Cuộc gặp gỡ éo le
Cuộc đời đúng là một trò đùa nghiệt ngã. Người đàn ông tôi yêu tha thiết suốt bốn năm, kẻ vừa cắm sừng tôi để rồi bị tôi chia tay trong đau đớn, lại chính là Ngọc Thái em trai ruột của Đại Dương, "bạn trai hờ" mà tôi đang đóng giả.
Suốt thời gian yêu nhau, Thái luôn dựng lên một màn kịch hoàn hảo. Anh ta nói gia đình mình nghèo khó, nhà ở phố cổ chật hẹp nên không bao giờ dẫn tôi về ra mắt. Thậm chí, tôi còn ngây thơ gửi tiền lương hằng tháng để phụ giúp anh ta. Giờ đây, đứng trong căn biệt thự xa hoa này, nhìn lại những lời dối trá năm xưa, tôi thấy lòng mình thắt lại vì sự ngu ngốc của bản thân.
Khi Thái làm vỡ chai rượu và bước về phía bàn tiệc, không gian như ngưng đọng lại. Anh ta ngồi ngay vào chiếc ghế trống cạnh tôi, khiến tôi rơi vào tình thế "tiến thoái lưỡng nan" – bị kẹp c.h.ặ.t giữa người yêu mới (giả) và kẻ phản bội cũ.
Đại Dương thản nhiên giới thiệu:
"Đây là Giang, bạn gái của anh. Còn đây là Thái, em trai anh, vừa kết thúc khóa du học tại Anh về."
Thái chủ động vươn tay ra bắt, nhưng trong cái bắt tay ấy là một lực bóp mạnh đến đau điếng như muốn nghiền nát tay tôi. Anh ta nhìn tôi đầy khiêu khích:
"Chào chị dâu."
Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, đáp lại lạnh lùng: "Chào em."
Ông Ngọc Hải, trong niềm hân hoan không hay biết chuyện gì đang xảy ra, nâng ly rượu chúc mừng sự kiện kép: anh cả dẫn bạn gái về và cậu út tốt nghiệp đại học Cambridge danh giá về nước. Tiếng ly cụng vào nhau vang lên giòn giã. Thái, với ánh mắt vằn lên tia giận dữ, cố tình cụng ly vào tôi mạnh đến mức rượu b.ắ.n cả ra ngoài.
Bữa tiệc tối hôm đó biến thành một "trận chiến" ngầm đầy căng thẳng. Tôi không chỉ phải gồng mình diễn trọn vai bạn gái của Đại Dương, mà còn phải đối mặt với sự hiện diện của một bóng ma từ quá khứ đang chực chờ bóc trần sự thật.
Sự đeo bám của kẻ phản bội
Trong bữa ăn, tôi phải gồng mình chịu đựng sự quấy rối của Ngọc Thái. Dưới gầm bàn, anh ta liên tục dùng bàn chân trần vuốt ve chân tôi, miệng thì thốt ra những lời lẽ đầy mỉa mai dưới danh nghĩa "chị dâu". Tôi đau đớn, căm giận nhưng vẫn phải giả vờ cười nói trước mặt Đại Dương và bố mẹ anh để không lộ ra sơ hở.
Khi Ngọc Thái bất ngờ rời bàn tiệc, tôi cảm giác như trút được gánh nặng nghìn cân. Nhân cơ hội đó, bà Mỹ Lệ hào hứng rủ tôi đi spa và mua sắm vào ngày mai. Tôi ra hiệu cho Đại Dương từ chối, nhưng anh lại thản nhiên "bán đứng" tôi bằng cách đồng ý và còn đòi đi cùng để chăm sóc da mặt. Sự tự nhiên của Đại Dương khiến tôi vừa tức vừa buồn cười, nhưng cũng không thể phủ nhận cảm giác thoải mái khi ở bên gia đình anh.
Đang lúc không khí vui vẻ, điện thoại tôi bỗng đổ chuông. Là Ngọc Thái!
hằng nguyễn
Tôi vội vã ra ngoài nghe máy, tim đập loạn nhịp vì sợ bị lộ. Ở đầu dây bên kia, giọng Ngọc Thái vang lên đầy khiêu khích: "Em vẫn dùng số cũ à? Anh tưởng em đã thay đổi rồi chứ."
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, lạnh lùng đáp: "Chúng ta không còn quan hệ gì, anh đừng liên lạc với tôi nữa. Hãy xem như không quen biết nhau đi!" – Nói rồi tôi cúp máy cái "rụp".
Nhưng vừa dứt lời, tôi bàng hoàng thấy Ngọc Thái đã đứng sừng sững ngay trước mặt. Anh ta không hề dùng lời nói mà dùng sức mạnh, túm lấy tôi rồi ép ngồi lên đùi mình ngay tại ghế đá ngoài sân.
"Anh điên rồi! Chúng ta đã chia tay!" – Tôi run rẩy vạch rõ giới hạn.
Ngọc Thái cười khẩy, giọng đầy ngang ngược: "Em nói chia tay nhưng anh đã đồng ý chưa?"
Tôi nhắc lại thân phận hiện tại của mình: "Anh nên nhớ, bây giờ tôi là bạn gái của anh trai anh!"
Khi nghe tôi nhắc đến Đại Dương, ánh mắt Ngọc Thái thoáng qua một tia phức tạp, nghiêm túc hẳn lại. Anh ta không còn cười cợt mà nhìn chằm chằm vào tôi, chờ đợi lời giải thích hoặc có lẽ là đang toan tính một kế hoạch quái gở nào đó để phá nát màn kịch này. Sự đối đầu trực diện với kẻ từng là người yêu, nay lại trở thành em chồng tương lai trên danh nghĩa, thực sự đang đẩy tôi vào đường cùng.
Giới hạn của sự điên rồ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Những lời xin lỗi của Ngọc Thái giờ đây chẳng khác nào những mũi d.a.o đ.â.m thêm vào lòng tự trọng của tôi. Sau bốn năm ngu muội đặt trọn niềm tin, giờ đây tôi đã tỉnh ngộ. Tôi lạnh lùng từ chối mọi lời hứa hẹn, khẳng định rằng người tôi tin tưởng hiện tại là Đại Dương và yêu cầu anh ta hãy tôn trọng mối quan hệ này.
Sự cự tuyệt của tôi dường như đã đ.á.n.h thức "con quỷ" trong lòng Ngọc Thái. Anh ta thay đổi hoàn toàn, trở nên điên cuồng và đáng sợ. Anh xô ngã tôi xuống ghế đá, dùng sức mạnh khống chế hoàn toàn cơ thể tôi.
"Anh tuyên bố cho em biết, trong mối quan hệ này, anh mới là người quyết định!" – Thái gằn giọng, giọng nói chứa đựng sự chiếm hữu đến bệnh hoạn. "Anh cho em một tuần để chấm dứt với anh trai anh, nếu không, đừng trách anh vô tình."
Mặc cho tôi vùng vẫy trong tuyệt vọng, Thái càng trở nên thô bạo. Anh ta không còn giữ thái độ "để dành cho tân hôn" như lời hứa năm xưa mà ngang nhiên thực hiện hành vi cưỡng đoạt ngay trong khuôn viên nhà chính. Sự điên rồ của Thái lên đến đỉnh điểm khi anh ta vừa cố gắng cưỡng hôn, vừa tìm cách hạ thấp giới hạn cuối cùng của tôi.
"Anh không muốn chờ đợi nữa... anh muốn em ngay bây giờ!"
Giữa khoảnh khắc tồi tệ nhất, khi chiếc quần lót của tôi sắp bị kéo xuống, thì một giọng nói quen thuộc vang lên như sấm sét giữa trời quang:
"Giang ơi, em có đó không?"
Là Đại Dương! Anh đang đứng ngay trước cửa phòng khách, tìm kiếm tôi. Cả tôi và Ngọc Thái đều khựng lại. Sự xuất hiện của Đại Dương lúc này vừa là chiếc phao cứu sinh, nhưng cũng đồng thời là một ngòi nổ có thể thổi bay toàn bộ màn kịch "người yêu hờ" mà chúng tôi đã dày công xây dựng.
Những góc khuất sau vẻ ngoài "trai bao"
Cuộc điện thoại với mẹ khiến tôi rơi vào bế tắc. Vì bố mẹ tôi nhất quyết giữ ngày giao xe theo phong thủy, tôi buộc phải tiếp tục duy trì màn kịch "người yêu" với Đại Dương thêm gần một tháng nữa. Điều này đồng nghĩa với việc tôi phải đối mặt với sự đeo bám khó chịu của Ngọc Thái – gã người yêu cũ phản bội, cũng chính là em trai của Đại Dương.
Cúp máy, tôi thấy Đại Dương đã ngồi bên cạnh từ lúc nào. Anh lặng lẽ lau đi vệt nước mắt trên má tôi, dịu dàng vỗ về: "Nếu em không ngại, hãy xem anh là người yêu thực sự. Bờ vai này luôn sẵn sàng cho em tựa vào."
Nhìn ánh mắt chân thành của anh, tôi buột miệng nói đùa: "Đáng lẽ anh nên làm diễn viên hơn là nghề trai bao. Ngoại hình và mồm mép của anh đóng vai chính dư sức."
Đại Dương cười khẽ, ánh mắt trở nên ấm áp lạ thường: "Anh chỉ mong được là nam chính của riêng em thôi."
Câu nói đùa ấy vô tình khiến tôi quên bẵng đi những tổn thương vừa phải chịu đựng dưới bàn tay thô bạo của Ngọc Thái ngoài sân biệt thự.
Buổi ra mắt gia đình kết thúc tốt đẹp ngoài mong đợi. Bố mẹ Đại Dương ông Ngọc Hải và bà Mỹ Lệ đã hoàn toàn bị tôi chinh phục. Khi tôi ra về, Đại Dương đề nghị đi bộ đưa tôi về căn hộ. Dưới ánh đèn đường, chúng tôi trông chẳng khác nào một cặp tình nhân thực thụ.
Khi Đại Dương chủ động đan tay vào tay tôi để "diễn" cho bố mẹ nhìn, tôi dù ban đầu có chút gượng gạo nhưng dần trở nên quen thuộc. Trong lúc đi dạo, có nhóm phụ nữ trung niên nhận ra và chào hỏi Đại Dương như một người quen thân thiết. Anh hồn nhiên thừa nhận đó là khách hàng của mình mà chẳng hề giấu giếm hay tỏ ra xấu hổ.
Sự thẳng thắn đến mức ngây ngô của Đại Dương khiến tôi bất ngờ. Dù anh làm một nghề mà xã hội vẫn còn nhiều định kiến, nhưng cách anh nhìn nhận về công việc và cuộc sống lại toát lên vẻ thoải mái, tự tại đến lạ thường.
Về tới dưới chân tòa nhà căn hộ, tôi rút tay ra, định nói lời tạm biệt thì Đại Dương vẫn nắm c.h.ặ.t lấy, kiên quyết đòi đưa tôi lên tận cửa. Sự bảo bọc này, dù là trong kịch bản đóng giả, bỗng nhiên khiến trái tim tôi đập lỗi nhịp, khác hẳn với cảm giác lo sợ hay gượng ép như những ngày đầu.
Những chiếc bẫy ngọt ngào
Sau khi Đại Dương rời đi, tôi không còn cách nào khác là phải thú nhận toàn bộ sự thật với Quỳnh Chi và Phương Thanh. Vừa nghe xong, Quỳnh Chi đã phản ứng gay gắt: "Đóng giả mà nắm tay tình cảm thế sao? Tao thấy ánh mắt anh ta nhìn mày không hề bình thường đâu!"
Không dừng lại ở đó, tôi còn buộc phải kể về tình huống "cẩu huyết" nhất cuộc đời mình: Ngọc Thái kẻ phản bội 4 năm qua chính là em trai của Đại Dương. Cả hai đứa bạn tôi gần như hét lên vì sốc. Tôi giấu nhẹm chuyện bị Ngọc Thái cưỡng ép tại nhà anh ta, chỉ nói rằng hắn đang ngang ngược ép tôi chia tay với Đại Dương trong một tuần. Hiện tại, tôi chỉ còn biết chờ đến ngày giao xe để kết thúc màn kịch này, dù lòng đầy bất an.
Chiều hôm sau, đúng như lời hứa, Đại Dương đến đón tôi đi chơi cùng bà Mỹ Lệ. Anh đứng đợi trước cửa căn hộ một cách kiên nhẫn khiến tôi không khỏi áy náy. Khi bà Mỹ Lệ nhìn thấy hai đứa nắm tay nhau thân mật, bà vui mừng ra mặt.
Cả ngày hôm đó là một chuỗi những trải nghiệm "choáng ngợp" đối với một nhân viên bán hàng bình thường như tôi. Đại Dương chở chúng tôi đến khu mua sắm đồ hiệu xa xỉ, rồi lại đưa đến spa cao cấp nhất Hà Nội. Anh không một lời phàn nàn, cam tâm tình nguyện làm "người khuân vác" suốt nhiều tiếng đồng hồ.
Điểm trừ duy nhất vẫn là định kiến về cái nghề "trai bao" của anh, còn lại, tôi phải thừa nhận Đại Dương đạt điểm tuyệt đối về ngoại hình lẫn sự tinh tế. Anh săn sóc cho cả tôi và mẹ mình một cách hoàn hảo, không để ai cảm thấy bị thiệt thòi.
Trên đường về, bà Mỹ Lệ vui vẻ ngỏ ý muốn rủ tôi đi chơi tiếp vào chủ nhật tuần sau. Tôi miễn cưỡng từ chối khéo: "Dạ, để cháu xem lại lịch làm việc ạ."
Tôi sợ lắm. Sợ cái cảm giác bà Mỹ Lệ đối xử với tôi như con gái, sợ sự quan tâm của bà sẽ trở thành gánh nặng khi mọi chuyện vỡ lở. Trong khi bà Lệ dặn dò: "Là phụ nữ, bận đến mấy cũng phải biết chăm sóc sắc đẹp, vì mình có đẹp thì đàn ông mới yêu", thì tôi chỉ biết nhìn bóng lưng Đại Dương qua gương chiếu hậu. Tôi tự hỏi, liệu sự "yêu" mà bà nhắc đến, và những gì Đại Dương đang thể hiện với tôi, rốt cuộc là diễn xuất, hay là những chiếc bẫy ngọt ngào mà tôi đang tự nguyện bước vào?