Lời Nguyện Với Sơn Hà

Chương 6



 

Mùa hè năm ấy.

 

Bắc Khương giả vờ cầu hòa.

 

Chúng không tiếc lấy Nhị hoàng t.ử ra làm mồi nhử, bố trí mai phục trong doanh trướng, mưu sát chủ soái quân Tây Bắc.

 

Đại ca c.h.é.m c.h.ế.t Nhị hoàng t.ử Bắc Khương, dẫn quân liều c.h.ế.t phá vòng vây, rồi cùng phụ thân bị vây khốn tại Thương Sơn.

 

Cùng lúc đó.

 

Địch quân nhân lúc Đại Chu không phòng bị, dựa vào binh lực gấp trăm lần, liên tiếp công phá biên quan Hàm Dương, biên quan Gia Dụ, biên quan Bình Cốc…

 

Khi tin tức truyền về kinh thành.

 

Quân Tây Bắc đang phải trả giá bằng thương vong gấp nhiều lần mới tạm thời chặn được quân địch bên ngoài Thương Sơn.

 

Qua khỏi Thương Sơn.

 

Phía sau là đồng bằng mênh m.ô.n.g.

 

Đại Chu không còn đường lui.

 

Cũng không còn nơi để giữ.

 

Giang sơn xã tắc chỉ trong một đêm đứng bên bờ vực diệt vong.

 

Tất cả mọi người đều hoảng sợ.

 

Ngay cả Khương thừa tướng đã phò tá hai đời đế vương cũng hoảng sợ.

 

Khương Phù hai lần vào cung dò hỏi tin tức.

 

Bởi Khương thừa tướng cần biết rốt cuộc Hoàng đế định làm gì.

 

Chiến sự nguy cấp.

 

Không ít đại thần trong triều đề nghị hòa thân cầu hòa.

 

Nếu trăm năm chiến loạn có thể kết thúc nhờ một cuộc hòa thân của Công chúa.

 

Vậy tất cả đều đáng giá.

 

Dù Công chúa trong hoàng thất đến tuổi xuất giá chỉ có duy nhất Ôn Chiêu.

 

Khương thừa tướng nổi trận lôi đình ngay trên triều.

 

Ông liên tục quở trách quần thần hồ đồ.

 

“Một trận chiến quyết định vận mệnh quốc gia có thể đến muộn, nhưng vĩnh viễn không thể tránh khỏi.”

 

“Đến lúc hai nước lại giao chiến, Công chúa đã gả xa sang dị quốc ấy sẽ phải tự xử thế nào?”

 

Chuyện triều đình liên quan đến giang sơn xã tắc.

 

Khương thừa tướng dốc sức xoay chuyển tình thế, nhưng hiệu quả chẳng đáng là bao.

 

Biện pháp duy nhất lúc này là xem thử ý của Hoàng đế.

 

Ta cướp bát canh sâm mà Ngự Thiện phòng vừa hầm cho Thái hậu.

 

Học theo dáng vẻ hiền lương thục đức, mang tới Ngự Thư phòng.

 

Ôn Duật đang phê tấu chương ngẩng đầu lên.

 

Thần sắc đầy vẻ mệt mỏi.

 

Nhưng chỉ một cái nhìn đã đoán được tâm tư của ta.

 

“Nàng yên tâm.”

 

“Bảo vệ non sông vốn là việc của nam nhân.”

 

“Trẫm sao nỡ để Ôn Chiêu đi hòa thân?”

 

Nói xong.

 

Hắn không chịu nghỉ ngơi dù chỉ một khắc.

 

Lại tiếp tục cúi đầu xử lý chính sự.

 

Nhất thời chỉ còn lại mình ta đứng tại chỗ, tiến thoái lưỡng nan.

 

Ta biết triều đình hiện giờ là tình cảnh thế nào.

 

Cũng biết hắn đang phải gánh chịu áp lực lớn đến đâu.

 

Nhưng nếu ta không ích kỷ một lần.

 

Không cố tranh lấy cho Ôn Chiêu một con đường thì e rằng nàng cũng sẽ giống như ta và Ôn Duật.

 

Bị nhốt trong thứ số mệnh hoang đường mà ai cũng có nỗi khổ riêng.

 

Chỉ là không ngờ.

 

Người cuối cùng đẩy Ôn Chiêu ra ngoài.

 

Lại chính là bản thân nàng.

 



 

Khi tin Công chúa hòa thân truyền khắp hoàng cung, Ôn Duật tức giận đến mức đập nát Ngự Thư phòng.

 

Không ai ngờ mọi chuyện lại đi đến bước này.

 

Tiểu cô nương mềm mại ngoan ngoãn năm nào từng bất chấp tất cả, chặn vị tướng quân cương trực trên cung đạo để bày tỏ tâm ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Giờ đây, lần thứ hai đứng trên cung đạo chặn đường quần thần lại là để ép Ôn Duật hạ chỉ hòa thân.

 

Nàng muốn dùng chính mình đổi lấy một con đường sống cho các tướng sĩ ở Thương Sơn và cho đại ca ta.

 

Thái hậu từng nói:

 

“Là người nhà họ Thẩm, nam nhi giữ biên cương, nữ nhi bảo vệ giang sơn.”

 

Ta vẫn luôn cho rằng.

 

Đó chỉ là số mệnh của ta.

 

Chỉ là số mệnh của nhà họ Thẩm.

 

Nào ngờ trong câu nói còn dang dở ấy, vẫn còn một nửa chưa nói ra.

 

“Công chúa phải gả xa hòa thân, tướng quân phải giữ vững quốc môn…”

 

Ngày đoàn hòa thân lên đường.

 

Ôn Chiêu mặc giá y đỏ thắm, như mọi khi nắm tay ta và Khương Phù, mỉm cười dịu dàng.

 

“Còn nhớ năm mười hai tuổi, chúng ta cùng nhau thả hoa đăng trên Trường Hà không?”

 

Nhớ chứ.

 

Đương nhiên là nhớ.

 

Đêm ấy bầu trời mênh mang, sao sáng đầy trời.

 

Ba thiếu nữ vô ưu vô lo tựa vào nhau, kể về những nguyện vọng của riêng mình.

 

Nữ nhi tướng môn muốn trấn thủ biên cương.

 

Hậu nhân trung thần muốn làm Hoàng hậu.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Chỉ có tiểu Công chúa ngoan ngoãn ấy chống cằm ngồi đó, thế nào cũng không chịu nói ra điều ước của mình.

 

“Đêm hôm ấy, điều ta ước là…”

 

“Những việc các ngươi muốn làm, cứ đi làm.”

 

“Những việc các ngươi không làm được, để ta làm thay.”

 

“Uyển Từ, những năm qua ngươi bị nhốt trong cung không vui. Ngươi hận đại tỷ và nhị tỷ đến c.h.ế.t vẫn không được minh oan. Ngươi hận mẫu hậu giam ngươi trong cung. Ngươi hận quần thần miệng nói trung quân ái quốc, cuối cùng lại muốn Công chúa như ta đi hòa thân…”

 

“Nhưng thế hệ chúng ta sinh ra vốn đã định sẵn phải làm điều gì đó.”

 

Trên đời không có việc gì là dễ dàng.

 

Trên đời cũng không có ai không chịu uất ức.

 

Mỗi người đều giấu đi những uất ức của mình.

 

Cam tâm tình nguyện mắc kẹt trong sứ mệnh của bản thân.

 

Chỉ bởi vì giang sơn đã được giữ vững.

 

Để đời sau, tướng quân và Công chúa có thể đoàn viên bên nhau.

 

Để đời sau, thiên t.ử và nữ nhi thế gia có thể được yêu người mình muốn yêu.

 

Không thể sống vì bản thân.

 

Vậy thì sống vì trách nhiệm.

 

Không thể sống vì một đời này.

 

Vậy thì sống vì thiên thu vạn đại.

 

Thế hệ chúng ta khổ cực hơn một chút cũng không sao.

 

Chỉ cần đời sau không phải lặp lại số mệnh của chúng ta, vậy là đáng giá rồi.

 

“Thẩm Uyển Từ, như vậy là đáng giá rồi.”

 



 

Năm Cảnh Hòa thứ mười hai.

 

Năm thứ hai sau khi Công chúa hòa thân.

 

Ta cuối cùng cũng thực hiện trách nhiệm của một Hoàng hậu, sinh hạ đích trưởng t.ử của Đại Chu, đặt tên là Vĩnh Cơ.

 

Ôn Duật là một vị Hoàng đế tốt.

 

Từ khi Ôn Chiêu sang Bắc Khương, hắn cũng cố gắng trở thành một người phu quân tốt.

 

Hắn sẽ tự tay vẽ mày cho ta.

 

Tự tay làm mì trường thọ cho ta.

 

Còn tự tay mài giũa một cây trâm phượng khảm Đông châu.

 

Từng việc một.

 

Từng chuyện một.

 

Đều chứng minh rằng…hắn đang cố gắng yêu ta.

 

Đúng vậy.

 

Là cố gắng yêu ta.