Lỡ Say Một Đêm, Yêu Cả Một Đời

Chương 11



Lời cầu hôn và "cửa ải" phụ huynh

Hóa ra chuyến đi này là kế hoạch được Đại Dương dày công chuẩn bị để tỏ tình với tôi. Vậy mà, sự vội vàng của tôi đã khiến màn tỏ tình "lấn sân" đầy xấu hổ, lại còn bị những người bạn của anh chứng kiến từ trên xe. Giữa lúc tôi còn đang đỏ bừng mặt vì xấu hổ, Đại Dương đã quỳ một gối, trao nhẫn và chính thức hỏi: "Em đồng ý làm bạn gái anh nhé?". Trong khoảnh khắc ấy, mọi định kiến về thân phận "trai bao" hay những mặc cảm quá khứ đều tan biến, tôi đã gật đầu đồng ý không chút do dự.

Niềm hạnh phúc chưa kéo dài được bao lâu thì tiếng "bốp" của chai sâm panh từ những người bạn đã bị cắt ngang bởi sự xuất hiện của bố tôi người đang cầm cán chổi với cơn thịnh nộ hừng hực.

Bố tôi tra hỏi về việc Đại Dương làm con gái ông "điên không ra điên, dại không ra dại" khi để tôi về Hải Phòng một mình. Đại Dương rất khéo léo, anh nhận hết mọi trách nhiệm về mình, đổ lỗi cho sự hiểu lầm nhỏ khiến tôi giận dỗi bỏ đi, đồng thời khẳng định anh sẵn sàng tuân theo quyết định của tôi.

: Sự điềm tĩnh và thái độ lễ phép của Đại Dương đã làm bố tôi hạ hỏa, ông bắt đầu chuyển từ đe dọa sang "dạy bảo" về việc giữ ý tứ trước mặt bàn dân thiên hạ.

Dù đã tạm vượt qua "cửa ải" đầu tiên, nhưng khi vào trong nhà, lòng tôi vẫn như lửa đốt. Bố tôi bảo tôi vào trước, còn ông ở lại cùng các anh. Khi lễ cúng xe kết thúc và tôi được phép ra mời mọi người vào ăn trưa, tôi nhận thấy bầu không khí giữa Đại Dương, sếp Thanh và người bạn kia vô cùng căng thẳng. Có lẽ bố tôi đã có một cuộc nói chuyện rất "nghiêm khắc" với họ lúc tôi không có mặt.

Đứng trước sự im lặng đầy áp lực của ba người đàn ông trong xe, tôi không khỏi lo lắng Liệu bố tôi đã nói gì với Đại Dương? Liệu cuộc trò chuyện riêng ấy có làm rạn nứt sự tiến triển mới chớm nở giữa chúng tôi?

 

Bữa cơm "đầy sóng gió" và cú đá nhầm địa chỉ

Bữa cơm trưa tại nhà tôi diễn ra trong bầu không khí không thể "khó thở" hơn. Bố tôi, người vốn nổi tiếng ghét rượu, bỗng dưng trở thành một "tay nhậu" thứ thiệt, ép Đại Dương phải uống cạn ly hết lần này đến lần khác với lý do: "Nếu yêu con gái bác mà không biết uống rượu thì hỏng". Đại Dương, vì muốn lấy lòng nhạc phụ tương lai, chỉ biết âm thầm chịu đựng, uống đến mức chẳng còn thiết tha ăn uống gì.

Đỉnh điểm của sự hài hước chính là tình huống dở khóc dở cười dưới gầm bàn. Đại Dương vốn muốn nhắc tôi xin phép bố mẹ để theo các anh lên Hà Nội ngay chiều nay, nên đã cố tình đá chân tôi dưới gầm bàn. Nhưng do sự căng thẳng và có lẽ cả chút hơi men từ rượu, anh đã "đá nhầm" thẳng vào chân bố tôi.

Cái kết là bố tôi thốt lên một câu khiến cả sếp Thanh và sếp Dũng cười ngất: "Lúc nãy tôi đ.á.n.h cậu vào m.ô.n.g thì giờ cậu có đá tôi cũng đá vào m.ô.n.g tôi chứ, sao cậu cứ đá mãi vào chân của tôi thế?". Đại Dương chỉ biết muối mặt giải thích rằng tại "chân cháu dài quá", còn tôi thì vừa buồn cười vừa xấu hổ không dám ngẩng mặt lên.

Dù không khí sau đó có phần bớt căng thẳng nhờ những tràng cười, nhưng bố tôi vẫn giữ vẻ uy nghiêm khiến cả ba vị khách từ Hà Nội không ai dám hó hé. Mãi đến tận lúc ra phòng khách, lấy hết can đảm, tôi mới dám lên tiếng xin phép bố mẹ cho mình lên Hà Nội cùng các anh. Dù bố tôi đã đỏ gay vì say, nhưng cái nhìn của ông vẫn đầy tỉnh táo và thấu suốt.

"Chiến thuật" của nhạc phụ tương lai

Tôi từng hình dung về viễn cảnh Đại Dương về ra mắt bố mẹ mình với đủ mọi kịch bản gay cấn, thậm chí chuẩn bị sẵn tâm lý để đứng ra làm "bia đỡ đạn". Thế nhưng, đời không như mơ, mà bố tôi lại càng... không như mơ.

Vừa nghe Đại Dương bày tỏ mong muốn được ở lại, bố tôi đã mỉm cười hiền từ một cách đầy ẩn ý:

"Được thôi. Chỉ sợ cậu không chịu nổi chút 'khổ' khi ở nhà tôi thôi."

Đại Dương không chút do dự, nụ cười rạng rỡ như nắng tỏa:

"Khổ mấy cháu cũng chịu được ạ!"

Tôi đứng bên cạnh, thầm bĩu môi. Nhà tôi có gì mà khổ? Bố mẹ chỉ trông coi cửa hàng đồ cổ nhỏ, khách khứa thưa thớt, việc nhà thì đã có giúp việc lo liệu. Tôi cứ ngỡ bố chỉ trêu chọc anh, nào ngờ, đó mới chỉ là "phát s.ú.n.g" đầu tiên.

Sau khi tiễn sếp Thanh và sếp Dũng về Hà Nội, tôi định hỏi Đại Dương có cần ra ngoài mua sắm chút đồ dùng cá nhân không, thì anh đã nhanh nhẹn chỉ vào chiếc vali lớn sếp Dũng vừa hạ xuống từ cốp xe.

"Anh chuẩn bị hết rồi."

Tôi tròn mắt ngạc nhiên: "Chỉ là đi theo giao xe thôi mà, sao anh mang nhiều đồ thế?"

Chưa đợi Đại Dương lên tiếng, sếp Dũng đã nhanh nhảu "bóc phốt":

"Cô không biết đấy thôi, nó lên kế hoạch 'trường kỳ kháng chiến' ở đây cho đến khi cưa đổ được em thì thôi. Ai ngờ đâu, mới xuất trận phút đầu đã bị em thu phục mất rồi!"

Đại Dương không hề tỏ ra lúng túng, anh cụng nhẹ đầu vào trán tôi, ánh mắt chan chứa tình cảm:

"Dù em có trả lại nhẫn thì bố em cũng đã cho anh ở lại rồi, anh chẳng sợ nữa đâu."

Nói đoạn, anh hớn hở kéo vali đi thẳng vào nhà, dáng vẻ như thể đã chinh phục được cả thế giới. Nhưng anh đâu biết, "bão giông" thực sự chỉ mới bắt đầu.

Vừa bước chân vào phòng khách, bố tôi đã đứng dậy, phong thái đĩnh đạc: "Đi theo bác."

Tôi vội vàng lên tiếng: "Bố cứ nghỉ ngơi đi, để con đưa anh ấy lên phòng..."

"Dâu là con, rể là khách," bố tôi cắt ngang, giọng đầy vẻ nghiêm túc nhưng khóe môi lại khẽ nhếch. "Lần đầu con rể tương lai đến nhà, bố phải đích thân tiếp đón cho trọn đạo chứ."

Ông quay sang hôn nhẹ lên đỉnh đầu mẹ tôi, rồi chốt hạ một câu khiến cả tôi và Đại Dương đều sững sờ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Mấy ngày nay nhà có khách, bà chịu khó xuống ngủ với con gái nhé. Để tôi ngủ với con rể tương lai của chúng ta."

Mẹ tôi định phản đối: "Để cậu ấy ngủ phòng thằng Sơn đi, ông ngủ cùng thì ai mà ngủ nổi!"

Bố tôi dứt khoát không lay chuyển, ánh mắt sắc bén nhìn sang Đại Dương:

"Thằng Sơn năm nay cuối cấp, tôi không muốn nó bị ảnh hưởng. Còn tôi với cậu, chắc chắn sẽ có rất nhiều chuyện để 'đàm đạo'."

Nhìn bóng lưng hai người đàn ông bước đi, tôi chỉ biết đứng hình. Đại Dương lúc này chỉ có thể gượng cười đáp lại bố tôi bằng ánh mắt cầu cứu. Tầng 3 là phòng bố mẹ, tầng 2 là phòng tôi và Sơn, vậy mà bố tôi đã "phong tỏa" mọi đường lui, quyết tâm giữ rể tương lai bên cạnh mình.

Cả ngày hôm đó, tôi bị đẩy ra rìa. Hết nhìn bố kéo anh đi xem bộ sưu tập đồ cổ, đến tối lại thấy hai người ngồi chễm chệ ở phòng khách, bố tôi say sưa phân tích thời sự, còn Đại Dương chỉ biết gật gù, thỉnh thoảng cười gượng.

Tôi nằm trong phòng, nhìn chiếc điện thoại trên tay, tâm trạng vừa buồn cười vừa bất lực. Tôi nhắn một cái tin ngắn ngủi: "Phòng em ở tầng 2, ngay cạnh cầu thang đấy."

Hy vọng đêm nay, "pháo đài" của bố tôi sẽ có chút sơ hở để tôi và anh có thể thực sự trò chuyện. Còn hiện tại, tôi chỉ biết thở dài: Đại Dương ơi, hành trình "cưa đổ" bố vợ của anh, xem chừng còn gian nan hơn cả việc chinh phục trái tim em đấy!

Cửa ải nhạc phụ và chặng đường về Thủ đô

Chỉ cách nhau một sàn nhà, vậy mà đối với Đại Dương, khoảng cách ấy dài như nửa vòng trái đất. Anh nhìn lên trần nhà, ánh mắt đầy khao khát rồi chậm rãi gõ dòng tin nhắn: "Em chờ anh một chút, đợi bố em ngủ say anh sẽ tìm cách lẻn ra gặp em."

Đại Dương nín thở chờ đợi. Một lúc sau, tiếng ngáy "như sấm rền" của bố Hạ Giang vang lên đều đều. Anh khẽ khàng vén chăn, nín thở gượng nhẹ từng bước chân. Nhưng đời không như mơ, anh vừa nhón chân được hai bước, giọng nói trầm ổn của bố vợ tương lai đã vang lên ngay sau lưng:

"Khuya khoắt rồi, cậu định đi đâu đấy?"

Tim Đại Dương như muốn nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Anh cố trấn tĩnh, lắp bắp:

"Dạ... cháu định ra ngoài uống chút nước ạ."

Quay trở lại giường, anh còn bị bố tôi gác hẳn một chân lên người, kèm theo tiếng ngáy đều đặn khiến anh chỉ biết khóc dở mếu dở. Đại Dương đành ngậm ngùi nhắn lại cho tôi: "Chắc đêm nay anh không ra được rồi. Ngủ ngon nhé, yêu em."

Suốt ba ngày ở nhà tôi, Đại Dương rơi vào tình cảnh "dở khóc dở cười". Ngày ngày, bố tôi kéo anh đi hết hội chơi đồ cổ này đến đám giỗ nhà người quen nọ, không quên "khoe" chàng rể tương lai vừa đẹp trai, vừa tài giỏi lại hiểu biết rộng. Nhờ vốn kiến thức được thừa hưởng từ bố mẹ mình, Đại Dương nhanh ch.óng lấy lòng được các bậc tiền bối, khiến bố tôi không giấu nổi sự tự hào. Thế nhưng, cái giá phải trả chính là anh chẳng có lấy một giây phút riêng tư nào với tôi.

Đêm cuối cùng, trước khi rời đi, anh nhắn tin trong sự bất lực: "Anh sắp chịu hết nổi rồi. Trưa mai ăn giỗ xong, chúng ta lên Hà Nội luôn nhé!"

Tôi cũng nóng lòng không kém, vội đáp: "Được, em đợi anh."

Trưa hôm sau, đám giỗ ông nội diễn ra tưng bừng với mười bàn tiệc. Bố tôi tự hào giới thiệu Đại Dương với tất cả họ hàng. Mỗi bàn một ly, chưa kể bị mọi người ép uống thêm, t.ửu lượng của Đại Dương dù tốt đến đâu cũng khó lòng chống đỡ. Thấy anh say bí tỉ, lần đầu tiên bố tôi lại tỏ ra xót xa, lên tiếng bảo vệ: "Cháu nó chiều còn phải lên Hà Nội, các bác, các chú tha cho nó, để dịp sau!"

Dù kế hoạch lên Hà Nội bị hoãn lại một ngày vì anh say khướt, nhưng cuối cùng, tôi cũng đưa được Đại Dương trở lại thành phố. Sau ba ngày, thái độ của bố tôi từ nghi ngờ đã chuyển hẳn sang quý mến. Cửa ải lớn nhất coi như đã vượt qua!

Suốt chặng đường dài, Đại Dương mệt mỏi gục đầu vào vai tôi ngủ thiếp đi. Vừa về đến căn hộ, không gian riêng tư hiếm hoi khiến anh không kìm được lòng. Anh bất ngờ ôm c.h.ặ.t eo tôi, cụng đầu vào trán tôi thì thầm:

"Anh nhớ em quá."

Hơi thở ấm áp của anh khiến tim tôi đập loạn nhịp. Tôi quên mất mình đang ở hành lang chung cư, cứ thế ôm c.h.ặ.t lấy anh. Đúng lúc đó, giọng nói của Quỳnh Chi vang lên:

"Hai đứa đứng đây lâu chưa đấy?"

Tôi giật mình đẩy Đại Dương ra, nhưng anh vẫn không buông tay, còn bình tĩnh chào hỏi bạn của tôi vô cùng tự nhiên.

Tối hôm đó, sau khi mọi người quây quần ăn uống chào mừng tôi trở lại Hà Nội, Đại Dương lại nài nỉ:

"Tối nay cho anh ở lại với em nhé?"

Tôi bật cười, đẩy nhẹ anh ra, ánh mắt có chút tinh nghịch:

"Anh về đi! Mai em còn phải đi xin việc. Cả hai đứa mình giờ đều 'thất nghiệp', chẳng lẽ lớn rồi còn phải ngửa tay xin tiền bố mẹ?"

Anh nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ oan ức:

"Nhưng bao nhiêu ngày bị bố em 'chiếu tướng', không được hôn em, anh nhớ muốn c.h.ế.t đây này!"

hằng nguyễn