Đêm "khó đỡ" và sự thật bẽ bàng
Đêm đó, dưới áp lực của bà Mỹ Lệ, Đại Dương buộc phải ở lại căn hộ của tôi. Dù đã thỏa thuận anh sẽ ra ghế sô pha ngủ sau khi Quỳnh Chi và Phương Thanh đi nghỉ, nhưng vì tác dụng phụ của t.h.u.ố.c cảm, tôi đã chìm vào giấc ngủ sâu lúc nào không hay.
Khi tỉnh dậy vào lúc hơn năm giờ sáng, tôi bàng hoàng nhận ra mình đang nằm gọn trong vòng tay Đại Dương, eo bị anh ôm c.h.ặ.t. Sự gần gũi quá mức khiến tôi không thể kiềm chế nổi ham muốn "ngắm nhìn" gương mặt nam tính ấy. Nhưng rồi, rắc rối ập đến khi Đại Dương tỉnh giấc và thốt ra một câu đầy ẩn ý: "Khó khăn lắm hai anh em anh mới ngủ được, em lại đ.á.n.h thức dậy rồi."
Tôi suýt hét lên vì tưởng Ngọc Thái cũng ngủ lại đây, nhưng Đại Dương đã nhanh ch.óng đặt tay tôi vào nơi nhạy cảm trên cơ thể anh để làm rõ "người anh em" nào vừa thức giấc. Sự tiếp xúc nóng bỏng đó khiến cả người tôi nóng bừng. Anh ta nhân cơ hội gạ gẫm phục vụ tôi "miễn phí", nhưng lý trí của một cô gái đang nợ nần và sợ cái mác "trai bao" đã giúp tôi kịp thời tỉnh táo, chạy trốn vào phòng tắm.
Khi tôi bước ra ngoài, bầu không khí trong căn hộ đã trở nên vô cùng căng thẳng. Quỳnh Chi và Phương Thanh ngồi chờ sẵn ở phòng khách với vẻ mặt nghiêm trọng.
"Mày có biết hôm qua mày ăn trúng thứ gì mà gan vậy không?" – Quỳnh Chi gắt gỏng. "Bọn tao đã nhắn tin cảnh báo là có cả Dương và Thái tới, vậy mà mày còn mò mặt ra ngoài!"
Tôi chỉ biết thanh minh yếu ớt: "Tao ngủ quên không đọc tin nhắn, dậy đói quá nên lao ra ngoài... ai ngờ gặp trúng hai 'sao quả tạ' ấy."
Phương Thanh thở dài, ánh mắt đầy lo lắng: "Mày không biết lúc ông Dương bế mày vào phòng, ông Thái ngồi lại đây có biểu hiện thế nào đâu. Không khí lúc đó còn kinh khủng hơn cả một trận chiến!"
Tôi lặng người. Hóa ra, khi tôi đang đắm chìm trong hơi ấm của Đại Dương, thì ở ngoài kia, cuộc đối đầu ngầm giữa hai anh em họ đã diễn ra một cách đầy sóng gió. Màn kịch đóng giả người yêu này dường như đang dần trở thành một cái bẫy nguy hiểm mà tôi không biết phải thoát ra bằng cách nào.
Màn "minh oan" nóng bỏng
Không một lời báo trước, Đại Dương đột ngột ôm lấy tôi, kéo mạnh lên giường và đè xuống. Anh hôn tôi cuồng nhiệt, môi lưỡi quấn quýt như thể kẻ xa cách lâu ngày cần được bù đắp. Tôi hoàn toàn bất ngờ trước sự ngang ngược này, cố gắng nghiêng đầu né tránh:
"Anh uống nhầm t.h.u.ố.c à? Cảnh cáo anh đấy, Phương Thanh và Quỳnh Chi vẫn đang ở phòng khách!"
Đại Dương không đáp, anh vùi đầu vào cổ tôi, hít một hơi thật sâu. Tôi giật mình khi cảm nhận cơ thể anh lạnh buốt, những giọt nước từ mái tóc còn ướt của anh nhỏ xuống da thịt khiến tôi rùng mình.
"Sao người anh lại lạnh thế này?" – Tôi hoảng hốt hỏi.
"Anh vừa tắm nước lạnh."
"Mùa đông mà anh lại đi tắm nước lạnh? Anh bị điên à, không sợ đông m.á.u mà c.h.ế.t sao?"
Đại Dương ngước lên nhìn tôi, ánh mắt thâm trầm: "Em lo cho anh à?"
"Tôi sợ anh c.h.ế.t ở trong phòng tôi rồi tôi bị liên quan thôi!"
Anh không tranh cãi, chỉ khẽ cười rồi thúc phần cơ thể cứng rắn của mình vào giữa hai đùi tôi, khiến cảm giác tê dại lan tỏa khắp sống lưng. Dứt lời, bàn tay anh nhanh như cắt vén váy ngủ của tôi lên. Tôi sợ hãi hét lên, nhưng anh vẫn chẳng dừng lại, chiếc váy ngủ rộng thùng thình nhanh ch.óng bị ném sang một bên. Trên người tôi lúc này chỉ còn lại hai mảnh đồ lót mỏng manh.
"Anh dừng lại đi! Bạn tôi mà thấy thì tôi c.h.ế.t mất!" – Tôi gào lên trong sự xấu hổ và lo sợ.
Đại Dương luồn tay vào áo n.g.ự.c tôi, giọng khàn đục đầy chiếm hữu: "Anh nhịn từ tối qua đến giờ, khó chịu lắm rồi. Anh sẽ cố làm thật nhanh."
Ngay khoảnh khắc đó, giọng của Phương Thanh và Quỳnh Chi vọng vào từ phòng khách: "Bọn tao đi làm trước nhé!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tiếng cửa đóng lại cũng là lúc tôi như bừng tỉnh. Sự xấu hổ chuyển thành cơn giận dữ, tôi đ.á.n.h liên tiếp vào n.g.ự.c anh: "Anh thấy chưa? Bạn tôi nghe hết rồi! Tôi bắt đền anh đấy!"
Đại Dương không hề nao núng, anh thản nhiên để mặc tôi đ.á.n.h, rồi nhẹ nhàng kéo tôi đứng dậy, chỉnh đốn lại quần áo cho tôi ngay ngắn. Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng nói đầy vẻ đắc thắng:
"Ai bảo em dám nói với họ anh yếu sinh lý? Anh chỉ đang chứng minh cho họ thấy anh hoàn toàn không hề yếu chút nào thôi."
Tôi đứng lặng người, hóa ra toàn bộ hành động "như người hãm h.i.ế.p" vừa rồi chỉ là một màn kịch để anh lấy lại danh dự. Anh mỉm cười, giọng dịu lại: "Mặc đồ vào đi, anh chở em đi ăn sáng rồi đưa thẳng đến công ty, khỏi phải đi xe buýt."
Nhìn dáng vẻ thản nhiên của Đại Dương, tôi chỉ biết thốt lên đầy bất lực: "Anh... anh thật là..."
Bữa sáng "cay nồng" và ánh mắt dò xét
Sau sự việc ồn ào đêm qua, không khí sáng nay giữa tôi và Đại Dương vẫn đầy những "phản ứng hóa học" ngượng ngùng. Dù đã cố tỏ thái độ giận dỗi, nhưng sự quan tâm có phần "bá đạo" của anh khi nhắc nhở tôi mặc thêm tất chân và áo khoác giữa trời đông Hà Nội khiến lòng tôi không khỏi d.a.o động.
Khoảnh khắc Đại Dương quỳ xuống tự tay mang tất cho tôi, sự tiếp xúc thân mật ấy khiến tôi ngỡ như bị điện giật. Khi chúng tôi cùng ra khỏi nhà, anh lại tiếp tục "trêu ngươi" bằng cách chặn đường tôi ở cửa, ép tôi phải làm hòa. Dưới sự "mặt dày" của anh, tôi đành nhượng bộ để anh chở đi ăn sáng.
Đại Dương đưa tôi đến một quán phở bò nổi tiếng. Thay vì chỉ gọi hai tô, anh thản nhiên gọi bốn tô đặc biệt. Tôi chưa kịp thắc mắc thì hai người đàn ông bất ngờ xuất hiện và ngồi xuống đối diện – một người là sếp Thanh ở showroom nơi tôi làm việc, người còn lại là bạn của Đại Dương tên Dũng.
Bữa ăn diễn ra trong sự căng thẳng và xấu hổ tột độ đối với tôi. Càng tệ hơn khi hai người đàn ông này liên tục trêu chọc mối quan hệ của tôi và Đại Dương. Đáp lại sự trêu chọc đó, Đại Dương đã có màn "trả đũa" cực kỳ lầy lội: anh múc hai thìa ớt cay xé lưỡi bỏ vào tô phở của bạn mình, khiến cả sếp Thanh và Dũng phải "khóc dở mếu dở", nước mắt nước mũi giàn giụa.
Tôi ngồi thu mình sau lưng Đại Dương, mặt đỏ bừng như gấc chín vì ngại ngùng. Càng nghĩ, tôi càng lo sợ: Liệu sếp Thanh có biết về công việc "trai bao" của Đại Dương không? Nếu sếp biết, anh ấy sẽ nghĩ mình là khách hàng của anh ta sao?
Trước khi rời quán, tôi lo lắng ghé tai Đại Dương thì thầm: "Anh xin lỗi họ đi, nếu sếp Thanh giận mà không cho anh đi cùng em để giao xe cho bố mẹ thì kế hoạch đóng giả coi như đổ bể."
Đại Dương chỉ thản nhiên trấn an: "Em yên tâm, không sao đâu."
Vết xe đổ và bí mật bị che giấu
Sau bữa sáng, sự nghi ngờ về giới tính và sức khỏe của Đại Dương bủa vây lấy tâm trí tôi. Nhìn cách anh đối xử thân thiết với anh Hải và hai người đàn ông khác, tôi không khỏi rùng mình khi nghĩ đến viễn cảnh bản thân đã "vô tư" quan hệ không dùng biện pháp bảo vệ với một "trai bao". Nỗi sợ bị lây nhiễm các bệnh t.ì.n.h d.ụ.c biến thành một cơn ác mộng thật sự khiến tôi vã mồ hôi hột.
Tôi dứt khoát tách khỏi Đại Dương để tới thẳng Bệnh viện Phụ sản Trung ương. Trong suốt buổi thăm khám, tôi run lẩy bẩy vì lo sợ. Chỉ đến khi bác sĩ cầm tờ kết quả khẳng định: "HIV, giang mai, lậu đều âm tính", tôi mới như người vừa thoát c.h.ế.t, trút bỏ được gánh nặng nghìn cân. Đó là bài học đắt giá nhất cho sự bốc đồng của mình.
Trong khi tôi đang thở phào ở bệnh viện, thì tại showroom, những người bạn của Đại Dương – Thành và Dũng – đang ra sức thuyết phục anh dừng lại màn kịch này:
"Không cho em ấy biết sự thật mày không phải trai bao thì sớm muộn gì cũng hỏng chuyện thôi!" – Thành quả quyết.
Đại Dương vẫn kiên định với kế hoạch của mình, dù anh hiểu rõ rủi ro: "Cô ấy mới bị người yêu cắm sừng, đang mất niềm tin vào đàn ông. Nếu giờ biết tao không phải trai bao, cô ấy sẽ sốc và có khi còn không thèm nhìn mặt tao nữa."
Đúng lúc đó, khách hàng tên Bảo kẻ vì "cảm nắng" tôi mà vung tiền mua một lúc ba chiếc siêu xe xuất hiện với tâm thế hào hứng. Vừa bước vào showroom, câu đầu tiên hắn hỏi là: "Em Giang đâu rồi anh Dương?"
Đại Dương dội ngay một gáo nước lạnh: "Bạn gái anh hôm nay mệt, không đi làm."
hằng nguyễn
Lời xác nhận đanh thép "đó là bạn gái anh" khiến Bảo c.h.ế.t lặng. Hắn không ngờ người mình dày công lấy lòng lại thuộc về chính chủ nhân của showroom này. Bảo hụt hẫng, cố lái sang chuyện khác để che giấu sự thất vọng, hỏi về Ngọc Thái người mà hắn tưởng là đồng nghiệp mới. Cuộc gọi Messenger với Ngọc Thái sau đó chắc chắn sẽ lại mang đến những tình tiết éo le mới.