Vậy thì thật đáng tiếc.
Ta thu lại nụ cười.
Đang định mở miệng.
Thì tỳ nữ bên cạnh Vệ Giai Ngưng bước tới.
“Tiểu thư nhà ta mời người tới Vụ Đình Đường gặp mặt.”
Nói xong.
Nàng vội vàng rời đi.
Ta và Lục Yến nhìn nhau.
Rồi cùng đi về phía Vụ Đình Đường.
Nhưng chưa vào nội viện.
Chúng ta đã đứng ngoài sân cá cược.
“Ta đoán bên trong có giấu người.”
Ta gật đầu.
“Là Vương Thịnh.”
Thủ đoạn nơi hậu trạch vốn chỉ có bấy nhiêu.
Vệ Giai Ngưng không muốn gả cho Vương Thịnh.
Nhưng Vệ gia nhất định phải có một nữ nhi gả vào Vương gia.
Nếu không phải nàng.
Vậy chỉ có thể là ta.
Nhưng Hoàng đế đã có ý chỉ.
Không thể ép buộc.
Cho nên chỉ còn cách tạo ra một vụ ngoài ý muốn.
Nếu sự trong sạch của ta bị Vương Thịnh hủy hoại.
Đến lúc đó.
Cho dù là Hoàng đế cũng khó mà nói thêm điều gì.
“Lục công t.ử thật sự không muốn làm nhân chứng cho ta sao?”
Ta hỏi lại lần nữa.
Lục Yến nhướng mày.
“Ta không muốn dây vào những chuyện này.”
Nói xong.
Hắn quay người bỏ đi.
Ta bước vào nội viện.
Dừng lại ngoài cửa.
Nhìn qua khe cửa.
Quả nhiên thấy Vương Thịnh đang nằm trên giường.
Phía sau đột nhiên có người lao tới.
Ta hơi nghiêng người tránh sang một bên.
Vệ Giai Ngưng vồ hụt.
Đâm sầm vào cửa.
Ngã nhào vào trong.
“Thủ đoạn vụng về như vậy.”
“Có thể thấy Vệ Tiêu bảo bọc ngươi rất kỹ.”
Ta cười lạnh.
Vệ Giai Ngưng vừa bò dậy vừa c.h.ử.i rủa.
“Ngươi là thứ gì chứ?”
“Chỉ là một nha đầu quê mùa.”
“Lại dám cướp thân phận Đại tiểu thư Hầu phủ của ta.”
“Hôm nay nếu ngươi ngoan ngoãn thuận theo Vương Thịnh.”
“Sau này Hầu phủ vẫn sẽ là nhà mẹ đẻ của ngươi.”
“Nếu hôm nay ngươi không nghe lời.”
“Đừng trách ta không kha... Á!”
“Cứu ta!”
“Cứu... ưm...”
Nàng còn chưa nói hết.
Vương Thịnh đã lao tới.
Một tay ôm c.h.ặ.t lấy nàng.
Điên cuồng hôn loạn.
Còn bịt miệng nàng lại.
Vệ Giai Ngưng vùng vẫy không thoát.
Liền cầu cứu ta.
Ta không động đậy.
Chỉ xoay người rời đi.
Coi như chưa nhìn thấy gì.
Tự làm tự chịu mà thôi.
Huống hồ.
Giữa chúng ta còn có mối huyết hải thâm thù.
Ta không rảnh cứu con gái của kẻ thù.
Làm vậy.
Ta sẽ có lỗi với mẫu thân và đệ đệ đã c.h.ế.t.
Cũng có lỗi với Mai Nương.
Người đã cứu ta khỏi biển lửa.
13
Ta tới tiền sảnh.
Yến tiệc vừa mới bắt đầu.
Hôm nay ta là nhân vật chính.
Ngồi dùng bữa bên cạnh tổ mẫu.
Trước mặt người ngoài.
Đương nhiên phải diễn cho ra vẻ tình thân cốt nhục một nhà.
Gắp thức ăn cho tổ mẫu.
Rót trà cho tổ mẫu.
Dù sao cũng phải làm đủ lễ nghĩa.
Vì thế.
Ta nhận bát đũa từ tay tỳ nữ.
Đang định gắp thức ăn.
Thì một tỳ nữ khác bước tới.
Ghế sát tai ta nói nhỏ vài câu.
Ta bất giác nhìn về phía bàn tiệc của Lục Yến.
Tìm cớ đứng dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn cũng đi ra ngoài.
Cùng ta nói chuyện nơi vắng người.
“Bây giờ ta thật sự tò mò.”
“Rốt cuộc ai mới là phụ thân ruột của ngươi.”
“Nếu vị nghĩa phụ câm kia thật sự là Thế t.ử Hầu phủ.”
“Vậy vì sao Vệ Tiêu lại muốn đầu độc g.i.ế.c Quý Nam Phong?”
“Nói ra thì.”
“Ngươi và Quý Nam Phong cũng có ba phần giống nhau ở chân mày khóe mắt.”
Hắn vuốt cằm.
“Dù sao cũng là một mạng người.”
“Ta đã nói đến đây.”
“Cứu hay không là chuyện của ngươi.”
“Cứu chứ.”
“Làm sao có thể không cứu?”
Ta cười rất chân thành.
Lập tức sai người truyền lời cho Quý Nam Phong.
Nói rằng Vệ Tiêu đã hạ độc vào đồ ăn của hắn.
Muốn nhân hôm nay g.i.ế.c hắn diệt khẩu.
Sau khi truyền tin.
Ta quay trở lại yến tiệc.
Nhưng không vội gắp thức ăn cho tổ mẫu.
Quý Nam Phong nghe được tin ấy.
Rốt cuộc không nhịn nổi.
Hôm nay khách khứa đông đảo.
Hắn trực tiếp chạy vào giữa yến hội.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Quỳ xuống trước mặt tổ mẫu.
Liên tiếp dập đầu ba cái.
“Mẫu thân!”
“Vệ Tiêu biết con mới là con ruột của người.”
“Hắn muốn đầu độc g.i.ế.c con!”
Lời này vừa thốt ra.
Các vị khách đều đồng loạt nhìn sang.
Có người hiếu kỳ.
Có người đơn thuần muốn xem trò cười.
Nghe vậy.
Tổ mẫu không khỏi nhíu mày.
Trong lòng bà rất bất mãn.
“Ngươi đang nói bậy cái gì?”
“Tiêu nhi của ta sao có thể g.i.ế.c ngươi?”
“Quý Nam Phong.”
“Ta bằng lòng cho ngươi ở lại Hầu phủ làm việc.”
“Đã là khoan dung nhân hậu lắm rồi.”
“Nếu còn tiếp tục ăn nói hồ đồ.”
“Coi chừng ta cho người dùng gậy lớn đ.á.n.h ngươi ra ngoài!”
Vệ Tiêu cũng cười đầy bất đắc dĩ.
“Quý Nam Phong.”
“Vệ gia hảo tâm thu lưu ngươi.”
“Ngươi sao có thể hết lần này đến lần khác vu khống ta?”
Quý Nam Phong vẫn quỳ trên đất.
Hắn nhìn một vòng quanh yến tiệc.
Khách đến dự đều là quan lại quyền quý.
Cũng vừa hay có thể giúp hắn đ.á.n.h cược một phen.
Quý Nam Phong lớn tiếng:
“Con thật sự là con ruột của người.”
“Nếu người không tin.”
“Có thể nhỏ m.á.u nhận thân với con.”
“Còn hơn để huyết mạch Vệ gia bị lẫn lộn!”
“Không được!”
Vệ Tiêu lập tức lên tiếng phản đối.
“Tại sao không được?”
Quý Nam Phong cười lạnh.
“Ngươi sợ ta và mẫu thân m.á.u hòa vào nhau.”
“Sợ mất vị trí Hầu gia chứ gì!”
Vệ Tiêu đứng dậy.
Trước tiên nhìn mọi người.
Rồi nhìn sang Quý Nam Phong.
“Nếu ai cũng như ngươi.”
“Tự xưng là con ruột của mẫu thân ta.”
“Rồi lần lượt tới cửa đòi nhỏ m.á.u nhận thân.”
“Mẫu thân ta tuổi đã cao.”
“Sao chịu nổi giày vò như vậy?”
Trong yến tiệc.
Không biết ai đột nhiên lớn tiếng nói:
“Vậy thì cứ nhận thân với vị đã được tìm về kia.”
“Ta nghĩ lão thái quân Hầu phủ sẽ không nhận nhầm con ruột của mình.”
“Như vậy cũng chặn được miệng thiên hạ, chẳng phải sao?”
Tước vị của Vệ gia.
Đến nay Hoàng đế vẫn chưa hạ chỉ truyền cho Vệ Tiêu.
Chính là vì huyết mạch của ông ta không thuần chính.
Nếu con ruột của Vệ gia thật sự là người câm.
Vậy để dưỡng t.ử văn võ song toàn kế thừa tước vị.
Mọi người mới tâm phục khẩu phục.
Nhưng nếu con ruột là người bình thường.
Tước vị Hầu phủ này.
Suy cho cùng vẫn phải trả lại cho huyết mạch Vệ gia.
Chi bằng nhỏ m.á.u nhận thân.
Hôm nay người đông.
Sau này cũng không cần nghi ngờ nữa.