Linh Điền Làm Giàu: Chàng Thư Sinh, Nương Tử Tới Nuôi Chàng!

Chương 14



"Trưởng thôn, ông làm chứng cho tôi!" Trương Xuân Chi hếch mặt lên, giọng the thé. "Tiền trao cháo múc. Hôm nay tôi đồng ý cho lão già và con ranh này ra khỏi nhà. Viết giấy đi, viết rõ ràng vào! Sau này tụi nó có c.h.ế.t đói ngoài đường, cũng đừng hòng vác mặt về cái nhà này xin một hột gạo!"

Thôn trưởng Lý chán nản lắc đầu. Ông lấy từ trong túi áo n.g.ự.c ra một cây b.út máy và tờ giấy pơ-luya gấp tư. Dưới sự chứng kiến của hàng chục đôi mắt dân làng, ông bắt đầu nháp những dòng chữ định mệnh.

"Giấy Khế Ước Phân Gia." Thôn trưởng Lý vừa viết vừa đọc lớn. "Hôm nay, ngày... tháng... năm... Dưới sự làm chứng của trưởng thôn và bà con Phó Sơn. Trương Xuân Chi và Phương Bảo Toàn chính thức ly hộ, phân gia. Phương Thu Đào đi theo Phương Bảo Toàn, tự lập hộ tịch mới. Số tiền bồi thường đã trao đủ. Từ nay về sau, hai bên ân đoạn nghĩa tuyệt. Sống không chung ranh, c.h.ế.t không chung mồ. Bệnh tật, nợ nần, phúc họa tự chịu, không ai được phép làm phiền ai."

Viết xong, Thôn trưởng Lý đưa tờ giấy cho Trương Xuân Chi. Bà ta không biết chữ nhiều, nhưng nghe đọc thì gật đầu lia lịa, lập tức ấn ngón tay cái vào hộp mực đỏ trên bàn rồi điểm chỉ xuống góc phải tờ giấy.

Phương Thu Đào bước tới. Cô nhìn tờ khế ước mỏng manh nhưng mang sức nặng của cả một đời người. Nguyên chủ đã c.h.ế.t trong sự uất ức, nhục nhã, nhưng giờ đây, cô đã dùng chính đôi bàn tay và trí óc của mình để giành lại sự tự do và tôn nghiêm cho cả hai. Cô dứt khoát ấn ngón tay xuống hộp mực, lưu lại một dấu vân tay đỏ ch.ót, sắc nét.

Thôn trưởng Lý đóng con dấu đỏ của thôn lên trên, chính thức hợp pháp hóa tờ khế ước. Tờ giấy được cắt làm đôi, mỗi bên giữ một nửa.

Thu Đào cẩn thận gấp gọn tờ giấy cùng cuốn sổ hộ khẩu, nhét sâu vào túi áo trong. Cô xoay người, bước nhanh về phía căn phòng chứa củi.

"Cha, chúng ta tự do rồi. Từ nay, không ai đ.á.n.h đập cha nữa. Con sẽ chữa khỏi bệnh cho cha, con sẽ nuôi cha."

Thu Đào nghẹn ngào, lấy từ trong tay áo ra một chiếc bình nước nhỏ bằng tre. Cô đã lén pha một giọt Nước Linh Tuyền từ Không gian vào đó. Cô cẩn thận nâng đầu Phương Bảo Toàn lên, cho ông uống một ngụm. Dòng nước ngọt mát chảy qua cổ họng, lập tức xoa dịu cơn đau rát nơi l.ồ.ng n.g.ự.c ông. Sắc mặt xám xịt của ông dường như cũng giãn ra một chút.

Ngay lúc đó, tiếng cọt kẹt vang lên. Trình Văn Tuấn đã mượn được một chiếc xe kéo bằng gỗ loại nhỏ của nhà hàng xóm. Anh đẩy chiếc xe vào tận cửa phòng củi, không màng đến mùi xú uế, trực tiếp cúi xuống, dùng đôi tay rắn chắc bế bổng Phương Bảo Toàn lên, đặt ông nằm ngay ngắn trên lớp chăn cũ đã được lót sẵn trên xe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Đi thôi." Trình Văn Tuấn nhìn Thu Đào, ánh mắt dịu dàng như nước mùa thu, hoàn toàn trái ngược với vẻ sắc lạnh ban nãy. "Nơi này quá bẩn thỉu, không đáng để lưu luyến."

Thu Đào gật đầu, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ nhõm. Lần đầu tiên kể từ khi xuyên không đến thế giới này, cô cảm thấy không khí hít vào l.ồ.ng n.g.ự.c lại trong lành đến thế.

Dưới ánh nắng rực rỡ của buổi sáng, cô gái nhỏ bé với dáng người kiên cường đi bên cạnh chiếc xe kéo. Trình Văn Tuấn vững vàng nắm lấy càng xe, chậm rãi bước đi. Phía sau họ, Trương Xuân Chi vẫn đang ôm khư khư thỏi bạc cười ngây dại, hoàn toàn không biết rằng bà ta vừa tự tay vứt bỏ đi kho báu lớn nhất của cuộc đời mình.

Đám đông dân làng tự động nhường ra một con đường rộng rãi. Ánh mắt họ nhìn theo bóng lưng của hai người trẻ tuổi và chiếc xe kéo cũ kỹ đang dần đi khuất về phía chân núi Bắc Sơn. Nơi đó tuy hoang vu, hẻo lánh, nhưng đối với Phương Thu Đào lúc này, nó chính là chân trời tự do, là điểm khởi đầu cho một đế chế vĩ đại mà cô sắp sửa tự tay nhào nặn ra. Cắt đứt sợi dây xích độc hại, con phượng hoàng đã sẵn sàng tung cánh. Cú vả mặt hôm nay, chỉ là một cái giá rất nhỏ mà những kẻ cản đường cô phải trả. Mọi thứ, mới chỉ thực sự bắt đầu.

Cánh cửa gỗ mục nát của căn lều hoang dưới chân núi Bắc Sơn phát ra một tiếng "két" ch.ói tai khi Trình Văn Tuấn dùng sức đẩy mạnh. Bụi bặm tích tụ từ bao năm tháng bay lả tả trong vạt nắng ban mai, soi rõ một không gian chật hẹp, mạng nhện giăng đầy, nhưng may mắn là bộ khung bằng gỗ lim cũ kỹ vẫn còn khá vững chãi.

Phương Thu Đào bước vào ngay sau lưng anh, ánh mắt lướt nhanh qua một vòng đ.á.n.h giá. Không có mùi ẩm mốc thối rữa của căn phòng chứa củi nhà họ Phương, ở đây chỉ có mùi ngai ngái của cỏ khô và hương nhựa thông từ trên núi thoảng xuống. Đối với cô lúc này, một nơi dẫu hoang tàn đến mấy nhưng không có những ánh mắt đầy ác ý rình rập, thì đó chính là thiên đường.

"Mái tranh góc Tây bị thủng một lỗ lớn, lát nữa anh sẽ lên rừng c.h.ặ.t ít lá cọ non về lợp lại. Góc này gió lùa, dùng bùn nhão trát thêm vào vách là có thể chắn được rét," Trình Văn Tuấn trầm giọng lên tiếng, xắn cao hai ống tay áo bằng vải thô, để lộ cẳng tay săn chắc nhưng có vài vết sẹo nhạt màu. Bệnh tật khiến sắc mặt anh nhợt nhạt, nhưng tuyệt nhiên không che lấp được khí chất kiên nghị toát ra từ tận trong xương tủy.

"Để em dọn dẹp bên trong, trải lại ổ rơm cho cha nằm nghỉ trước đã." Thu Đào mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm và rạng rỡ nhất kể từ khi cô xuyên không đến thế giới này.

Không chần chừ, hai người bắt tay vào việc. Trình Văn Tuấn tuy mang ám tật ho suyễn, nhưng làm việc cực kỳ dứt khoát và thạo việc. Anh thoăn thoắt dọn sạch đống gạch vụn, vác những thân cây đổ nát ra ngoài làm củi, rồi lại quay ra bờ suối xách nước. Thu Đào cũng không hề rảnh rỗi. Nàng tìm thấy một bó chổi chà cũ, cặm cụi quét tước, lau chùi mặt phản gỗ duy nhất trong nhà. Sự phối hợp của họ nhịp nhàng đến lạ thường, cứ như thể đã từng cùng nhau xây dựng tổ ấm hàng chục năm trời, chẳng cần nhiều lời dặn dò, chỉ một ánh mắt giao nhau cũng đủ hiểu đối phương đang cần gì.

Chưa đầy hai canh giờ, căn lều hoang đã thay da đổi thịt. Tuy vẫn đơn sơ, nhưng nền đất đã được nện phẳng lì, sạch sẽ. Trên chiếc phản gỗ, Phương Bảo Toàn được đặt nằm ngay ngắn trên lớp rơm khô phủ chiếc chăn cũ. Tiếng ho của ông vẫn còn vang lên từng cơn khùng khục, l.ồ.ng n.g.ự.c gầy gò nhô lên hạ xuống một cách nhọc nhằn.