Chương 5
Nhưng hắn nhìn chiếc giường nhỏ của ta, lại nhìn giường của mình, mãi không chịu nằm.
“Giường này mềm quá.”
“Ta quen ngủ giường cứng khi hành quân, nằm thế này không ngủ được.”
Ta cúi đầu đáp “vâng”, chuẩn bị trải lại giường.
Không ngờ hắn đưa tay chặn lại, nhìn về phía gian ngoài:
“Giường nhỏ của ngươi ta thấy vừa rồi, thế này đi… ngươi ngủ giường lớn, ta đổi cho ngươi.”
Ta vội nói:
“Đại nhân, như vậy không hợp lễ, nô tỳ không dám.”
Hắn hoàn toàn không để ý, đã bước thẳng qua, nằm xuống chiếc giường nhỏ chật chội kia, nhắm mắt:
“Ngủ thì có gì mà lễ với không lễ. Ngươi cũng đi ngủ đi, đừng làm ồn ta.”
Ta đứng sững một lúc lâu.
Thấy hắn dường như thật sự đã ngủ, ta không còn cách nào khác, đành thấp thỏm trèo lên giường của hắn.
Mở mắt ra thì trời đã sáng.
Ta bật dậy, trong lòng thầm kêu không ổn.
Tối qua ngủ say như c.h.ế.t, nếu đại nhân gọi mà ta không nghe thấy thì sao?
Tạ Huyên lúc này ở gian ngoài quay lưng về phía ta đã tự mặc xong quan phục.
“Dậy rồi?”
“Nếu chưa ngủ đủ, ngươi ngủ thêm đi. Ta có việc công phải ra ngoài, không cần ngươi hầu.”
Xấu hổ và lo sợ cùng dâng lên.
Nha hoàn lại ngủ trên giường chủ nhân như c.h.ế.t, nếu để quản gia biết, trừ đi lương tháng thì sao? Sau này còn ai dám dùng ta nữa chứ?
Ta vội nhận lỗi:
“Đại nhân, nô tỳ biết tội, tối qua nô tỳ…”
Hắn lại không hề tức giận:
“Ta bảo ngươi ngủ giường, ngươi có tội gì?”
Thấy ta vẫn chưa yên tâm, hắn vỗ vai ta, trấn an:
“Yên tâm, chuyện này chỉ ta biết ngươi biết, đừng nói ra là được.”
Gió sớm mang theo chút lạnh.
Ta nhìn theo bóng hắn rời đi, bất giác cong môi.
Vị chủ t.ử này… dường như không tệ.
Khi ta đội mũ quan cho hắn, hắn sẽ hơi cúi đầu xuống.
Ta bảo hắn có thể gọi ta là Tiểu Cẩm, hắn vẫn nghiêm túc gọi ta là “Tô cô nương”.
…
Tạ Huyên bận đến tận chiều mới trở về.
Hắn cho người lui hết, từ trong tay áo lấy ra một gói giấy dầu.
Bên trong lại là hai que kẹo hồ lô đỏ au, phủ lớp đường trong suốt.
“Tô cô nương, không biết ngươi có thích không.”
Mắt ta sáng lên, nhận lấy kẹo hồ lô, rồi mới hỏi:
“Thật sự là cho ta sao?”
“Ừ, cả hai que đều là của ngươi.”
Khi còn nhỏ, ngoài phố có người bán kẹo hồ lô, ta thèm thuồng nhìn nhưng mẫu thân nói nhà nghèo, không mua nổi.
Sau này đến Bạch gia, người ta cho gì ăn nấy.
Bánh dầu Bạch Cảnh Niên mang về rất ngon, nhưng ta chưa từng dám đòi hỏi thêm.
Sợ hắn chê ta tham ăn, rồi lại mỉa mai.
Ta vốn định sau khi lấy được tiền, sẽ ra phố mua một que nếm thử.
Kết quả là tên lòng dạ đen tối kia một đồng cũng không chịu trả.
Đến Tạ phủ rồi ta định bắt đầu tích góp lại từ đầu.
Mỗi khi đủ một lượng bạc, sẽ tự thưởng cho mình một que kẹo hồ lô.
Nhưng còn chưa kịp tích góp thì Tạ Huyên đi ra ngoài một chuyến, đã mang về cho ta.
Còn là… hai que!
Như một giấc mộng đẹp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đến quá đột ngột.
Không biết từ lúc nào, sống mũi ta cay cay, mắt cũng nóng lên.
Tạ Huyên hoảng hốt, đưa tay định lau nước mắt cho ta, rồi lại rụt về:
“Ơ, ngươi đừng khóc!”
Ta không kìm được, buột miệng nói:
“Đại nhân nói xem, ngày tháng vốn dĩ đang tệ như vậy sao lại đột nhiên tốt lên rồi?”
“Đại nhân đối với nô tỳ tốt như vậy, ra ngoài làm việc cũng nhớ đến nô tỳ… nô tỳ có làm trâu làm ngựa cho ngài cũng cam lòng.”
Tạ Huyên ngây người, lúng túng:
“Ngươi… ngươi đừng như vậy, kẹo hồ lô không đáng bao nhiêu.”
“Ngươi còn muốn ăn gì, sau này ta đều mang về cho ngươi.”
“Không thì… ta bảo quản gia phát trước lương tháng cho ngươi trước, ngươi muốn ăn gì thì tự đi mua, được không?”
Ta hít hít mũi.
Đột nhiên nhận ra hắn đang… dỗ ta?
Làm nha hoàn, sao có chuyện để chủ t.ử dỗ?
Ta vội lau nước mắt, đứng dậy.
Ăn xong một que kẹo hồ lô, ta cất kỹ que còn lại.
Sau đó rửa tay cho hắn, bày cơm, làm đâu ra đấy.
Tạ Huyên lại bảo ta thêm một đôi đũa:
“Ngươi ngồi xuống, ăn cùng ta.”
Ta vội từ chối.
Hắn đặt đũa xuống, không vui:
“Vậy ta cũng không ăn.”
“…”
Bữa cơm khiến ta ngồi như trên đống lửa.
Đêm đến, Tạ Huyên lại nhìn sang chiếc giường nhỏ của ta.
May mà ta đã chuẩn bị trước mà đổi giường của hắn thành loại cứng theo thói quen của hắn.
Hắn nhìn cái giường mới đổi yết hầu khẽ động.
Không biết không vừa ý chỗ nào, mà đến một lúc sau mới miễn cưỡng nằm xuống.
…
Ta nằm trên giường nhỏ bên ngoài, lại ngủ một mạch đến sáng.
Lúc này ta mới bắt đầu nghi ngờ Tạ Huyên ban đêm… có phải căn bản không gọi người không?
Ta giả vờ ngủ, âm thầm quan sát.
Có lúc hắn dậy uống nước, tiếng rót nước nhẹ đến gần như không nghe thấy.
Có lần nửa đêm không ngủ được, còn ra sân luyện kiếm.
Đóng mở cửa rất khẽ, tiếng kiếm cũng cố gắng hạ thấp chỉ sợ đ.á.n.h thức ta.
Đôi khi, chính ta cũng thấy mơ hồ.
Ta rốt cuộc là ta đến đây làm nha hoàn hay là đến làm chủ t.ử?
Ở Bạch gia làm trâu làm ngựa mà không có lấy một đồng.
Ở đây, đầu tháng đã nhận ba trăm văn tiền.
Ăn cùng chủ t.ử, trực đêm còn được ngủ giường của hắn, đã thế không cần thức trắng hầu hạ.
Chủ t.ử ban ngày xử lý công vụ, buổi tối còn thay đổi đủ món ngon mang về cho ta.
Chưa đến nửa tháng, đồ ăn vặt khắp Giang Châu đã bị ta ăn gần hết.
Thân thể gầy gò của ta cũng đầy đặn hơn một vòng.
Trong lòng ta vừa cảm kích, lại vừa áy náy, luôn muốn làm gì đó cho hắn.
Hắn mất ngủ, ta bỏ thêm thảo d.ư.ợ.c an thần vào gối.
Trước khi ngủ, ta đun sẵn nước, ủ than bên dưới để hắn nửa đêm tỉnh dậy còn có nước ấm uống.
Ống tay áo hắn rách mà không nỡ bỏ, ta lén vá lại.
Còn may thêm cho hắn vài đôi lót giày mềm.
Sở thích của Tạ Huyên không nhiều.
Ngoài luyện võ, nuôi ngựa, cưỡi ngựa thì hắn thích nhất là đến trà lâu nghe hát.