Lời Nguyện Với Sơn Hà

Chương 3



 

Cũng trong năm ấy.

 

Đại tỷ cùng vị phó tướng cải trang thành thư sinh bị loạn tiễn b.ắ.n c.h.ế.t.

 

Nhị tỷ dẫn viện quân phá vòng vây cũng trọng thương mà qua đời.

 

Năm năm rồi.

 

Đã tròn năm năm kể từ cuộc cung biến kinh thiên động địa ấy.

 

Cho dù sử quan đã ghi chép lại.

 

Cho dù Thái hậu đích thân lập linh vị cho họ.

 

Vẫn không ai chịu tin.

 

Những gì hai nữ nhi nhà họ Thẩm đã làm cho Đại Chu.

 

Chỉ vì họ là nữ t.ử.

 

Nữ t.ử…

 

Có thể làm nên chuyện kinh thiên động địa gì được chứ?

 

Truyền đến đầu đường cuối ngõ, cuối cùng chỉ còn lại những lời đàm tiếu về chuyện bỏ trốn và đào hôn.

 

Bầu trời đêm mênh mang.

 

Tinh tú đầy trời.

 

Ôn Chiêu tính tình ngoan ngoãn cũng chắp hai tay, hướng về chiếc đèn hoa đăng đang trôi xa mà thành tâm cầu nguyện.

 

Nhưng mặc cho ta và Khương Phù hỏi thế nào, nàng vẫn không chịu nói điều ước của mình.

 

Chơi đùa đến mệt, ba chúng ta tựa sát vào nhau, nhìn những chiếc hoa đăng mang theo ước nguyện dần dần trôi về phía xa.

 

Đó thực sự là quãng thời gian vui vẻ, vô ưu vô lo.

 

Một vị Công chúa hoàng gia.

 

Một nữ nhi tướng môn.

 

Một hậu nhân trung thần.

 

Trong lòng chỉ mong mình mau ch.óng trưởng thành.

 

Lớn lên rồi sẽ cùng phụ thân và huynh trưởng bảo vệ giang sơn, thu hồi đất mất, chỉnh đốn triều cương…

 

Thiếu niên mãi vẫn là thiếu niên.

 

Luôn nghĩ cuộc đời quá đỗi đơn giản.

 

Chỉ mong hoa mãi nở.

 

Chẳng nghĩ đến ngày người phải ly tan.

 

Để rồi đến lúc ngoảnh đầu nhìn lại.

 

Mọi thứ đã sớm đổi thay như biển hóa nương dâu.

 



 

Năm Cảnh Hòa thứ bảy.

 

Thái hậu hạ một đạo ý chỉ, triệu đại ca đang theo phụ thân trấn thủ biên cương trở về kinh, vào cung dạy chúng ta luyện võ.

 

Thái hậu nói, nữ nhi Đại Chu không nên chỉ biết cầm kim thêu, mà còn phải biết cầm thương hồng anh.

 

“Đại ca ngươi, Thẩm Vân Chu, là người thế nào?”

 

Khương Phù mặc xuân sam màu đỏ thẫm, đặt b.út vẽ xuống, vẻ mặt đầy tò mò ghé sát lại.

 

Đại ca ta sao?

 

Đương nhiên là nam nhi tốt nhất thế gian.

 

“Mười tuổi ra chiến trường, mười ba tuổi c.h.é.m đầu địch. Mùa xuân năm ngoái lại dùng ba nghìn tinh binh đ.á.n.h bại gần vạn quân Bắc Khương…”

 

Ta bẻ từng ngón tay, kể hết chuyện này đến chuyện khác.

 

Ôn Chiêu chống cằm lắng nghe từng câu.

 

Chỉ có Khương Phù là bĩu môi mất kiên nhẫn.

 

“Trong cung đâu phải không có võ sư, vì sao nhất định phải để đại ca ngươi vào cung?”

 

Một câu nói khiến tất cả đều im lặng.

 

Ta là nữ nhi út nhà họ Thẩm, bị giữ trong cung thì thôi.

 

Nhưng một nam nhi xuất sắc như đại ca, lẽ ra phải theo phụ thân trấn giữ biên cương…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Thế nhưng cuối cùng, huynh ấy vẫn trở về.

 

Đại ca xoa đầu ta, cười đầy chua xót.

 

Huynh ấy nói, vì tiểu muội đã bảy năm không gặp, cũng vì người huynh đệ cùng lớn lên với mình là Ôn Duật.

 

Thái hậu muốn nữ t.ử học võ.

 

Nhưng chúng ta đều đã mười bốn tuổi.

 

Huống hồ nữ nhi thế gia ở kinh thành phần lớn đều được nuông chiều từ bé, có mấy ai hứng thú với đao thương quyền cước?

 

Thượng Học cung vốn ngày nào cũng ồn ào huyên náo, khiến cả chim sơn ca cũng phải đau đầu.

 

Cuối cùng chỉ còn lại ba chúng ta.

 

Ôn Chiêu là Công chúa hoàng thất, sinh ra đã ở trong cung, chẳng có nơi nào để đi.

 

Ta là nữ nhi út của Trung Dũng hầu, từ nhỏ lớn lên trong cung, căn bản không ra ngoài được.

 

Khương Phù là đích nữ của Khương thừa tướng, ra vào tự do, nhưng nàng lại không muốn rời khỏi hoàng cung.

 

Luyện thương rất mệt.

 

Khương Phù mới học được vài chiêu đã bắt đầu khóc trời than đất.

 

Những năm qua, thứ nàng thích nhất là vẽ tranh.

 

Thế là nàng ngồi bên cửa sổ có cành hạnh thò vào, từng nét từng nét vẽ lại năm tháng.

 

Trong tranh của nàng, ta mặc hồng y, tóc đen buộc cao, cướp lấy thương hồng anh của đại ca rồi bỏ chạy, cười rực rỡ và phóng khoáng.

 

Trong tranh của nàng, đại ca thân hình cao lớn, cốt cách cương nghị, đứng bên nhìn chúng ta đùa nghịch, giống hệt cây tùng cô độc trên núi cao quanh năm không héo.

 

Trong tranh của nàng, Ôn Chiêu ngoan ngoãn yên tĩnh, lại linh động như nai con. Nàng luôn thích xách váy giẫm lên bóng của đại ca, niềm vui trong ánh mắt không thể nào che giấu.

 

Xuân đi thu đến.

 

Khương Phù vẽ hết bức này đến bức khác.

 

Người nàng vẽ nhiều nhất lại là Ôn Duật, người thường luyện thương cùng đại ca.

 

Là đích trưởng t.ử của Tiên đế, từ nhỏ Ôn Duật đã được nuôi dạy như người kế vị, khí chất hơn người.

 

Có lẽ vì từ nhỏ đến lớn ngày nào cũng nhìn thấy gương mặt ấy, nên ta chẳng thấy hắn có gì đặc biệt.

 

Nhưng Khương Phù lại thích đưa hắn vào tranh nhất.

 

Chỉ vì năm đó, khi đi ngang qua ngự uyển, Ôn Duật đã giúp nàng lấy lại con diều mắc trên cây.

 

Từ đó, thiếu nữ mở miệng ngậm miệng không còn là “phụ thân ta”.

 

Người nàng luôn nhớ nhung trở thành “Hoàng đế ca ca” khí chất thanh nhã, dung mạo như ngọc của mình.

 

Nàng vẽ trong ngự uyển hoa bóng đan xen, vị đế vương mười bảy tuổi y phục hoa quý, ôn hòa nho nhã.

 

Nàng vẽ trong mùa xuân hương hoa hạnh ngào ngạt, Ôn Duật cầm trường thương, trong trẻo như mỹ ngọc, toàn thân đều tỏa sáng.

 

Đúng vậy.

 

Đáng lẽ phải như thế.

 

Trong mắt thiếu nữ đang độ hoài xuân, người trong lòng của nàng đáng lẽ phải như thế.

 

Ôn Duật đăng cơ bảy năm, chưa từng thật sự c.h.é.m g.i.ế.c trên chiến trường, đáng lẽ cũng phải như thế.

 

Ta đặt bức tranh xuống, nhìn theo ánh mắt của Khương Phù.

 

Nhưng lại cảm thấy sống lưng lạnh buốt.

 

Trong ngự uyển, Ôn Duật đang tỷ võ với đại ca, cây trường thương trong tay đã đạt đến mức xuất thần nhập hóa.

 

Thế nhưng trong từng chiêu từng thức.

 

Ta nhìn thấy rõ sát ý nơi đáy mắt hắn.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Đó là sát ý sắc bén được tôi luyện từ núi thây biển m.á.u.

 

Mũi thương của hắn đang hướng về đâu?

 

Nỗi hận của hắn bắt nguồn từ nơi nào?

 

Những ngày sau đó, ta lật đi lật lại sử sách trong Thượng Học cung.

 

Giữa từng hàng chữ đều là:

 

Công cao át chủ.

 

Thỏ khôn c.h.ế.t, ch.ó săn bị nấu.