Kẻ săn mồi và con mồi
Sau khi rời bệnh viện với kết quả âm tính thở phào nhẹ nhõm, tôi chưa kịp quay lại showroom thì chạm trán ngay Ngọc Thái. Hắn giật lấy xấp giấy xét nghiệm trên tay tôi, ánh mắt dò xét khiến tôi lạnh sống lưng. Dù đã cố gắng lấy lại và giữ kín lý do, nhưng trước thái độ cưỡng chế của hắn, tôi buộc phải lên xe để tránh một vụ ầm ĩ nơi công cộng.
Trên xe, Ngọc Thái tỏ ra đầy quyền lực và mỉa mai. Hắn nhận được cuộc gọi từ Bảo – vị khách hàng "siêu xe" mà tôi từng gặp và nhắc đến tên tôi, khiến tôi không khỏi ngạc nhiên. Khi tôi phủ nhận việc quen biết, Ngọc Thái cười khẩy, buông lời chế giễu sự thay đổi của tôi so với ngày trước.
hằng nguyễn
Để tránh việc bị hắn đưa về căn hộ, tôi chấp nhận lời đề nghị đi ăn trưa tại nhà hàng "Đồng Quê" ở ngoại thành. Tôi từng hy vọng nơi đông người sẽ giúp mình an toàn, nhưng khi bước vào, tôi mới hiểu ra kế hoạch của Ngọc Thái: hắn đã chọn một nhà hàng với những phòng riêng biệt, không gian kín đáo hoàn toàn không dành cho người đi một mình.
Cảm thấy nguy hiểm bủa vây, tôi lén gửi tin nhắn cầu cứu Đại Dương với hy vọng anh sẽ đến giải vây. Trong căn phòng riêng, Ngọc Thái không hề che giấu ý định chiếm hữu. Hắn ngồi sát bên, vòng tay ôm eo và thì thầm vào tai tôi: "Anh nhớ em lắm, chúng ta từ hôm nay sẽ bắt đầu lại nhé."
Sự đụng chạm của hắn khiến tôi ghê tởm, trong đầu chỉ hiện lên hình ảnh kẻ phản bội đã cắm sừng tôi năm xưa. Khi tôi chất vấn về quá khứ, Ngọc Thái lại thản nhiên đề nghị "hòa nhau" vì cho rằng tôi cũng đã qua lại với anh trai hắn. Hắn không hiểu rằng, dù tôi có xảy ra chuyện với Đại Dương, thì trái tim tôi đã không còn một chút cảm tình nào dành cho kẻ lừa dối như hắn nữa.
Bị siết c.h.ặ.t trong vòng tay hắn, tôi chỉ còn biết hy vọng vào một "phép màu" mang tên Đại Dương trước khi mọi chuyện đi quá giới hạn.
"Cú tát" bằng lời nói
Đang lúc tôi run rẩy đối diện với cơn giận của Ngọc Thái thì cánh cửa phòng bất ngờ mở ra. Đại Dương xuất hiện, phong thái lịch lãm như một tổng tài thực thụ, khiến cả không gian như bừng sáng. Tôi thầm nguyền rủa cái vẻ ngoài "trai bao" mà lại đẹp trai, chỉn chu đến ch.ói mắt ấy – thứ đã khiến trái tim tôi không ít lần lỗi nhịp.
Ngọc Thái đứng dậy chào anh trai với vẻ mặt cứng đờ, trong khi Đại Dương vừa ngồi xuống đã khoác tay lên vai tôi, dịu dàng hỏi:
"Em đi khám bệnh về à? Bác sĩ nói thế nào?"
Câu hỏi của anh khiến tôi sững sờ. Làm sao anh biết tôi đi bệnh viện? Chưa kịp thắc mắc, Đại Dương đã tiện tay rút xấp giấy xét nghiệm trong túi xách tôi ra đọc to:
"HIV âm tính. Đây là ký hiệu của bệnh lậu hay giang mai nhỉ? Thôi anh không quan tâm nữa, miễn là em không sao thì anh cũng không sao."
Lời nói vô tư của Đại Dương như một cú tát trực diện vào Ngọc Thái. Cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng đáng sợ. Ngọc Thái siết c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đ.ấ.m, gương mặt biến dạng vì ghen tuông và sốc. Có lẽ anh ta đang đau đớn nhận ra: mối tình 4 năm của chúng tôi từng trong trắng bao nhiêu, thì mối quan hệ "diễn kịch" giữa tôi và Đại Dương lại đang tiến triển nhanh ch.óng và "thực tế" đến mức đáng sợ bấy nhiêu.
Tôi lén đá vào chân Đại Dương ra hiệu cho anh dừng lại, nhưng anh vẫn thản nhiên tiếp tục trêu đùa: "Bác sĩ kết luận như vậy, em đã yên tâm chưa?"
Đến khi nhận ra vẻ mặt như muốn "lật bàn" của Ngọc Thái, Đại Dương mới giả vờ giật mình: "Thái, em bị đau hay khó chịu chỗ nào à?"
Bữa ăn tiếp tục trong không khí ngột ngạt. Ngọc Thái, dù đang ghen đến nổ mắt, vẫn gắp những phần cánh cổ gà – món tôi thích nhất – đặt vào đĩa tôi với thái độ lạnh lùng, lỗ mãng. Đại Dương thấy vậy liền cười khẩy, lấy cớ giải thích để dành phần đó về phía mình: "Tại anh thích ăn cổ cánh nên em trai anh mới nghĩ em thích đấy. Em ăn thịt nạc đi, để anh ăn phần này cho."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi chỉ biết gượng gạo đáp lại rằng mình cũng thích ăn. Bữa ăn "địa ngục" này không chỉ là thức ăn, mà là một trận chiến ngầm, nơi Đại Dương đang dùng mọi cách để khẳng định vị thế và làm tổn thương cái tôi của người em trai vốn đang âm mưu phá hoại.
Vượt qua "kiếp nạn" tại nhà hàng
Bữa ăn trưa tại nhà hàng ngoại thành diễn ra như một trận chiến tâm lý ngầm. Tôi và Đại Dương nhanh ch.óng ăn hết đĩa cổ cánh gà – món khoái khẩu mà Ngọc Thái từng dùng để lấy lòng tôi thuở xưa, nhưng giờ đây, dưới sự chăm sóc của Đại Dương, nó chỉ còn là công cụ để chúng tôi "ngược" lại kẻ phản bội. Khoảnh khắc tôi vô tình chạm mắt Ngọc Thái, ánh nhìn hình viên đạn của hắn khiến tôi suýt sặc. Đại Dương vẫn điềm nhiên chăm sóc, đưa khăn giấy, rót nước, biến Ngọc Thái thành một "bóng đèn" tội nghiệp đang phải chứng kiến cảnh anh trai và người yêu cũ mặn nồng.
Đến lúc thanh toán, tôi nơm nớp lo sợ vì tính cách có phần "ki bo" của Đại Dương, sợ anh không đủ tiền hoặc sẽ khiến tôi phải muối mặt trả thay. Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với dự đoán, Đại Dương không chỉ trả tiền hóa đơn mà còn hào phóng bo thêm cho nhân viên 500 ngàn đồng – một cử chỉ cực kỳ ga lăng và "đẳng cấp".
Trước khi rời đi, anh còn ân cần ôm eo, mở cửa xe và thắt dây an toàn cho tôi. Mọi cử chỉ tình tứ ấy như từng nhát d.a.o cứa vào lòng tự trọng của Ngọc Thái. Khi chúng tôi đã ngồi yên vị trong xe, Ngọc Thái bất ngờ gõ cửa kính phía ghế phụ. Tim tôi như treo ngược lên tận cổ, sợ rằng hắn đã mất hết kiên nhẫn và sắp bùng nổ cơn thịnh nộ.
Tôi run rẩy hạ kính xe, chuẩn bị tâm thế hứng chịu mọi chuyện. Nhưng thật bất ngờ, Ngọc Thái chỉ lạnh lùng nhìn lướt qua tôi rồi nói với Đại Dương: "Anh chạy xe cẩn thận."
Đại Dương cũng thản nhiên đáp lại: "Anh biết rồi, em cũng chạy xe cẩn thận đó."
Tôi vội vã đóng vai "chị dâu mẫu mực", mỉm cười gượng gạo vẫy tay chào Ngọc Thái rồi thở phào nhẹ nhõm khi chiếc xe rời đi. Một kiếp nạn nữa lại qua. Tuy nhiên, nhìn Đại Dương cứ tủm tỉm cười dọc đường về, tôi lại dấy lên một nỗi băn khoăn thầm kín: Không biết hôm nay anh ta vui vì "diễn" thành công vai người yêu, hay vì sáng nay vừa phục vụ được một vị khách VIP nào đó mà tâm trạng tốt đến vậy?
Khi những đóa hồng làm rối nhịp tim
Thời tiết Hà Nội những ngày đông râm mát là khung cảnh hoàn hảo cho một buổi chụp hình ngoại cảnh. Đại Dương đứng tạo dáng bên hông xe, phong thái bảnh bao của anh như lu mờ cả chiếc siêu xe và cánh đồng hoa hồng đỏ rực phía sau. Khi tôi đưa máy ảnh cho anh xem thành quả, Đại Dương chỉ dịu dàng xoa đầu tôi: "Em thấy được là được."
Chúng tôi cùng vào vườn hồng thăm thú. Dù tôi tiếc nuối vì hôm nay chỉ mặc bộ đồng phục công sở thay vì áo dài, nhưng Đại Dương vẫn kiên nhẫn cầm máy chụp cho tôi những bức ảnh đẹp nhất. Đến khi ra về, chị chủ vườn tặng cho Đại Dương một bó hồng lớn, và anh thản nhiên giơ ra trước mặt tôi: "Tặng em."
Tôi ngỡ ngàng, hỏi lại xem có phải anh mua cho bác Mỹ Lệ không, nhưng anh chỉ trả lời ngắn gọn: "Mua tặng em đó."
Trên đường về, sự hiểu lầm về công việc của anh lại một lần nữa khiến không khí trở nên "nóng" hơn. Tôi trách anh vì sao lại chụp ảnh cùng mình, anh đáp rằng vì thấy tôi cứ mải mê nhìn anh nên muốn để lại hình ảnh cho tôi ngắm mỗi khi không có anh bên cạnh. Tôi thật thà thú nhận mình từng nghĩ anh dùng tôi để PR hình ảnh câu khách. Câu nói ấy khiến Đại Dương cười lớn đến mức phải tấp xe vào lề đường, anh tự mãn nói: "Anh đẹp trai sẵn, khách tự tìm đến, đâu cần PR rẻ tiền!"
Dù tự mãn, nhưng tôi phải thừa nhận anh nói đúng. Vẻ ngoài ấy quả thực khiến tim tôi lạc lối. Khi anh ngỏ ý tối nay chở tôi đi chơi, tôi lập tức từ chối thẳng thừng vì vẫn mang nặng định kiến về nghề nghiệp của anh. Tôi đáp trả đầy mỉa mai, từ chối việc "đi chơi" cùng một "trai bao". Anh khẽ thở dài giải thích mình chỉ rủ đi dạo, uống cà phê, nhưng tôi vẫn cương quyết từ chối.
Dù bị từ chối, Đại Dương vẫn ân cần đưa tôi lên tận căn hộ và dặn dò: "Em nhớ cắm hoa vào bình kẻo héo nhé."
Buổi chiều hôm đó, tôi ngồi một mình trong căn hộ, lòng dạ rối bời. Thay vì ngủ một giấc như mọi khi, tôi lại ngồi ngắm bình hoa hồng và nhìn đi nhìn lại những bức ảnh của Đại Dương cho đến khi Phương Thanh và Quỳnh Chi đi làm về. Nhìn thấy bình hoa rực rỡ trên bàn, hai cô bạn thân tò mò hỏi ngay: "Hoa đẹp quá, anh nào tặng đấy?"