Là phụ thân và các huynh trưởng chiến công hiển hách sao?
Là phủ Trung Dũng hầu công cao át chủ sao?
Ta còn chưa kịp nghĩ thông, thì mưa gió đã kéo đến.
Sát lục cũng theo đó mà tới.
…
Năm Cảnh Hòa thứ tám.
Một mùa xuân đẹp đẽ.
Năm thứ hai đại ca phụng mệnh vào cung.
Ôn Duật mười tám tuổi, cuối cùng cũng chính thức nắm quyền chấp chính.
Nghe có vẻ đơn giản.
Nhưng thực chất lại là một trận gió tanh mưa m.á.u.
Tĩnh Bắc hầu, một trong những đại thần phụ chính năm xưa đã tạo phản.
Ông ta dẫn đại quân một đường đ.á.n.h thẳng vào hoàng cung.
Khắp nơi là x.á.c c.h.ế.t.
Khắp nơi là m.á.u tanh.
Ông ta là huynh đệ được Tiên đế tín nhiệm nhất, cầm quyền triều chính suốt bảy năm.
Tính toán cả đời.
Cuối cùng vẫn đi sai một nước cờ.
Bởi ông ta không ngờ vị tiểu Hoàng đế mình tự tay nuôi lớn lại biết dùng trường thương.
Càng không ngờ Ôn Duật mười tám tuổi lại dùng thương pháp của Thẩm gia quân, tự tay c.h.é.m bay đầu mình.
Mưa gió nổi lên.
Sát lục lan tràn.
Mây đen tan đi.
Dòng m.á.u đỏ cũng dần được gột sạch.
Ánh mặt trời ch.ói mắt chiếu xuống, soi rõ mọi sự ngây thơ không hiểu chuyện của năm nào.
Thái hậu bắt chúng ta luyện thương.
Đại ca phụng mệnh hồi cung.
Sát ý trong mắt vị đế vương trẻ tuổi, mọi nghi hoặc cuối cùng đều có lời giải đáp rõ ràng nhất.
Đứng trên con đường cung dài hun hút, lần đầu tiên ta nghiêm túc nhìn ngắm tòa hoàng cung nguy nga ấy.
Đó là một vùng trời như thế nào?
Vuông vức, nối liền với những bức tường cung cao mười trượng.
Mang theo mùi m.á.u tanh như có như không.
Đè nén đến mức khiến người ta không ngẩng nổi đầu.
Cũng không thể đứng thẳng lưng.
Tĩnh Bắc hầu c.h.ế.t rồi.
Khương thừa tướng, người cũng là phụ chính đại thần, sẽ ra sao, ta không biết.
Ta chỉ biết.
Tháng đầu tiên Ôn Duật thân chính.
Ta vừa tròn mười lăm tuổi đã bị đẩy lên vị trí Hoàng hậu.
Ngày sắc lập hậu truyền khắp kinh thành.
Khương Phù say mèm, kéo theo Ôn Chiêu xông vào phủ Trung Dũng hầu, sống c.h.ế.t đòi đ.á.n.h nhau với ta một trận.
Thấy ta không chịu mở cửa phòng.
Nàng đứng ngoài cửa mắng hết lần này đến lần khác:
“Thẩm Uyển Từ, ngươi cướp nam nhân của ta! Ngươi cướp nam nhân của ta!”
Sau khi bị Ôn Chiêu và đại ca kéo đi, ép uống một bát canh giải rượu thật lớn.
Nàng lại lảo đảo quay về gõ cửa phòng ta.
“Thẩm Uyển Từ, chuyện vừa rồi coi như bỏ qua đi.”
“Ôn Duật không phải nam nhân của ta. Ngươi làm Hoàng hậu rồi cũng không được tính sổ ta sau này.”
“Có tính sổ ta cũng không sợ ngươi. Phụ thân ta là thừa tướng cơ mà.”
Từ đó về sau.
Nàng lại mở miệng ngậm miệng đều là:
“Phụ thân ta là thừa tướng.”
Như thể những năm tháng luôn miệng gọi “Hoàng đế ca ca” kia chỉ là một giấc mộng đẹp của thiếu nữ rực rỡ ấy.
Rượu tỉnh rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mộng cũng tan.
Khương Phù thích Ôn Duật.
Thái hậu không phải không biết.
Ta bảy tuổi vào cung, tình cảm với Ôn Duật như huynh muội.
Thái hậu cũng không phải không biết.
Nhưng biết thì sao chứ… chính tay bà trao phượng ấn và bảo sách Trung cung cho ta.
Ép ta trở thành một Hoàng hậu hiền lương đoan chính.
“Chỉ khi nữ nhi nhà họ Thẩm làm Hoàng hậu, các tướng sĩ mới tận tâm tận lực.”
“Đại Chu của ta mới có thể yên ổn.”
Ngày đại hôn của Đế hậu.
Ai nấy đều khen trai tài gái sắc, trời sinh một đôi.
Không ai còn nhớ đến con nha đầu hoang dã năm nào thích trèo cây leo tường.
Cũng từng cố gắng muốn trèo ra khỏi bầu trời vuông vức ấy.
Càng không ai biết.
Bên ngoài Khôn Ninh cung đèn hỷ đỏ rực.
Vị đế vương trẻ tuổi đã cầm một chiếc túi thơm cũ, ngồi suốt cả đêm.
Ai bảo ta là nữ nhi của Trung Dũng hầu.
Hai chữ “trung dũng” chính là sự bảo vệ mang tính sứ mệnh của nhà họ Thẩm đối với giang sơn xã tắc.
Ai bảo hắn là Hoàng đế nắm giữ thiên hạ.
Là Hoàng đế thì phải cùng nữ nhi nhà họ Thẩm mà hắn xem như muội muội uống chén rượu hợp cẩn.
Giữ giang sơn.
Thu hồi đất mất.
Chỉnh đốn triều cương…
Mà lúc ấy.
Giang sơn vừa mới nắm trong tay.
Đất mất còn chưa thu hồi.
Triều cương vẫn chưa được chỉnh đốn.
Cả đám người chúng ta đều bị giam c.h.ặ.t trong số mệnh của riêng mình.
…
Năm Cảnh Hòa thứ chín, cũng là năm thứ hai ta trở thành Hoàng hậu.
Thái hậu ngày ngày bắt ta thu lại tính khí, chép kinh niệm Phật, nay lại bắt đầu chọn phò mã cho Ôn Chiêu vừa tròn mười sáu tuổi.
Chân dung của biết bao thanh niên tài tuấn được tuyển chọn kỹ càng phủ đầy bụi, vậy mà Ôn Chiêu chẳng thèm nhìn lấy một lần.
Thái hậu bất đắc dĩ đành đón Khương Phù vào cung, bảo hai chúng ta thay phiên khuyên nhủ nữ nhi của bà.
Ngày hai mươi tháng Chạp, bên ngoài điện tuyết lớn như lông ngỗng.
Khương Phù vừa lật củ khoai nướng trên lò vừa ngáp liền hai cái.
“Có gì đâu mà khuyên. Ngươi xem Ôn Chiêu là tiểu cô t.ử, nhưng người ta lại muốn làm tẩu tẩu của ngươi đấy.”
Ta phun ngụm trà nóng đầy mặt nàng, sặc đến ho liên tục.
Ôn Chiêu phía sau bỗng ghé đầu lại, đôi mắt cong cong như vầng trăng non.
“Ta vốn thích Thẩm Vân Chu mà.”
“Ngươi cướp hoàng huynh của ta, chẳng lẽ không cho ta cướp đại ca của ngươi sao?”
Gió từ khung cửa phủ đầy tuyết thổi vào, làm hương thơm trong điện lan tỏa, cũng làm rung động tình ý trong lòng thiếu nữ.
Thích là một chuyện.
Được tác thành lại là chuyện khác.
Theo luật lệ Đại Chu, phò mã không được tham gia triều chính.
Đại ca ta là chủ soái quân Tây Bắc, là người thừa kế phủ Trung Dũng hầu, là trung tướng nhà họ Thẩm đã sớm chuẩn bị lấy m.á.u mình nhuộm chiến trường.
Đừng nói Hoàng đế hay triều thần, Khương thừa tướng hay Thái hậu…
Ngay cả bản thân đại ca cũng sẽ không đồng ý.
Nếu không thì với tuổi hai mươi bốn, vì sao huynh ấy vẫn chưa cưới vợ sinh con?
Thấy ta bắt đầu chùn bước, Khương Phù lập tức nghĩ ra một chủ ý tồi.
“Thẩm Vân Chu là người có trách nhiệm. Ngươi cứ chặn huynh ấy ở cửa cung.”
“Nhân lúc đông người, trực tiếp tỏ rõ tâm ý, làm cho chuyện tư tình giữa hai người bị truyền khắp nơi.”
“Đến lúc đó, Thẩm Vân Chu muốn cưới cũng phải cưới, không muốn cưới cũng phải cưới.”
Ôn Chiêu nửa tin nửa ngờ.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Vậy sao ngươi không dùng cách đó ép hoàng huynh ta?”