Lão Công Của Ta Là Một Tên “Trà Xanh Xinh Đẹp”

Chương 116: cao giáo oan hồn 7 phụ tam lẻ chín.



“Lý Hoa.”

Vân Thính Chu ngẩng đầu, nhìn thấy một nữ quỷ xuất hiện giữa cậu và Tống Bạc Lễ, nữ quỷ đang ghé vào bàn cậu, nước từ người cô ta nhỏ xuống loang lổ.

Giọng nữ quỷ vừa the thé vừa mảnh như sợi chỉ, cố tình lại kề sát bên tai người, thấm dần vào từng dây thần kinh, khiến nỗi sợ bị phóng đại đến cực điểm.

Cô ta nhìn Vân Thính Chu chẳng hề phản ứng, liền đưa bàn tay khô gầy trắng bệch định chạm vào mặt cậu. Nhưng ngay khoảnh khắc tưởng sẽ chạm được, tay cô talại xuyên thẳng qua, chạm vào khoảng không.

Hụt hẫng, không tiếp xúc được.

Điều này khiến nữ quỷ ngẩn ra, chỉ còn một con mắt đảo loạn, nhìn bàn tay mình xoay qua xoay lại như không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Từ phản ứng đó, Vân Thính Chu cũng dần suy đoán ra. Lần trước khi nữ quỷ xuất hiện trên bàn, cậu đã ấn mắt cô ta vào trả lại, vì vậy cô ta có thể chạm được cậu. Nhưng lần này, cậu coi như hoàn toàn không nhìn thấy, chẳng cho nữ quỷ cơ hội, thế nên mới tạo thành tình cảnh trước mắt.

Xác định được nguyên nhân, Vân Thính Chu nghiêng người, khẽ vỗ vai Tiểu thảo, hạ giọng:

“Tiểu thảo, đưa bài thi cho anh.”

Tiểu thảo nghe vậy liền cụp mắt xuống, bàn tay lục loạn trên mặt bàn, chẳng phân biệt nổi đâu là bài của mình, bèn dứt khoát đưa hết cả xấp về phía sau.

Nhận lấy, Vân Thính Chu nhanh chóng rút ra một tờ, mở ra trải trên bàn. Ánh mắt cậu lập tức dừng ở ô tên. Quả nhiên, tên của Tiểu thảo đã bị đổi.

Hơn nữa khác hẳn với cậu và Tống Bạc Lễ.

Tên in trên đó gồm ba chữ: Vương Thiết Anh.

Một cái tên mà cậu chưa từng nghe qua, cũng chưa từng thấy. Chỉ có thể đoán đây là một nữ sinh.

Ngay khi Vân Thính Chu dùng bút lam khoanh mấy vòng quanh ba chữ “Vương Thiết Anh”, nữ quỷ lập tức nhào sát lại, gần như dán chặt lên tờ bài thi. Cô ta kề sát, dùng con mắt duy nhất soi kỹ cái tên kia.

Vân Thính Chu không định để ý, chỉ cầm bài thi đưa sang cho Tống Bạc Lễ xem. Bàn tay cậu xuyên qua thân thể nữ quỷ, thản nhiên đặt tờ giấy lên bàn anh.

Động tác ấy khiến nữ quỷ cũng lập tức di chuyển sang phía Tống Bạc Lễ, vẫn giữ nguyên tư thế dán sát bài thi. Nhưng khi nhìn chằm chằm cái tên kia một lúc lâu, từ trong con mắt cô ta bắt đầu nhỏ ra máu đỏ tươi.

“Lạch cạch!”

Những giọt máu nhỏ xuống thấm ướt dần cả tờ bài thi, loang khắp mọi nơi, chỉ còn lại ba chữ tên kia vẫn khô ráo.

Rồi sau đó hai giây, một tiếng gào xé toạc không gian bùng nổ.

Tiếng hét bén nhọn vang chấn động, khiến màng tai đau nhói, đầu óc ong ong, trong thoáng chốc chẳng nghe rõ bất cứ thứ gì. Chỉ có thể thấy mọi người xung quanh vẫn đang động đậy, miệng mấp máy nói gì đó.

Vân Thính Chu mím môi, liếc sang nữ quỷ, ánh mắt vẫn trống rỗng như không hề để ý tới sự hiện diện của cô ta. Cậu còn chưa kịp nhìn lâu, nữ quỷ đã xoay người, rồi “soạt” một tiếng biến mất, không còn bóng dáng.

Theo đó, hơi lạnh ẩm ướt và bầu không khí u ám cũng tan đi từng chút.

Vân Thính Chu chớp mắt, thong thả quan sát quanh phòng một lượt, cuối cùng lại đặt sự chú ý vào bài thi trước mặt.

Bài thi thì cậu không định làm. Trong phó bản, chuyện đó chẳng có ý nghĩa gì, ít nhất là với cậu.

Điều quan trọng hơn lúc này là phải làm rõ bố cục của ngôi trường. Nữ quỷ vừa rồi chắc chắn còn giấu giữ bí mật nào đó không ai biết. Muốn vượt qua phó bản này, e rằng cô ta chính là một mấu chốt quan trọng.

Cậu tiện tay cầm lấy một cây bút đen, lật ngược tờ bài thi, tìm một khoảng trống chính giữa rồi vẽ một vòng tròn, đánh dấu vị trí hiện tại của mình. Sau đó, từ vòng tròn ấy làm trung tâm, cậu tỏa ra bốn phía, vẽ lại từng nơi hôm nay đã đi qua.

Ba phút sau, Vân Thính Chu nhìn tấm bản đồ đơn sơ trước mặt, khẽ tặc lưỡi. Ngôi trường này ngoài khu dạy học thì lại tiếp tục là khu dạy học, còn nhà ăn với ký túc xá thì chỉ có một tòa, nhìn từ bên ngoài có vẻ cũng chẳng chứa được bao nhiêu người. Vậy thì số học sinh đông như thế, rốt cuộc ngủ ở đâu?

Ngay lúc cậu cau mày, đầu bút đang gõ lên ký túc xá rồi đánh thêm dấu chấm hỏi, thì trên bàn phát ra một tiếng “lạch cạch”, một mẩu giấy vo tròn rơi xuống, vừa vặn lăn đến ngay trước mặt.

Vân Thính Chu đưa tay nhặt lên, mở ra. Trên giấy hiện hai hàng chữ, cuối cùng còn được vẽ thêm hai trái tim, một đỏ một xanh, cực kỳ nổi bật.

[ Chu Chu, em có thấy nữ quỷ vừa nãy trông quen quen không, giống như đã gặp ở đâu rồi? ]

Cậu liếc sang Tống Bạc Lễ, phát hiện anh đang chống cằm, một tay cầm bút, mắt thẳng thắn dán chặt lên mình. Vân Thính Chu khựng lại một thoáng, rồi hạ mắt nhìn lại hai hình trái tim. Chúng dính sát bên nhau, nếu không khác màu thì y hệt như chỉ vẽ một nét.

Thực ra… cũng không đến nỗi xấu.

Vân Thính Chu viết lại một dòng tinh gọn bên dưới.

[ Tôi không chắc lắm. ]

Viết xong, cậu gấp gọn, ném mẩu giấy trả lại.

Quả thật cậu không thể xác định. Ngoài Lý Hoa và Trương Tam, cậu chưa biết thêm tên NPC nào khác, bất kể nam hay nữ. Thế nên bảo quen mắt thì cũng khó. Hơn nữa, nữ quỷ tóc quá dài, bình thường rất khó nhìn rõ mặt. Dù lần trước cậu đã gắn lại tròng mắt cho cô ta, cũng chưa từng thấy được toàn bộ gương mặt kia.

Ngòi bút cậu lại chấm vào ký túc xá trên tờ giấy, nhẹ gõ từng tiếng nhỏ. Chỉ một lát sau, loa phát thanh lại vang lên rù rì.

“Các vị bạn học trong tiết tự học buổi tối này đều làm rất tốt, không ai vi phạm kỷ luật. Hiện tại các bạn có thể trở về ký túc xá nghỉ ngơi.”

“Xin chú ý, tuy rằng trường học không quy định giờ đi ngủ, nhưng tôi tin rằng trong lòng mỗi người đều có chừng mực. Hãy nhanh chóng trở về ký túc xá.”

Nói xong, loa bắt đầu đếm ngược.

“Ba”

“Một.”

“???”

Vân Thính Chu vừa đứng dậy đã nghe xong đoạn đếm ngược chẳng có ý nghĩa gì này, bất giác bật cười. Đếm như thế khác gì không đếm.

Không còn cách nào, cậu chỉ nhìn Tống Bạc Lễ trao đổi ánh mắt, rồi dẫn theo Tiểu thảo đi về phía ký túc xá.

Trên đường, đám học sinh chia thành hai luồng. Một luồng bước gấp gáp, mặt mũi đầy nôn nóng, chân như có lửa đốt, như thể chạy trốn. Luồng còn lại thì rề rà chậm chạp, giống như dẫm kiến trên đường.

Vân Thính Chu quan sát, thấy bên ngoài không khác biệt gì rõ rệt. Để an toàn, ba người họ vẫn giữ tốc độ trung bình, trở về ký túc xá.

Ký túc xá chỉ có một tòa chung, nam nữ ở chung nhưng phân tầng. Tầng trên cho nam sinh, tầng dưới nữ sinh, tính từ tầng một trở lên.

“Có biết số phòng ký túc xá của mình không?” Vân Thính Chu nhìn hành lang trống vắng, nhưng câu hỏi lại hướng về phía Tiểu thảo.

Tiểu thảo im lặng một lát rồi lắc đầu, không nói gì. Cô bé không biết.

“Không sao.” Vân Thính Chu nhẹ giọng an ủi, trông thấy phòng quản lý ký túc đang mở, bèn dẫn người lại gần hỏi thăm.

Người quản lý là một phụ nữ, tóc uốn sóng lớn, gương mặt vô cảm, giọng nói lạnh lẽo, thái độ chẳng mấy thân thiện:

“Tên.”

Vân Thính Chu suy nghĩ một chút, rồi lên tiếng trước cả Tiểu thảo. Cậu thốt ra một cái tên.

“Vương Thiết Anh.”

Người quản lý ký túc lật quyển sổ trên tay khựng lại, ngẩng đầu nhìn Tiểu thảo một cái, dứt khoát khép sổ lại, bước hẳn ra khỏi phòng, nói: “-309.”

-309.

Nghe đến số phòng này, Vân Thính Chu lập tức chắn trước người Tiểu thảo, định mở miệng hỏi thêm, chẳng hạn như làm sao ký túc xá lại có thêm dấu “-”. Nhưng quản lý ký túc không để cậu có cơ hội, trực tiếp nắm lấy tay Tiểu thảo kéo đi, còn không quên cảnh cáo hai nam sinh đứng trước mặt:

“Đứng đây làm gì, sớm trở về phòng các cậu đi.”

Dứt lời, bà ta liền dắt Tiểu thảo rời đi. Vân Thính Chu khẽ hừ một tiếng, đưa tay muốn giữ cánh tay bà ta lại, nhưng phía sau bỗng vang lên một tiếng huýt gió the thé, chặn ngang động tác ấy.

Cậu quay đầu nhìn, thấy người đại ca sáng nay đã từng hỏi tên mình, đang kẹp sổ đứng ngay phía sau, trong miệng còn ngậm còi, sắc mặt không vui:

“Không về ký túc xá còn đứng ở đây làm gì? Muốn tôi báo cáo trường sao?”

“Không chịu tuân theo quy củ, xem ra hình phạt hiệu trưởng đặt ra vẫn còn quá nhẹ.”

Tống Bạc Lễ xoay người, khóe miệng nhếch lên cười, nụ cười chẳng hề chạm tới đáy mắt, giọng nói lạnh băng: “Trừng phạt gì vậy, đại ca?”

“Trở về!!” Đại ca không hề đưa thêm thông tin hữu ích, chỉ thẳng thừng xua đuổi bọn họ quay về ký túc xá.

Vân Thính Chu liếc qua gã một cái, rồi kéo tay Tống Bạc Lễ đi thẳng lên lầu. Dựa vào ký ức buổi sáng, cậu đếm ngược tới phòng thứ năm, đẩy cửa bước vào. Tống Bạc Lễ theo sát sau, chẳng hề khách khí, trực tiếp ngồi xuống giường. Trùng hợp thay, đó lại chính là chiếc giường Vân Thính Chu đã nằm lúc sáng.

Cậu im lặng đóng cửa phòng. Trong phòng có tám giường tầng, tổng cộng tám chỗ nằm, nhưng giờ chỉ có hai người bọn họ.

“Anh chắc chắn ký túc của anh là phòng này à?” Vân Thính Chu tựa vào mép giường, cúi đầu hỏi.

Tống Bạc Lễ chống tay lên giường, ngẩng đầu, cười: “Chu Chu ở đâu, anh ở đó. Đây là ký túc của em, cũng chính là ký túc của anh.”

“Được.” Vân Thính Chu gật đầu, nhìn thẳng vào mắt anh: “Vậy chẳng lẽ giường của tôi cũng là giường của anh?”

Câu nói bất ngờ bật ra từ đôi môi bình thản khiến Tống Bạc Lễ hơi ngứa ngáy trong lòng. Anh nhướng mày: “Cũng có thể, phiền Chu Chu chứa chấp một chút, không thì anh chẳng có giường nào để ngủ.”

Vân Thính Chu hé môi, không đáp lại, chỉ duỗi tay ngoắc, ra hiệu anh đứng dậy, nhường chỗ. Cậu nằm vào bên trong, chỉ chừa lại một khoảng nhỏ cho người đang đứng dưới đất.

“Cảm ơn Chu Chu.” Tống Bạc Lễ lập tức mỉm cười, chẳng hề tỏ ra ngại ngùng, thản nhiên nằm xuống cạnh cậu, còn cọ mặt vào gối của cậu.

Ngay sau câu nói ấy, đèn trong ký túc vụt tắt “phụt” một tiếng, căn phòng chìm vào bóng tối đặc quánh.

Loa phát thanh vang lên, giọng đều đều:

“Chúc các bạn có một đêm vui vẻ, một giấc mơ đẹp. Xin chú ý, ban đêm không được tự tiện ra ngoài, không được rời ký túc xá, không được cử động. Hãy luôn nằm trên giường cho tới khi trời sáng.”

Tiếng loa dứt, Vân Thính Chu cảm nhận thân thể mình như bị niệm chú, không sao động đậy, chỉ có đôi mắt còn mở được, hơi thở còn duy trì, ngoài ra chẳng làm được gì.

Cậu mở trừng mắt giữa bóng tối, lặng lẽ cảm nhận thời gian trôi đi. Đại khái đến nửa đêm, cậu nghe thấy bên cạnh có người ngồi dậy, xuống giường.

Ánh mắt kia còn dừng trên người cậu một thoáng, rồi theo sau là tiếng kẽo kẹt của cửa mở rồi khép lại.

Tống Bạc Lễ… đã rời khỏi ký túc xá.