Kẻ thù chốn công sở
Tai họa ập đến khi Ngọc Thái chính thức xuất hiện tại showroom với tư cách là Trưởng phòng kinh doanh mới. Việc hắn trở thành sếp trực tiếp của tôi không phải là sự trùng hợp, mà là hành động "khẳng định chủ quyền" đầy đe dọa. Hắn muốn chứng minh cho tôi thấy rằng, trong mối quan hệ này, hắn là người nắm quyền quyết định.
Giữa những lời trầm trồ của đồng nghiệp về vẻ ngoài trẻ trung, bảnh bao của vị sếp mới, tôi chỉ thấy một nỗi sợ hãi bao trùm. Tình thế càng tồi tệ hơn khi mấy đồng nghiệp nam vô tình đẩy tôi vào ngồi ghế ngay cạnh hắn. Vừa ngồi xuống, Ngọc Thái đã ngay lập tức lộ bản chất khi lén cọ đùi vào chân tôi thay cho lời chào hỏi – một cử chỉ quấy rối trắng trợn nhưng kín đáo.
Trong bài phát biểu nhậm chức, Ngọc Thái tỏ ra vô cùng chuyên nghiệp và quyết đoán về các mục tiêu kinh doanh, khiến cả showroom vỗ tay tán thưởng. Chỉ có mình tôi là c.h.ế.t lặng. Khi anh Hải hỏi về biểu hiện bất thường, tôi chỉ biết miễn cưỡng vỗ tay trong sự gượng gạo khiến cả phòng cười ồ lên.
May mắn thay, lượng khách đông đảo trong ngày đã giúp tôi tránh khỏi sự tiếp cận trực tiếp của hắn suốt cả buổi làm việc. Nhưng cơn ác mộng vẫn chưa kết thúc. Cuối ngày, anh Hải thông báo cả showroom sẽ đến một nhà hàng hải sản cách đó 5km để liên hoan chào đón sếp mới.
Vì tôi không có phương tiện cá nhân, anh Hải đã ngỏ ý chở tôi đi để tránh việc phải đón taxi. Đứng trước lời mời đó, tôi vô cùng lưỡng lự.
Kẻ điều khiển cuộc chơi
Lời cảnh báo của Ngọc Thái không phải là lời nói suông. Hắn đang từng bước hiện thực hóa tham vọng chứng minh mình là người nắm quyền quyết định trong mối quan hệ này. Ngồi trong xe hắn, tôi như một con b.úp bê gỗ, hoàn toàn bất lực trước mọi hành động của hắn. Hắn không chỉ làm tôi mất mặt mà còn thản nhiên diễn vai "người yêu lý tưởng" trước mặt toàn thể đồng nghiệp tại showroom.
Khi bữa tiệc liên hoan bắt đầu, anh Hải – quản lý của chúng tôi – vô tình nhắc đến chuyện Ngọc Thái vừa du học về đã "cưa đổ" tôi. Ngọc Thái không ngần ngại đáp lại bằng một lời nói dối trắng trợn: "Bọn em yêu nhau được hơn bốn năm rồi." Câu nói đó khiến cả căn phòng ồ lên kinh ngạc và ngưỡng mộ, còn tôi chỉ biết câm lặng, để mặc hắn muốn diễn trò gì thì diễn. Tôi chọn cách phản kháng trong im lặng bằng việc từ chối ăn bất cứ thứ gì hắn gắp cho, dù bụng đói cồn cào.
Ác mộng chưa dừng lại ở đó. Trên đường về, hắn ép tôi tới một quán bar lớn. Dù tôi phản đối kịch liệt, hắn vẫn cưỡng ép bằng cách đưa ra hai lựa chọn: Tự đi vào hoặc để hắn bế vào. Hiểu rằng việc gọi Đại Dương giải cứu vào lúc này là không khả thi vì anh còn đang "đi làm", tôi đành nhượng bộ.
Bước vào không gian bar xập xình, đầy rẫy những gã đàn ông ôm ấp phụ nữ gợi cảm, tôi thấy mình lạc lõng trong bộ đồng phục công sở. Hắn dẫn tôi đến gặp nhóm bạn, trong đó có Bảo – vị thiếu gia từng mua ba chiếc siêu xe. Khi Ngọc Thái giới thiệu tôi là "bạn gái", Bảo tỏ ra vô cùng kinh ngạc. Hắn còn hiểu lầm tôi và Bảo có mối quan hệ mờ ám trước đó, nhưng tôi chẳng buồn giải thích.
Đỉnh điểm là khi hắn ép tôi uống rượu. Nhớ lại đêm định mệnh khi rượu đã khiến tôi phải tìm đến Đại Dương, tôi nhất quyết từ chối. Hắn không thể ép tôi uống, nhưng cũng không để tôi thoát khỏi tầm mắt. Khi cả bọn kéo nhau ra sàn nhảy, hắn vẫn ngồi lại, chốt c.h.ặ.t lấy tôi.
Đã muộn, tôi cố gắng tìm lối thoát cuối cùng: "Muộn rồi, hay anh để tôi tự đón xe về nhà tắm rửa, mai còn đi làm." Liệu lần này, sự kiên trì của tôi có thể khiến kẻ đang nắm quyền kiểm soát cuộc chơi như Ngọc Thái chịu buông tha?
Vỡ vụn trong sự chiếm hữu
Cơn giận của Ngọc Thái bùng phát dữ dội khi Bảo vô tình tiết lộ chuyện hắn biết tôi đang "bắt cá hai tay" giữa hai anh em Đại Dương và Ngọc Thái. Giữa lúc tôi còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, Bảo tiếp tục bồi thêm: "Anh hiểu tại sao họ yêu em, chính anh cũng bị sắc đẹp của em đ.á.n.h gục. Hôm qua anh đã mang cả họ nhà anh tới showroom để tỏ tình với em đó."
Thật may mắn là hôm ấy tôi không để lại phương thức liên lạc, nếu không, sự thật về màn trao xe ồn ào ấy sẽ khiến mọi chuyện thêm rắc rối. Trong lúc tôi còn đang mải suy nghĩ, Ngọc Thái bất ngờ lao đến, túm cổ áo Bảo quát tháo. Tôi vội can ngăn, nhưng chính hành động đó lại đổ thêm dầu vào lửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngọc Thái quay sang chất vấn tôi với ánh mắt tóe lửa: "Chính miệng em nói không quen Bảo, mà anh vừa đi một cái em đã hú hí, chim chuột với nó là thế nào?"
Sự áp đặt và ghen tuông mù quáng của hắn khiến tôi không còn muốn giải thích. Tôi thẳng thừng đáp lại: "Đúng, tôi là loại người như anh nghĩ đấy! Anh là gì với tôi mà có quyền chất vấn?"
Câu nói thách thức ấy khiến Ngọc Thái mất kiểm soát hoàn toàn. Hắn lao đến áp sát, khiến tôi ngã ngửa ra bàn. Những chiếc ly thủy tinh vỡ tan tành, rượu lạnh buốt thấm đẫm vào da thịt, nhưng cái lạnh đó chẳng thấm thía gì so với sự đau đớn khi mảnh vỡ sắc nhọn xuyên qua lớp áo, đ.â.m sâu vào lưng tôi. Ngọc Thái khóa c.h.ặ.t hai tay tôi xuống mặt bàn, nghiến răng đe dọa: "Anh nhắc lại lần cuối, em là người yêu và là vợ tương lai của anh, hãy tránh xa tất cả đàn ông khác ra!"
Nói rồi, hắn áp môi xuống cưỡng hôn tôi mặc cho Bảo đang cố gắng kéo hắn ra. Sự giằng co giữa hai người đàn ông khiến cơ thể tôi ma sát mạnh vào mặt bàn đầy mảnh vỡ thủy tinh. Đau đớn thể xác hòa cùng sự ức chế tinh thần lên đến cực điểm, tôi cảm nhận được m.á.u bắt đầu rỉ ra từ vết thương sau lưng. Lúc này, mọi giới hạn chịu đựng trong tôi đã thực sự đứt gãy. Tôi không thể chịu đựng thêm dù chỉ một giây phút nào nữa bên cạnh con người điên rồ này.
Vết thương và sự thật bị bại lộ
Sau đêm kinh hoàng tại quán bar, nơi tôi bị Ngọc Thái dồn vào bước đường cùng dẫn đến vết thương sau lưng do mảnh thủy tinh, tôi đã có một đêm không ngủ cùng Quỳnh Chi và Phương Thanh. Sáng hôm sau, khi tôi trở về từ bệnh viện sau khi kiểm tra vết thương, một sự hiện diện bất ngờ đã chờ sẵn trước cửa căn hộ: Đại Dương.
hằng nguyễn
Trong bộ vest lịch lãm, anh đứng đó như một vị thần, khiến trái tim tôi lại không kìm được mà đập loạn nhịp. Anh hỏi han ân cần, cho biết đã tìm đến showroom và biết tôi nghỉ làm nên mới qua thăm. Khi thấy tôi lúng túng giấu diếm túi t.h.u.ố.c sát trùng và bông băng, Đại Dương đã tinh ý nhận ra ngay sự dối trá của tôi. Dù tôi cố bịa ra lý do mua t.h.u.ố.c giúp Quỳnh Chi, anh vẫn kiên quyết vào nhà để "hỏi thăm" bạn tôi.
Tình thế đẩy tôi vào đường cùng. Khi tôi giả vờ gõ cửa phòng Quỳnh Chi để lấp l.i.ế.m, quay lại thì đã thấy Đại Dương đứng đó, chặn lối ra bằng hai tay. Trong lúc lùi lại tránh né, vết thương sau lưng tôi va mạnh vào cánh cửa, khiến tôi đau điếng mà thốt lên tiếng "Á!".
Đại Dương không còn kiên nhẫn với những lời nói dối của tôi nữa. Anh lập tức xoay người tôi lại và kéo tà váy (áo) lên để kiểm tra. Dù tôi cố giữ c.h.ặ.t để ngăn cản, nhưng sự lo lắng và quyết liệt của Đại Dương đã khiến lớp màn bảo vệ của tôi lung lay dữ dội. Liệu khi nhìn thấy vết thương do mảnh thủy tinh và những vết bầm tím từ cuộc giằng co với Ngọc Thái, anh sẽ phản ứng ra sao?
Đằng sau sự thật là một trái tim yêu
Sau khi bị tôi quát, Đại Dương vội vã giơ tay đầu hàng, miệng đùa cợt rằng "người anh em" của anh lúc này dù có cởi hết cũng chẳng thể làm gì được. Không hiểu sao, sự tin tưởng kỳ lạ dành cho anh khiến tôi không ngần ngại cởi áo khoác, vén váy để anh xem vết thương sau lưng.
Nhưng giây phút nhìn thấy tấm lưng trắng nõn nà của tôi rải rác những vết bầm, đặc biệt là vết rách khá sâu do mảnh thủy tinh, Đại Dương bỗng lặng đi. Anh đứng bất động, ánh mắt đau đớn như thể chính anh mới là người đang phải chịu nỗi đau ấy.
Trong thâm tâm, Đại Dương mang một bí mật lớn: Anh yêu tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên. Suốt thời gian qua, anh luôn muốn phơi bày sự thật rằng mình không phải là "trai bao" để có thể đường đường chính chính theo đuổi tôi. Nhưng anh sợ hãi—sợ rằng trái tim tôi còn quá nhiều vết thương từ người cũ, sợ mình bước vào không đúng lúc sẽ đ.á.n.h mất cơ hội duy nhất. Anh dự định sẽ chờ đến ngày giao xe cho bố mẹ tôi, tận dụng cảm tình của ông bà để tỏ tình và nói rõ mọi sự thật. Nhưng nỗi nhớ nhung dồn nén khiến anh không thể kiềm chế, anh chỉ đành lặng lẽ dõi theo tôi từ phía sau.
Nhìn vết thương trên lưng tôi, anh tự trách mình là một gã đàn ông vô dụng, hèn nhát vì đã không thể bảo vệ người con gái mình yêu. Anh muốn ôm tôi vào lòng, nhưng lại tự ti về thân phận "đóng giả" mà anh đang mang, sợ rằng mình sẽ bị nhầm lẫn với kẻ cũ—kẻ luôn muốn lợi dụng tôi.
Thấy anh đứng lặng quá lâu, tôi sợ hãi nghĩ anh bị mắc chứng sợ m.á.u nên vội lay nhẹ: "Anh... anh có sao không?"
Đại Dương không trả lời, anh chỉ khàn giọng xin phép: "Cho anh ôm em một cái nhé?"
Không đợi tôi gật đầu, anh đã kéo tôi vào lòng, ôm c.h.ặ.t như thể sợ tôi sẽ tan biến. Trong vòng tay rắn chắc ấy, tôi không hề hay biết rằng đằng sau cái ôm đầy kìm nén này là cả một đại dương tình yêu đang chực chờ bùng nổ, một sự thật mà chỉ cần một bước nữa thôi, mọi hiểu lầm sẽ được hóa giải.