Sự kìm nén đến vỡ vụn
Ánh mắt, lời nói và sự ân cần của Đại Dương khi thấy những vết thương trên cơ thể tôi khiến lòng tôi dậy sóng. Có phải anh đang đau lòng vì tôi không? Có phải anh cũng đã rung động với tôi rồi? Tôi tự cảnh báo bản thân mình: Tuyệt đối không được phép sa ngã. Tôi yêu anh, nhưng tôi luôn tự dựng lên một bức tường cao v.út ngăn cách chúng tôi, bởi cái mác "trai bao" của anh và sự thật rằng anh chẳng hề có tình cảm với tôi. Nhưng nếu giả sử bức tường đó sụp đổ, nếu biết rằng anh cũng yêu tôi... tôi sợ rằng lý trí của mình sẽ chẳng còn đủ sức để chống đỡ.
Thấy tôi im lặng, Đại Dương ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng, phả vào tai tôi giọng nói trầm ấm: "Xin lỗi đã to tiếng với em, tại anh lo lắng cho em quá."
Tôi biết người gây ra những vết thương này chính là Ngọc Thái – em trai anh. Nhưng để tránh gây thêm sóng gió giữa hai anh em họ và vì mối quan hệ "diễn kịch" này cũng sắp đến hồi kết, tôi chọn cách nói dối: "Em tự ngã. Không ai làm em bị thương cả."
Đại Dương không nói gì thêm, gương mặt anh thoáng hiện vẻ buồn bã. Anh buông tôi ra rồi yêu cầu: "Vào giường nằm, anh bôi t.h.u.ố.c cho." Thấy tôi do dự, anh lại tiếp tục: "Bị thương ở vị trí này mà để lại sẹo thì mặc đồ tắm xấu lắm đó." Chỉ một câu nói của anh cũng đủ khiến tôi như chú cún nhỏ nghe lời, ngoan ngoãn nằm xuống giường và chủ động cởi bỏ lớp áo, sẵn sàng cho anh bôi t.h.u.ố.c.
Trong căn phòng nhỏ, không gian như đặc quánh lại. Dù cơ thể đang đau đớn, nhưng mỗi khi đầu ngón tay Đại Dương chạm vào da thịt tôi, cả người tôi lại quắn quéo vì một luồng điện kích thích khó tả. Tôi cố dặn lòng rằng anh chỉ đang là một người chăm sóc, nhưng sự gần gũi này thực sự quá mức chịu đựng. Có lẽ cảm nhận được sự khác thường của tôi, Đại Dương lo lắng hỏi: "Anh làm em đau à?"
Tôi chỉ biết lắc đầu, cổ họng nghẹn đắng. Càng sợ làm tôi đau, động tác của Đại Dương càng nhẹ nhàng, tỉ mỉ. Chính sự dịu dàng ấy lại như ngọn lửa thiêu đốt lý trí tôi, khiến m.á.u nóng trong người tôi sôi lên sùng sục. Tôi không thể chịu đựng thêm nữa, giọng khàn đặc lên tiếng: "Anh làm nhanh nhanh tay lên."
hằng nguyễn
Đại Dương lúc này cũng chẳng khá hơn tôi là bao. Nhìn tấm thân ngọc ngà của người con gái mình yêu thương chỉ còn lại mỗi chiếc quần lót, lý trí của một người đàn ông như anh gần như bị thiêu rụi. Anh lấy lý do "phục vụ khách không còn sức" để cô tin tưởng, nên giờ đây chỉ có thể dùng sự kìm nén tột cùng để đối mặt.
Và hậu quả của sự chịu đựng ấy thật khó tin: m.á.u mũi anh bất chợt chảy thành dòng xuống cả ga giường của tôi. Đại Dương hốt hoảng, một tay vội lấy bông gòn chặn mũi, tay kia thu gom t.h.u.ố.c men để lên bàn trang điểm. Anh cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể để không làm tôi hoảng sợ, nhưng tình cảnh dở khóc dở cười này đã vô tình đẩy sự căng thẳng và thân mật giữa chúng tôi lên đến đỉnh điểm.
Vòng vây nghẹt thở
Tiếng chuông cửa dồn dập của Ngọc Thái như muốn đoạt mạng tôi. Hắn ta vẫn không buông tha, dù trưa nay tôi đã thể hiện thái độ dứt khoát. Nỗi sợ hãi trào dâng khiến tôi chỉ biết tựa lưng vào cửa, nước mắt lăn dài vì nghĩ đến viễn cảnh phải từ bỏ công việc yêu thích, rời xa bạn bè để chạy trốn về Hải Phòng. Tôi thậm chí đã nghĩ đến việc chấm dứt cả mối quan hệ "giả" với Đại Dương – điều mà trong thâm tâm tôi chẳng hề muốn một chút nào.
Đúng lúc tôi định gọi bảo vệ, tiếng chuông ngừng bặt. Ngay sau đó, giọng nói trầm ấm của Đại Dương vang lên, kéo tôi ra khỏi vũng lầy sợ hãi. Nhưng bất ngờ thay, khi tôi quay lại, Đại Dương đang từ phòng vệ sinh đi ra, cơ thể trần như nhộng, ướt rượt sau khi tắm. Cảnh tượng "đẹp như tạc" ấy khiến tôi đứng hình, miệng đắng lưỡi khô, tâm trí hoàn toàn trống rỗng.
Đại Dương thản nhiên mượn khăn tắm của tôi, rồi ung dung đi vào phòng mặc đồ chỉnh tề. Câu nói đùa cợt "Trên người anh cũng còn thứ gì em chưa nhìn thấy nữa đâu mà ngại" khiến m.á.u trong người tôi sôi lên sùng sục, mặt mũi đỏ bừng vì nhớ lại đêm định mệnh đầu tiên.
Ngọc Thái vẫn đang đứng bên ngoài cánh cửa. Tôi run rẩy sợ Đại Dương mở cửa ra xem, nên phải gượng cười bịa chuyện: "Vừa nãy em không thấy anh, em cứ tưởng anh về rồi nên ra ngoài xem thử."
Đại Dương, vốn chẳng hay biết gì về sự hiện diện của "sao quả tạ" đang chực chờ ngoài cửa, thản nhiên ngồi xuống cạnh tôi và hỏi về tiếng chuông cửa lúc anh tắm. Để giữ chân Đại Dương lại nhằm đảm bảo an toàn, tôi vội vã lấy lý do: "Không, người ta nhầm nhà thôi. Anh ăn được mì gói không, em nấu cho anh ăn luôn nhé?"
Sự xuất hiện của Đại Dương lúc này không chỉ là cứu cánh, mà còn là một "liều t.h.u.ố.c" khiến tôi vừa bối rối vì sự gần gũi, vừa hoảng loạn trước mối đe dọa từ em trai anh.
Quyết định rời đi
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sự xuất hiện của Đại Dương với đồ ăn trưa đã xua tan nỗi sợ hãi về Ngọc Thái trong chốc lát, nhưng cũng chính sự quan tâm ấm áp của anh lại khiến lòng tôi quặn thắt. Khi anh vui vẻ nói về chuyện tuần sau đến ngày giao xe và dự định ra mắt bố mẹ tôi ở Hải Phòng, tôi nhận ra mình không thể tiếp tục trò chơi tình ái này được nữa. Kế hoạch về quê đã định, không còn lý do gì để duy trì mối quan hệ tạm bợ này. Thế nhưng, khi tôi lấy hết can đảm muốn nói lời dừng lại, Đại Dương lại nhận điện thoại rồi vội vã rời đi, không quên để lại một nụ hôn bất ngờ lên môi tôi.
Nụ hôn ấy chưa kịp làm tôi tan chảy thì tiếng chuông cửa rầm rập của Ngọc Thái lại vang lên, đ.á.n.h thức nỗi kinh hoàng trong tôi. Lần này, tôi kiên quyết ngắt chuông và gọi bảo vệ can thiệp. Trong cơn hoảng loạn, tôi thu dọn hành lý, đóng gói toàn bộ những món quà đắt tiền của bà Mỹ Lệ vào một thùng giấy lớn, nhờ Phương Thanh và Quỳnh Chi gửi trả lại sau.
Đến khi hai người bạn thân đi làm về, tôi nghẹn ngào thông báo mình sẽ về Hải Phòng ngay trong đêm. Hiểu rõ sự nguy hiểm mà Ngọc Thái gây ra, hai đứa dù đau lòng nhưng vẫn nén nước mắt ủng hộ quyết định của tôi.
"Mày đã nói với ông Dương chưa?" – Quỳnh Chi hỏi.
Tôi lắc đầu: "Lát nữa lên xe tao gọi."
Tôi không dám nói trước, sợ rằng chỉ cần nghe giọng anh, nghe những lời ngọt ngào của anh, tôi sẽ mềm lòng mà ở lại. Nếu ở lại, tôi sẽ lại rơi vào vòng xoáy của Ngọc Thái, hoặc phải đối mặt với nỗi mặc cảm về thân phận "trai bao" của Đại Dương – một bức tường quá lớn mà tôi không chắc mình có thể vượt qua.
Thay vì trả lời những câu hỏi đầy ám ảnh, tôi quyết định đón taxi ra bến xe ngay lập tức, bỏ lại cả bữa tối cuối cùng với bạn bè. Phương Thanh nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, sụt sùi: "Mày không thể ăn với bọn tao bữa cuối được à?"
Tôi nhìn họ, nước mắt rơi lã chã, lòng chỉ mong sao chuyến xe này có thể đưa mình đến một nơi bình yên, nơi không có sự truy đuổi của Ngọc Thái, và cũng không có sự rung động đầy tội lỗi dành cho Đại Dương.
Lời từ biệt trong nước mắt
Khi taxi đã chạy xa trên đường cao tốc hướng về Hải Phòng, tôi mới đủ can đảm để gọi cho Đại Dương. Đầu dây bên kia, tiếng nhạc sàn xập xình vang lên, khiến lòng tôi thêm trĩu nặng vì nghĩ rằng anh lại đang phải "làm việc" tại các quán bar để tiếp khách. Anh vẫn giọng trầm ấm, áy náy vì không thể đến gặp tôi như đã hứa, điều đó càng khiến tôi đau lòng đến mức nghẹn lời.
Sau khi yêu cầu anh tìm chỗ yên tĩnh để nghe điện thoại, tôi hít một hơi thật sâu và thốt ra những lời mà bản thân đã đấu tranh tư tưởng suốt cả buổi chiều: "Em muốn nói với anh, thỏa thuận đóng giả người yêu của chúng ta kết thúc từ hôm nay."
Đại Dương ngỡ ngàng, anh không hiểu vì sao mọi chuyện lại đột ngột như vậy khi ngày giao xe cho bố mẹ tôi đã gần kề. Tôi không còn giấu giếm, thẳng thắn thừa nhận quyết định nghỉ việc tại Hà Nội để về Hải Phòng sinh sống. Đại Dương gần như hét lên trong điện thoại vì sốc, anh đòi đến gặp tôi trực tiếp, nhưng tôi từ chối quyết liệt. Tôi dặn anh cứ yên tâm về số tiền nợ khách sạn, tôi sẽ trả đủ khi nhận lương.
Trước khi tôi kịp cúp máy, giọng anh vang lên đầy gấp gáp và hoang mang: "Khoan đã! Mẹ anh bị bệnh tim, anh không thể nói cho bố mẹ biết chúng ta chia tay đâu... Em không thương anh, không thương mẹ anh hay sao? Anh thực sự đã..."
Tôi sợ hãi, vội vàng nhấn nút tắt máy trước khi trái tim mình trở nên yếu mềm mà quay đầu xe trở lại Hà Nội. Nước mắt nhòe đi, tôi cố gắng soạn một tin nhắn cuối cùng gửi đến anh, dặn dò anh cẩn thận với sức khỏe của mẹ, và thông báo rằng toàn bộ đồ đạc bà Mỹ Lệ tặng đã được đóng thùng gửi lại. "Tạm biệt anh, em đã về tới nhà rồi."
Trong khi đó, tại quán bar:
Trước khi cuộc gọi này diễn ra, Đại Dương đã có một cuộc chạm trán căng thẳng với Ngọc Thái tại quán bar của Bảo. Đại Dương tìm đến nhờ Bảo giúp việc, tình cờ gặp Ngọc Thái đang uống rượu say sưa tại đó. Dù Đại Dương chủ động ngồi xuống và nâng ly, Ngọc Thái vẫn giữ thái độ lạnh lùng, vô lễ, từ chối giao tiếp với anh trai mình. Sự hờ hững và ngang ngược của Ngọc Thái không chỉ khiến không khí giữa hai anh em trở nên ngột ngạt, mà còn là báo hiệu cho một cơn bão sắp ập đến khi Đại Dương biết được sự thật về những gì mà em trai mình đã gây ra cho Hạ Giang.