Lỡ Say Một Đêm, Yêu Cả Một Đời

Chương 10



Khi anh em đối đầu

Cuộc đối đầu tại phòng riêng giữa Đại Dương và Ngọc Thái không chỉ là sự giận dữ của một người anh dành cho em trai, mà còn là sự vỡ mộng về tư cách con người. Khi Đại Dương chất vấn về những vết thương trên người Hạ Giang, Ngọc Thái không hề tỏ ra hối lỗi, ngược lại còn thách thức, đổ lỗi cho Đại Dương vì đã xen vào mối quan hệ của hắn.

Không thể kiềm chế được cơn giận trước kẻ đã phản bội Hạ Giang lại còn dám bạo hành cô, Đại Dương đã giáng một cái tát trời giáng vào mặt em trai. Giữa những lời tranh cãi, sự thật phơi bày: Ngọc Thái yêu Hạ Giang bằng sự chiếm hữu mù quáng, từng giữ gìn cho cô suốt 4 năm yêu xa chỉ để "kiểm chứng sự chung thủy", nhưng chính hắn lại là kẻ phản bội đầu tiên khi ăn nằm với người khác ở xứ người.

Khi bị Đại Dương vạch trần tội lỗi, Ngọc Thái đã sụp đổ, ngồi bệt xuống sàn khóc như một đứa trẻ. Đại Dương, dù rất mực nuông chiều em trai từ bé, nhưng trước hành động tổn thương Hạ Giang, anh đã ra lời cảnh cáo đanh thép: "Anh cảnh cáo em, nếu em còn đụng tới một sợi lông của cô ấy nữa thì anh cũng không ngại chúng ta là anh em ruột để mà xử em đâu đấy."

Sự thật xót xa

Trong căn phòng im ắng, Đại Dương bàng hoàng nhận ra toàn bộ sự hy sinh âm thầm của Hạ Giang. Cô thà chịu đựng nỗi đau thể xác và tinh thần, giấu kín việc Ngọc Thái là kẻ phản bội, chỉ vì không muốn hai anh em nhà anh phải mất hòa khí. Đọc tin nhắn cuối cùng cô gửi nhắc anh cẩn thận khi thông báo chuyện chia tay vì sợ mẹ anh sốc tim một lời nói dối mà anh từng dựng lên để giữ cô lại Đại Dương hoàn toàn suy sụp. Anh nhận ra cô gái mình yêu đã vì anh mà chịu bao thiệt thòi, trong khi anh chỉ biết đứng ngoài cuộc, thậm chí từng bị cô hiểu lầm là trai bao.

Nỗi lo của bố mẹ

Sự bất thường của hai anh em không qua mắt được ông Ngọc Hải và bà Mỹ Lệ. Trong một buổi tối sau bữa cơm, ông Hải đã thẳng thắn chất vấn về không khí nặng nề giữa hai người. Để bảo vệ bí mật của em trai và cũng để che giấu nỗi đau mất Hạ Giang, Đại Dương chỉ biết gượng gạo trả lời: "Con đang buồn chuyện Giang về quê, còn em con chắc buồn vì công việc thôi."

Cả hai người đàn ông, một người ngồi bệt tựa cửa, một người tựa thành giường, đều đang mang trong mình những vết thương lòng khó chữa lành. Khoảng cách giữa họ không chỉ là sự im lặng, mà là vực thẳm của sự phản bội và tình yêu không trọn vẹn dành cho cùng một người con gái.

Chuyến đi "đánh du kích" tại Hải Phòng

Đại Dương đang trải qua những ngày tháng thấp thỏm lo âu. Anh giấu kín chuyện Hạ Giang về quê trốn tránh Ngọc Thái, cũng như giữ kín sự thật rằng mối quan hệ của họ chỉ là đóng giả. Anh hy vọng ngày giao xe ở Hải Phòng sẽ là cơ hội vàng để nói rõ tình cảm thật, giải thích thân phận và cầu xin sự tha thứ từ cô. Tuy nhiên, nỗi ám ảnh về việc Ngọc Thái – em trai anh – là kẻ đã gây ra những tổn thương thể xác và tinh thần cho Hạ Giang khiến anh vô cùng bất an.

Thấy Đại Dương "ngẩn ngẩn ngơ ngơ", bỏ bê công việc, hai người bạn thân là Thanh và Dũng đã quyết định hộ tống anh về Hải Phòng. Với tinh thần "đẹp trai không bằng chai mặt" và chiến thuật "mưa dầm thấm lâu", hai người bạn cổ vũ Đại Dương không được bỏ cuộc, thậm chí sẵn sàng bao chi phí khách sạn để anh ở lại Hải Phòng "đánh du kích" cho đến khi Hạ Giang đồng ý quay lại.

Đại Dương, Thanh và Dũng cùng tài xế xe chuyên dụng chở chiếc Mercedes S450 đến nhà Hạ Giang trên đường Lê Hồng Phong. Khác với lần gặp gỡ tại showroom, thái độ của bố mẹ Hạ Giang lần này cực kỳ lạnh nhạt và nghiêm nghị.

Khi Đại Dương run rẩy chào hỏi, bố của Hạ Giang chỉ đáp lại một cách xã giao rồi nhanh ch.óng nhắc về "giờ đẹp" để làm lễ cúng xe, như muốn tách biệt hoàn toàn giữa việc giao dịch mua bán và quan hệ cá nhân. Trong suốt buổi lễ, từ lúc tặng hoa đến lúc uống rượu sâm banh chúc mừng, bố mẹ cô không hề nở một nụ cười lấy một lần.

hằng nguyễn

Ngay khi thủ tục bàn giao kết thúc, bố của Hạ Giang thậm chí không buồn giữ ý tứ, thẳng thừng buông lời đuổi khách. Sự lạnh lùng này như một gáo nước lạnh dội vào hy vọng của Đại Dương, biến chuyến hành trình mà anh kỳ vọng là "cơ hội hàn gắn" trở thành một tình cảnh vô cùng khó xử.

 

Khi tình yêu trở thành nỗi ám ảnh

Giữa cơn giận dữ như vũ bão của bố Hạ Giang, Đại Dương bỗng chốc quên hết mọi sự sợ hãi. Lời ông vô tình tiết lộ rằng trong những cơn mơ, Hạ Giang vẫn luôn gọi tên anh, đã khiến Đại Dương vỡ òa hạnh phúc. Anh nhận ra mình không hề đơn phương – Hạ Giang cũng yêu anh sâu đậm như cách anh đang nhớ cô đến điên dại. Tuy nhiên, chính nụ cười hạnh phúc "không đúng lúc" ấy của Đại Dương đã khiến bố Hạ Giang càng thêm l.ồ.ng lộn, ông đùng đùng chạy vào nhà vác theo cây chổi quét, quyết tâm "xử lý" kẻ mà ông cho là đã làm con gái mình ra nông nỗi vật vờ như cái xác không hồn.

Mặc cho mẹ Hạ Giang ra sức đẩy anh đi vì sợ hàng xóm cười chê, Đại Dương vẫn khăng khăng nán lại: "Bác ơi, cháu nhớ Giang quá, bác giúp cháu cho cháu gặp cô ấy một lát thôi..." Anh không biết rằng, ngay lúc anh đang đối đầu với "nhạc phụ tương lai" đầy gian nan, thì chính Hạ Giang cũng đang trải qua những ngày tháng tăm tối nhất ở phía sau cánh cửa căn nhà ấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hạ Giang vừa trở về nhà trong trạng thái tan nát cõi lòng. Dù cố gắng trấn tĩnh trước bố mẹ, nhưng sự tiều tụy và đống hành lý "chất như núi" đã tố cáo tâm trạng bất ổn của cô. Khi bố mẹ hỏi về "cậu Dương", cô chỉ đáp ngắn gọn: "Bọn con chia tay rồi".

Nhưng sự thật nghiệt ngã là, dù đã chạy trốn về tận Hải Phòng, Hạ Giang vẫn không thể trốn khỏi trái tim mình. Những ngày sau đó, cô sống trong sự dày vò của nỗi nhớ. Cô không ăn không ngủ được, suốt ngày chỉ biết ôm những tấm hình chụp Đại Dương trong vườn hồng mà gặm nhấm. Hình ảnh ấy không đủ để xoa dịu trái tim, trái lại càng làm nỗi khao khát được nhìn thấy anh bằng xương bằng thịt trở nên cháy bỏng.

Nỗi nhớ đã biến thành căn bệnh hành hạ Hạ Giang. Cô rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, luôn miệng gọi tên Đại Dương khiến gia đình cô vô cùng lo lắng. Một bên là Đại Dương đang bị bố cô đuổi đ.á.n.h, một bên là Hạ Giang đang suy kiệt vì yêu. Cả hai người, dù ở rất gần nhau về địa lý nhưng lại đang bị ngăn cách bởi cơn giận của người lớn và những hiểu lầm chưa được tháo gỡ.

 

Lời tỏ tình trong nước mắt

Tôi vẫn ôm c.h.ặ.t lấy Đại Dương, dùng cơ thể mình để che chắn cho anh khỏi cơn thịnh nộ của bố: "Bố bình tĩnh nghe con nói đã! Để con nói chuyện với anh ấy trước, lát nữa bố muốn đ.á.n.h anh ấy thế nào thì đ.á.n.h, con sẽ không can thiệp."

Nghe tôi nói vậy, bố tôi mới hạ cây chổi trên tay xuống. Dù vậy, ông vẫn không rời đi mà đứng ngay sát cạnh, ánh mắt hình viên đạn chĩa thẳng vào Đại Dương như muốn cảnh cáo rằng ông sẽ không để anh yên nếu câu trả lời không làm ông hài lòng. Tôi sợ bố mẹ nghe thấy những lời riêng tư, liền kéo Đại Dương ra phía chiếc xe đậu ngoài vỉa hè: "Ra kia, em muốn nói chuyện với anh một lát."

Khi ra đến nơi, tôi thấy Đại Dương đứng lặng người, ánh mắt mọng nước khóa c.h.ặ.t lấy gương mặt tôi, hai tay anh vẫn ôm c.h.ặ.t lấy eo tôi như sợ tôi sẽ tan biến. Tôi ngỡ anh đau vì bị bố đ.á.n.h nên bật khóc, liền vội vàng gỡ tay anh ra, vừa đẩy nhẹ anh về phía xe vừa vươn tay lau đi những giọt nước mắt trên mặt anh: "Em thay mặt bố xin lỗi anh, tại bố em hiểu lầm anh nên mới nặng tay như vậy."

Thế nhưng, tôi càng lau, nước mắt anh lại càng rơi nhiều hơn. Không còn thời gian để dỗ dành, tôi biết mình phải chớp lấy cơ hội hiếm hoi này để giãi bày tất cả:

"Như anh biết đấy, lần đó em gọi anh phục vụ em, đó cũng là lần đầu tiên của em."

Đại Dương nghẹn ngào gật đầu: "Anh biết."

"Và đó cũng là lần duy nhất của em tới tận bây giờ." Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, kiên định nói tiếp: "Em từng nói với anh, vì bị người yêu hơn bốn năm phản bội nên em mới tìm tới anh. Nhưng giờ anh ta đã quay về, còn em thì không còn chút tình cảm nào với anh ta nữa cả."

Tôi hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm để nói ra điểm mấu chốt:

"Tình yêu của em hiện tại đã dành hết cho anh, mặc dù em biết rõ anh làm nghề trai bao. Em muốn hỏi anh hai vấn đề: Anh có yêu em không? Và nếu yêu em, anh có thể vì em mà bỏ nghề đó được không?"

Những ngày qua, nỗi nhớ và tình yêu dành cho anh đã trở thành một phần m.á.u thịt. Tôi không ngại là phụ nữ mà chủ động tỏ tình, nhưng tôi cũng cần sự thẳng thắn. Dù biết quá khứ của anh, nhưng tương lai tôi muốn anh là của riêng mình, duy nhất một mình tôi.

Tôi nín thở chờ đợi. Trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c như muốn nhảy ra ngoài. Đại Dương đột ngột kéo tôi vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh, ôm thật c.h.ặ.t. Tôi cảm nhận được nhịp tim anh đập mạnh mẽ qua lớp áo. Giọng nói trầm ấm của anh vang lên, thầm thì bên tai tôi:

"Anh cũng yêu, rất rất yêu em. Lời nói của em với anh là thánh chỉ, anh sẽ nghe theo em hết."

Dứt lời, anh không đợi tôi phản ứng mà áp môi mình lên môi tôi. Nụ hôn ấy chứa đựng bao nhiêu khao khát, dồn nén và cả sự giải thoát. Tôi quên mất việc bố mẹ đang ở ngay trong nhà, quên mất hoàn toàn thế giới xung quanh mà đáp lại anh đầy nồng nhiệt. Nước mắt hạnh phúc của hai chúng tôi hòa lẫn vào nhau, ướt đẫm má người kia. Chúng tôi hôn nhau quên trời quên đất, cho đến khi tiếng "bốp" của nút chai sâm panh bật mở, theo sau là những giọt rượu b.ắ.n vào người cả hai, chúng tôi mới bừng tỉnh và đẩy nhau ra trong sự ngượng ngùng.