ra sao.

Dù sao hôm nay mới là ngày thứ tư của nhiệm vụ phó bản, nếu đến cả người top đầu còn không thắng nổi tên cá sấu này, thì lần phó bản này có khả năng là độ khó “toàn quân bị diệt”.

Ngay lúc đó, nam tóc trắng xoay người linh hoạt tránh được cú đớp kinh hoàng của cá sấu, đồng thời lưỡi dao trong tay anh ta đâm thẳng vào miệng cá sấu đang há to, mạnh tay bẩy ngược lên, một chiếc răng trắng bóng liền bay ra, bay quá xa đến mức va trúng một người chơi xui xẻo ở gần đó.

Vũ khí cấp bậc màu tím trong tay Mộ Dung Tuyệt cứng rắn hơn cả hàm răng của cá sấu. Lần này chém mạnh vào khiến một chiếc răng của cá sấu rơi ra, máu tươi hòa lẫn với nước miếng hôi thối chảy ra từ miệng há to của gã.

Tuy nhiên, lưỡi dao trong tay Mộ Dung Tuyệt lúc này cũng đã mẻ một đoạn, anh ta không thể tiếp tục dùng nó mà đánh bừa với tên cá sấu thêm nữa.

Ngay lúc chiến đấu đang căng thẳng, đám dơi nhỏ đang đậu trên các khung cửa sổ đột nhiên dang cánh như thể chuẩn bị lao vào trận chiến. Cùng lúc đó, Đàm Quy cất tiếng: “Các vị đừng đánh nữa.”

Giọng anh bị tiếng giao tranh dữ dội che lấp phần nào, nhưng với người có thính lực tốt thì vẫn có thể nghe thấy. Tuy vậy, không ai chịu dừng tay cả, đùa gì vậy chứ, đánh đến mức này rồi, chẳng phải một sống một chết sao? Nếu đột nhiên dừng tay mà bị địch đâm một cú thì ai chịu trách nhiệm? Đàm Quy không thể bảo đảm tính mạng cho họ.

Anhn khẽ thở dài, rồi nói: “Thanh Viễn, con đi khuyên nhủ mọi người, nói kiểu gì đó như là ‘ngồi xuống từ từ nói chuyện’.”

Ngay khi đám dơi nhỏ kia sà xuống, trong nháy mắt, Quỷ Vực lập tức bao phủ toàn bộ Lâu Đài Huyết Sắc. Tất cả người chơi và những vị khách đến thăm lâu đài hôm nay đều bị kéo vào trong Quỷ Vực.

Dĩ nhiên, để bày tỏ sự tôn trọng đối với bố vợ là Bá tước Lance, Đàm Quy không kéo ông ta vào, cũng không kéo cả Leah và Lucy.

Sau khi Quỷ anh ăn uống no đủ thì có thể chống đỡ duy trì Quỷ Vực một thời gian, nhưng càng kéo nhiều người vào, tiêu hao tinh lực của nó càng nhanh. Nếu còn tạo thêm hàng loạt ảo cảnh để trấn áp những người này trong Quỷ Vực, mức tiêu hao sẽ càng kinh người.

Tuy nhiên, Đàm Quy không định nhân cơ hội ngư ông đắc lợi, anh chỉ để quỷ anh mạnh mẽ chia rẽ hai nhóm người đang lao vào đánh nhau tơi bời: “Bây giờ thì có thể bình tĩnh lại, vui vẻ nói chuyện chưa?”

Sau khi bị ép buộc tách ra bằng lực lượng vật lý, hai phe khách nhân đều trở nên vô cùng cảnh giác. Đàm Quy để Vương Thanh Viễn thu hồi Quỷ Vực, mọi người phát hiện bản thân đã bị phân ra đứng ở hai bên hành lang lâu đài, cách nhau chừng mười mấy mét.

Đám khách nhân đầu thú vốn khoảng ba mươi tên, giờ chỉ còn lại mười tên, gần hai mươi tên đã chết trong trận hỗn chiến vừa rồi. Lũ quỷ quái thì không hề có sự đoàn kết như người chơi. Chúng vốn dĩ sống theo bản năng, thậm chí còn không ngại ăn thịt cả đồng loại. Trong cuộc hỗn chiến, không ít quỷ quái thừa cơ đâm sau lưng “người nhà” để tranh thủ nuốt lấy những “món ăn” giàu năng lượng, nhờ đó mà sức mạnh của chúng bạo tăng.

Đây chính là sự khác biệt lớn nhất giữa quỷ quái và con người: rất nhiều con quỷ có năng lực cắn nuốt, chỉ cần ăn đồng loại và hấp thu lực lượng trong cơ thể đối phương, là có thể trở nên mạnh hơn.

Tất nhiên, năng lực cắn nuốt này cũng có giới hạn. Không phải cứ ăn càng nhiều là càng mạnh. Nếu khả năng tiêu hóa không theo kịp, rất có thể sẽ vì nạp quá nhiều năng lượng mà nổ tung chết. Sau khi hấp thu lượng năng lượng vừa sức, chúng cần thời gian để từ từ chuyển hóa năng lượng bên ngoài đó thành sức mạnh thực sự.

Phía người chơi ban đầu còn khoảng 25 người, vừa rồi đánh nhau cũng chết thêm vài người. Tính cả Đàm Quy, hiện tại chỉ còn lại 20 người. So với tổn thất bên kia thì vẫn là thấp hơn rất nhiều. Trong số người tử vong, còn có vài người xui xẻo bị chính đồng đội nhầm lẫn đánh trúng.

Nếu Đàm Quy không ra tay, Bá tước Lance cũng không xuất hiện can thiệp, thì có thể phe người chơi vẫn có thể đánh bại đám khách nhân quái vật kia. Nhưng nếu ép đám quái vật đến đường cùng, khả năng lớn sẽ dẫn đến cục diện cả hai bên cùng tổn thất nặng nề.

“Chúng tôi không có gì để nói với bọn chúng cả!” Một người chơi đỏ mắt gào lên, lúc này vẫn chưa thể bình ổn cơn phẫn nộ trong lòng.

Người phụ nữ cột tóc đuôi ngựa dẫn đầu đội ngũ thì giữ được bình tĩnh, ra hiệu cho những thành viên làm hỗ trợ trong đội dùng kỹ năng trị liệu cấp thấp lên mấy người đang tức giận, giúp làm dịu đi phần nào tâm trạng nóng nảy.

Có người khác lại quay sang hỏi Đàm Quy: “Cao thủ, anh mạnh như vậy nhưng vì sao không ra tay? Anh ra tay, chúng ta cùng phối hợp, có thể xử lý bọn chúng trong một hơi! Như vậy mọi người mới thật sự được an toàn.”

Đàm Quy nhìn về phía Bá tước Lance, giọng điềm tĩnh nhắc nhở: “Có phải các vị đã quên điều gì không? Hôm nay là yến hội của bá tước, đại náo như vậy thì không hay đâu.”

Nếu vừa rồi anh không kịp thời ra tay, e rằng đám dơi nhỏ của Bá tước Lance đã nhập cuộc chiến rồi. Khi người chơi bị kéo vào Quỷ Vực, việc đầu tiên đám dơi hút máu đó làm là nhào tới hút sạch máu tươi ở những thi thể và phần tay chân còn sót lại trên mặt đất trong nháy mắt.

Giữa lúc khách nhân hai bên đang tranh chấp, Bá tước Lance đứng một bên như chỉ âm thầm quan sát, còn Đàm Quy thì cũng im lặng nhìn một hồi lâu, mãi sau mới cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Mang danh hiệu “sứ giả hòa bình” và “người yêu hòa bình”, lời nói của Đàm Quy có hiệu lực thực sự, hai bên khách nhân đều chịu lắng nghe anh. Chính điều này khiến họ dần nhận ra có một sự bất thường rất vi diệu đang diễn ra.

Rõ ràng cả hai nhóm khách nhân đều được chính Bá tước Lance mời đến, vậy mà đối phương lại ngấm ngầm thúc đẩy mâu thuẫn giữa họ. Hơn nữa, bất kể là phe nào cũng đều phớt lờ sự hiện diện của chính Lance – người chủ của buổi yến tiệc này. Nhớ lại lần đầu ông ta xuất hiện, một số người chơi có vẻ mất lý trí thậm chí còn si mê nói rằng “Lance là người tốt”.

Tốt cái quỷ gì chứ, ông già thối này bụng dạ cực kỳ đen tối! Đây rõ ràng là muốn “đen ăn đen”, lật bàn giết sạch cả hai phe!

Lúc này, những vị khách nhân quái vật đang dần phục hồi nhanh hơn so với người chơi, vết thương của bọn chúng khép lại cực nhanh, đầu óc cũng đã tỉnh táo. Họ đồng loạt nhìn chằm chằm vào Lance, khí thế hung hăng: “Lance, ông có định cho chúng tôi một lời giải thích hay không?!”

Khi Đàm Quy ra tay can thiệp, vẻ mặt của Lance thoáng vặn vẹo kỳ lạ, giờ đã trở về bình thường. Đôi mắt đỏ sậm của ông ta quét qua đám đông, giọng nói nhẹ nhàng mà sắc lạnh: “Phòng khách trong lâu đài không đủ, không thể để mọi người đều ở lại qua đêm. Tôi chỉ đang suy nghĩ cho lợi ích của các vị mà thôi.”

Ông ta bật cười: “Hiện tại phòng khách đã sẵn sàng, tối nay mọi người có thể nghỉ ngơi thật tốt.”

Lý do này khiến người ta nghẹn lời, nhưng điều khiến đám người chơi không ngờ nhất là đám quỷ quái mặt mũi kỳ dị kia lại thật sự chấp nhận lời giải thích đó. Bọn họ đã ăn no, không còn hứng thú đánh nhau nữa, cứ thế thản nhiên bước lên lầu, đẩy cửa phòng khách rồi vào nằm nghỉ.

Còn lại là một khung cảnh hỗn loạn, máu tươi, thịt vụn, tro bụi vương vãi đầy đất, khiến chẳng người chơi nào còn có thể nuốt nổi bữa cơm đang dang dở. Tuy hiểm họa đêm nay đã qua, nhưng rất nhiều người bị thương nặng, cần nghỉ ngơi và trị liệu. Nếu kéo dài không xử lý, e rằng vẫn sẽ có thêm vài người chết vì mất máu quá nhiều.

“Tình yêu, chúng ta cũng về nghỉ ngơi thôi.” Đàm Quy nhẹ nhàng bế Vương Thanh Viễn đang mệt rũ ra khỏi ghế trẻ em, đặt vào xe nôi. Sau đó, cùng Mặc Trầm đẩy xe, ba người một nhà lặng lẽ đi ngang qua lên tầng ba trong ánh mắt bất thiện của Bá tước Lance. Họ cẩn thận khép cửa phòng lại, động tác nhẹ nhàng đến mức không phát ra tiếng động.

Theo kế hoạch ban đầu của Bá tước Lance, ít nhất phải có thêm vài khách nhân nữa chết thì mới đúng ý ông ta. Nhưng Đàm Quy ra tay quá nhanh, khiến cả hai phe vẫn còn giữ được phần nào sức lực. Nếu lúc đó hai bên liên thủ lại tấn công ông ta, thì e rằng chính Lance cũng chưa chắc ứng phó nổi. Chỉ có điều, lòng người hai phe vốn không đồng nhất, còn ở địa bàn của mình, ông ta vẫn có thể tự tin ứng biến.

Dù vậy, tên con rể Đàm Quy giờ đây đã chính thức trở thành cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt của Bá tước Lance.