Lão Công Của Ta Là Một Tên “Trà Xanh Xinh Đẹp”

Chương 113: cao giáo oan hồn 4



Vân Thính Chu nhìn chằm chằm bàn tay Trương Tam đang siết chặt tay mình, chậm rãi ngẩng đầu, đưa ánh mắt đặt lên người cậu ta, giọng nói nhẹ đến mức chỉ như gió thoảng: “Chúng ta sẽ ch·ết?”

“Nhất định sẽ!!” Trương Tam điên cuồng gật đầu, bàn tay càng siết chặt hơn, sức lực không những không giảm mà còn tăng lên. Trên gương mặt tái nhợt, những giọt mồ hôi lạnh lớn bằng hạt đậu chảy ròng ròng. Cậu ta mấp máy môi hai ba lần, nhưng cuối cùng không thể thốt thêm lời nào.

Vân Thính Chu nghe vậy thì trong lòng đã có chủ ý. Cậu giữ nguyên vẻ mặt bình thản, chậm rãi rút tay mình khỏi bàn tay Trương Tam, rồi thong thả xoay cổ tay: “Vậy chúng ta trốn.”

Những lời này chắc nịch, dứt khoát, không hề mang theo chút do dự hay dò hỏi nào.

Đó là một sự khẳng định rõ ràng, một lời đề nghị chính xác.

Thế nhưng sau khi nghe xong, Trương Tam vẫn chưa thể bình tĩnh. Bàn tay bị đẩy ra cứng đờ, dừng lại giữa không trung, con ngươi bỗng co rút mạnh, cậu ta nuốt nước bọt, run rẩy hỏi: “Cậu… cậu… vừa mới nói gì?”

“Trốn thoát trừng phạt này.”

Vân Thính Chu nhìn thẳng vào mắt cậu ta, từng chữ từng chữ chậm rãi, rõ ràng, đảm bảo để cậu ta nghe không sót một âm nào, lặp lại lần nữa.

“Không… không được.” Trương Tam hoảng hốt xua tay, điên cuồng lắc đầu, cả người đều toát ra ý tứ phản đối kịch liệt. Cậu ta so sánh giữa việc vào phòng tối và chạy trốn trừng phạt, cuối cùng vẫn chọn cái trước.

“Chúng ta đi phòng tối…” Giọng cậu ta dần nhỏ xuống, môi run rẩy, khó khăn phun ra mấy chữ từ kẽ răng.

Kết quả này Vân Thính Chu không lấy gì làm bất ngờ. Cậu biết Trương Tam chắc chắn sẽ chọn đi phòng tối. Bỏ qua việc trong ngôi trường này có quỷ hay không, chỉ riêng tính cách của Trương Tam đã đủ để đoán trước.

Cậu ta vừa sợ ch·ết, vừa không dám chống lại giáo viên. Giữa hai lựa chọn đều tệ hại, cậu ta chỉ có thể chọn cái ít “lạ lẫm” hơn, ít nhất còn nằm trong cái gọi là quy trình.

Đó chính là phòng tối.

“Dẫn đường.” Vân Thính Chu hơi nghiêng người, lộ ra cánh cửa sau cầu thang, giọng điệu bình thản.

Chân Trương Tam run rẩy, từng bước loạng choạng bước xuống cầu thang, bước nặng bước nhẹ, phát ra những âm thanh hỗn loạn “cộp cộp” kéo dài.

Vân Thính Chu đi phía sau, bước chân cực nhẹ, ánh mắt dán chặt vào tấm lưng cậu ta. Hai người một trước một sau, rời khỏi cầu thang, tiến vào khu dạy học phía trước.

Trương Tam đi như cái máy, đầu cúi gằm, bước chân lập tức rẽ sang trái, giống như thói quen khắc sâu vào cơ bắp, không cần suy nghĩ cũng biết đường.

Xem ra cậu ta đi không ít lần rồi.

Bọn họ xuyên qua nhiều khu dạy học, cuối cùng đến trước một căn nhà trệt thấp bé.

Căn nhà này bị các dãy phòng học bao quanh bốn phía, vĩnh viễn chìm trong bóng tối, từ xa nhìn lại đã thấy âm trầm khó tả.

Vân Thính Chu cau mày, tiến thêm một bước, khi bước vào bóng râm mới thấy rõ.

Căn nhà thấp đến mức không bình thường, căn bản không thể chứa nổi một người trưởng thành, thậm chí ngay cả một thiếu niên ở tuổi dậy thì cũng không thể đứng thẳng bên trong.

Ai muốn vào đó đều chỉ có thể cúi gập lưng, ép ngực chạm chân, vặn vẹo thân thể để chen vào.

Rõ ràng, không ai có thể chịu được trạng thái ấy lâu dài.

Đây không phải phòng tối, đây là hình phạt tra tấn.

“Hô…” Trương Tam hít sâu, cố mở rộng thân thể, bước vào bóng râm, giọng mệt mỏi: “Không sao đâu, vào rồi sẽ không như vậy nữa.”

Vân Thính Chu không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn cậu ta.

Trương Tam tiến lên trước, chống tay vào cửa gỗ, dùng sức đẩy, mở ra một khe hở. Sau đó cậu ta luồn hai tay vào, cố hết sức bẩy rộng khe cửa cho đến khi đủ lớn để một người chui vào.

Làm xong tất cả, cậu ta ngồi phịch xuống đất, đưa hai chân vào trước, quay đầu lại, gượng cười thảm hại: “Cẩn thận, đừng bỏ tôi lại.”

Vừa dứt lời, cậu ta chống tay xuống đất, tự mình nhảy vào phòng tối.

Vân Thính Chu nghiêng đầu quan sát hai giây, xác nhận bên trong không có thêm âm thanh hay tình huống ngoài ý muốn nào khác, liền theo sát nhảy vào. Ngay khi cậu vừa bước vào, cánh cửa vốn đang mở liền lặng lẽ đóng lại, cắt đứt toàn bộ ánh sáng từ bên ngoài.

Vừa vào nhà trệt, cảm giác đầu tiên là tối đen như mực, đưa tay không thấy năm ngón.

Cảm giác thứ hai là lạnh lẽo, giống như có thứ gì nhớp nháp đang bò lên đùi cậu, cái lạnh từ bàn chân chậm rãi xâm nhập, lan thẳng l*n đ*nh đầu.

Ngoài ra còn có một mùi hôi thối ẩm mốc, tanh nồng như thứ gì đang phân rã.

Vân Thính Chu khẽ thở ra, đưa tay phải khum ngón trỏ chống lên mũi để ngăn mùi, xoay người về phía sau cánh cửa, dùng tay trái thử kéo, nhưng không nhúc nhích, đẩy ra ngoài cũng vô ích.

Xem ra đây là căn phòng chỉ có thể mở từ bên ngoài.

Cậu thu tay lại, ánh mắt hướng về phía trước. Cậu không gọi Trương Tam, cũng không định hành động.

Bởi vì cậu biết sẽ có người tìm đến mình.

Thời gian trôi đi, không rõ bao lâu. Trong không gian yên tĩnh cuối cùng cũng vang lên âm thanh rất nhỏ của nước nhỏ giọt. Ngay sau đó là tiếng kêu đầy lo lắng của Trương Tam.

“Anh em, anh em?” Trương Tam mở to mắt, hai tay quơ loạn trong không trung, dưới chân bước loạng choạng trong làn nước, “Anh em, cậu ở đâu, tôi sợ lắm!!”

Cuối cùng, giữa những tiếng gọi liên hồi ấy, một giọng đáp nhạt vang lên.

“Ở đây.”

Thanh âm của Vân Thính Chu nhẹ như buột miệng nói ra, nói hai chữ xong thì im lặng.

Nhưng với Trương Tam thì thế là đủ. Cậu ta dựa vào hướng phát ra âm thanh, lần mò tiến lên phía trước. Đi chừng vài chục bước, cậu ta đã đến gần.

Tay cậu ta quơ trong không trung, nhanh chóng đụng phải cánh tay của Vân Thính Chu.

Ấm áp, rắn chắc.

Là người sống.

“Là cậu sao, anh em?”

“Ừ.” Vân Thính Chu khẽ gật, né bàn tay cậu ta ra, sau đó hỏi khẽ: “Hình như tôi mới ngửi thấy mùi máu, cậu có ngửi thấy không?”

“À, à.” Trương Tam gật đầu liên tục, rồi vô thức lặp lại, “Mùi máu, mùi máu?! Tôi… không ngửi thấy, máu gì chứ, cậu… ch·ết… bị th·ương à?”

Dù cậu ta sửa lời rất nhanh, nhưng chữ “ch·ết” đã bật ra trước rồi, hơn nữa trong phòng tối tĩnh lặng thế này, bất cứ âm thanh nào cũng nghe rõ rành rọt, muốn che giấu cũng không thể xoá đi.

Vân Thính Chu chớp mắt, không vạch trần, chỉ tiếp tục đáp: “Tôi không sao. Nơi này ngoài chúng ta ra, còn ai khác không?”

Cậu nhớ Lý Hoa cũng từng bị đưa vào đây, do chính nữ chủ nhiệm giáo dục dẫn đi. Chỉ khác là khi nói chuyện với Lý Hoa, bà ta vẫn cười tủm tỉm.

“Hẳn là… có lẽ… chắc là có.” Trương Tam bối rối, ngập ngừng đáp.

“Cậu quen ai sao?” Vân Thính Chu bước lên một bước, đứng sóng vai với Trương Tam nhưng khẽ xoay người để mặt hướng về cậu ta, hạ giọng hỏi.

Câu hỏi này rơi xuống, rất lâu mà Trương Tam không đáp, thậm chí ngay cả động tác cũng ngừng lại, hơi thở mỏng manh.

Vân Thính Chu khẽ siết ngón tay, có thể cảm nhận cơ bắp dưới tay mình căng cứng. Cậu nghiêng mắt nhìn ra sau, phía trước chẳng có gì đặc biệt, trong bóng tối khó mà nhìn rõ.

Nhưng mùi tanh nồng nặc phả vào mặt, buồn nôn đến mức làm người muốn nôn ra.

“Tôi… biết.”

Trương Tam bỗng mở miệng, sau đó đột ngột lùi lại một bước, hét lên thất thanh: “A a a a, ch·ết rồi, ch·ết rồi!”

“Chết tiếp theo nhất định là chúng ta, tôi đã biết, đã biết mà!!”

Nói dứt lời, cậu ta quay đầu lao đi trong làn nước, lảo đảo bỏ chạy, không hề quay lại. Chỉ chớp mắt đã biến mất, tiếng bước chân và tiếng kêu cũng dần xa, mỏng manh vô cùng.

Vân Thính Chu khẽ cử động các ngón tay, xoay người vươn tay ra phía trước dò xét. Đầu ngón tay chạm vào những sợi tóc cứng ngắn, rồi chạm lên da thịt lạnh băng cứng đờ. Cậu hơi sững lại, tiếp tục lần lên, chạm phải vải áo đồng phục học sinh.

Trong đầu liền hiện lên một gương mặt và một cái tên quen thuộc.

Lý Hoa.

Cậu ta đã ch·ết.

Bị trói ngược, treo lủng lẳng trên nóc nhà, đầu hướng xuống đất.

Vân Thính Chu nhíu chặt mày, thu tay về, không sờ tiếp lên th·i th·ể trước mặt, xoay người đuổi theo hướng Trương Tam rời đi.

Dọc đường, mỗi lần đi qua một khúc rẽ, cậu đều ngửi thấy mùi tanh nồng ập tới, chỉ cần đưa tay ra liền chạm phải một th·i th·ể.

Tất cả đều là học sinh, bị treo ngược, trên người không hề có vết thương nhưng gầy gò đến mức chỉ còn da bọc xương, giống như đã bị rút sạch sinh khí.

Đến khúc rẽ tiếp theo, Vân Thính Chu nghe được trong nước có tiếng bước chân, loáng thoáng không xa, nhưng không chắc là hướng về phía mình.

Cậu nghiêng người dán vào vách tường, khống chế hơi thở thật thấp, tiếp tục đi về phía trước. Vài giây sau, tiếng bước chân kia biến mất không còn tăm hơi.

Không hề có dấu hiệu báo trước.

Vân Thính Chu lập tức dừng bước, nghiêng đầu lắng nghe, nhưng không thu được gì.

Trong bóng tối đặc quánh, cậu chỉ trầm ngâm vài giây, sau đó vẫn tiếp tục tiến lên. Nhưng ở giao lộ lẽ ra phải có th·i th·ể treo ngược, lúc này lại trống trơn, chẳng có gì.

Cậu khẽ hừ một tiếng, bước lệch sang phải một bước. Ngay giây tiếp theo, cánh tay phải bỗng bị thứ gì đó khẽ cọ qua.

Lông mềm, ấm áp.

Khác với những th·i th·ể cứng ngắc vừa chạm phải, thứ này còn sống.

Trong phòng tối này chỉ có cậu và Trương Tam mới vào, mà Lý Hoa thì đã ch·ết từ trước. Vậy thì kẻ đang treo ở đây, khả năng lớn nhất chính là Trương Tam.

Vân Thính Chu rút tay lại, cất giọng cao hơn gọi: “Trương Tam.”

Với khoảng cách gần như vậy, đối phương chắc chắn nghe được. Nhưng lạ là Trương Tam lại không hề trả lời.

Vân Thính Chu mím môi, bước lên một bước, đưa tay lần từ tóc xuống. Không sờ vào mặt, cậu trực tiếp chạm đến lớp vải quần áo.

Chất liệu này không giống đồng phục học sinh, mềm mịn và tốt hơn nhiều. Lại rất mỏng, đến mức nhiệt độ cơ thể người mặc cũng truyền sang được.

Cậu đưa tay xuống, kẹp lấy cằm người kia, lạnh giọng hỏi: “Anh là ai?”

Giọng của Vân Thính Chu quá rõ ràng, tiếng nước tí tách trong căn phòng trống không thể che giấu, rơi thẳng vào tai đối phương.

Người nọ thở gấp, há miệng nói: “Chu Chu, cứu anh.”

Tê!

“Tống Bạc Lễ.” Ngay khoảnh khắc nghe câu ấy, Vân Thính Chu đã đoán ra, miệng lập tức thốt lên tên người kia. Sau đó, hiếm thấy mà cậu rơi vào im lặng.

Nếu cậu nhớ không lầm, ở phó bản trước, người này chính là hệ thống.

Chẳng lẽ lần này cũng thế?

Vân Thính Chu lùi một bước, giọng khi nhắc đến tên Tống Bạc Lễ không còn chút ấm áp nào, lạnh lùng hỏi: “Hiện tại anh là ai? Vì sao lại ở đây?”

Hơi thở quen thuộc rời xa mình, trong bóng tối, Tống Bạc Lễ khẽ nhíu mày. Anh không bị treo ngược đau đớn, nhưng trong đầu chỉ tràn ngập một ý nghĩ: quả nhiên, không có Chu Chu, ngay cả không khó cũng toàn mùi tanh hôi.

“Anh là…”