Không ai dám dễ dàng đắc tội với hắn.
Huống chi là làm hắn bị thương.
Tổ mẫu vốn đang được tỳ nữ dìu về phòng.
Nghe thấy lời này.
Lập tức quay đầu lại.
Khi nhìn thấy vệt m.á.u trên mặt Lục Yến.
Bà tức giận đến cực điểm.
“Vệ Giai Ngưng!”
“Ngươi thật quá càn rỡ!”
Tuổi tác tổ mẫu đã cao.
Nói xong câu ấy.
Vì quá tức giận.
Bà liền ngất lịm tại chỗ.
11
Vệ Giai Ngưng và Lưu Thính Di đều đang quỳ trong sân.
Vệ Tiêu sau khi tiếp chỉ liền có việc ra ngoài, lúc này vẫn chưa trở về.
Vì thế ta lập tức sai người đi mời đại phu.
Lại cho người báo tin cho Vệ Tiêu.
Tổ mẫu tỉnh lại, trong mắt đầy vẻ lo lắng.
Ta vội vàng lên tiếng:
“Tổ mẫu chớ lo, Lục công t.ử đã đáp ứng tôn nữ, sẽ không đem việc này nói với Trưởng Công chúa.”
Nghe vậy, tổ mẫu mới thở phào nhẹ nhõm.
Hầu phủ nhìn qua có vẻ phú quý.
Nhưng dưới chân Thiên t.ử.
Thứ không thiếu nhất chính là phú quý.
Một Hầu phủ chung quy vẫn không thể sánh bằng quyền thế của Trưởng Công chúa.
Ta đỡ tổ mẫu ngồi dậy.
Lúc này t.h.u.ố.c thang cũng đã sắc xong.
Tiểu tư cung kính bưng tới.
Ta hầu hạ tổ mẫu uống hết chén t.h.u.ố.c.
Đúng lúc ấy, Vệ Tiêu trở về.
Ông ta vội vàng quỳ xuống trước mặt tổ mẫu.
“Mẫu thân, là lỗi của nhi t.ử, không thể quản giáo tốt Ngưng nhi.”
Tổ mẫu không để ý tới ông ta.
Mà nhìn về phía ta, lời nói đầy ẩn ý.
“Trưởng Công chúa yêu quý con, còn muốn đích thân chỉ hôn cho con.”
“Xem ra con không thể gả vào Vương gia nữa rồi.”
Ta cúi mắt, không nói gì.
Tổ mẫu lại thở dài.
“Gia thế của Vương gia tốt đến vậy.”
“Nếu có thể kết thân, đủ để bảo đảm trăm năm vinh hiển cho Hầu phủ.”
“Bây giờ phải làm sao đây?”
Bà khẽ nhấc mí mắt.
Xuyên qua cửa sổ nhìn về phía Vệ Giai Ngưng đang quỳ ngoài cửa.
“Vốn định gả nó cho Di nhi, coi như thân càng thêm thân.”
“Nếu nó đã không hiểu quy củ như vậy, chi bằng để nó gả vào Vương gia.”
“Mẫu thân!”
Vệ Tiêu trợn to mắt.
Bộ dạng không dám tin.
“Vương Thịnh là loại người như thế.”
“Ngưng nhi sao có thể gả cho hắn làm thê t.ử?”
Tổ mẫu hừ lạnh.
“Nếu không thì sao?”
“Chẳng lẽ từ bỏ trợ lực của Vương gia?”
“Sở Sở gả được.”
“Vì sao Ngưng nhi lại không gả được?”
“Đều là cháu gái của Hầu phủ.”
“Vậy thì phải vì Hầu phủ mà hy sinh!”
Vệ Tiêu còn định tranh luận.
Đúng lúc ấy, tên tiểu tư đứng trong góc đột nhiên rên lên một tiếng.
Ta ngẩng đầu nhìn sang.
Chỉ thấy hắn đột ngột quỳ xuống.
Ôm lấy cánh tay.
Dường như vô cùng đau đớn.
“Quý Nam Phong, sao lại là ngươi?”
Sau khi nhìn rõ gương mặt đối phương.
Sự hoảng loạn trong mắt Vệ Tiêu không giấu nổi.
Ông ta lập tức gầm lên:
“Ai cho hắn vào đây?”
“Đám gia đinh trong phủ đều c.h.ế.t hết rồi sao?”
“Lại để hắn xông vào phòng mẫu thân!”
Quý Nam Phong ôm cánh tay.
Quỳ trước mặt tổ mẫu.
“Mẫu thân.”
“Tuy người không chịu nhận con.”
“Nhưng người vẫn là mẫu thân ruột của con.”
“Nghe tin người bệnh ngất đi, nhi t.ử đau lòng hơn bất kỳ ai.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Thang t.h.u.ố.c đại phu kê tuy có thể cứu người nhất thời.”
“Nhưng khó mà bồi bổ lại nguyên khí.”
“Xin người chớ trách con tự ý quyết định.”
“Con từng đọc trong cổ tịch.”
“Nói rằng cắt thịt lấy m.á.u làm t.h.u.ố.c có kỳ hiệu.”
Nói xong.
Hắn từ từ kéo tay áo lên.
Lộ ra vết thương trên cánh tay.
Nghe vậy.
Trong mắt tổ mẫu thoáng hiện vẻ xúc động.
Người già tuổi lớn.
Thích nhất là cảnh con cháu quây quần.
Ai nấy đều hiếu thuận.
Cắt thịt lấy m.á.u.
Là việc phải chịu đau đớn vô cùng.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Nếu không thật lòng thật dạ.
Tuyệt đối không thể làm nổi.
“Nếu ngươi muốn tìm một chân sai dịch trong Hầu phủ.”
“Ta cũng sẽ không làm khó ngươi.”
“Hà tất cứ phải mạo nhận là con trai của ta?”
“Nhưng ngươi vì ta cắt thịt lấy m.á.u.”
“Dù sao cũng là một tấm lòng hiếu thuận.”
“Sau này cứ ở lại Hầu phủ làm việc đi.”
Nghe vậy.
Quý Nam Phong lập tức dập đầu ba cái thật mạnh.
Sắc mặt Vệ Tiêu càng thêm khó coi.
Ông ta đi ra ngoài cửa.
Nhìn Vệ Giai Ngưng vẫn đang quỳ trong sân.
Cửa phòng trước đó chưa đóng.
Những lời nói trong phòng.
Người ngoài đều nghe rõ.
Lúc này Vệ Giai Ngưng đã khóc đến đầy mặt nước mắt.
Nàng cầu xin Vệ Tiêu bảo vệ mình.
“Nữ nhi không muốn gả cho Vương Thịnh.”
“Phụ thân hãy cầu xin tổ mẫu thêm lần nữa được không?”
“Phụ thân, con không gả, không gả đâu.”
Nàng khóc rất t.h.ả.m.
Nhưng Lưu Thính Di lại như không liên quan.
Thậm chí còn có vẻ hả hê.
“Hiện giờ Hầu phủ do cô mẫu ta làm chủ.”
“Cô mẫu bảo ngươi gả cho ai.”
“Thì ngươi làm cháu gái phải nghe theo.”
“Ngay cả Thế t.ử gia cũng không thể trái ý cô mẫu.”
Vệ Tiêu không nói gì.
Chỉ trầm mặt.
Rồi quay đầu nhìn tổ mẫu và Quý Nam Phong trong phòng.
12
Ta được phong Huyện Chủ.
Đó đương nhiên là chuyện đại hỷ.
Sau khi tổ mẫu khỏi bệnh.
Bà nhất quyết mở đại yến tiệc để tạ ơn hoàng ân.
Tiệc được chuẩn bị suốt nửa tháng.
Vệ Giai Ngưng vốn luôn gây náo loạn.
Nhưng mấy ngày nay lại đặc biệt ngoan ngoãn.
Suốt ngày trốn trong viện không chịu gặp ai.
Hôm nay gặp lại.
Nàng đã gầy đi không ít.
Vừa thấy ta.
Trong mắt nàng lập tức hiện lên vẻ căm hận.
Như thể ta đã làm chuyện gì có lỗi với nàng.
“Còn chẳng phải sao?”
“Sau khi hôn sự giữa ngươi và Vương gia bị hủy.”
“Lão thái quân nhà ngươi vẫn muốn kết thân với Vương gia.”
“Nên đành đem nàng ta gả đi.”
“Nàng không dám hận lão thái quân.”
“Đương nhiên chỉ có thể trút giận lên ngươi.”
Lục Yến bất chợt lên tiếng.
Lại còn cười gian ghé sát tới.
“Ngươi đoán xem nàng có tính kế ngươi không?”
Ta nhướng mày.
Dò hỏi:
“Nếu nàng ta tính kế ta.”
“Ngươi có bằng lòng giúp ta không?”
Nhưng Lục Yến từ chối rất dứt khoát.
“Chuyện nhà ngươi.”
“Ta không muốn nhúng tay.”
“Đừng lấy ta làm lá chắn.”