Lão Công Của Ta Là Một Tên “Trà Xanh Xinh Đẹp”

Chương 117: cao giáo oan hồn 8 “Oa nga.”



Vân Thính Chu nằm nghiêng, vừa vặn có thể nhìn thấy vị trí cửa, cậu híp mắt nhìn một hồi thì phát hiện cửa không hề đóng chặt, mà vẫn để hở một khe nhỏ. Khe hở đó không đủ để cậu nhìn rõ tình huống bên ngoài, hiện tại thân thể bị cố định, không thể cử động, chỉ có thể thẳng đơ nằm trên giường.

Cậu mở to mắt nhìn chằm chằm tấm ván giường, thời gian trôi qua thật sự quá chậm. Cậu không có điểm tham chiếu để tính thời gian, chỉ biết rằng ngay khoảnh khắc cậu sắp nhắm mắt lại, thì có người đẩy cửa bước vào.

Người đó đi rất nhẹ, nhưng cách âm ở ký túc xá quá kém, cửa khẽ động liền phát ra tiếng kẽo kẹt, khiến đầu óc mơ hồ của cậu lập tức tỉnh táo. Cân nhắc một chút, cậu vẫn nhắm mắt lại, giả vờ ngủ.

Bước vào từ cửa là Tống Bạc Lễ, gương mặt mệt mỏi, trong tay còn cầm thứ gì đó. Anh cúi đầu đi thẳng tới giường, định nằm xuống ngủ ngay. Khi chân anh quỳ lên giường thì phản ứng lại, tiện tay ném đồ trong tay lên chiếc tủ công cộng đầu giường.

“Lạch cạch!”

Thứ kia va vào mặt tủ phát ra âm thanh không nhỏ, nghe qua biết là vật thật.

Vân Thính Chu không kịp suy nghĩ thêm, bởi vì Tống Bạc Lễ đã leo lên giường. Anh nằm nghiêng, đôi mắt nhìn chằm chằm cậu suốt ba bốn phút, xác nhận nhịp thở của cậu vững vàng rồi mới duỗi tay ôm cậu vào ngực.

Anh chôn mặt vào cổ Vân Thính Chu, khẽ cọ cọ, hơi thở nóng hổi phả lên xương quai xanh của cậu, khiến cả mảnh da đó dần nóng rực, cậu phải cố nén mới không trợn mắt hay phát ra tiếng.

Hai người nằm chung một giường trong tư thế cực kỳ lúng túng. Lúc đầu, Vân Thính Chu nghĩ mình sẽ không ngủ nổi, nhưng chỉ vài phút sau cậu đã quen với tư thế quái dị này, hơi thở dần đều rồi chìm vào giấc ngủ.

Đến khi có lại ý thức, đã là 5 giờ rưỡi sáng hôm sau, đúng thời gian học sinh cao trung bình thường dậy sớm đọc sách.

Trước mắt sáng bừng, Vân Thính Chu theo bản năng trốn sâu vào chăn, nhưng chưa chôn được bao lâu thì bên tai vang lên giọng nói quen thuộc.

“Chu Chu, trời sáng rồi.” Tống Bạc Lễ đã xuống giường, đứng dưới đất nhặt lại món đồ đêm qua ném lên tủ, bỏ vào túi quần áo, sau đó cúi người đưa tay chạm vào gương mặt thanh niên vẫn nằm trên giường.

Động tác của anh còn chưa kịp tiếp tục thì cả dãy hành lang ký túc xá vang lên tiếng còi, âm thanh xuyên thấu cực mạnh, như thể có người thổi ngay bên tai.

Vân Thính Chu giật mình, ngồi bật dậy, đảo mắt nhìn quanh xác nhận chỉ có hai người rồi lập tức xuống giường, lôi kéo người đàn ông trước mặt chạy thẳng xuống lầu.

Trong tiếng bước chân hỗn loạn của bọn họ cùng rất nhiều học sinh khác ùa ra hành lang, hai người nhanh chóng xuống tầng một, gặp được Tiểu thảo chạy tới từ sâu trong hành lang.

Tinh thần Tiểu thảo thoạt nhìn không tốt, quầng thâm mắt đen sậm, khi thấy Vân Thính Chu và Tống Bạc Lễ thì đôi mắt thoáng sáng lên, liền đi theo họ ra khỏi ký túc xá, đứng ở sân trước nghe chủ nhiệm giáo dục nói chuyện.

Chủ nhiệm giáo dục vẫn là nữ giáo viên kia, khuôn mặt tươi cười như hổ.

Lần này nói chuyện cũng không kéo dài, cô ta như thường lệ tuyên bố sẽ thưởng mỗi người một đóa hoa hồng nhỏ, rồi nâng cao giọng nói, tràn đầy cảm xúc: “Tinh thần các bạn học đều không tệ, hãy tranh thủ thời gian ôn tập, hôm nay là lần kiểm tra tập trung đầu tiên trong tháng này.”

“Xin các bạn học phát huy bình thường, không cần viết sai lung tung.”

Vân Thính Chu nghe vậy thì khẽ nhíu mày. Nếu cậu nhớ không lầm, hôm qua học sinh vừa làm xong một kiểm tra nhỏ, hơn nữa hôm nay mới là ngày thứ sáu trong tháng, vậy mà đã tổ chức kiểm tra tập trung.

Tần suất thật sự quá dày đặc.

“Giải tán.” Nữ chủ nhiệm giáo dục vỗ tay một cái, dứt khoát nói hai chữ rồi xoay người rời đi.

Trong lúc cô ta dừng nói, học sinh bên dưới đã bắt đầu tản ra chạy về phía khu dạy học, ba người bọn họ cũng hòa vào đám đông.

Khi quay trở lại phòng học hôm qua, bọn họ phát hiện trên bảng đen dán một tờ giấy. Vân Thính Chu đi lên bục giảng, cụp mắt nhìn chằm chằm vào nội dung viết trên đó.

Đó là một tờ bảng sắp xếp số ghế khảo thí. Vân Thính Chu theo thói quen nhìn hàng đầu tiên, phát hiện không có tên quen thuộc nào, bèn dò từ trên xuống dưới một lượt, cuối cùng ở vị trí đếm ngược thứ hai thì thấy được Lý Hoa.

Mà vị trí đếm ngược thứ nhất cũng vô cùng quen, chính là Trương Tam.

“Oa nha.” Tống Bạc Lễ cũng ghé sát vào, thấy rõ thứ tự, cười nói: “Chu Chu, thật đúng là trùng hợp, anh và em ngồi bàn trước sau đó.”

Đúng là khéo, mấy người đứng cuối bảng xếp hạng thì việc ngồi bàn trước sau cũng chẳng lạ.

“Không có bảng khác sao?” Vân Thính Chu không đáp lời, chỉ đưa tay đè lên tờ giấy, nhìn quét từ trên xuống dưới, hơi nghi hoặc hỏi.

“Hình như chỉ có một tờ này.” Tống Bạc Lễ nhìn qua trái qua phải, cuối cùng rút ra kết luận. Nói xong câu đó, lông mày anh cũng nhíu lại, bởi trên bảng không hề có tên Vương Thiết Anh.

Khi Vân Thính Chu định xoay người kiểm tra bàn giáo viên, thì ngoài cửa truyền đến giọng nam nghiêm khắc, tràn đầy cảnh cáo.

“Không lo ôn bài mà còn đứng ở đó làm gì? Định khoa trương đạt điểm tối đa chắc? Xuống hết cho tôi.” Nam giáo viên đứng ở cửa phòng học, hai tay chắp sau lưng, vẻ mặt nghiêm túc.

Vân Thính Chu liếc nhìn ông ta một cái, suy nghĩ một chút rồi vẫn bước xuống bục giảng, ngồi vào chỗ của Lý Hoa. Cậu dám chắc rằng nếu lúc này lên tiếng đối đáp, nhất định sẽ lại bị đưa vào phòng tối, chịu mấy giờ trừng phạt.

Để điều tra thêm nhiều chuyện, cậu chọn tuân thủ quy tắc.

“Anh Vân.” Tiểu thảo kéo ghế ra sau, ngồi rất gần bàn cậu, hạ giọng hỏi: “Các anh thi ở phòng nào? Có gần nhau không?”

Vân Thính Chu im lặng vài giây rồi nói: “Phòng thi cuối cùng, không thấy tên của em.”

Nói xong câu đó, cậu cảm nhận được Tiểu thảo khựng lại, sống lưng cứng đờ, thẳng đuột. Cậu khẽ nhéo đầu ngón tay, thấp giọng bổ sung: “Cầm chắc thẻ bài, em sẽ không chết.”

“Dạ.” Tiểu thảo nghe vậy gật đầu, tay thò vào túi xách nắm chặt thẻ bài bên trong, hít sâu mấy lần mới bình tĩnh trở lại.

Vân Thính Chu cũng thu hồi ánh mắt, nhét toàn bộ sách vở trên bàn vào ngăn kéo, chỉ để lại một bản vẽ sơ đồ mà hôm qua cậu vẽ lên bài thi và một cây bút.

Cậu còn tưởng tiết đọc buổi sáng sẽ kéo dài, không ngờ có lẽ vì kỳ khảo thí nên thời gian giảm đi một nửa. Loa phát thanh sớm vang lên thông báo.

“Các bạn học chú ý, cách thời gian bắt đầu kỳ khảo thí môn Toán còn mười lăm phút, xin nhanh chóng tới phòng thi.”

“Nếu có bạn nào chưa rõ phòng thi của mình, mời tới tầng một khu dạy học, tìm giáo viên chủ nhiệm để hỏi.”

“Đi tầng một.” Vân Thính Chu đứng dậy, ném bản vẽ trên tay về phía bàn, quay sang nói với Tiểu thảo, rồi lại nói với Tống Bạc Lễ: “Đi phòng thi.”

Nói xong, cậu dẫn đầu cầm bút rời phòng học, đi về phía tầng một. Phía sau có Tiểu thảo và Tống Bạc Lễ theo sát.

Khi tới tầng một nhìn thấy bóng dáng chủ nhiệm giáo dục, Tiểu thảo bèn gọi với theo hai người phía trước, giọng nâng cao: “Anh Vân, anh Tống, hai anh đi phòng thi đi, em tự đi được.”

Vân Thính Chu quay đầu liếc cô bé một cái, xác nhận cô bé không nói dối, bèn gật đầu, rồi đưa mắt ra hiệu với Tống Bạc Lễ. Hai người rời khu dạy học, đi về phía dãy nhà phía sau.

Phòng thi của họ ở tận tầng sáu, đại khái là căn phòng cuối cùng.

Vân Thính Chu cố ý đi chậm lại, để người đàn ông sóng vai cùng mình bước lên trước. Cậu đi phía sau, quan sát dáng người trước mặt.

Vẫn là bóng dáng quen thuộc ấy, cậu nhìn từ trên xuống dưới, lại ngó đến quần áo anh, khẽ mím môi.

Hình như đã tìm được nơi người này cất giấu món đồ lấy ra tối qua.

Khi hai người đi tới tầng bốn, loa một lần nữa phát ra thông báo.

“Xin chú ý, còn một phút nữa kỳ khảo thí bắt đầu. Học sinh nào chưa tới phòng thi hãy nhanh chóng, quá giờ sẽ không chờ.”

Vân Thính Chu khẽ hừ một tiếng, quay đầu nhìn vào mắt Tống Bạc Lễ. Trong mắt đối phương phản chiếu cùng một vẻ bất đắc dĩ và khó chịu như mình.

Thế là cầu thang vang vọng tiếng bước chân dồn dập.

“Mười.”

Trên hành lang vang vọng tiếng bước chân dồn dập.

“Tám.”

Trong phòng học, giáo viên bắt đầu xé túi hồ sơ, chuẩn bị phát đề thi.

“…..”

“Ba.”

Vân Thính Chu cùng Tống Bạc Lễ tới cửa phòng thi, hai người đồng thời bước vào, nhanh chóng đi thẳng về dãy cuối cùng.

“Một.”

Hai người vừa kịp ngồi xuống.

“Khảo thí bắt đầu.”

Giáo viên trên bục giảng bắt đầu phát đề, vừa đi vừa nói: “Kỳ thi lần này, trong vòng một giờ đầu tiên không ai được nộp bài.”

Cả phòng thi yên tĩnh đến mức kim rơi cũng nghe thấy, không có học sinh nào lên tiếng phản đối. Tất cả đều cúi đầu, cầm bút bắt đầu viết.

Khoảng nửa giờ sau, Vân Thính Chu đã làm xong toàn bộ đề, cậu để bài thi ngay ngắn trên bàn, cây bút cũng tùy ý đặt lên trên.

Đúng lúc ấy, loa phát thanh bắt đầu rung lên những âm thanh xẹt xẹt hỗn loạn, vô cùng quấy nhiễu suy nghĩ, toàn là những âm tiết vô nghĩa, hoàn toàn không nghe hiểu được.

Vân Thính Chu đưa tay xoa nhẹ huyệt Thái Dương, nhắm mắt lại ước lượng thời gian.

Khi tới phút thứ 40, loa phát ra một số âm tiết có thể nghe rõ hơn, nhưng vẫn rất mơ hồ, giống như bị ngăn cách bởi một tấm kính pha lê, cố tình đùa giỡn.

Vân Thính Chu cầm lấy bút, kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa, bắt đầu xoay bút.

Tới phút thứ 50, cậu nghe được vài chữ rõ ràng, khiến đôi mắt tức khắc trầm xuống.

“@#? Trường thi?$% giáo viên& Vương $%, trái với khảo thí #$%, hiện tại…”

Giáo sư Vương.

Cậu không có ấn tượng gì, nhưng Vương Thiết Anh cũng họ Vương, hơn nữa trong bảng sắp xếp phòng thi hoàn toàn không có tên cô bé. Trong lòng Vân Thính Chu lập tức dâng lên một dự cảm: cái gọi là giáo viên Vương này chính là Vương Thiết Anh.

Điều đó có nghĩa, thông báo trong loa chính là nhắc đến Tiểu thảo.

Cô bé vi phạm kỷ luật thi cử, theo quy tắc trong trường, tám phần sẽ bị trừng phạt, hơn nữa chắc chắn không phải chỉ là phòng tối.

Bởi phòng tối là để học sinh tỉnh táo lại, vậy thì giáo viên sẽ phải chịu hình phạt gì đây?

Vân Thính Chu đặt tay lên bài thi, vô thức làm tờ giấy rung rào rạt, trong lòng đếm ngược, chẳng mấy chốc mười phút cuối sẽ trôi qua.

“Chu Chu.”

Đúng lúc đếm ngược còn mười giây, Tống Bạc Lễ khẽ gọi tên cậu. Cậu ngẩng đầu nhìn qua, thấy anh đang cầm lấy bài thi.

Theo bản năng, cậu cúi xuống lấy bài thi của mình, đứng dậy, cầm trong tay bước nhanh về phía bục giảng để nộp.

Tống Bạc Lễ cũng gắt gao theo sát ngay sau lưng cậu.

Và đúng vào giây hai người vừa bước ra khỏi phòng thi, loa phát thanh vang lên thông báo:

“Khảo thí kết thúc.”