Lỡ Say Một Đêm, Yêu Cả Một Đời

Chương 3



 

Nhân viên bất đắc dĩ

Tại showroom siêu xe Đại Dương, không khí trở nên náo nhiệt lạ thường. Ngay khi thấy Hạ Giang cùng bố mẹ xuất hiện, Dũng gã bạn thân "nhiều chuyện" đã chạy vội vào trong báo tin: "Chúng mày ơi, cô em khách làng chơi của thằng Dương ghé showroom kìa!"

Đám nhân viên nháo nhác như chim vỡ tổ. Dũng và Thanh nhanh ch.óng lùa tất cả mọi người vào phòng điều hành, để lại Đại Dương ngơ ngác trước màn hình máy tính. Khi bị Dũng "túm cổ" đẩy ra ngoài tiếp khách, Đại Dương dù tức giận nhưng trong lòng lại dấy lên sự tò mò khó tả về cô gái đã vô tình khiến anh xao xuyến đêm hôm trước.

Cuộc gặp gỡ tại showroom diễn ra như một bộ phim hành động kịch tính. Để tránh bị bố mẹ phát hiện, Hạ Giang đã chủ động đẩy Đại Dương vào trong xe, tạo ra một tình huống "thân mật" bất đắc dĩ giữa hai người.

Trong lúc Đại Dương bận rộn giới thiệu xe cho bố mẹ Giang, showroom bất ngờ đón thêm hai vị khách đại gia. Để cứu nguy cho tình thế, Hạ Giang đã liều mình đóng vai nhân viên bán hàng. Bằng sự tự tin và nhạy bén, cô đã khéo léo chốt hạ ba chiếc siêu xe Ferrari 812 GTS, Lamborghini Aventador SV.J và Lamborghini Huracan LP580 cho vị khách quen tên Bảo – người vì muốn ủng hộ "nữ nhân viên xinh đẹp" mà ngẫu hứng chi tiền không chút chần chừ.

Tuy nhiên, rắc rối vẫn chưa dừng lại. Hạ Giang bỗng thấy bố mẹ và Đại Dương "biến mất" khỏi tầm mắt. Lo sợ gã "trai bao" kia giở trò bắt cóc tống tiền bố mẹ mình, cô hoảng loạn định chạy ra công an phường báo án. Đúng lúc đó, mẹ cô gọi điện, báo rằng họ đang ở showroom.

Khi Hạ Giang quay lại, cô thấy bố mẹ đang trò chuyện vô cùng vui vẻ với Đại Dương. Bố cô hào hứng thông báo đã chốt xong chiếc Maybach S450 màu đen. Không những thế, bố mẹ cô còn nảy sinh ý định "gả" cô cho Đại Dương, thậm chí yêu cầu cô tuần sau phải nghỉ làm để về Hải Phòng cùng anh giao xe.

Đại Dương nhân cơ hội này nắm lấy tay cô, cười đầy ẩn ý: "Hay bọn mình tranh thủ cưới sớm em nhỉ?"

Hạ Giang cứng họng, chỉ biết trừng mắt cảnh cáo anh trước mặt bố mẹ. Sau khi tiễn bố mẹ lên taxi về Hải Phòng, cuộc sống của Hạ Giang chính thức bị xáo trộn. Cô không ngờ rằng, từ một sự nhầm lẫn oái oăm đêm nào, giờ đây cô đã bị buộc c.h.ặ.t vào mối quan hệ "bạn trai hờ" với vị giám đốc siêu xe quyền lực này.

 

Sự xuất hiện bất ngờ

Sau khi giải quyết xong "thương vụ" xe hơi cho bố mẹ, Hạ Giang và Đại Dương có một khoảng thời gian riêng tư. Thay vì xa cách, Đại Dương chủ động đề nghị đưa cô đi ăn chè Thái tại Kim Mã để "bù đắp năng lượng" vì đã đóng giả làm bạn trai cô.

Tại quán chè, sự xuất hiện của một vị "tổng tài" trong bộ sơ mi trắng sang trọng giữa quán vỉa hè bình dân khiến Đại Dương trông có phần lạc lõng nhưng lại đầy cuốn hút. Trong lúc ăn, một sự cố nhỏ xảy ra: chè dính trên miệng Hạ Giang, và Đại Dương – với bản tính táo bạo – đã không ngần ngại trực tiếp dùng hành động "thân mật" để lau đi, khiến cô sững sờ. Dù Hạ Giang liên tục cảnh cáo rằng họ chỉ đang diễn kịch, Đại Dương vẫn lờ đi và tiếp tục những cử chỉ "lợi dụng" khiến cô vừa tức vừa bối rối.

Tuy nhiên, phía sau vẻ ngoài "trai bao" trong mắt Giang ấy, cách ăn uống từ tốn và những cử chỉ ga lăng khiến Giang không khỏi nghi ngờ: liệu anh có thực sự là một người làm nghề như cô nghĩ, hay là xuất thân từ một gia đình gia giáo?

Kết thúc buổi ăn, Đại Dương chở Giang về tận nhà. Vì sơ suất để quên túi chè trên xe, cô đã phải gọi điện để anh quay lại giao. Thế nhưng, anh lại dùng "khổ nhục kế" – giả vờ đau bụng cần mượn nhà vệ sinh – để được bước chân vào căn hộ của Giang.

Khoảnh khắc Đại Dương xuất hiện trước cửa phòng, hai cô bạn thân là Quỳnh Chi và Phương Thanh đã "c.h.ế.t lặng" làm rơi cả bát cơm. Sự hiện diện của một người đàn ông đẹp trai, phong độ ngay trong căn hộ của ba cô gái độc thân đã tạo ra một bầu không khí không thể gượng gạo hơn.

Đại Dương nhanh ch.óng chiếm lấy cảm tình của hai cô bạn bằng sự khéo léo, nhưng lại vô tình "bán đứng" Giang khi nói thật rằng anh vừa đi ăn riêng với cô. Khi Đại Dương vào nhà vệ sinh, Quỳnh Chi và Phương Thanh lập tức xúm lại tra khảo:

"Mày than vãn hết sạch lương tháng này, thế mà tại sao vẫn còn tiền đi 'chơi trai' hả?"

Hạ Giang chỉ biết dở khóc dở cười, bởi cô biết rằng từ khoảnh khắc Đại Dương bước vào nhà, cuộc sống bình yên của cô chính thức kết thúc, và những lời giải thích về "bạn trai hờ" dường như đã không còn sức thuyết phục với hai cô bạn tinh quái của mình.

 

Ranh giới mong manh

Đại Dương vẫn ngồi đó, bình thản uống ly nước trong khi tôi đang đứng hình vì lời "tố cáo" của Phương Thanh. Anh ta chậm rãi ngước lên, ánh mắt đầy ẩn ý:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Anh định đi ngay, nhưng nghe bạn em kể rằng em từng nói anh 'chỉ được cái miệng', còn bộ phận đàn ông thì 'coi như bỏ'... nên anh mới nán lại để kiểm chứng xem tin tức này có chính xác không."

Nghe anh nhắc lại không thiếu một từ lời Phương Thanh, mặt tôi nóng bừng như bị thiêu đốt. Tôi cố cãi: "Anh nghe lộn rồi! Bọn tôi đang nói về người khác!"

Đại Dương chẳng buồn tranh luận, anh đứng dậy định bước về phía phòng của Thanh để đối chứng. Tôi cuống cuồng đẩy anh ra, nhưng vì mất đà, cả hai ngã nhào xuống sàn. Tôi nằm đè lên người anh, khuỷu tay đập mạnh xuống đất đau điếng. Trước khi tôi kịp định thần, Đại Dương đã xoay người lật tôi xuống dưới. Anh ghé sát vào tai, giọng trầm khàn đầy dụ hoặc:

"Nếu đúng là anh chưa 'bóc tem' được em, thì từ từ anh sẽ thực hiện. Việc gì em phải nôn nóng như vậy? Hay là em muốn chứng minh ngay tại đây cho hai người bạn của em cùng thấy?"

hằng nguyễn

Dù tôi cố nghiêng mặt né tránh, tay anh đã nhanh ch.óng luồn vào váy, thăm dò sự kháng cự yếu ớt của tôi. Sợ anh làm thật, tôi đành xuống nước: "Tại hôm đó họ cứ truy hỏi, nên tôi mới nói bừa..."

"Vậy thì em phải bắt đền danh dự cho anh chứ?" Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt như ma trận kéo tôi vào mê cung cảm xúc. "Hôm nay anh khuyến mãi, không lấy tiền. Em có nhu cầu không?"

Tôi suýt chút nữa đã gật đầu đồng ý nếu điện thoại không đổ chuông. Bố gọi báo cả nhà đã về Hải Phòng an toàn và muốn nói chuyện với "bạn trai" tôi. Sau cuộc trò chuyện, bố quyết định dời ngày giao xe sang cuối tháng sau vì thầy phán ngày cũ không tốt. Điều này đồng nghĩa với việc màn kịch này phải kéo dài thêm cả tháng!

Đại Dương nhìn tôi đầy đắc ý: "Nếu sợ diễn không khớp, chúng ta có thể gặp nhau thường xuyên để luyện tập. Anh luôn ưu tiên thời gian cho việc này."

Khi tiễn anh ra về, anh lại giở trò "đóng dấu" bằng nụ hôn sâu. Khoảnh khắc ấy, tôi không còn đủ tỉnh táo để né tránh, mà ngược lại, tôi đã đáp lại một cách đầy bản năng. Tiếng mở cửa phòng của Phương Thanh khiến tôi giật b.ắ.n mình, vội vàng đẩy Đại Dương ra rồi đóng sập cửa. Trái tim tôi đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Đó là yêu, hay chỉ là sự rung động nhất thời vì quá gần gũi?

Hai tuần sau, Đại Dương gọi điện báo tối mai bố mẹ anh muốn gặp tôi. Chiều hôm đó, anh đến tận phòng đón tôi. Trong căn phòng nhỏ, nhìn đống quần áo lộn xộn, tôi nhờ anh chọn giúp một bộ để ra mắt bố mẹ chồng hờ. Đại Dương nhìn tôi đắm đuối, chẳng buồn quan tâm đến váy áo, chỉ chăm chú dõi theo từng cử chỉ của tôi. Tôi chọn một chiếc váy trắng xòe kín đáo, trang điểm nhẹ nhàng rồi xoay một vòng hỏi:

"Anh thấy thế nào? Ổn không?"

Đại Dương im lặng hồi lâu, ánh mắt nóng rực khiến tôi thấy lúng túng. Nếu anh không nói gì, có lẽ tôi nên đi thay bộ khác...

 

Buổi ra mắt đầy "sóng gió"

Dù chỉ là đóng giả, nhưng khi chiếc Maybach dừng trước căn biệt thự, chân tay tôi run lẩy bẩy. Đại Dương vừa đóng cửa xe vừa trêu chọc: "Em lại xưng hô sai rồi. Lát nữa mà quên như vậy là không được đâu đấy!"

Tôi lo lắng hỏi về việc gia đình anh có biết nghề nghiệp của anh không, anh chỉ đáp ngắn gọn: "Biết." Khi tôi thắc mắc tại sao một gia đình giàu có, đầy rẫy đồ cổ quý giá như thế này lại để con trai đi làm "trai bao", Đại Dương chỉ cười bí hiểm: "Em tự tìm hiểu đi."

Bước vào căn biệt thự, sự sang trọng khiến tôi choáng ngợp. Bố mẹ anh, ông Ngọc Hải và bà Mỹ Lệ, hiện ra với phong thái điềm đạm nhưng rất niềm nở. Mẹ anh – bác Lệ – ngay lập tức tỏ ra quý mến, thậm chí còn trách móc Đại Dương vì gần ba mươi tuổi mà chưa từng có bạn gái, khiến tôi thấy vừa ngại ngùng, vừa cảm kích vì sự thiên vị công khai mà bà dành cho mình.

Sau khi bố mẹ vào bếp, Đại Dương dẫn tôi đi tham quan nhà. Vừa vào thang máy, tôi lại lỡ miệng xưng "tôi - anh". Anh chẳng nói chẳng rằng, thực hiện ngay lời cảnh báo: "Cứ một lần xưng 'tôi' là một nụ hôn." Thế là, tôi bị anh ghì c.h.ặ.t và hôn đến tận hai lần. Tức giận vì bị bắt nạt, tôi im lặng bước theo anh lên căn phòng ở tầng ba.

Đại Dương nhẹ nhàng ôm lấy tôi từ phía sau, thì thầm rằng đó chỉ là để đối phó với camera an ninh, tránh làm bố mẹ nghi ngờ. Trong hơi ấm của anh, tôi bỗng cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ. Chúng tôi bắt đầu tâm sự về quá khứ. Anh thú nhận mình chưa từng yêu ai, còn tôi cũng trải lòng về vết thương lòng với người cũ.

"Em có hối hận vì buổi tối hôm đó không?" Đại Dương hỏi, ánh mắt sâu thẳm.

Trước khi tôi kịp trả lời, tiếng người giúp việc vọng lên từ phía dưới: "Mời cậu chủ xuống dùng bữa tối ạ!"

Buổi tối hôm đó, trên bàn ăn thịnh soạn, sự quan tâm của ông bà Hải - Lệ khiến tôi không khỏi bối rối. Họ không chỉ hỏi han tận tình mà còn thúc giục chuyện cưới xin, khiến tôi – một "cô người yêu hờ" cảm thấy nặng lòng vì sự dối trá này.