Lão Công Của Ta Là Một Tên “Trà Xanh Xinh Đẹp”

Chương 118: cao giáo oan hồn 9 “Mau đóng cửa mau đóng cửa.”



“Cái gì?”

Vân Thính Chu nghe thấy thông báo thì khẽ nhíu mày. Rõ ràng mới thi được một tiếng, ít nhất còn nửa tiếng nữa mới hết giờ, vì sao lại tuyên bố kết thúc ngay lúc cậu và Tống Bạc Lễ nộp bài?

Cậu liếc mắt nhìn Tống Bạc Lễ, ánh mắt hai người giao nhau, trong đáy mắt đều hiện rõ vẻ nghi hoặc khó hiểu.

Vân Thính Chu quay đầu nhìn lại phòng thi. Khi ánh mắt cậu quét qua, cậu mới phát hiện những học sinh vốn đang cúi đầu viết bài, giờ phút này toàn bộ đã ngẩng lên, ánh mắt tràn ngập oán hận, lăng lăng nhìn về phía cửa.

Nói chính xác hơn, là nhìn chằm chằm vào hai người họ.

Mỗi gương mặt đều giống hệt nhau: phẫn nộ, bất mãn, trống rỗng.

“Chậc.” Tống Bạc Lễ đặt tay lên vai Vân Thính Chu, kéo cậu nghiêng vào người mình, thấp giọng nói: “Trước mắt thoạt nhìn không nguy hiểm gì, nhưng một khi bọn họ nộp bài thì khó nói trước được.”

Vân Thính Chu không đáp, bởi ngay khi bắt gặp ánh mắt học sinh kia cậu đã có dự cảm chẳng lành. Cậu đưa tay nắm chặt lấy cổ tay Tống Bạc Lễ, nghiêng người kéo anh chạy về phía cầu thang: “Đi thôi.”

Tống Bạc Lễ để mặc thanh niên nắm tay, cùng nhau lao nhanh trên hành lang. Bước chân hai người trùng khớp, phá tan sự tĩnh mịch, bóng dáng họ loáng thoáng in trên tường rồi nhập vào chỗ ngoặt.

Khi bọn họ đến cửa thang lầu, phòng thi đã không còn yên tĩnh. Giám thị cưỡng chế thu bài, học sinh thì xôn xao bàn tán, tiếng nói chuyện hòa lẫn vang lên vô cùng rõ ràng.

Vân Thính Chu dừng lại nhìn thoáng xuống tầng tiếp theo, suy nghĩ chốc lát rồi kéo người đi lên thang, vừa đi vừa nói: “Tới tầng sau, tôi và anh tách ra, gặp lại ở ký túc xá.”

“Được” Tống Bạc Lễ rũ mắt nhìn bàn tay hai người đang đan vào, khẽ đáp.

“Đông!”

Trên vách tường hiện rõ con số: tầng 5.

Vân Thính Chu buông tay ra, không quay đầu nhìn, sải bước đi xuống. Cậu đi rất nhanh, nhưng vẫn chậm hơn nhóm học sinh đã xuống trước một tầng.

Chẳng mấy chốc, hành lang và cầu thang chật ních người.

Đúng lúc này, loa lại chen ngang.

“Các bạn học chú ý, lập tức trở lại phòng học, không được nán lại trong phòng thi.”

Lời vừa dứt, đám đông chen chúc hành lang lập tức chuyển động, bầu không khí căng thẳng hẳn, tất cả vội vàng ùa xuống.

Vân Thính Chu thuận thế đi cùng hướng với mọi người, đi xuống dễ dàng hơn nhiều. Khi cậu xuống đến tầng một, quay đầu nhìn lại, không thấy bóng dáng quen thuộc kia. Cậu không do dự, lập tức xoay người, chen ra theo hướng ngược lại.

Chỉ mất hai ba phút, cậu đã đến trước cửa ký túc xá. Cậu gõ mạnh lên cửa, tiếng vang đủ lớn để quản lý kí túc xá ở bên trong nghe thấy.

“Đừng gõ nữa.” Quản lý kí túc xá bước ra, ngăn cách qua cửa kính, cau mày nói: “Bây giờ ký túc xá không mở, có việc gì chờ đến tối rồi nói.”

Vân Thính Chu đặt tay lên cửa kính, mặt không biểu cảm nói: “Chủ nhiệm giáo dục bảo tôi đến.”

“Chủ nhiệm?” Quản lý kí túc xá ngẩn người, không mấy tin tưởng. Miệng bà ta mấp máy định nói gì đó, nhưng thật lâu cũng không thốt ra nổi một chữ.

Vân Thính Chu liền thừa dịp lúc này, đẩy mạnh cửa kính ra, đi thẳng vào bên trong. Cửa chính phía sau không có gì ngăn cản, nên ngay khi cậu bước hẳn vào thì tự động khép lại.

Nghe thấy tiếng vang, cậu quay đầu nhìn, vẫn không thấy bóng dáng người cần gặp. Hai giây sau, cậu nhấc chân đi sâu vào hành lang tầng một.

Thân phận của Tống Bạc Lễ phức tạp hơn nhiều, thủ đoạn cũng không kém như vẻ ngoài, căn bản không cần lo lắng. Huống hồ, ở phó bản này anh ta cũng giống cậu, đều là thân phận thế thân học sinh đã chết.

Còn hiện tại thân phận Tiểu thảo rõ ràng cao hơn hai người, hẳn có bí mật nào đó cần tìm ra từ cô bé. So ra thì chọn ai đi theo cũng không đáng để chần chừ.

Vân Thính Chu mặc kệ quản lý kí túc xá đang la to và cảnh cáo bên ngoài, lập tức đi sâu vào tầng một. Càng đi vào trong, cậu càng cảm thấy âm khí lạnh lẽo.

Một luồng khí lạnh tràn lên từ dưới nền đất, quấn lấy chân, rồi chậm rãi bò ngược lên trên, khiến toàn thân cậu run rẩy.

Đi ngang qua các phòng ký túc bình thường, tới cuối hành lang, nơi lẽ ra phải là bức tường trắng thì lại thay bằng một cánh cửa sắt hoen gỉ.

Trên cửa treo một ổ khóa lớn, cũng rỉ sét loang lổ. Cửa làm bằng song sắt, có thể dễ dàng nhìn xuyên qua bên trong.

Vân Thính Chu liếc vào, chỉ thấy một cầu thang tối đen hun hút, chẳng thấy được điểm cuối. Cậu lùi một bước, lôi ra một chiếc ghế từ phòng ký túc gần đó, hung hăng ném vào ổ khóa.

“Đông!”

Tiếng va đập vang vọng, xích khóa bung ra, rơi xuống đất, cửa cũng tự động mở ra.

Cậu đặt ghế dựa sang một bên, cúi đầu bước vào, dẫm lên cầu thang xoắn ốc tối om, trước mắt một màu đen kịt, không thấy gì rõ ràng.

Cảnh tượng này chẳng khác gì căn phòng tối trước đó.

Cầu thang xoay vòng. Khi đi đến vòng thứ ba, bên tai cậu vang lên những tiếng bước chân rất khẽ. Vân Thính Chu lập tức dừng lại, tay đặt lên vách tường, nghiêng đầu lắng nghe.

Nửa phút trôi qua, bốn phía yên tĩnh đến đáng sợ, ngay cả tiếng bước chân cũng biến mất. Cậu mím môi, lại nhấc chân đi tiếp. Nhưng vừa động thì âm thanh kia lại vang lên.

Lần này cậu không dừng lại nữa, mà hai tay men theo vách tường, xác nhận không có không gian ẩn giấu, rồi nhanh chóng đổi sang phía đối diện. Khi tay chạm vào một điểm nào đó không hề có chướng ngại, cậu khẽ nheo mắt, bước xuống tầng thứ ba.

-309.

Chính là chỗ hôm qua Tiểu thảo ở.

Cậu đi dọc ký túc xá bên phải, tới cánh cửa thứ năm thì đặt tay lên nắm cửa, dùng sức đẩy vào trong. Lực đạo rất mạnh, không hề giữ lại, vậy mà cửa vẫn không hề nhúc nhích.

Ván cửa nguyên vẹn, thậm chí chẳng phát ra một tiếng động.

Vân Thính Chu lùi lại một bước, đá mạnh vào cánh cửa, tiếng vang chấn động, nhưng cửa chẳng hề hấn gì. Đồng thời, tiếng bước chân bên tai cậu càng lúc càng gần.

Giống như đang đi thẳng về phía cậu.

Cậu dừng lại, tựa lưng vào cánh cửa phòng -309, ngẩng đầu nhìn vào màn đen trước mắt.

“Đông, đông, đông.”

Tiếng bước chân áp sát ngay trước mặt.

Vân Thính Chu híp mắt, chỉ cảm thấy một luồng gió mạnh ập thẳng vào mặt, cậu lập tức nghiêng đầu tránh đi, thoát được một kích.

Cũng nhờ thế mà cậu thấy rõ thứ vừa tập kích mình.

Đó là một nữ quỷ tóc xõa dài, mặc váy đỏ rực, cổ tay và mắt cá chân đều bị xiềng xích bạc trói chặt. Mỗi lần cô ta cử động, xích sắt lại leng keng, vừa rồi chính là dùng xích tấn công.

“Chậc.” Vân Thính Chu khẽ thở dài bất đắc dĩ. Cậu không định để ý tới nữ quỷ, định bỏ mặc cô ta giống như lần gặp nữ quỷ trong lớp học trước đó.

Nhưng con quỷ mặc váy đỏ này như lợi hại hơn hẳn. Cho dù cậu không chủ động tiếp xúc, cô ta vẫn có thể xác định vị trí người sống, thậm chí hoàn toàn dựa vào ý niệm mà giết người.

Không chịu bất kỳ trói buộc nào.

Vân Thính Chu liếc sang hướng khác, ngay khi nữ quỷ ném xích lần nữa thì cậu đã lao nhanh về phía bên kia hành lang. Tốc độ của cậu cực nhanh, thành công bỏ lại nữ quỷ phía sau.

Nhưng tiếng bước chân đuổi theo sau lại càng lớn, lớn đến mức như có người đang chạy ngay sát bên tai, âm thanh muốn xé rách màng nhĩ.

Cuối cùng cậu chạy tới đầu hành lang, trước mắt chỉ có một bức tường lạnh lẽo.

Vân Thính Chu quay đầu, nhìn nữ quỷ đang dần tiến lại gần. Mắt trầm xuống, tay cầm lấy nắm cửa gần nhất, ấn mạnh một cái, lập tức đẩy vào trong, khép cửa lại, chặn nữ quỷ bên ngoài.

Bên trong phòng sáng sủa hơn nhiều, đủ để nhìn rõ cảnh vật.

Điều đầu tiên đập vào mắt cậu là vô số mái tóc dài treo xuống từ đầu giường. Tám chiếc giường, giường nào cũng như vậy, sắp xếp y hệt. Mỗi giường đều có một chiếc váy đỏ giống hệt nhau.

Tựa như sản xuất hàng loạt.

Vân Thính Chu bước lại gần một chiếc giường, đưa tay vuốt mớ tóc treo xuống. Mái tóc mượt mà, hoàn toàn không giống tóc giả, thậm chí khi chạm vào còn để lại cảm giác dính nhớp rõ rệt trong lòng bàn tay.

Bàn tay cậu đặt ở chỗ có ánh sáng mờ mờ, liền thấy rõ trong lòng bàn tay là vết máu sẫm màu.

Đám tóc này là thật, hơn nữa rất có khả năng bị lột xuống từ đầu của người sống hoặc người đã chết.

Vân Thính Chu lau khô máu trong lòng bàn tay, nhìn cánh cửa kín mít trước mặt, cậu ý thức được nữ quỷ kia không thể vào được, hẳn là vì căn phòng này không phải phòng của nó.

Nếu mỗi giường đều có tóc và váy đỏ, vậy có thể mạnh dạn suy đoán, kỳ thực mỗi căn phòng trong dãy này đều giống nhau, bày trí y hệt, đều có tóc và quần áo.

Vân Thính Chu bước tới cửa, đưa tay gõ nhẹ. Âm thanh không lớn, nhưng đủ để nghe rõ.

Cậu không muốn nghe thấy tiếng gõ cửa y hệt đáp lại, cậu chỉ mong có sự yên tĩnh tuyệt đối, nhưng phó bản này cố tình lại không để cậu toại nguyện.

Sau khi cậu gõ cửa hơn mười giây, bên ngoài cũng vang lên vài tiếng gõ, số lần giống hệt, nhưng lực nhẹ hơn nhiều.

Đó là cố tình bắt chước.

Vân Thính Chu không đáp lại, chỉ khoanh tay dựa vào cánh cửa, cụp mắt chờ tiếng gõ tiếp theo.

Nếu có lần thứ hai, điều đó có nghĩa bên ngoài là một người sống, ít nhất không phải nữ quỷ chỉ biết tấn công.

Cậu chờ năm giây, cửa lại vang lên tiếng gõ, kèm theo cả tiếng bước chân hỗn loạn và tiếng quần áo cọ xát.

Dưới chuỗi âm thanh ấy, Vân Thính Chu lập tức nắm lấy tay nắm cửa, kéo mạnh ra, để lộ hành lang bên ngoài.

Ngay khoảnh khắc cửa mở, cậu thấy Tiểu thảo.

Tóc cô bé ướt đẫm mồ hôi, dính vào má, toàn thân căng thẳng, tay còn ở trong túi xách mò mẫm. Lúc chưa kịp nhìn rõ trước mặt là ai, cô bé gần như đã định rút thẻ bài ra.

“Anh Vân?!” Ánh mắt Tiểu thảo sáng rực lên một chút, nhưng chỉ thoáng qua, rất nhanh cô bé cau mày, lao ngay vào phòng, vừa thở hổn hển vừa vội vàng nói: “Mau đóng cửa, mau đóng cửa!”

Vân Thính Chu nghe vậy, lập tức định đóng sập cửa lại. Nhưng ngay khi cậu sắp đóng chặt, trước mắt đột nhiên xuất hiện một mảng đỏ chói lọi.

Màu sắc kia rực rỡ đến mức lóa mắt. Cậu ngẩng đầu nhìn, lúc này cả hành lang đã chật kín, dày đặc những nữ quỷ mặc váy đỏ.

Chúng nó lặng lẽ đứng nguyên tại chỗ, đồng loạt xoay người về phía cậu. Mái tóc rũ xuống vén sang một bên, lộ ra gương mặt của mình, với thứ biểu cảm vặn vẹo như khóc chẳng phải khóc, cười chẳng phải cười. Tất cả ánh mắt không chớp, thẳng tắp nhìn chằm chằm vào cậu.