Lời Hẹn Ba Năm

Chương 6



 

Chương 6

 

Hôm đó hắn dẫn ta ra ngoài, lên lầu hai của trà lâu, gọi một gian nhã tọa riêng.

 

Nhưng không ngờ phòng bên cạnh lại là Bạch Cảnh Niên.

 



 

Bạch Cảnh Niên nghe nói quận thủ đại nhân đang ở đây xem hát, nhất quyết muốn đến bái kiến.

 

Tạ Huyên không mang theo tùy tùng, xung quanh chỉ có ba mặt rèm.

 

Thấy Bạch Cảnh Niên sắp xông vào… lúc này ta thật sự không muốn gặp hắn.

 

Ta vội vàng nhìn Tạ Huyên, ánh mắt cầu cứu.

 

Cổ tay bỗng bị người nhẹ nhàng nắm lấy.

 

Ngay khoảnh khắc Bạch Cảnh Niên bước vào trước mắt ta chao đảo.

 

Một bàn tay ấm áp đặt lên eo sau của ta.

 

Cả người ta ngã vào lòng Tạ Huyên, mặt áp c.h.ặ.t vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, m.á.u trong người như đông cứng, không dám cử động.

 

Bạch Cảnh Niên thấy cảnh này, lại không hề biến sắc, mỉm cười chào:

 

“Quấy rầy nhã hứng của quận thủ đại nhân, tại hạ đến không đúng lúc.”

 

Tạ Huyên lạnh mặt:

 

“Đã biết không đúng lúc, còn không ra ngoài?”

 

Bạch Cảnh Niên không ngờ nhiệt tình lại bị hắt nước lạnh.

 

Nhưng hắn vẫn không muốn bỏ lỡ cơ hội hiếm có này, liền vòng vo nói đã nghe danh Tạ đại nhân từ lâu, mong có dịp đến phủ bái phỏng.

 

Nói trắng ra chính là muốn đến tặng lễ.

 

Tạ Huyên hạ mắt, nhìn ta trong lòng, nở nụ cười vừa tà mị vừa lười biếng:

 

“Mỹ nhân, nàng nói xem, bản quan có nên đồng ý không?”

 

Ta vừa định lắc đầu thì Bạch Cảnh Niên đã nhanh ch.óng tung mồi nhử:

 

“Nếu cô nương đồng ý, sau này y phục của cô nương đều do Bạch gia may mặc.”

 

Ta chợt nhớ tới việc hắn còn nợ ta năm lượng ba tiền.

 

Đòi hắn mấy bộ y phục thì sao?

 

Ta khẽ gật đầu trong lòng Tạ Huyên.

 

Trên sân khấu đang diễn một đoạn trong Tường đầu mã thượng, đúng lúc hát đến đoạn hậu viện tàng thê.

 

Giọng hát uyển chuyển, da diết, khiến cả khán phòng vỗ tay rầm rộ.

 

Ta dựa vào người Tạ Huyên, lại có thể cảm nhận rõ ràng nhịp rung nơi l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, cùng hơi thở ấm nóng.

 

Hắn không buông ta ra, tay vẫn đặt trên lưng ta.

 

Ta không dám động.

 

Một lúc lâu sau, ta mới dè dặt hỏi:

 

“Hắn đi chưa?”

 

“Ừ.”

 

Yết hầu Tạ Huyên khẽ chuyển động, giọng hơi khàn:

 

“Nhưng hắn vẫn ở phòng bên… chúng ta cũng nên diễn một chút.”

 

“Ừ… được.”

 

Tiếng hát ngân nga kéo dài.

 

Những câu từ phong nguyệt lọt vào tai, dường như mang thêm một tầng ý vị khác.

 

Đêm đó, lúc nửa mê nửa tỉnh, ta nghe thấy tiếng binh khí xé gió.

 

Tạ Huyên lại ra sân luyện kiếm.

 

Sân đủ rộng, để không đ.á.n.h thức ta, hắn còn đi sang một góc xa hơn.

 

Ta không còn buồn ngủ, khoác áo đứng dậy, hé cửa sổ, dựa ánh trăng nhìn hắn luyện kiếm.

 

Hắn chỉ mặc một lớp trung y trắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thân hình cao lớn, khi múa kiếm còn linh hoạt đẹp mắt hơn cả võ sinh trên sân khấu.

 

Một lát sau, có lẽ thấy nóng, hắn liền cởi áo trên buộc ngang eo, lộ ra phần thân trên săn chắc.

 

Ta bất giác mở to mắt, môi khẽ hé nhìn đến ngẩn người.

 

Bờ vai rộng, eo gọn, cơ bắp rắn chắc toát ra sức sống mãnh liệt.

 

Nghĩ đến ban ngày bị hắn ôm vào lòng, giữa ta và l.ồ.ng n.g.ự.c hắn chỉ cách một lớp vải mỏng thì mặt ta bỗng nóng lên.

 

Rốt cuộc là sao vậy?

 

Rõ ràng trước đây ta cũng từng nhìn thấy thân trên của Bạch Cảnh Niên nhưng trong đầu ta khi ấy chưa từng nảy sinh một chút tạp niệm.

 

Trên lưng Tạ Huyên có hai vết sẹo dữ tợn, trông rất sâu.

 

Chợt ta có suy nghĩ… từ một kẻ không nơi nương tựa đến khi trở thành quận thủ, hắn đã trải qua bao lần sinh t.ử trên chiến trường, hẳn đã chịu không ít khổ.

 

Người tốt như vậy về sau ta nhất định phải đối tốt với hắn hơn.

 

“Đánh thức ngươi rồi sao?”

 

Ta đang mải suy nghĩ, vừa ngẩng đầu đã thấy Tạ Huyên đứng trước cửa sổ, mỉm cười nhìn ta.

 

Lúc này ta đang quỳ trên ghế cạnh cửa, chống cửa sổ nhìn ra ngoài, tư thế chẳng khác nào một kẻ rình trộm si mê.

 

Huống hồ thân hình hắn vừa rồi… vai rộng eo thon quá mức gây chấn động.

 

Mặt ta “xoẹt” một cái đỏ bừng.

 



 

Ngày Bạch Cảnh Niên đến bái phỏng, Tạ Huyên bày ra đủ uy nghi.

 

Trước tiên để hắn đứng chờ ngoài gió lạnh suốt ba canh giờ.

 

Sau đó lại lấy cớ công vụ bận rộn, bắt hắn chờ ở tiền sảnh nửa ngày, đến chén trà cũng không cho uống.

 

Trong lòng ta hiểu rõ Tạ Huyên biết ta từng bị lạnh nhạt ở Bạch gia, nên cố ý thay ta trút giận.

 

Ta trốn sau bình phong.

 

Người trước kia luôn cao cao tại thượng, tinh tế kén chọn như Bạch Cảnh Niên, lúc này cũng trở nên khúm núm dè dặt.

 

Chỉ để quận thủ đại nhân nhận lễ vật hắn dày công chuẩn bị mà nói đủ lời đẹp đẽ.

 

Ta bỗng thấy hắn cũng chỉ như vậy mà thôi.

 

Hành vi của ta ngay thẳng, đứng vững giữa trời đất, cớ gì phải trốn tránh hắn?

 

Ta nay đã là nha hoàn của Tạ phủ, hắn còn có thể bắt ta về sao?

 

Vị trí của Tạ Huyên vừa có thể nhìn thấy Bạch Cảnh Niên, cũng có thể thoáng thấy ta sau bình phong.

 

Điều ngoài dự liệu là hắn lại nhận viên dạ minh châu.

 

“Nhưng bản quan không nhận không.”

 

Tạ Huyên thần sắc thản nhiên:

 

“Bản quan sẽ trả theo giá thị trường, sai người đem bạc đến phủ của ngươi.”

 

Đến lúc này, Bạch Cảnh Niên mới thật sự hiểu là thật sự hết hy vọng.

 

Vị quận thủ này thanh liêm chính trực, muốn dựa vào quan phủ để kiếm lợi e là không thể.

 

Tạ Huyên không khách khí, trực tiếp tiễn khách:

 

“Còn không đi?”

 

Bạch Cảnh Niên lại nhìn đông nhìn tây, như kẻ mất hồn.

 

Lúc thì nói hoa cỏ ngoài sân có cảm giác quen thuộc, lúc lại nói hoa văn trên rèm giống do người quen thêu, thậm chí còn cảm thấy kiểu b.úi tóc của quận thủ cũng giống tay ai đó làm.

 

Tạ Huyên vuốt cằm, đang thiếu cớ chỉnh hắn:

 

“Họ Bạch kia, ngươi đến phủ bản quan gây sự đấy à?”

 

Bạch Cảnh Niên vội nói:

 

“Đại nhân, tại hạ có một thiếp thất, đã mất tích hơn một tháng, tìm khắp Giang Châu vẫn không thấy.”

 

“Không biết trong phủ đại nhân có cô nương nào khoảng mười chín tuổi không, mấy thứ này rất giống do nàng ta làm!”

 

“Láo xược!”