Thế nhưng khi cố nhân lần lượt rời đi.
Ta mới dần hiểu ra cái gọi là trách nhiệm ấy chính là dùng thân phận Hoàng hậu, trong vận mệnh trớ trêu khiến người xa lòng người.
Cứ cứu được ai thì cố cứu thêm một người.
Ta không cứu được Ôn Chiêu.
Vậy thì phải giữ được Khương Phù.
Giữ được nhà họ Khương.
Chỉ là số mệnh vô thường này sao lại hoang đường và tàn nhẫn đến thế?
Rõ ràng đã cố gắng rồi.
Rõ ràng mọi thứ vẫn còn có thể cứu vãn.
Vì sao đến cuối cùng vẫn chậm một bước?
…
Đêm ấy.
Khi ta mang theo thánh chỉ của Hoàng đế vội vã tới đại lao.
Khương thừa tướng, người đã tận tâm tận lực phò tá hai đời quân vương, cống hiến cả đời cho giang sơn Đại Chu đã tự vẫn trong ngục lạnh.
Cả đời ông cẩn trọng tận tụy.
Vì trời đất lập tâm.
Vì sinh dân lập mệnh.
Vì thánh hiền nối tuyệt học.
Vì muôn đời mở thái bình.
Lúc sống chưa từng oán trách.
Lúc c.h.ế.t cũng không để lại bất kỳ lời trăn trối nào.
Chỉ để lại trên bức tường lạnh lẽo một hàng huyết thư.
【Trả.】
Cái c.h.ế.t của Ôn Chiêu là vết nhơ duy nhất trong cuộc đời ông.
Ông không phụ sự gửi gắm của Tiên đế nhưng lại nợ hoàng thất một món nợ m.á.u.
Đã là nợ m.á.u.
Vậy thì dùng mạng mình để trả.
Ta không biết mình đã bước ra khỏi ngục bằng cách nào.
Mọi chuyện rõ ràng…rõ ràng vẫn có thể bắt đầu lại mà…
Ôn Duật đã tháo được khúc mắc trong lòng.
Khương thừa tướng có thể cáo lão hồi hương, an hưởng tuổi già…
Vậy mà tại sao…tại sao lại thành ra thế này?
Cái c.h.ế.t của Khương thừa tướng hoàn toàn chấn động triều đình.
Những cuộc tranh đấu ngấm ngầm kéo dài nhiều năm.
Những âm mưu quỷ quyệt trên triều.
Cũng theo việc Khương thừa tướng và vài vị đại thần khác bị trị tội rồi tự vẫn mà hoàn toàn chấm dứt.
Những quyền thần công cao át chủ lần lượt xin từ quan.
Những hàn môn tài t.ử bị thế gia chèn ép nhiều năm bắt đầu được trọng dụng.
Triều đình ngày càng hưng thịnh.
Nhưng đức hạnh của vị Thừa tướng ấy… từ nay nhân gian sẽ không còn nữa.
Những ngày sau đó ta luôn lo Khương Phù sẽ nghĩ quẩn.
Vì thế xin chỉ xuất cung.
Hận không thể ngày đêm ở lại phủ thừa tướng trông chừng nàng.
Lúc đầu Khương Phù không chịu ăn uống.
Cả người giống như cỏ khô cuối thu.
Không còn chút sức sống nào.
Mãi đến khi ta đón Vĩnh Cơ bảy tuổi tới bầu bạn với Khương di mẫu.
Tình hình mới khá hơn đôi chút.
Hoàng t.ử xuất cung vốn không hợp quy củ nhưng Ôn Duật vẫn đồng ý.
Bởi tất cả chúng ta đều nghĩ, chỉ cần có Vĩnh Cơ bên cạnh, Khương Phù sẽ dần ổn định lại.
Nàng còn có huynh trưởng.
Còn có nhà họ Khương.
Còn có ta và Vĩnh Cơ.
Nhưng không ngờ.
Tất cả những điều ấy chỉ là giả tượng mà Khương Phù cố tình tạo ra.
Ngày hôm đó ta đưa Vĩnh Cơ trở về cung để chọn Thái phó.
Giữa đường bỗng thấy lòng bất an.
Liền lập tức quay đầu trở lại.
Vừa đẩy cửa phòng ra.
Ta đã nhìn thấy Khương Phù ngã trên mặt đất.
Bên cạnh là chén rượu độc đổ tung cùng lá thư tuyệt mệnh thấm đẫm m.á.u và nước mắt.
【Nếu được diện kiến Ngọc Hoàng trước tiên. Kiếp sau nguyện chẳng xuống chốn hồng trần…】
Năm thứ hai mươi niên hiệu Cảnh Hòa.
Mùa xuân đang độ đẹp nhất.
Khương Phù cũng đi rồi.
Nàng sinh ra đã rực rỡ tự do.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mở miệng ngậm miệng đều là: “Phụ thân ta là thừa tướng.”
Nàng cũng từng hạ mình xuống tận bụi trần.
Năm này qua năm khác chờ người trong lòng đón mình vào cung.
Nhưng tạo hóa trêu ngươi.
Phụ thân nàng kính yêu g.i.ế.c c.h.ế.t Công chúa.
Người trong lòng nàng lại ép c.h.ế.t phụ thân kính yêu của nàng.
Đó là một ván cờ c.h.ế.t.
Không có cách nào phá giải.
Một cô nương tốt đẹp như thế.
Cuối cùng lại bị số mệnh giam cầm đến c.h.ế.t.
…
Cố nhân lần lượt rời đi.
Những ngày tháng còn lại cũng chỉ còn là chịu đựng.
Chịu đựng thời gian hoặc cũng có thể là chịu đựng sinh mệnh.
Sau khi Khương Phù qua đời, Ôn Duật ngày ngày vùi mình trong Ngự Thư phòng.
Bàn quốc sự.
Phê tấu chương.
…
Hắn không dám để bản thân ngơi nghỉ dù chỉ một khắc.
Những việc đáng lẽ phải dùng cả đời để hoàn thành, hắn lại hận không thể hoàn thành trong mười năm.
Hắn là một vị Hoàng đế cần chính.
Chỉ có ngày mười lăm mỗi tháng mới đến Khôn Ninh cung nghỉ lại một đêm.
Trong tẩm điện ánh nến lay động.
Hắn đọc binh pháp của hắn.
Ta đọc kinh sử của ta.
Đợi đến khi tiếng canh ba vang lên, ta nghỉ trên giường, hắn nghỉ trên nhuyễn tháp.
Khoảng cách giữa hai người.
Rạch ròi còn hơn cả dải Ngân Hà.
Trong số mệnh âm sai dương thác ấy.
Ta và hắn kết tóc thành phu thê.
Cũng từng cố gắng yêu nhau nhưng đến cuối cùng mới hiểu.
Trên đời này, việc gì cũng có thể cố gắng.
Chỉ có tình yêu là không thể dùng cần cù để đổi lấy hồi đáp.
Cũng giống như những chuyện năm xưa.
Mọi thứ đều có thể qua đi.
Chỉ có từng biến cố một vẫn chắn giữa lòng ta và hắn.
…
Năm Cảnh Hòa thứ hai mươi chín.
Đại ca trấn thủ biên cương dẫn Hựu Ninh trở về kinh.
Hựu Ninh là cô nhi nơi biên tái.
Những năm qua được đại ca nuôi dưỡng bên cạnh.
Dạy thương pháp.
Dạy bày binh bố trận.
Yêu thương như con ruột.
Vĩnh Cơ lúc ấy cũng đã mười bảy tuổi.
Được Ôn Duật giữ bên người dạy đạo làm vua, dạy cách trị quốc an dân.
Mỗi khi Hựu Ninh và Vĩnh Cơ cùng luyện thương.
Ôn Duật và đại ca đã không còn trẻ nữa mới lộ ra nụ cười sinh động hiếm thấy.
Ta mơ hồ cảm thấy.
Bọn họ đang mong chờ điều gì đó.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Cùng năm ấy.
Tháng tư.
Cành hạnh trong ngự uyển vừa nhú qua tường.
Ôn Duật đang thiết triều đột nhiên ngã từ long ỷ xuống.
Thái y nói: đèn đã cạn dầu.
Không còn cách cứu chữa.
…
Phu thê hai mươi mốt năm.
Đã từng uống rượu hợp cẩn.
Cuối cùng lại không thể cùng nhau bạc đầu.
Nhìn ta nước mắt như mưa.
Ôn Duật cố gắng nở nụ cười.
“Uyển Từ à.”
“Đừng trách trẫm.”
“Mệt mỏi nhiều năm như vậy rồi, cũng nên nghỉ ngơi thôi.”