Lỡ Say Một Đêm, Yêu Cả Một Đời

Chương 5



Rung động sai thời điểm

Cuộc hội ngộ với Ngọc Thái trước cổng biệt thự khiến tôi như nghẹt thở. Anh ta xuất hiện đúng lúc bà Mỹ Lệ trao cho tôi những túi quà xa xỉ, ánh mắt anh ta nhìn tôi chứa đựng sự chiếm hữu và đe dọa đến đáng sợ. Tôi chỉ có thể cúi đầu đáp lại lời chào "chị dâu" của hắn trong sự ghê tởm tột độ.

Ngay khi Đại Dương lái xe rời đi, tôi đã thẳng thắn đề nghị: "Giao xe xong cho bố mẹ tôi thì chúng ta chấm dứt thỏa thuận. Tôi không thể nhận đống đồ giá trị này, anh hãy mang tặng cho người yêu thật sự của anh đi."

Đại Dương không đáp, nét mặt thoáng vẻ không vui. Anh im lặng lái xe thẳng xuống tầng hầm, rồi mang hết những túi đồ lên tận căn hộ của tôi. Vì Quỳnh Chi và Phương Thanh đều đã đi xem phim với bạn trai, tôi không còn cách nào khác là phải để anh ở lại phòng khách trong sự lo lắng bủa vây.

Không gian rơi vào tĩnh lặng. Tôi vùi đầu vào điện thoại, cố tỏ ra mình đang bận rộn để che giấu sự bối rối. Nhưng rồi, khi ngẩng đầu lên, tôi bắt gặp ánh mắt Đại Dương đang nhìn mình chằm chằm. Ánh mắt anh sâu thẳm như vũ trụ, khiến trái tim tôi bỗng chốc đập trật một nhịp.

Tôi kinh hãi trước cảm xúc của chính mình. Làm sao tôi có thể rung động trước anh ta được? Anh ta là một kẻ làm nghề "trai bao", lại còn là anh trai của kẻ đã phản bội tôi – Ngọc Thái. Tôi không được phép để bản thân lún sâu vào chiếc bẫy ngọt ngào này.

Cảm thấy không khí quá ngột ngạt và trái tim bắt đầu mềm nhũn, tôi thẹn quá hóa giận, quát lên: "Anh về đi!"

Đại Dương ngơ ngác, giọng anh trầm ấm nhưng đầy vẻ tổn thương: "Sao tự nhiên em lại to tiếng với anh như vậy? Anh đâu có làm gì đâu. Anh chỉ ngồi im mà em đã quát anh như thể anh có lỗi lớn lắm vậy."

Câu trả lời của anh khiến tôi cứng họng. Làm sao tôi có thể nói rằng, lý do tôi quát anh chỉ vì sự hiện diện của anh đang khiến lý trí của tôi hoàn toàn tan vỡ? Tôi chỉ biết vin vào cớ "buồn ngủ" để đuổi anh đi, nhưng trong thâm tâm, tôi biết rõ màn kịch này đang dần thoát khỏi tầm kiểm soát của mình.

Tình yêu đơn phương và vị khách không mời

Một tuần trôi qua kể từ buổi ra mắt gia đình, tôi và Đại Dương không hề liên lạc. Tôi tự nhủ làm vậy để Ngọc Thái tin rằng chúng tôi đã chia tay, nhưng thực tế, sự im lặng này như một liều t.h.u.ố.c độc khiến nỗi nhớ trong tôi bùng phát dữ dội. Tôi cứ ngẩn ngơ như người mất hồn, ngay cả việc đi siêu thị mua sắm cũng không còn tâm trí.

Biểu hiện bất thường của tôi không qua mắt được hai cô bạn thân. Quỳnh Chi và Phương Thanh ép tôi vào thế phải đối chất ngay tại phòng khách. Cuối cùng, tôi không thể giữ kín bí mật thêm nữa, cúi gầm mặt thú nhận: "Hình như tao... yêu ông Dương rồi."

Cả căn phòng im lặng trong vài giây rồi vỡ òa bởi tiếng hét kinh hoàng của chúng nó. Phương Thanh và Quỳnh Chi kịch liệt phản đối, khuyên tôi phải cắt đứt ngay lập tức vì Đại Dương không chỉ là một kẻ "trai bao" mà còn là anh trai của tên khốn Ngọc Thái. Nhưng tôi biết mình không thể dừng lại: nếu tôi và Đại Dương chia tay ngay bây giờ, bố mẹ tôi sẽ lập tức bắt tôi về Hải Phòng.

Trong lúc cuộc tranh luận đang lên tới đỉnh điểm, tiếng gõ cửa vang lên. Tôi định chạy trốn vào phòng thì giọng nói lạnh lùng, đầy tính chiếm hữu của Ngọc Thái vang lên ngoài cửa: "Xin hỏi có phải Giang sống ở căn hộ này không ạ?"

Tôi đứng chôn chân tại chỗ. Hóa ra hôm nay chính là hạn cuối mà hắn đặt ra để ép tôi phải chia tay Đại Dương. Do Thái chưa từng đến căn hộ này, hắn không hề biết mặt Quỳnh Chi và Phương Thanh.

Khi Phương Thanh ra mở cửa và hỏi hắn là ai, hắn tự tin đáp: "Tôi là bạn trai của Giang."

Đúng là "vỏ quýt dày có móng tay nhọn", Phương Thanh không chút nao núng, quát thẳng vào mặt hắn: "Hôm nay anh là người thứ năm tìm đến Giang nói câu này đấy, xin lỗi bà đây không dễ lừa đâu!"

Nói rồi, Phương Thanh đóng sập cửa lại, ngăn chặn mọi lời giải thích của kẻ trăng hoa. Nghe tiếng cửa khóa, tôi chạy đến ôm chầm lấy Phương Thanh, cảm giác như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng. Nhưng tôi hiểu rõ, đây mới chỉ là khởi đầu, kẻ như Ngọc Thái sẽ không bao giờ bỏ cuộc dễ dàng như vậy.

 

Bữa tiệc "lẩu thập cẩm" đầy sóng gió

Tôi như c.h.ế.t lặng khi bước ra khỏi phòng và nhìn thấy Đại Dương đang ngồi đó, thản nhiên như chủ nhà. Anh mỉm cười, nhéo má tôi đầy tình tứ: "Em ngủ mà Thanh với Chi không biết, cứ tưởng em đi chơi với bạn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Không đợi tôi phản ứng, Đại Dương nắm tay kéo tôi về phía bàn ăn. Quỳnh Chi và Phương Thanh cúi gầm mặt, không đứa nào dám nhìn thẳng vào tôi. Bàn ăn vốn đã kín chỗ, Đại Dương chẳng thèm nhường ghế, anh ngồi xuống rồi kéo luôn tôi ngồi gọn lên đùi mình. Hành động bạo dạn này khiến tôi cứng họng, trong khi tâm trạng tôi lúc này như một "nồi lẩu thập cẩm": vừa giận hai cô bạn thân không báo trước, vừa xấu hổ với những người có mặt, nhưng xen lẫn đâu đó là chút ấm áp khó tả khi được ngồi trong vòng tay anh.

Anh Hào – bạn trai của Phương Thanh – định hỏi về chuyện "bạn trai đi du học" của tôi thì bị Phương Thanh "tác động vật lý" dưới gầm bàn khiến anh méo mặt im bặt. Đại Dương vẫn giữ nguyên phong thái tự tin, vừa chăm sóc b.ún lẩu cho tôi, vừa tự nhiên nói: "Anh mới tới, tình cờ gặp Thái đang đi thăm bạn ở tòa nhà này nên rủ em ấy vào luôn."

Lời nói dối trắng trợn của Đại Dương khiến tôi hiểu rõ: Thái không hề "tình cờ" gặp anh, mà hắn đã ở đây chờ đợi tôi từ trước khi mọi người đến. Tôi nhìn sang Ngọc Thái, chỉ một cái gật đầu chào hỏi xã giao mà ánh mắt hắn nhìn tôi sắc lẹm như nòng s.ú.n.g, khiến tôi run rẩy, mồ hôi túa ra như ngồi trên giàn thiêu.

Đại Dương thấy tôi run lên liền lo lắng áp tay lên trán tôi: "Người em ấm quá, có khi nào sốt rồi không?"

Để thoát khỏi không khí ngột ngạt này, tôi vội gật đầu lấy cớ bị cảm, xin phép đứng dậy khỏi đùi anh: "Em hơi mệt, không muốn ăn gì cả. Mọi người cứ tiếp tục nhé, lát em ăn sau."

Tôi vừa định rời đi thì Phương Thanh người hiểu rõ tình thế "ngàn cân treo sợi tóc" của tôi lúc này vội vàng bỏ bát xuống, đứng dậy theo tôi. Không khí bữa tiệc bỗng chốc đông cứng lại dưới những cái nhìn dò xét của Ngọc Thái và vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ của Đại Dương.

Sự tội lỗi của màn kịch

Sau khi được Phương Thanh "giải vây" khỏi sự đeo bám của Ngọc Thái, tôi trốn vào phòng nằm bẹp. Đại Dương bước vào, ân cần lau mồ hôi và chăm sóc tôi. Hành động này, dù chỉ là một phần trong "hợp đồng đóng giả", vẫn khiến tim tôi rung động dữ dội. Tôi cố ý gạt tay anh ra, xẵng giọng: "Anh với tôi chỉ là đóng giả, đâu cần phải diễn mùi mẫn như thế!"

Đại Dương điềm nhiên đáp: "Có em trai anh ở đây, anh phải diễn cho nó thấy chứ."

Dù lý trí bảo tôi phải tránh xa anh, nhưng sự dịu dàng của anh lại giống như một loại t.h.u.ố.c phiện, càng dùng càng nghiện. Khi anh gọi điện về cho mẹ, nhờ cô Hà nấu cháo mang qua cho tôi, tôi đã hoàn toàn im lặng. Tôi không ngăn cản, bởi trong thâm tâm, tôi khao khát được nghe giọng nói trầm ấm ấy, khao khát được anh quan tâm dù chỉ là giả dối.

Đại Dương còn lấy ra cục tiền mệnh giá 500 ngàn đồng mà bà Mỹ Lệ đưa cho để dẫn tôi đi chơi, rồi thản nhiên báo với mẹ rằng tôi bị ốm để không cần dùng đến số tiền đó. Nhìn cục tiền trên tay anh, sống mũi tôi cay xè, nước mắt chực trào. Tôi cảm thấy tội lỗi vô cùng. Bà Mỹ Lệ đối xử với tôi chân thành như con dâu thật sự, trong khi tôi lại đang lừa dối bà.

hằng nguyễn

Nhưng trong lòng tôi vẫn luôn canh cánh một nỗi băn khoăn lớn: Tại sao gia đình bà Mỹ Lệ giàu có, quyền quý như vậy lại chấp nhận để con trai mình làm nghề "trai bao"? Họ không thiếu tiền, vậy mục đích thực sự của Đại Dương là gì? Liệu có phải vì nhu cầu sinh lý của anh quá cao, hay còn một bí mật nào khác mà anh vẫn luôn giấu kín?

Sự ngọt ngào của Đại Dương càng khiến tôi thấy mình đang lún sâu vào một vũng bùn mà không tìm thấy lối ra.

Sự quan tâm đầy "áp lực"

Đầu óc tôi như muốn nổ tung. Tôi ví mình như con thuyền giữa ngã ba sông, không biết phải trôi về hướng nào: một bên là tình cảm thật lòng dành cho Đại Dương, còn một bên là nỗi ám ảnh mang tên Ngọc Thái. Khi đề nghị "hợp tác" yêu đương giả, tôi đã không lường trước được việc mình sẽ thực sự sa lưới tình, cũng chẳng thể ngờ mẹ của Đại Dương lại mắc bệnh tim, khiến mọi việc càng trở nên nhạy cảm.

Giữa lúc tâm trí hỗn loạn, bà Mỹ Lệ đột ngột xuất hiện với hộp cháo nóng hổi trên tay. Sự quan tâm chân thành của bác khiến tôi vừa cảm động, vừa thấy lòng nặng trĩu vì tội lỗi. "Sắp trở thành người một nhà rồi, sao cháu lại khách sáo như vậy?" Câu nói của bác như một mũi kim đ.â.m thẳng vào lòng tự trọng của tôi.

Mọi chuyện trở nên kịch tính hơn khi bà Mỹ Lệ yêu cầu Đại Dương đút cháo cho tôi. Dưới ánh mắt mong chờ của bác, Đại Dương thể hiện khả năng "diễn xuất" thượng thừa. Anh múc một thìa cháo, tự mình ăn trước rồi mới đưa đến miệng tôi, vừa ăn vừa xuýt xoa khen ngợi khiến bác cười không ngớt. Hộp cháo đầy ắp cuối cùng cũng hết trong sự giám sát "ngọt ngào" của bà Mỹ Lệ.

Tuy nhiên, cơn ác mộng thực sự ập đến khi bà Mỹ Lệ ra lệnh: "Tối nay con ở lại đây với Giang, phòng trường hợp con bé bị sốt. Nếu có chuyện gì gọi cho mẹ ngay."

Đại Dương thản nhiên đồng ý, còn tôi thì muốn phát sốt thật sự. Ngọc Thái vẫn đang lởn vởn bên ngoài, nếu Đại Dương ở lại đây đêm nay, liệu chuyện gì sẽ xảy ra? Liệu hắn có xông vào "bóc trần" tất cả? Đối mặt với tình thế ngàn cân treo sợi tóc, tôi vội vàng tìm cách từ chối: "Cháu chỉ mệt sơ sơ thôi, anh Dương không cần ở lại đâu ạ..."