Lời Hẹn Ba Năm

Chương 4



 

Chương 4

 

Lão quản gia tiếc nuối đáp:

 

“Bạch công t.ử còn chưa thành thân, đã nạp một thiếp, còn bị bỏ trốn…”

 

Quận thủ đại nhân bật dậy “soạt” một tiếng, siết mạnh vai lão quản gia:

 

“Chưa thành thân? Hắn còn chưa thành thân?!”

 

“Chưa thành thân à? Ngươi nói lại cho ta nghe!”

 

Không hiểu vì sao quận thủ đại nhân lại kích động đến vậy.

 

Hắn vốn là người luyện võ, thân hình cao lớn, lực tay mạnh.

 

Lão quản gia tuổi đã cao, nào chịu nổi như thế.

 

Ta vội rót trà đưa lên, định giải vây:

 

“Đại nhân bớt giận, ngài…”

 

Quận thủ đại nhân vội liếc ta một cái:

 

“Ngươi tránh ra trước.”

 

Ta vừa định lui xuống thì lại thấy hắn quay đầu nhìn ta, vẻ mặt chấn động.

 

Trong lòng ta thầm kêu không ổn.

 

Chẳng lẽ hắn từng thấy chân dung ngoài phố, nhận ra ta rồi?

 

“Đại nhân, nô tỳ…”

 

Hắn dõng dạc lên tiếng, đôi mắt phượng ánh lên niềm vui:

 

“Tô cô nương, ngươi còn nhớ ta không?”

 



 

Không nhớ, ta hoàn toàn không nhớ.

 

Ta sợ đến toát mồ hôi lạnh, chỉ lo hắn là người quen của Bạch Cảnh Niên.

 

Nếu bị áp giải về Bạch gia thì ta coi như xong.

 

Hắn khẽ thở dài, giọng ôn hòa:

 

“Ta tên là Tạ Huyên, trước đây ở Bạch gia… ngươi từng đưa cơm cho ta.”

 

Ta chậm rãi mở to mắt.

 

Nhớ ra rồi.

 

Ai cũng biết quận thủ đại nhân xuất thân hèn mọn, nhưng không ai biết về chuyện trước kia hắn từng là mã nô của Bạch gia.

 

Năm đó, Bạch Cảnh Niên đi xe ngựa, ngựa bị kinh sợ khiến hắn ngã bị thương.

 

Rõ ràng là người đ.á.n.h xe không kiểm tra kỹ, lại đổ hết trách nhiệm lên đầu kẻ nuôi ngựa như Tạ Huyên.

 

Ta nhìn không thuận mắt, liền lên tiếng biện hộ cho hắn.

 

Không ngờ Bạch Cảnh Niên vốn ôn hòa với hạ nhân, lại nổi giận, một mực khẳng định là lỗi của Tạ Huyên, sai quản gia nghiêm trị.

 

Sau khi bị nhốt lại, Tạ Huyên bị người ta quên lãng.

 

Không ai nhớ đến một mã nô nhỏ bé.

 

Hắn ba ngày không ăn không uống.

 

Khi ta lén mang lương khô và nước đến, hắn đã gần như hôn mê.

 

Ta đút nước cho hắn, để lại lương khô nên hắn mới giữ được một mạng.

 

Bạch Cảnh Niên biết chuyện, tức đến phát điên, liền ở trước mặt mọi người không cho ta chút thể diện mà mắng:

 

“Thấy hắn đáng thương à? Hay là nàng gả cho hắn luôn đi.”

 

“Ta thấy hai người cũng rất xứng đấy.”

 

Hắn đối với người khác thì tốt, chỉ riêng với ta lại cay nghiệt, lời lẽ không chút nể nang.

 

Cái gọi là kỳ khảo sát lại kéo dài thêm nửa năm.

 

Tạ Huyên thì bị đuổi khỏi phủ, từ đó bặt vô âm tín.

 

Hai năm qua, trong lòng ta luôn áy náy vì cảm thấy chính ta đã hại hắn mất đi công việc ở Bạch gia.

 

Nhưng không ngờ chớp mắt một cái hắn lại trở thành quận thủ Giang Châu.

 

Tóc đen b.úi cao, dáng người thẳng tắp, giữa mày mang uy nghiêm không giận mà uy.

 

Trong chốc lát, thật khó liên hệ hắn với mã nô năm xưa.

 

“Nếu năm đó không rời khỏi Bạch gia, ta cũng không có cơ hội hôm nay.”

 

Tạ Huyên cười nhẹ, giọng cũng dịu hơn:

 

“Tô cô nương, những năm qua ngươi sống có tốt không?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ngươi và Bạch Cảnh Niên… vẫn chưa thành thân sao?”

 

Đã không còn cần giấu giếm.

 

Ta nói thật:

 

“Ta chính là cái tiểu thiếp bỏ trốn của Bạch gia…”

 

Nói xong, ta xấu hổ cúi đầu.

 

Bạch gia trên dưới đều biết ta có hôn ước với Bạch Cảnh Niên, nhưng từ đầu đến cuối ta vẫn chịu cảnh không danh không phận, điều này khiến cho biết bao nhiêu người bàn tán ở sau lưng.

 

“Chạy hay lắm!”

 

Tạ Huyên thay ta bất bình, chống nạnh đi qua đi lại trong phòng:

 

“Bạch Cảnh Niên hắn đúng là cái đồ…”

 

Hắn liếc ta một cái, nuốt lại lời thô tục, ho khẽ:

 

“Bạch Cảnh Niên cay nghiệt bạc tình, có điểm nào xứng với ngươi chứ?”

 

“Yên tâm, chỉ cần ta còn ở đây một ngày, tuyệt không để ngươi chịu thêm nửa phần ủy khuất.”

 

“Quản gia! Tăng gấp đôi lương tháng cho Tô cô nương…”

 

“Chuyện của nàng ở phủ, không ai được phép tiết lộ dù chỉ một chút!”

 

Ta vui đến không kìm được.

 

Ngày đầu làm việc mà phiền phức đã được giải quyết, lương tháng lại còn tăng gấp đôi.

 

Đây chính là lợi ích của việc gặp người quen!

 

Quản gia lén giơ ngón tay cái, lại nháy mắt với ta đầy ẩn ý.

 

Ta không hiểu lắm.

 

Lén hỏi ông:

 

“Ý là sao?”

 

Vị quản gia vốn hiền lành, lúc này lại cười gian xảo:

 

“Tô cô nương, đại nhân đã tăng lương tháng cho cô thì việc cô cũng phải làm nhiều hơn, đúng không?”

 

“Đúng.”

 

“Sau này việc hầu hạ bên cạnh đại nhân, đều giao cho cô.”

 

“Cả việc trực đêm… cô không mệt chứ?”

 

Theo kinh nghiệm ở Bạch gia, trực đêm không phải việc nhẹ.

 

Nhưng… lương tháng tăng lên gấp đôi.

 

Ta nghĩ một chút, rồi gật đầu đồng ý.

 



 

Buổi tối, Tạ Huyên phát hiện người trực vẫn là ta, có chút kinh ngạc.

 

Khăn đưa lên, dù ấm hay nóng, hắn đều nói được.

 

Trà dâng lên, dù đậm hay nhạt, hắn cũng nói được.

 

Thật sự rất khó đoán ra sở thích của hắn.

 

Ta lau mặt cho hắn, hắn căng thẳng, môi mím c.h.ặ.t, vô cùng không tự nhiên.

 

Giúp hắn thay y phục, tay ta vừa chạm vào đai lưng thì hắn liền giật mình lùi lại, mặt đỏ bừng, lắp bắp giải thích:

 

“Tô cô nương, ta… ta là người luyện võ, quen sống thô kệch rồi, để ta tự làm, tự làm là được.”

 

Ngay cả khi ta chuẩn bị hầu hắn rửa chân, hắn cũng chỉ bảo ta đặt chậu xuống đất.

 

Như thể cố tình tránh ta.

 

Trong gian ngoài có đặt một chiếc giường nhỏ, là chỗ cho nha hoàn trực đêm.

 

Ở Bạch gia, là ta và Tiểu Lan thay phiên trực cho Bạch Cảnh Niên.

 

Chỉ cần nghe tiếng chuông, phải lập tức dậy thắp đèn, dâng trà.

 

Mà hắn lại là người cực kỳ khó chiều.

 

Mùa hè phải quạt mát, đuổi muỗi.

 

Mùa đông phải để ý than trong lò.

 

Trà phải luôn giữ nhiệt độ vừa phải, ngoài cửa sổ không được có tiếng dế kêu.

 

Ta từng phải nửa đêm khoác áo, nằm rạp xuống khe đá bắt dế cho hắn.

 

Cho nên trực đêm thực sự rất vất vả.

 

Giờ ta vừa làm ban ngày, vừa trực ban đêm, chỉ có thể nghĩ cách tranh thủ ngủ bù.

 

Chỉ cần Tạ Huyên nằm xuống, không gọi gì, ta liền đi ngủ ngay.