Chương 3
“Ngươi rõ ràng coi ta là nha hoàn không công!”
“Ngươi dạy ta quy củ chỉ để ta hầu hạ ngươi tốt hơn!”
Những lời nghẹn trong lòng bấy lâu, một khi nói ra, lại thấy nhẹ nhõm vô cùng.
Bạch Cảnh Niên sững sờ nhìn ta, rồi bỗng bật cười, vẫy tay:
“Sáng sớm làm sao vậy? Sao cứ như con mèo xù lông thế.”
“Ta chẳng phải đã định cưới ngươi rồi sao?”
Ta không nể mặt, trực tiếp vạch trần:
“Cưới làm vợ hay nạp làm thiếp trong lòng ngươi rõ hơn ai hết.”
“Nhưng dù là gì đi nữa thì ta cũng không gả cho ngươi nữa.”
Ánh mắt hắn khựng lại.
Không biết ta nghe được tin từ đâu, nhưng hắn cũng không hề chột dạ, vẻ mặt vẫn thản nhiên:
“Nếu ngươi biểu hiện tốt, sau này ta sẽ nâng ngươi lên làm chính thất.”
Lại là bộ lời này.
Ta tức đến muốn nổ tung:
“Thật sao? Lại khảo sát bao lâu nữa? Sáu lần nửa năm, hay lâu hơn nữa?”
“Vào cung tuyển tú cũng không kéo dài đến vậy!”
Hắn im lặng.
Ta lại đưa tay ra, gần như chạm vào n.g.ự.c hắn:
“Theo tiêu chuẩn lương tháng của nha hoàn, trừ năm lần bánh dầu và một cây trâm bạc ngươi từng cho ta, cộng thêm tiền thưởng cuối năm… tổng cộng năm lượng ba tiền.”
“Trả tiền!”
Ánh mắt Bạch Cảnh Niên lướt qua lòng bàn tay ta.
Hắn dường như vẫn chưa thể chấp nhận việc người trước nay luôn ngoan ngoãn lại vì chút bạc vụn trong mắt hắn mà nổi giận đòi nợ.
Ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý.
Hắn chắc chắn sẽ càng chán ghét ta, mắng vài câu rồi ném tiền đuổi đi.
Nhưng không ngờ hắn lại bật cười, nheo mắt nhìn ta rồi nói:
“Không trả.”
Giọng điệu đầy vẻ ta không làm gì được hắn.
Ta trợn tròn mắt, không thể tin nổi sự mặt dày của hắn.
Hắn giơ tay xoa đầu ta:
“Dáng vẻ này của ngươi, cũng khá đáng yêu.”
Ta lùi lại một bước, khó chịu tránh tay hắn.
Bạch Cảnh Niên khẽ cong môi, giọng dịu lại:
“Sau khi làm thiếp, tiền hàng tháng sẽ nhiều hơn, ăn mặc cũng không thiếu phần ngươi.”
“Ngoài chính phòng của chủ mẫu, các phòng khác tùy ngươi chọn.”
“Giờ thì hài lòng chưa?”
Ánh mắt hắn dịu dàng, mang theo ý dỗ dành, như thể dung túng cho sự làm loạn của ta.
Nhưng thứ ta muốn— ốn không phải vậy.
Không biết hắn thật sự không hiểu, hay cố tình không hiểu.
Dù sao tiền vẫn không đòi được.
Hắn vẫn ung dung sai người chuẩn bị nghi thức nạp thiếp mà hoàn toàn không coi việc ta đề nghị từ hôn là chuyện đáng để tâm.
Ngày thứ hai, ngày thứ ba ta lại rất nghiêm túc nhắc lại chuyện từ hôn và tiền bạc.
Hắn từ trong đống sổ sách ngẩng đầu lên, mỉm cười:
“Ừ, biết rồi. Lễ phục thử chưa? Có vừa người không?”
“Không ngờ ngươi cũng có tính khí như thế, đợi làm thiếp rồi, không được tùy tiện như vậy nữa.”
“…”
Ta thật sự hết cách.
Buổi chiều, ta bị người ấn vào thùng tắm, từ trong ra ngoài rửa sạch ba lần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau đó bị buộc khoác lên y phục đỏ hồng, b.úi tóc lệch cài hai đóa mẫu đơn trông xấu vô cùng.
Ta ho khẽ, bảo người hầu lui xuống.
Dù năm lượng ba tiền kia vẫn chưa tới tay nhưng nếu tiếp tục dây dưa, ta sẽ đem cả bản thân mình đặt vào đó.
…
Ta thay lại y phục của mình, cầm bọc hành lý nhỏ, quen đường chui qua lỗ ch.ó phía hậu viện trốn ra ngoài.
Đêm Giang Châu tĩnh lặng đến đáng sợ.
May mà Tạ phủ không xa, chỉ cách Bạch gia ba dặm.
Ta chạy đến trước cổng đỏ son, gõ ầm ầm.
“Nửa đêm rồi, ai đó?”
Bên trong vang lên giọng quản gia ngái ngủ.
Ta thở hổn hển, lớn tiếng gọi:
“Quản gia, là ta!”
“Ta là nha hoàn của phủ các ngươi!”
“Ta không chờ được nữa đến báo danh trước đây!”
…
Vài ngày sau, quận thủ đại nhân đến Giang Châu.
Quận thủ phủ được dọn dẹp sạch sẽ sáng sủa, ta cùng các nha hoàn khác quỳ trước cổng nghênh đón.
Chẳng bao lâu, bên ngoài đã rộn ràng.
Một thân ảnh đi nhanh như gió bước thẳng vào, cất giọng sang sảng:
“Không cần quỳ, tất cả đứng lên đi.”
Trong lòng ta nghĩ, vị quận thủ này giọng còn trẻ như vậy, nghe ra cũng là người dễ ở chung.
Dẫu vậy, ta vẫn giữ quy củ, hơi cúi đầu, hai tay đặt trước eo.
Quận thủ đại nhân nhận chén trà lão quản gia dâng lên, uống cạn một hơi, rồi hỏi:
“Xe ngựa của bản quan vừa đi ngang qua trước cửa Bạch gia, thấy ồn ào náo loạn, rốt cuộc là có chuyện gì?”
Không ngờ câu đầu tiên của Tạ đại nhân, lại hỏi về Bạch gia.
Lão quản gia cười ha hả đáp:
“Bẩm đại nhân, nghe nói gia chủ Bạch gia mấy ngày trước nạp thiếp nhưng tiểu thiếp nửa đêm bỏ trốn.”
“Bạch gia chủ cuống lên, dán chân dung khắp thành tìm người. Nửa tháng rồi mà vẫn không thấy bóng dáng.”
Lão quản gia kể chuyện sinh động như đang đọc thoại bản.
Quận thủ đại nhân nghe mà hứng thú hẳn lên.
Hắn vỗ đùi một cái, cười trên nỗi đau của người khác:
“Chưa tìm được à? Xem ra tiểu thiếp kia không vừa mắt hắn rồi, ha ha!”
“Người ta đã không muốn, thì đừng ép.”
“Truyền lệnh của ta: từ nay trong địa giới Giang Châu, ngoài quan phủ thì những người khác không được tùy tiện dán chân dung. Bảo người xé hết đi.”
Trong lòng ta thở phào nhẹ nhõm.
Những bức chân dung truy tìm kia khiến ta suốt nửa tháng nay không dám ra ngoài.
May mà người vẽ tay nghề kém, lại thêm mắt lão quản gia kém, nên không nhận ra ta.
Quận thủ đại nhân vừa nhậm chức đã ra đòn phủ đầu cũng vô tình giúp ta một phen.
“Bạch gia là đại hộ dệt vải số một Giang Châu, gia sản bạc vạn. Vị Bạch công t.ử này cũng xem như trẻ tuổi đã có thành tựu.”
Lão quản gia nói rồi, chợt nhớ ra điều gì:
“Đại nhân, nghe nói quê cũ của ngài cũng ở Giang Châu, hẳn trước đây cũng từng nghe qua Bạch gia?”
Quận thủ đại nhân trầm giọng, xoay xoay chén trà rỗng trong tay:
“Nghe rồi, sao lại chưa nghe.”
“Đợi khi rảnh, ta còn phải gặp gỡ hắn một phen.”
Trong giọng nói lộ rõ vài phần nghiến răng nghiến lợi:
“Hắn thành thân chưa lâu mà đã nạp thiếp nhanh vậy sao?”
Ta vốn định tiến lên châm thêm nước, nghe câu này lại không dám động.