Lỡ Say Một Đêm, Yêu Cả Một Đời

Chương 12



Buổi phỏng vấn "bất ổn" và những câu hỏi ngoài lề

Đại Dương ngoan ngoãn rời đi sau khi không thuyết phục được tôi cho anh ở lại. Anh vừa khuất bóng, Quỳnh Chi đã chỉ vào thùng đồ hôm trước, nhắc về món quà của bà Mỹ Lệ:

"Mày về Hải Phòng hôm trước thì hôm sau anh Dương tới. Anh ấy bảo nếu mày không lấy thì cho bọn tao, nhưng bọn tao không đứa nào dám động vào, nó vẫn còn nguyên đấy."

Tôi nhìn chiếc thùng, lòng thoáng chút bối rối. May mà tôi chưa trả lại, nếu không thì khi đối diện với bác Mỹ Lệ thật khó xử. Sau khi cất gọn đồ đạc, tôi tắm rửa rồi ra nấu ăn cùng mọi người. Trong bữa tối, giữa sự hiện diện của người yêu hai cô bạn, tôi quyết định công khai chuyện của mình:

"Tao và anh Dương... quyết định yêu nhau rồi."

Phương Thanh định cản nhưng tôi nhanh ch.óng cắt lời:

"Đừng lo, anh ấy đã hứa với tao sẽ không làm nghề đó nữa."

Chủ đề lại chuyển sang Thái – "cái gai" trong mắt, và công việc tương lai. Tôi chia sẻ dự định nộp hồ sơ vào showroom của Đại Dương vào ngày mai. Mọi người cùng nâng ly, dành cho tôi những lời chúc phúc ngọt ngào, khiến lòng tôi tràn đầy hy vọng.

Sáng hôm sau, tôi dậy từ rất sớm, đứng trước gương thử đi thử lại đủ loại trang phục. Cuối cùng, tôi chọn một chiếc váy cổ tròn phong cách công chúa màu hồng nhạt của Dior – bộ đồ bác Mỹ Lệ từng mua. Một chút trang điểm nhẹ nhàng khiến Quỳnh Chi và Phương Thanh phải trầm trồ:

"Mày đi xin việc hay đi thi hoa hậu đấy?"

Đến showroom, không khí nơi đây khác hẳn lần trước. Vừa bước vào, tôi đã thấy sếp Thanh và sếp Dũng đang ngồi tại quầy tiếp đón. Tôi hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm bước tới:

"Chào hai anh, em đến phỏng vấn xin việc ạ."

Sếp Dũng cười niềm nở, rót nước mời tôi, còn sếp Thanh nghiêm túc xem hồ sơ. Nhưng kì lạ thay, thay vì những câu hỏi chuyên môn về siêu xe hay kỹ năng bán hàng mà tôi đã dày công chuẩn bị, hai vị sếp lại khiến tôi đứng hình hoàn toàn.

Sếp Dũng hỏi về việc tại sao tôi tốt nghiệp lâu rồi mới đến đây, rồi lại băn khoăn:

"Môi trường ở đây toàn nam, không một bóng hồng, em có chắc mình trụ nổi không?"

Tôi chưa kịp trả lời thì điện thoại của sếp Dũng đổ chuông. Anh liếc nhìn, thái độ thay đổi 180 độ, quát lớn vào điện thoại: "Mày từ từ thôi, hối cái gì!"

Ngay sau đó, sếp Thanh lại tiếp tục màn "thẩm vấn" kỳ quặc:

"Thằng Dương ở nhà em mấy ngày qua có bị bố em 'ăn thêm cán chổi' nào không đấy?"

Tôi đỏ bừng mặt, vừa xấu hổ vừa buồn cười. Sếp Dũng xen vào đầy hóm hỉnh:

"Trả lời đàng hoàng nhé, không là bọn anh đ.á.n.h trượt đấy!"

Dù chuông điện thoại liên tục reo, cả hai vị sếp đều lạnh lùng từ chối, chỉ tập trung xoay quanh chuyện Đại Dương đã "vật lộn" thế nào tại nhà tôi. Tôi đành thành thật kể hết, khiến hai vị sếp cười ngất ngưỡng. Một buổi phỏng vấn xin việc tưởng chừng căng thẳng, cuối cùng lại biến thành buổi "tám chuyện" về anh người yêu của tôi.

Bí mật của vị "Giám đốc"

Vẫn là bộ vest chỉn chu ấy, bên trong là chiếc sơ mi trắng tinh khôi, vẫn là gương mặt đẹp trai không góc c.h.ế.t cùng nụ cười như có ma lực khiến trái tim tôi lạc lối ngay từ lần đầu chạm mặt. Thế nhưng, trái ngược với sự ngưỡng mộ, trong tôi lúc này chỉ toàn là những nghi hoặc và thất vọng.

"Sao em còn đứng đấy? Lại đây nào."

Giọng nói trầm ấm ấy quen thuộc đến mức khiến tôi run rẩy. Đúng là Đại Dương rồi, nhưng tại sao anh lại ở đây? Tại sao anh lại xuất hiện trong phòng giám đốc của showroom này, nơi mà anh đã hứa với tôi là đã từ bỏ "nghề cũ"?

Nước mắt tôi rơi xuống, sống mũi cay xè: "Anh... anh hứa với em những gì, anh quên hết rồi sao?"

Đại Dương ngẩn người, anh bước nhanh về phía tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ không hiểu: "Anh hứa gì? Người hứa chẳng phải là em sao?"

Câu trả lời dửng dưng của anh như đổ thêm dầu vào lửa. Tôi uất ức thốt lên: "Anh nói sẽ không làm nghề đó nữa, vậy mà hôm nay anh lại đến đây làm gì? Hay là anh đã 'ngựa quen đường cũ', không thể bỏ được cái nghề này?"

Thay vì tức giận, Đại Dương lại bật cười. Anh vươn tay đóng cửa phòng lại, nhẹ nhàng lau đi hàng nước mắt trên má tôi: "Em ngốc thật đấy. Anh đã nói anh chỉ làm 'trai bao' của riêng em thôi mà. Anh không bỏ được nghề của mình, và thật lòng là... anh cũng chẳng muốn bỏ."

Tôi đẩy mạnh anh ra, lòng đầy hoang mang: "Đã bảo chỉ phục vụ mình em, vậy anh tới đây làm gì?"

Anh không đáp, chỉ cầm lấy tập hồ sơ trên tay tôi, thong dong bước về phía chiếc ghế giám đốc ngồi xuống rồi ra hiệu cho tôi ngồi đối diện. Thái độ của anh xoay chuyển 180 độ, trở nên nghiêm túc đến lạ kỳ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Và rồi, sự thật phơi bày khiến tôi đứng hình. Trên bàn làm việc là bảng tên Giám đốc Lê Đại Dương đầy uy quyền. Nhìn xuống n.g.ự.c áo anh, tấm bảng tên với hình chân dung chỉn chu cũng đề rõ chức danh tương tự. Tôi chợt bàng hoàng nhận ra, cái tên showroom "Đại Dương" chẳng phải ngẫu nhiên mà có.

Mọi mảnh ghép bỗng chốc ùa về. Từ mối quan hệ thân thiết với sếp Thanh, sếp Dũng, cho đến việc anh quen biết với giám đốc showroom cũ của tôi... Tôi nhớ lại những lần mình từng ngốc nghếch tưởng anh là người lưỡng tính, từng lo lắng đến mức nghỉ làm đi khám bệnh, rồi cả những lần anh vô tư kể về việc bố mẹ biết công việc của anh, hay chuyện những người hàng xóm ở Green Bay là "khách hàng" của anh...

Hóa ra, tất cả chỉ là hiểu lầm! Những người đó là khách hàng mua siêu xe, chứ không phải khách hàng "đặc biệt" như tôi từng suy diễn. Giây phút này, tôi chỉ ước mình có 72 phép biến hóa của Tôn Ngộ Không để biến mất khỏi đây ngay lập tức vì quá xấu hổ.

Đại Dương, người vẫn chưa hay biết gì về cơn bão tâm lý đang cuộn trào trong lòng tôi, chậm rãi mở hồ sơ cá nhân của tôi ra, cất giọng nghiêm nghị:

"Giờ thì, chúng ta bắt đầu buổi phỏng vấn chứ?"

 

Nụ hôn hòa giải và bí mật sau bức rèm kính

Giây phút đôi môi anh chạm vào môi tôi, cả không gian như ngưng đọng. Trái tim tôi đập loạn nhịp, một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến cơ thể tôi khẽ run lên. Dù đã từng ở bên nhau, nhưng đây là nụ hôn đầu tiên kể từ khi chúng tôi chính thức xác định mối quan hệ. Nụ hôn của Đại Dương vừa dịu dàng, vừa nồng cháy, mang theo hương vị tình yêu say đắm như liều t.h.u.ố.c phiện khiến tôi đắm chìm, quên cả lối về.

Tôi khẽ đáp lại, hành động của tôi như một tín hiệu "bật đèn xanh" khiến anh càng thêm cuồng nhiệt. Anh ôm ghì lấy tôi, nụ hôn trở nên sâu hơn, ngấu nghiến như muốn nuốt trọn lấy tôi vào lòng. Nụ hôn ấy chính là liều t.h.u.ố.c chữa lành những vết thương lòng mà Ngọc Thái đã để lại, xoa dịu tâm hồn tôi khiến nó trở lại vẹn nguyên.

Khi cả hai đã thấm mệt vì ngạt thở, anh mới chịu buông tha, lưu luyến vờn nhẹ cánh môi tôi rồi thì thầm bằng chất giọng trầm khàn đầy xúc cảm:

"Anh yêu em."

Tôi bĩu môi, cố tỏ vẻ giận dỗi: "Nhưng em vẫn ghét anh."

Anh dừng lại, ánh mắt đầy ngạc nhiên nhìn tôi: "Tại sao?"

"Tại anh đã lừa dối em ngay từ lần đầu tiên gặp mặt!"

Đại Dương bật cười, nhẹ nhàng vén lọn tóc cho tôi: "Nếu anh không 'lừa' em lúc đó, có lẽ em đã qua đêm với một gã trai bao xa lạ nào đó rồi. Anh chẳng thể có được em, còn em thì có khi lại rước họa vào thân."

Nhắc đến lần đầu gặp gỡ, tôi tò mò hỏi: "Hôm đó... anh đi cùng những ai vậy?"

Anh đặt tôi ngồi lên bàn làm việc, ánh mắt chứa chan ý cười: "Hôm đó, anh đi cùng anh em trong công ty. Dũng và Thanh là hai người vào trước, còn những người sau đó chính là nhân viên, cũng là đồng nghiệp của em bây giờ."

Tôi bàng hoàng, vội nhảy xuống khỏi bàn, ôm lấy tập hồ sơ: "Em không làm ở đây nữa đâu! Mọi người biết hết chuyện xấu hổ của em rồi!"

Đại Dương nhanh tay kéo tôi lại, đặt ngồi gọn trên đùi mình: "Ai cũng biết chuyện của em, và họ cũng biết anh đã yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên. Vì vậy, hôm anh đưa bố mẹ đến showroom, tất cả họ đều tự giác rút lui để nhường không gian cho anh."

Hóa ra là vậy! Những ngày trước, tôi cứ ngỡ mình gặp may khi bán được ba chiếc siêu xe, cứ ngỡ mình giỏi giang khi giả làm nhân viên, nào ngờ tất cả đều là "kịch bản" của Đại Dương. Nhìn ra bức tường kính trong suốt bao quanh phòng giám đốc, tôi đỏ bừng mặt khi nghĩ đến việc mọi hành động "ngốc nghếch" của mình đều bị cả công ty nhìn thấy.

"Anh ơi, có cái lỗ nào cho em chui xuống trốn với..." tôi than thở, xấu hổ đến muốn độn thổ.

Đại Dương cười khẽ, giữ c.h.ặ.t lấy eo tôi: "Em nói đậu phỏng vấn sẽ cho anh hôn cơ mà?"

"Vừa nãy anh hôn rồi còn gì!"

hằng nguyễn

"Anh đã nói cho anh hôn cả ngày cũng được, mới có một lúc sao mà đủ?"

Tôi nhìn ra ngoài, ngập ngừng: "Nhưng ở đây... giữa thanh thiên bạch nhật thế này..."

Chưa để tôi nói hết câu, Đại Dương đã cầm chiếc điều khiển từ xa, bấm nút. Tấm rèm lớn tự động khép lại, biến căn phòng trở thành một thế giới riêng tư hoàn toàn biệt lập. Anh nâng cằm tôi lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt tôi: "Bây giờ thì hôn anh được chưa?"

Không gian kín đáo, trước mặt là người đàn ông mà tôi khao khát, mọi sự ngượng ngùng dường như tan biến. Tôi chủ động vòng tay ôm lấy cổ anh, trao cho anh nụ hôn cuồng nhiệt, l.i.ế.m nhẹ quanh bờ môi và chủ động khuấy đảo khoang miệng anh. Hành động của tôi như ngọn lửa bùng lên, khiến Đại Dương mất kiểm soát. Anh ghì c.h.ặ.t tôi, hôn đáp trả một cách điên đảo.

Hơi thở chúng tôi trở nên gấp gáp. Khi đôi bàn tay hư hỏng của anh bắt đầu tìm kiếm khóa kéo chiếc váy sau lưng, tôi vội giữ tay anh lại: "Đừng... vừa nãy anh chỉ nói cho hôn thôi mà!"

Anh không hề dừng lại, nhẹ nhàng cởi bỏ chiếc váy, đặt tôi ngồi lên bàn làm việc. Dưới ánh nhìn say đắm của anh, tôi xấu hổ lấy tay che mắt: "Đừng nhìn em như thế..."

Anh khẽ c.ắ.n vào đầu ngón tay tôi, giọng thì thầm đầy ma mị: "Em có biết sau lần đó, anh nhớ em đến phát điên không? Anh luôn thầm ước có ngày được em 'gọi phục vụ'..."

Nói rồi, anh lại vùi đầu vào cổ, áp môi lên làn da nhạy cảm của tôi, đôi bàn tay bắt đầu lách vào bên trong lớp áo n.g.ự.c, vuốt ve những đường cong mềm mại. Mọi tế bào trong cơ thể tôi như thức tỉnh, tiếng rên rỉ nhỏ dần tan biến trong nụ hôn cuồng nhiệt của anh.