Lời Nguyện Với Sơn Hà

Chương 5



 

Khương Phù khựng lại.

 

Cả người lập tức ủ rũ.

 

“Còn không phải vì phụ thân ta là thừa tướng sao…”

 

Thấy chưa.

 

Đến lúc quan trọng, dựa vào phụ thân vẫn không bằng dựa vào huynh trưởng.

 

Những năm gần đây, tính tình Ôn Chiêu ngày càng dịu dàng điềm đạm.

 

Nàng vốn không phải cô nương táo bạo, nên mọi người chỉ xem chuyện ấy như một câu nói đùa.

 

Nhưng không ngờ ba ngày sau, đúng lúc bãi triều, nàng thật sự chặn đại ca lại trên cung đạo.

 

Giữa dòng người qua lại.

 

Trái tim thiếu nữ đập loạn như nai con.

 

Đôi mắt mang theo mong đợi không ngừng nhìn biểu cảm của người trong lòng.

 

Nàng sinh ra đã bị trói buộc trong thân phận Công chúa.

 

Chỉ có lần này.

 

Nàng nguyện bất chấp tất cả để tranh lấy một lần cho chính mình.

 

Nhưng cho đến khi nàng bật khóc chạy về cung điện.

 

Đại ca nghiêm nghị ít nói của ta vẫn đứng một mình tại chỗ.

 

Tấm lưng thẳng tắp như núi cao không hề lay động.

 

Khi cung nhân mang tin đến, ta đang bị phạt quỳ trong điện Hoài Ân.

 

Lý do rất đơn giản.

 

Ta bảo Ôn Duật ban hôn Công chúa cho đại ca.

 

Lần đầu tiên hắn nổi giận, nói ta cũng hồ đồ theo.

 

“Dựa vào đâu mà ngươi có thể cưới muội muội của đại ca ta, còn đại ca ta lại không thể cưới muội muội của ngươi?”

 

Ta mắng hắn là hôn quân.

 

Rồi lại mắng cả mẫu thân hắn.

 

Phụ thân từng nói, vào cung không được mắng người.

 

Làm Hoàng hậu lại càng không được mắng người.

 

Nhưng ta vẫn mắng.

 

Mắng đầy chính khí.

 

Mắng đến hùng hồn dõng dạc.

 

Vì thế, ba nữ nhân tôn quý thể diện nhất Đại Chu chúng ta bị một lão nữ nhân còn tôn quý thể diện hơn phạt quỳ trong điện Hoài Ân.

 

Giống hệt những lần gây họa hồi nhỏ.

 

Đến khi trăng lên cao như bạc, Ôn Duật phê xong tấu chương mới đích thân xách hộp thức ăn tới.

 

Cá lát sốt gừng.

 

Bồ câu ngũ vị.

 

Cả nồi chân vịt hầm…

 

Nhìn đến mức cả ba chúng ta đều nuốt nước miếng liên tục.

 

Ôn Duật cuối cùng cũng bỏ xuống dáng vẻ đế vương lạnh lùng thường ngày, bất đắc dĩ cười nói:

 

“Hôm nay không luận thân phận, chỉ luận tình nghĩa.”

 

“Ba người nói gì ta cũng không giận.”

 

“Nhưng ta nói gì, các ngươi cũng không được giận.”

 

Thấy ta và Khương Phù chỉ lo cúi đầu ăn, hắn ngồi xếp bằng xuống đất, bắt đầu dùng tình cảm để cảm hóa, dùng đạo lý để thuyết phục.

 

Khi hắn nói đến câu:

 

“Công chúa có trách nhiệm của Công chúa, tướng quân có lòng trung dũng của tướng quân…”

 

Ôn Chiêu đang quỳ ngay ngắn bỗng thốt ra câu c.h.ử.i duy nhất trong đời mình:

 

“Cút.”

 

Ôn Duật sững người.

 

Hắn đưa tay xoa đầu tiểu Công chúa đang nổi giận, rồi nhìn ta cầu cứu.

 

Ta chẳng buồn suy nghĩ, lười biếng ngáp một cái.

 

“Muội muội ngươi bảo ngươi cút.”

 

Khương Phù đang cúi đầu gặm chân vịt còn chưa hiểu tình hình.

 

Cho đến khi bị ta và Ôn Chiêu nhìn chằm chằm.

 

Nàng mới miễn cưỡng hắng giọng:

 

“Ta không muốn ngài cút.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Nhưng muội muội ngài với thê t.ử ngài đều muốn ngài cút.”

 

“Vậy nên thần nữ xin bệ hạ… cút đi.”

 

Đường đường là một quốc quân.

 

Bị ba cô nương liên tiếp ghét bỏ.

 

Thế mà hắn chẳng hề nổi giận.

 

Không những vậy, bị Khương Phù mắng xong, Ôn Duật còn hớn hở lấy từ trong n.g.ự.c ra một bầu rượu, lại móc trong tay áo ra bốn cái chén.

 

Hắn rót rượu hồi lâu.

 

Thấy chẳng ai để ý đến mình.

 

Một mình lẻ loi cô độc.

 

Cuối cùng mới chịu thua mà nói:

 

“Ta thật hết cách với các ngươi.”

 

“Nhưng chuyện của Vân Chu, hãy để ta nghĩ cách trước đã.”

 

Chỉ một câu “nghĩ cách” ấy.

 

Ba chúng ta lập tức sống lại.

 

Tranh nhau đòi móc ngoéo với hắn.

 

Ôn Duật chê chúng ta trẻ con.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Mặc cho ba người chúng ta kéo tay lôi áo, hắn vẫn nhất quyết không chịu đưa tay ra.

 

Đêm đông trăng sáng như bạc.

 

Điện Hoài Ân đèn đuốc sáng trưng.

 

Tiếng cười và tiếng đùa giỡn bay mãi lên tận trời cao.

 

Nhiều năm về sau, ta vẫn luôn nghĩ: Nếu ngày hôm đó chúng ta thật sự ngoéo tay.

 

Thật sự lập lời thề.

 

Liệu mọi chuyện…Có khác đi hay không?

 



 

Chuyện của Ôn Chiêu còn chưa nghĩ ra cách giải quyết, thì Đại Chu và Bắc Khương lại bùng nổ chiến sự.

 

Điều này chẳng có gì lạ.

 

Từ ngày Đại Chu lập quốc đến nay, chiến tranh với Bắc Khương chưa từng ngừng lại.

 

Bắc Khương muốn chiếm thêm lãnh thổ.

 

Đại Chu muốn thu hồi vùng đất đã mất từ triều đại trước.

 

Chiến lớn chiến nhỏ kéo dài hơn ba trăm năm, mọi người đã sớm quen thuộc.

 

Chỉ là không ngờ, cuộc chiến lần này mới diễn ra chưa đầy nửa tháng, Bắc Khương lại chủ động cầu hòa.

 

Để thể hiện thành ý, họ thậm chí còn cử Nhị hoàng t.ử, người đã được lập làm Thái t.ử đến yêu cầu gặp chủ soái quân Tây Bắc Thẩm Vân Chu để đàm phán.

 

Nếu đàm phán thành công, sẽ có cơ hội thu hồi đất đai đã mất từ tiền triều.

 

Trước ngày xuất quân, đại ca vốn luôn nghiêm nghị ít nói bỗng lấy từ trong n.g.ự.c ra ba tượng đất nặn đủ màu sắc.

 

Huynh ấy nói thấy thú vị nên mua về làm quà cho ta, Khương Phù và Ôn Chiêu.

 

Ba bức tượng nhỏ đáng yêu.

 

Nét cười ngoan ngoãn dịu dàng.

 

Giống hệt cô nương như nai con luôn mỉm cười ấy.

 

Rõ ràng đều là người phàm.

 

Rõ ràng đều có một trái tim biết rung động.

 

Thế mà lại thân bất do kỷ, phải giấu kín chân tình qua bao vòng quanh co.

 

Ôn Chiêu ôm bức tượng đất ngồi ngẩn người trên xích đu.

 

Ôn Duật khẽ thở dài rồi quay người bước vào điện.

 

“Nếu đàm phán thành công, đợi Vân Chu trở về, trẫm sẽ ban hôn cho huynh ấy và Ôn Chiêu.”

 

“Thánh chỉ đã ban, người muốn cũng phải muốn, không muốn cũng phải muốn.”

 

Ta và hắn đã làm một đôi phu thê hữu danh vô thực suốt hai năm.

 

Đây là lần duy nhất hắn lấy thân phận đế vương ra, muốn ép nhà họ Thẩm cả đời trung quân ái quốc cùng quần thần phải cúi đầu.

 

Có lẽ bởi cùng là những kẻ bị mắc kẹt trong thứ tình cảm cầu mà không được.

 

Hiểu được nỗi đau nhớ nhung ấy nên mới luôn muốn tác thành cho ai đó.

 

Ta vui vẻ lật lịch, cùng hắn chọn ngày lành tháng tốt.

 

Nhưng ngày còn chưa định xong thì thái giám chưởng sự canh giữ Ngự Thư phòng đã hớt hải chạy tới báo tin.

 

Biên cương xảy ra đại họa.