Trưởng Công chúa khẽ cong môi cười.
“Nếu con thích.”
“Có thể cưới nàng ấy về nhà.”
“Bổn cung không coi trọng gia thế.”
“Chỉ mong cô nương ấy có tấm lòng lương thiện.”
“Lương thiện?”
Lục Yến đột nhiên bật cười.
Rồi nói tiếp:
“Con không cưới.”
“Nàng ấy đâu phải là cô nương lương thiện gì.”
Lại còn nói xấu ta trước mặt Trưởng Công chúa.
Xấu.
Rất xấu.
Ta cố gắng chống người ngồi dậy.
Lúc này Trưởng Công chúa và Lục Yến mới phát hiện ta đã tỉnh.
Hai người lập tức bước tới.
“Lệnh Sở.”
“Con đã cứu bổn cung.”
“Muốn phần thưởng gì?”
“Thứ gì cũng được sao?”
Lục Yến cười nhạt.
“Quả nhiên.”
“Vẫn là muốn ân tình của phủ Trưởng Công chúa.”
Ta không để ý tới hắn.
Chỉ nhìn Trưởng Công chúa.
Nghiêm túc nói:
“Thần nữ không muốn gả cho Vương Thịnh.”
“Xin Trưởng Công chúa làm chủ.”
“Vương Thịnh của Vương gia?”
Lục Yến đột nhiên cao giọng.
Mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
“Vương Thịnh tuy xuất thân danh môn.”
“Nhưng mặt to mũi bè.”
“Mắt nhỏ híp lại.”
“Lại cực kỳ thích lui tới chốn yên hoa.”
“Tuổi còn trẻ đã có đến mấy chục phòng thiếp thất.”
“Vệ gia lại muốn gả nàng cho loại người ấy sao?”
Ta cười khổ.
“Rốt cuộc vẫn là thân bất do kỷ mà thôi.”
Lục Yến nghe vậy.
Trong lòng càng thêm áy náy.
10
Trưởng Công chúa tâm địa thiện lương.
Một khi đã hứa.
Sẽ không quên.
Bệ hạ và Trưởng Công chúa là tỷ đệ cùng một mẫu thân.
Khi còn nhỏ.
Yêu hậu chuyên quyền nhiếp chính.
Bệ hạ sống trong cảnh khổ sở vô cùng.
May có Trưởng Công chúa liều mạng bảo vệ.
Bởi vậy.
Sau khi đăng cơ.
Bệ hạ vô cùng kính trọng vị hoàng tỷ này.
Ngàn vàng vạn bạc.
Mỗi năm đều ban thưởng không thiếu.
Phủ đệ cũng được xây dựng cực kỳ xa hoa.
Những bảo vật trong cung.
Nhất định sẽ được đưa tới phủ Trưởng Công chúa đầu tiên.
Cho nên.
Khi Trưởng Công chúa vào cung cầu ân điển.
Bệ hạ chưa từng từ chối.
Vì thế.
Đến ngày thứ ba ta dưỡng bệnh trong phủ.
Trưởng Công chúa đã vào cung xin được cho ta một đạo thánh chỉ.
Lại còn là vị đại thái giám tổng quản bên cạnh Hoàng đế đích thân tới tuyên chỉ.
Ngợi khen ta trong lúc nguy nan.
Không tiếc thân mình cứu hộ Trưởng Công chúa.
Trung dũng đáng khen.
Có công với hoàng thất.
Bởi vậy.
Đặc cách sắc phong ta làm Bình Lạc Huyện Chủ.
Sau khi tuyên chỉ xong.
Vị tổng quản thái giám cười tủm tỉm nhìn tổ mẫu và Vệ Tiêu.
“Nghe nói Bình Lạc Huyện Chủ vẫn chưa định hôn sự.”
“Trưởng Công chúa đã xin chỉ từ bệ hạ.”
“Nói rằng muốn đích thân chọn phu quân cho Bình Lạc Huyện Chủ.”
“Sở Sở đã được hứa gả cho Vương...”
Vệ Tiêu vừa định mở miệng.
Đã bị tổng quản thái giám ngắt lời.
“Lão nô vừa nói rồi.”
“Bình Lạc Huyện Chủ vẫn chưa định hôn sự.”
Ánh mắt hắn trầm xuống.
Dù sao cũng là người bên cạnh Thiên t.ử.
Hầu phủ cũng không dễ đắc tội.
Tổ mẫu khẽ lắc đầu với Vệ Tiêu.
Rồi nhìn sang ta.
“Vậy lão thân xin thay mặt cháu gái tạ ơn bệ hạ và Trưởng Công chúa.”
Lục Yến cũng có mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nói là phụng lệnh Trưởng Công chúa mang quà tới cho ta.
Từng rương vàng bạc châu báu được khiêng vào viện của ta.
Vệ Giai Ngưng đỏ cả mắt.
Vừa hâm mộ vừa ghen tỵ.
Ánh mắt lại nhìn về phía Lục Yến.
Mang theo vài phần tâm tư thiếu nữ.
“Lục công t.ử.”
“Đường tỷ ta cứu được Trưởng Công chúa.”
“Đó là phúc phận của tỷ ấy.”
Nàng cười thẹn thùng.
Đang định nói thêm điều gì.
Lục Yến lại sải bước tới trước mặt ta.
Hạ giọng nói:
“Lần này vừa ý rồi chứ?”
Nói xong.
Hắn nhìn Vệ Giai Ngưng trước mặt.
Rốt cuộc vẫn khách sáo nở nụ cười.
“Công t.ử không nên cười với nàng ấy.”
“Cái gì?”
Lục Yến nhíu mày.
Ngay lúc ấy.
Lưu Thính Di từ phía xa chạy tới.
Lao thẳng đến trước mặt Vệ Giai Ngưng.
Mắng nàng một trận.
“Hay lắm!”
“Ngươi không cho ta thành thân với Uyển Nhi.”
“Vậy mà chính ngươi lại đứng đây cười với nam nhân khác!”
“Vệ Giai Ngưng!”
“Ngươi sao có thể không giữ nữ đức như vậy?”
Nghe thế.
Vệ Giai Ngưng vừa xấu hổ vừa tức giận.
Lập tức cãi lại.
“Ta khi nào không giữ nữ đức?”
“Lục công t.ử tới Hầu phủ.”
“Ta là chủ nhân.”
“Nếu không tiếp đãi một chút mới là thất lễ.”
“Còn ngươi.”
“Xem con gái tiều phu như bảo bối.”
“Đúng là có mắt như mù!”
Lưu Thính Di mất mặt.
Lẩm bẩm một câu:
“Nam nhân nào chẳng tam thê tứ thiếp?”
“Cho dù thân phận nàng ấy không đủ.”
“Làm thiếp của ta cũng được.”
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
“Ta không muốn có chung một phu quân với con gái tiều phu.”
“Ta thấy ghê tởm!”
“Vệ Giai Ngưng!”
“Lời này là có ý gì?”
“Ý là ngươi khiến ta ghê tởm.”
“Nghe hiểu chưa?”
“...”
Hai người đều không chịu nhường ai.
Ngươi một câu.
Ta một câu.
Cãi nhau không dứt.
Còn ở cách đó không xa.
Diệp Uyển đang trốn trong góc.
Đôi mắt tràn đầy không cam lòng.
“Ta đã nói rồi.”
“Công t.ử không nên cười với nàng ấy.”
Ta khẽ thở dài.
Lục Yến cũng thở dài theo.
Rồi đưa tay bịt tai.
“Ta nào ngờ bọn họ lại gây ầm ĩ đến vậy.”
Ta nhìn sang Lục Yến.
“Vậy công t.ử có muốn bọn họ ngậm miệng lại không?”
Lục Yến nhíu mày.
Vô thức lùi về sau.
Ánh mắt đầy cảnh giác.
“Vệ Lệnh Sở.”
“Nàng muốn làm gì?”
Ta không đáp.
Chỉ nhanh như chớp rút cây trâm trên tóc.
Dùng sức đ.â.m vào đầu ngón tay.
Sau đó kéo mạnh Lục Yến lùi lại phía sau.
Lúc này.
Vệ Giai Ngưng đang nổi nóng.
Định giơ tay đ.á.n.h Lưu Thính Di.
Lục Yến vừa lùi một bước.
Liền đúng lúc va phải cánh tay nàng.
Một người lùi.
Một người tránh.
Còn ta lập tức đưa tay chạm vào má Lục Yến.
“Ôi chao!”
“Đường muội!”
“Muội làm bị thương Lục công t.ử rồi!”
Lục Yến là bảo bối trong lòng Trưởng Công chúa.
Được nâng niu hơn cả tròng mắt.